Trưởng tỷ ruột của ta là thiên kim giả bị Hầu phủ nhận nhầm.   Tiểu muội là nữ xuyên không.   Thiên kim giả đánh cắp sách luận của ta, coi ta như bậc thang để leo lên cao, trở thành thái tử phi.   Nữ xuyên không vì muốn tiếp cận quan lại quyền quý, thực hiện giấc mơ nữ chính của mình, không tiếc thân mình ẩn vào thanh lâu.   Kiếp trước, ta không biết tiểu muội mình đã bị nữ xuyên không chiếm lấy cơ thể.   Khi ta ngăn cản nữ xuyên không vào thanh lâu, ả đã đâm chết ta.   Trước khi chết, nữ xuyên không giẫm chân lên mặt ta, ngạo mạn chế giễu:   "Chỉ là một người cổ đại trong đầu toàn những thứ phong kiến cặn bã, làm sao ngăn được người hiện đại xuyên đến làm nữ chính như ta..."   1   Sau khi sống lại, ta mới biết được, hóa ra thế giới ta đã sống mười sáu năm, lại là một phó bản thiên kim thật giả trong trò chơi.   Trưởng tỷ ruột của ta là thiên kim giả bị Hầu phủ nhận nhầm, Thân Dung.   Còn trưởng tỷ Thẩm Dao đã sớm chiều làm bạn cùng ta hơn mười năm, mới là thiên kim thật của Hầu phủ…

Chương 11

Pháo Hôi Sống Lại Quấy Đảo Trò Chơi Xuyên KhôngTác giả: Cẩm Lý Cô NươngTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Gia Đấu, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng SinhTrưởng tỷ ruột của ta là thiên kim giả bị Hầu phủ nhận nhầm.   Tiểu muội là nữ xuyên không.   Thiên kim giả đánh cắp sách luận của ta, coi ta như bậc thang để leo lên cao, trở thành thái tử phi.   Nữ xuyên không vì muốn tiếp cận quan lại quyền quý, thực hiện giấc mơ nữ chính của mình, không tiếc thân mình ẩn vào thanh lâu.   Kiếp trước, ta không biết tiểu muội mình đã bị nữ xuyên không chiếm lấy cơ thể.   Khi ta ngăn cản nữ xuyên không vào thanh lâu, ả đã đâm chết ta.   Trước khi chết, nữ xuyên không giẫm chân lên mặt ta, ngạo mạn chế giễu:   "Chỉ là một người cổ đại trong đầu toàn những thứ phong kiến cặn bã, làm sao ngăn được người hiện đại xuyên đến làm nữ chính như ta..."   1   Sau khi sống lại, ta mới biết được, hóa ra thế giới ta đã sống mười sáu năm, lại là một phó bản thiên kim thật giả trong trò chơi.   Trưởng tỷ ruột của ta là thiên kim giả bị Hầu phủ nhận nhầm, Thân Dung.   Còn trưởng tỷ Thẩm Dao đã sớm chiều làm bạn cùng ta hơn mười năm, mới là thiên kim thật của Hầu phủ… 21Ta quyết định tham dự. Cô cô nghe nói, truyền ta đến nói chuyện. "Thân Dao không còn là Thân Dao như trước nữa, lần trước các con rơi xuống nước làm kinh động thái tử, không khéo sẽ bị xử tử. Có thể thấy nàng ta đã vứt bỏ tình tỷ muội nhiều năm ra sau lưng, chỉ một lòng muốn tranh giành quyền lực trước mắt." Ta cụp mắt, cung kính nói: "Cô cô, con biết." Ta lại tiếp tục nói: "Thân Dao đã là thiên kim của Hầu phủ, nếu nàng ta có ý hại con, con có thể trốn tránh được một thời gian nhưng sao có thể trốn tránh được cả đời?" Cô cô sửng sốt, im lặng. Cô cô là phu nhân của Phủ Doãn, theo chân cô phụ tung hoành quan trường nhiều năm, sao có thể không biết đạo lý quan lớn có thể đè chết người. Nếu Ung Ninh Hầu phủ thật sự muốn mượn chuyện đắc tội thái tử để gây khó dễ cho ta… Phụ mẫu ta, còn có cô cô, thật sự có thể bảo vệ được ta? Cô cô trầm ngâm một lát rồi nói: "Thẩm Quỳnh, lần thi hội này không khéo chính là Hồng Môn Yến. Ta sẽ đi cùng con, xem Ung Ninh Hầu phủ muốn chơi trò gì!" 22Thi hội được tổ chức tại một biệt viện ở ngoài kinh thành. Biệt viện đằng sau núi, cạnh bờ sông, chiếm diện tích hơn mười mẫu, vừa có núi rừng, ruộng đồng, vừa có hồ nước. Những người tham gia thi hội, ngoài những quan quyến quen biết được mời, còn có mấy vị học sinh Quốc Tử Giám, trong đó có huynh trưởng. Huynh trưởng trước đó không biết chúng ta cũng được mời. Khi gặp nhau ở biệt viện, hắn tỏ vẻ bực bội, còn thầm trách ta: "Sao muội không báo sớm cho ta biết, ta có thể đi nhờ xe ngựa của phủ cô phụ, như vậy có thể tiết kiệm được tiền đi lại." Ta cầm quạt che miệng cười. "Ta tưởng huynh trưởng bận ôn luyện cho kỳ thi mùa xuân năm sau, rất là khắc khổ, không ngờ lại gặp huynh trưởng ở đây? "Nếu biết sớm huynh trưởng có hứng thú như vậy, ta chắc chắn sẽ nhờ phủ cô cô cho huynh trưởng đi nhờ xe ngựa, như vậy sẽ không phải tốn tiền mà phụ mẫu gửi về." Huynh trưởng nghe vậy, đang định nổi giận mắng ta, Thẩm Trân đỡ cô cô, chậm rãi đi tới. Cô cô nghiêm giọng nói: "Thẩm Việt, lại đây." Huynh trưởng như chuột thấy mèo, cung kính đứng trước mặt trưởng bối. Thẩm Trân quan tâm đến ta, hỏi: "Huynh trưởng lại muốn động thủ với tỷ sao?" Ta lắc đầu. "Hừ, huynh trưởng học vấn không ra gì nhưng bản lĩnh bắt nạt người khác thì lại cao. Lần này cô cô dạy dỗ hắn cho tử tế, xem sau này hắn còn dám không?" Sau này? Thẩm Việt đương nhiên dám. Chỉ vì hắn là nam nhi, là người mà phụ mẫu kỳ vọng sẽ làm rạng danh gia tộc, là trụ cột tương lai của cả Thẩm gia. Bất kể cái trụ này có bị dựng lệch hay không, bản thân hắn cũng chỉ là bên ngoài bọc vàng bên trong là sắt, sao có thể gánh vác trách nhiệm của gia tộc? Nhưng, cho dù hắn không gánh vác được, phụ mẫu ta cũng sẽ hết mực che chở, hết mực yêu thương. Chỉ vì hắn là nhi tử duy nhất của Thẩm gia. Ngoài hắn ra, những người khác đều nhẹ như lông hồng. 23Thi hội được tổ chức vô cùng hoành tráng. Dọc theo biệt viện được xây dựng một hành lang dài chín khúc, thông đến thủy tạ sừng sững giữa hồ nước mênh mông. Chúng ta bước vào thủy tạ, liền thấy một nhóm nhạc sư đang mỉm cười, tấu lên một bản nhạc nhẹ nhàng bằng sáo trúc mà chúng ta chưa từng nghe thấy. Khác với những bản nhạc thịnh hành ở kinh thành, giai điệu này uyển chuyển, biến hóa hơn, mới lạ và dễ nghe. Thân Dao xuất hiện từ xa trên một cánh đồng cúc rực rỡ đối diện với thủy tạ. Ả bước theo nhạc mà múa, một điệu Thủy Tụ Vũ, múa đến mức phiêu dật như tiên. Những vị khách có mặt ở đó chưa từng được chứng kiến màn xuất hiện như thế này, vừa kinh ngạc vừa thích thú. Phu nhân Hầu gia ngồi trong bàn tiệc, vẻ mặt tự hào và kiêu hãnh. Đây mới là nữ nhi ruột của họ. Đây mới là phong thái tuyệt thế mà thiên kim thật của Ung Ninh Hầu phủ nên có. Các học sinh Quốc Tử Giám vốn đến để tham gia thi hội nhưng không ngờ lại được chứng kiến một màn múa này. Có mấy người không biết thân phận của vũ nữ, đứng trên bờ trêu chọc ầm ĩ. Thân Dao múa xong, tiếng đàn dừng lại, đương nhiên cũng nghe thấy những lời không hay đó.  Hầu gia vừa nhìn vừa nghe, sắc mặt dần trở nên không vui.

21

Ta quyết định tham dự.

 

Cô cô nghe nói, truyền ta đến nói chuyện.

 

"Thân Dao không còn là Thân Dao như trước nữa, lần trước các con rơi xuống nước làm kinh động thái tử, không khéo sẽ bị xử tử. Có thể thấy nàng ta đã vứt bỏ tình tỷ muội nhiều năm ra sau lưng, chỉ một lòng muốn tranh giành quyền lực trước mắt."

 

Ta cụp mắt, cung kính nói: "Cô cô, con biết."

 

Ta lại tiếp tục nói: "Thân Dao đã là thiên kim của Hầu phủ, nếu nàng ta có ý hại con, con có thể trốn tránh được một thời gian nhưng sao có thể trốn tránh được cả đời?"

 

Cô cô sửng sốt, im lặng.

 

Cô cô là phu nhân của Phủ Doãn, theo chân cô phụ tung hoành quan trường nhiều năm, sao có thể không biết đạo lý quan lớn có thể đè chết người.

 

Nếu Ung Ninh Hầu phủ thật sự muốn mượn chuyện đắc tội thái tử để gây khó dễ cho ta…

 

Phụ mẫu ta, còn có cô cô, thật sự có thể bảo vệ được ta?

 

Cô cô trầm ngâm một lát rồi nói:

 

"Thẩm Quỳnh, lần thi hội này không khéo chính là Hồng Môn Yến. Ta sẽ đi cùng con, xem Ung Ninh Hầu phủ muốn chơi trò gì!"

 

22

Thi hội được tổ chức tại một biệt viện ở ngoài kinh thành.

 

Biệt viện đằng sau núi, cạnh bờ sông, chiếm diện tích hơn mười mẫu, vừa có núi rừng, ruộng đồng, vừa có hồ nước.

 

Những người tham gia thi hội, ngoài những quan quyến quen biết được mời, còn có mấy vị học sinh Quốc Tử Giám, trong đó có huynh trưởng.

 

Huynh trưởng trước đó không biết chúng ta cũng được mời.

 

Khi gặp nhau ở biệt viện, hắn tỏ vẻ bực bội, còn thầm trách ta:

 

"Sao muội không báo sớm cho ta biết, ta có thể đi nhờ xe ngựa của phủ cô phụ, như vậy có thể tiết kiệm được tiền đi lại."

 

Ta cầm quạt che miệng cười.

 

"Ta tưởng huynh trưởng bận ôn luyện cho kỳ thi mùa xuân năm sau, rất là khắc khổ, không ngờ lại gặp huynh trưởng ở đây?

 

"Nếu biết sớm huynh trưởng có hứng thú như vậy, ta chắc chắn sẽ nhờ phủ cô cô cho huynh trưởng đi nhờ xe ngựa, như vậy sẽ không phải tốn tiền mà phụ mẫu gửi về."

 

Huynh trưởng nghe vậy, đang định nổi giận mắng ta, Thẩm Trân đỡ cô cô, chậm rãi đi tới.

 

Cô cô nghiêm giọng nói: "Thẩm Việt, lại đây."

 

Huynh trưởng như chuột thấy mèo, cung kính đứng trước mặt trưởng bối.

 

Thẩm Trân quan tâm đến ta, hỏi: "Huynh trưởng lại muốn động thủ với tỷ sao?"

 

Ta lắc đầu.

 

"Hừ, huynh trưởng học vấn không ra gì nhưng bản lĩnh bắt nạt người khác thì lại cao. Lần này cô cô dạy dỗ hắn cho tử tế, xem sau này hắn còn dám không?"

 

Sau này?

 

Thẩm Việt đương nhiên dám.

 

Chỉ vì hắn là nam nhi, là người mà phụ mẫu kỳ vọng sẽ làm rạng danh gia tộc, là trụ cột tương lai của cả Thẩm gia.

 

Bất kể cái trụ này có bị dựng lệch hay không, bản thân hắn cũng chỉ là bên ngoài bọc vàng bên trong là sắt, sao có thể gánh vác trách nhiệm của gia tộc?

 

Nhưng, cho dù hắn không gánh vác được, phụ mẫu ta cũng sẽ hết mực che chở, hết mực yêu thương.

 

Chỉ vì hắn là nhi tử duy nhất của Thẩm gia.

 

Ngoài hắn ra, những người khác đều nhẹ như lông hồng.

 

23

Thi hội được tổ chức vô cùng hoành tráng.

 

Dọc theo biệt viện được xây dựng một hành lang dài chín khúc, thông đến thủy tạ sừng sững giữa hồ nước mênh mông.

 

Chúng ta bước vào thủy tạ, liền thấy một nhóm nhạc sư đang mỉm cười, tấu lên một bản nhạc nhẹ nhàng bằng sáo trúc mà chúng ta chưa từng nghe thấy.

 

Khác với những bản nhạc thịnh hành ở kinh thành, giai điệu này uyển chuyển, biến hóa hơn, mới lạ và dễ nghe.

 

Thân Dao xuất hiện từ xa trên một cánh đồng cúc rực rỡ đối diện với thủy tạ.

 

Ả bước theo nhạc mà múa, một điệu Thủy Tụ Vũ, múa đến mức phiêu dật như tiên.

 

Những vị khách có mặt ở đó chưa từng được chứng kiến màn xuất hiện như thế này, vừa kinh ngạc vừa thích thú.

 

Phu nhân Hầu gia ngồi trong bàn tiệc, vẻ mặt tự hào và kiêu hãnh.

 

Đây mới là nữ nhi ruột của họ.

 

Đây mới là phong thái tuyệt thế mà thiên kim thật của Ung Ninh Hầu phủ nên có.

 

Các học sinh Quốc Tử Giám vốn đến để tham gia thi hội nhưng không ngờ lại được chứng kiến một màn múa này.

 

Có mấy người không biết thân phận của vũ nữ, đứng trên bờ trêu chọc ầm ĩ.

 

Thân Dao múa xong, tiếng đàn dừng lại, đương nhiên cũng nghe thấy những lời không hay đó. 

 

Hầu gia vừa nhìn vừa nghe, sắc mặt dần trở nên không vui.

Pháo Hôi Sống Lại Quấy Đảo Trò Chơi Xuyên KhôngTác giả: Cẩm Lý Cô NươngTruyện Cổ Đại, Truyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Gia Đấu, Truyện Nữ Cường, Truyện Trọng SinhTrưởng tỷ ruột của ta là thiên kim giả bị Hầu phủ nhận nhầm.   Tiểu muội là nữ xuyên không.   Thiên kim giả đánh cắp sách luận của ta, coi ta như bậc thang để leo lên cao, trở thành thái tử phi.   Nữ xuyên không vì muốn tiếp cận quan lại quyền quý, thực hiện giấc mơ nữ chính của mình, không tiếc thân mình ẩn vào thanh lâu.   Kiếp trước, ta không biết tiểu muội mình đã bị nữ xuyên không chiếm lấy cơ thể.   Khi ta ngăn cản nữ xuyên không vào thanh lâu, ả đã đâm chết ta.   Trước khi chết, nữ xuyên không giẫm chân lên mặt ta, ngạo mạn chế giễu:   "Chỉ là một người cổ đại trong đầu toàn những thứ phong kiến cặn bã, làm sao ngăn được người hiện đại xuyên đến làm nữ chính như ta..."   1   Sau khi sống lại, ta mới biết được, hóa ra thế giới ta đã sống mười sáu năm, lại là một phó bản thiên kim thật giả trong trò chơi.   Trưởng tỷ ruột của ta là thiên kim giả bị Hầu phủ nhận nhầm, Thân Dung.   Còn trưởng tỷ Thẩm Dao đã sớm chiều làm bạn cùng ta hơn mười năm, mới là thiên kim thật của Hầu phủ… 21Ta quyết định tham dự. Cô cô nghe nói, truyền ta đến nói chuyện. "Thân Dao không còn là Thân Dao như trước nữa, lần trước các con rơi xuống nước làm kinh động thái tử, không khéo sẽ bị xử tử. Có thể thấy nàng ta đã vứt bỏ tình tỷ muội nhiều năm ra sau lưng, chỉ một lòng muốn tranh giành quyền lực trước mắt." Ta cụp mắt, cung kính nói: "Cô cô, con biết." Ta lại tiếp tục nói: "Thân Dao đã là thiên kim của Hầu phủ, nếu nàng ta có ý hại con, con có thể trốn tránh được một thời gian nhưng sao có thể trốn tránh được cả đời?" Cô cô sửng sốt, im lặng. Cô cô là phu nhân của Phủ Doãn, theo chân cô phụ tung hoành quan trường nhiều năm, sao có thể không biết đạo lý quan lớn có thể đè chết người. Nếu Ung Ninh Hầu phủ thật sự muốn mượn chuyện đắc tội thái tử để gây khó dễ cho ta… Phụ mẫu ta, còn có cô cô, thật sự có thể bảo vệ được ta? Cô cô trầm ngâm một lát rồi nói: "Thẩm Quỳnh, lần thi hội này không khéo chính là Hồng Môn Yến. Ta sẽ đi cùng con, xem Ung Ninh Hầu phủ muốn chơi trò gì!" 22Thi hội được tổ chức tại một biệt viện ở ngoài kinh thành. Biệt viện đằng sau núi, cạnh bờ sông, chiếm diện tích hơn mười mẫu, vừa có núi rừng, ruộng đồng, vừa có hồ nước. Những người tham gia thi hội, ngoài những quan quyến quen biết được mời, còn có mấy vị học sinh Quốc Tử Giám, trong đó có huynh trưởng. Huynh trưởng trước đó không biết chúng ta cũng được mời. Khi gặp nhau ở biệt viện, hắn tỏ vẻ bực bội, còn thầm trách ta: "Sao muội không báo sớm cho ta biết, ta có thể đi nhờ xe ngựa của phủ cô phụ, như vậy có thể tiết kiệm được tiền đi lại." Ta cầm quạt che miệng cười. "Ta tưởng huynh trưởng bận ôn luyện cho kỳ thi mùa xuân năm sau, rất là khắc khổ, không ngờ lại gặp huynh trưởng ở đây? "Nếu biết sớm huynh trưởng có hứng thú như vậy, ta chắc chắn sẽ nhờ phủ cô cô cho huynh trưởng đi nhờ xe ngựa, như vậy sẽ không phải tốn tiền mà phụ mẫu gửi về." Huynh trưởng nghe vậy, đang định nổi giận mắng ta, Thẩm Trân đỡ cô cô, chậm rãi đi tới. Cô cô nghiêm giọng nói: "Thẩm Việt, lại đây." Huynh trưởng như chuột thấy mèo, cung kính đứng trước mặt trưởng bối. Thẩm Trân quan tâm đến ta, hỏi: "Huynh trưởng lại muốn động thủ với tỷ sao?" Ta lắc đầu. "Hừ, huynh trưởng học vấn không ra gì nhưng bản lĩnh bắt nạt người khác thì lại cao. Lần này cô cô dạy dỗ hắn cho tử tế, xem sau này hắn còn dám không?" Sau này? Thẩm Việt đương nhiên dám. Chỉ vì hắn là nam nhi, là người mà phụ mẫu kỳ vọng sẽ làm rạng danh gia tộc, là trụ cột tương lai của cả Thẩm gia. Bất kể cái trụ này có bị dựng lệch hay không, bản thân hắn cũng chỉ là bên ngoài bọc vàng bên trong là sắt, sao có thể gánh vác trách nhiệm của gia tộc? Nhưng, cho dù hắn không gánh vác được, phụ mẫu ta cũng sẽ hết mực che chở, hết mực yêu thương. Chỉ vì hắn là nhi tử duy nhất của Thẩm gia. Ngoài hắn ra, những người khác đều nhẹ như lông hồng. 23Thi hội được tổ chức vô cùng hoành tráng. Dọc theo biệt viện được xây dựng một hành lang dài chín khúc, thông đến thủy tạ sừng sững giữa hồ nước mênh mông. Chúng ta bước vào thủy tạ, liền thấy một nhóm nhạc sư đang mỉm cười, tấu lên một bản nhạc nhẹ nhàng bằng sáo trúc mà chúng ta chưa từng nghe thấy. Khác với những bản nhạc thịnh hành ở kinh thành, giai điệu này uyển chuyển, biến hóa hơn, mới lạ và dễ nghe. Thân Dao xuất hiện từ xa trên một cánh đồng cúc rực rỡ đối diện với thủy tạ. Ả bước theo nhạc mà múa, một điệu Thủy Tụ Vũ, múa đến mức phiêu dật như tiên. Những vị khách có mặt ở đó chưa từng được chứng kiến màn xuất hiện như thế này, vừa kinh ngạc vừa thích thú. Phu nhân Hầu gia ngồi trong bàn tiệc, vẻ mặt tự hào và kiêu hãnh. Đây mới là nữ nhi ruột của họ. Đây mới là phong thái tuyệt thế mà thiên kim thật của Ung Ninh Hầu phủ nên có. Các học sinh Quốc Tử Giám vốn đến để tham gia thi hội nhưng không ngờ lại được chứng kiến một màn múa này. Có mấy người không biết thân phận của vũ nữ, đứng trên bờ trêu chọc ầm ĩ. Thân Dao múa xong, tiếng đàn dừng lại, đương nhiên cũng nghe thấy những lời không hay đó.  Hầu gia vừa nhìn vừa nghe, sắc mặt dần trở nên không vui.

Chương 11