Tác giả:

Ánh nắng chiều lười biếng xuyên qua tấm rèm mỏng ngoài cửa sổ, chiếu vào căn hộ trắng đen nhẹ nhàng khiến căn phòng trống vắng trở nên nhu hòa ấm áp hơn. Vài cuốn tạp chí tài chính nằm trên bàn trà màu đen được đặt giữa phòng khách. Trên sô pha vứt bừa bãi vài chiếc áo thun nam, nhãn hiệu lộ ra không hề rẻ. Bên trái sô pha là một chậu hoa quý hiếm, có thể miêu tả là cành lá yêu kiều, hình dáng tuyệt đẹp. Nhưng có vẻ do chủ nhân không thèm để ý mà nó gục đầu xuống, dáng vẻ mất tinh thần. Theo hướng bồn hoa là phòng thể thao đầy đủ các thiết bị, so với phòng khách thì trông có vẻ quạnh quẽ hơn . Nhưng thiết bị ở đây lại được chủ nhân thường xuyên "sủng hạnh", đặc biệt là máy chạy bộ vẫn còn dính vài vệt nước nhỏ, hiển nhiên là vừa được sử dụng. Bên cạnh phòng thể thao là phòng tắm. Tiếng nước chảy bên trong bỗng dừng lại, cánh cửa kính mở ra, theo làn hơi nước đi ra là một người đàn ông vô cùng anh tuấn. Mái tóc ngắn ướt sũng nhỏ giọt xuống, dưới cái trán bóng loáng là cặp mắt phượng…

Chương 66: Tạ Thiên Lan

Nhất Định Phải Cầu Hôn Bảy Vị Nam Nhân, Làm Sao Giờ!Tác giả: Long ThấtTruyện Đam MỹÁnh nắng chiều lười biếng xuyên qua tấm rèm mỏng ngoài cửa sổ, chiếu vào căn hộ trắng đen nhẹ nhàng khiến căn phòng trống vắng trở nên nhu hòa ấm áp hơn. Vài cuốn tạp chí tài chính nằm trên bàn trà màu đen được đặt giữa phòng khách. Trên sô pha vứt bừa bãi vài chiếc áo thun nam, nhãn hiệu lộ ra không hề rẻ. Bên trái sô pha là một chậu hoa quý hiếm, có thể miêu tả là cành lá yêu kiều, hình dáng tuyệt đẹp. Nhưng có vẻ do chủ nhân không thèm để ý mà nó gục đầu xuống, dáng vẻ mất tinh thần. Theo hướng bồn hoa là phòng thể thao đầy đủ các thiết bị, so với phòng khách thì trông có vẻ quạnh quẽ hơn . Nhưng thiết bị ở đây lại được chủ nhân thường xuyên "sủng hạnh", đặc biệt là máy chạy bộ vẫn còn dính vài vệt nước nhỏ, hiển nhiên là vừa được sử dụng. Bên cạnh phòng thể thao là phòng tắm. Tiếng nước chảy bên trong bỗng dừng lại, cánh cửa kính mở ra, theo làn hơi nước đi ra là một người đàn ông vô cùng anh tuấn. Mái tóc ngắn ướt sũng nhỏ giọt xuống, dưới cái trán bóng loáng là cặp mắt phượng… Sở Mộ Vân được hầu hạ đến sung sướng.Dù sao hắn đã quá quen thuộc với Mạc Cửu Thiều và Yến Trầm, một người đã công lược thành công, một người sắp công lược thành công. Chỗ tốt của việc sáng hết tất cả các góc là hắn có thể dễ dàng phác họa ra thân thể của hai người.Cho nên ảo cảnh sẽ không sụp đổ.Mà đến bây giờ Sở Mộ Vân đã xác định ảo cảnh muốn hắn không nhịn được mà thao bọn họ.Trong hiện thực hai người họ sẽ không để hắn làm vậy, nhưng trong ảo cảnh lại có thể.Sở Mộ Vân có chút không nhịn được, chết dưới hoa mẫu đơn làm.....Linh: [ hình ảnh ][ hình ảnh ]Sở Mộ Vân: “……”Linh: [ hình ảnh ][ hình ảnh ][ hình ảnh ]Sở Mộ Vân: “……”Linh: [ hình ảnh ][ hình ảnh ][ hình ảnh ][ hình ảnh ]Sở Mộ Vân: “Ngừng ngừng ngừng!”Linh: (^▽^)Tuy biết Linh tạo ra hình ảnh là để tốt cho hắn, nhưng.... tại sao hắn lại cảm thấy tên nhóc này thật gian tà!Sở Mộ Vân bị cay mắt nghiêm trọng. Khí thế nâng súng cũng không còn, hắn dần dần bình tĩnh lại.Linh: "Không ngờ mấy tấm ảnh này lại dùng được."Sở Mộ Vân nhớ đến tấm ảnh tên đực rựa với hai 'quả bóng' trên ngực....thì lại cảm thấy không ổn."Ngươi lấy mấy tấm ảnh này ở đâu?" AV cũng đâu dễ tìm!Linh: "Nhờ vào từ khóa tìm kiếm."Sở Mộ Vân có linh cảm không tốt lắm.Linh: "Ví dụ như — — làm thế nào để tổng công bình tĩnh lại.Sở Mộ Vân: “……”Linh ngoan ngoãn nói: “Yên tâm, ta đã xóa hết rồi …… Đáng sợ quá > -

Sở Mộ Vân được hầu hạ đến sung sướng.

Dù sao hắn đã quá quen thuộc với Mạc Cửu Thiều và Yến Trầm, một người đã công lược thành công, một người sắp công lược thành công. Chỗ tốt của việc sáng hết tất cả các góc là hắn có thể dễ dàng phác họa ra thân thể của hai người.

Cho nên ảo cảnh sẽ không sụp đổ.

Mà đến bây giờ Sở Mộ Vân đã xác định ảo cảnh muốn hắn không nhịn được mà thao bọn họ.

Trong hiện thực hai người họ sẽ không để hắn làm vậy, nhưng trong ảo cảnh lại có thể.

Sở Mộ Vân có chút không nhịn được, chết dưới hoa mẫu đơn làm.....

Linh: [ hình ảnh ][ hình ảnh ]

Sở Mộ Vân: “……”

Linh: [ hình ảnh ][ hình ảnh ][ hình ảnh ]

Sở Mộ Vân: “……”

Linh: [ hình ảnh ][ hình ảnh ][ hình ảnh ][ hình ảnh ]

Sở Mộ Vân: “Ngừng ngừng ngừng!”

Linh: (^▽^)

Tuy biết Linh tạo ra hình ảnh là để tốt cho hắn, nhưng.... tại sao hắn lại cảm thấy tên nhóc này thật gian tà!

Sở Mộ Vân bị cay mắt nghiêm trọng. Khí thế nâng súng cũng không còn, hắn dần dần bình tĩnh lại.

Linh: "Không ngờ mấy tấm ảnh này lại dùng được."

Sở Mộ Vân nhớ đến tấm ảnh tên đực rựa với hai 'quả bóng' trên ngực....thì lại cảm thấy không ổn.

"Ngươi lấy mấy tấm ảnh này ở đâu?" AV cũng đâu dễ tìm!

Linh: "Nhờ vào từ khóa tìm kiếm."

Sở Mộ Vân có linh cảm không tốt lắm.

Linh: "Ví dụ như — — làm thế nào để tổng công bình tĩnh lại.

Sở Mộ Vân: “……”

Linh ngoan ngoãn nói: “Yên tâm, ta đã xóa hết rồi …… Đáng sợ quá > -

Nhất Định Phải Cầu Hôn Bảy Vị Nam Nhân, Làm Sao Giờ!Tác giả: Long ThấtTruyện Đam MỹÁnh nắng chiều lười biếng xuyên qua tấm rèm mỏng ngoài cửa sổ, chiếu vào căn hộ trắng đen nhẹ nhàng khiến căn phòng trống vắng trở nên nhu hòa ấm áp hơn. Vài cuốn tạp chí tài chính nằm trên bàn trà màu đen được đặt giữa phòng khách. Trên sô pha vứt bừa bãi vài chiếc áo thun nam, nhãn hiệu lộ ra không hề rẻ. Bên trái sô pha là một chậu hoa quý hiếm, có thể miêu tả là cành lá yêu kiều, hình dáng tuyệt đẹp. Nhưng có vẻ do chủ nhân không thèm để ý mà nó gục đầu xuống, dáng vẻ mất tinh thần. Theo hướng bồn hoa là phòng thể thao đầy đủ các thiết bị, so với phòng khách thì trông có vẻ quạnh quẽ hơn . Nhưng thiết bị ở đây lại được chủ nhân thường xuyên "sủng hạnh", đặc biệt là máy chạy bộ vẫn còn dính vài vệt nước nhỏ, hiển nhiên là vừa được sử dụng. Bên cạnh phòng thể thao là phòng tắm. Tiếng nước chảy bên trong bỗng dừng lại, cánh cửa kính mở ra, theo làn hơi nước đi ra là một người đàn ông vô cùng anh tuấn. Mái tóc ngắn ướt sũng nhỏ giọt xuống, dưới cái trán bóng loáng là cặp mắt phượng… Sở Mộ Vân được hầu hạ đến sung sướng.Dù sao hắn đã quá quen thuộc với Mạc Cửu Thiều và Yến Trầm, một người đã công lược thành công, một người sắp công lược thành công. Chỗ tốt của việc sáng hết tất cả các góc là hắn có thể dễ dàng phác họa ra thân thể của hai người.Cho nên ảo cảnh sẽ không sụp đổ.Mà đến bây giờ Sở Mộ Vân đã xác định ảo cảnh muốn hắn không nhịn được mà thao bọn họ.Trong hiện thực hai người họ sẽ không để hắn làm vậy, nhưng trong ảo cảnh lại có thể.Sở Mộ Vân có chút không nhịn được, chết dưới hoa mẫu đơn làm.....Linh: [ hình ảnh ][ hình ảnh ]Sở Mộ Vân: “……”Linh: [ hình ảnh ][ hình ảnh ][ hình ảnh ]Sở Mộ Vân: “……”Linh: [ hình ảnh ][ hình ảnh ][ hình ảnh ][ hình ảnh ]Sở Mộ Vân: “Ngừng ngừng ngừng!”Linh: (^▽^)Tuy biết Linh tạo ra hình ảnh là để tốt cho hắn, nhưng.... tại sao hắn lại cảm thấy tên nhóc này thật gian tà!Sở Mộ Vân bị cay mắt nghiêm trọng. Khí thế nâng súng cũng không còn, hắn dần dần bình tĩnh lại.Linh: "Không ngờ mấy tấm ảnh này lại dùng được."Sở Mộ Vân nhớ đến tấm ảnh tên đực rựa với hai 'quả bóng' trên ngực....thì lại cảm thấy không ổn."Ngươi lấy mấy tấm ảnh này ở đâu?" AV cũng đâu dễ tìm!Linh: "Nhờ vào từ khóa tìm kiếm."Sở Mộ Vân có linh cảm không tốt lắm.Linh: "Ví dụ như — — làm thế nào để tổng công bình tĩnh lại.Sở Mộ Vân: “……”Linh ngoan ngoãn nói: “Yên tâm, ta đã xóa hết rồi …… Đáng sợ quá > -

Chương 66: Tạ Thiên Lan