Bạn thân của tôi đã tự sát vì bị bắt nạt học đường. “Di ảnh của Đoạn Ninh Ninh chụp trông đúng là lẳng lơ thật đấy.” “Muốn xuống âm phủ câu được cậu ấm nhà giàu à? Dù sao lúc còn sống cũng đâu có làm được.” Những người bạn học đến viếng vẫn cứ cười nói vui vẻ như chẳng có chuyện gì, coi nhà tang lễ như công viên giải trí. Bỗng nhiên, điện thoại tôi rung lên liên tục. Không chỉ tôi, tất cả mọi người đều nhận được cùng một tin nhắn. “Ở đây không ai mặc đồ đỏ. Đừng nói chuyện với người mặc đồ đỏ. Cũng đừng nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ.” “Đừng quay đầu lại ở bậc thang thứ mười bốn. Nhất là khi có người phía sau gọi tên bạn.” “Lò hỏa táng là một nơi tốt, nhưng mỗi lần sử dụng đừng quá hai phút.” “Phòng nghỉ khá an toàn, nhưng mỗi lần chỉ được tối đa sáu người vào. Quá số lượng, tính an toàn sẽ mất hiệu lực.” “Hệ thống giám sát trong nhà tang lễ không thể tin được! Không thể tin được! Không thể tin được!” “Cái quái gì thế này!” “Nhảm nhí, ai đang giở trò ma quỷ vậy?” “Đùa à? Ai rảnh mà ở đây,…

Chương 5: Chương 5

Hướng Dẫn Thoát Khỏi Nhà Tang LễTác giả: Hải Miên Tiểu Khố XàTruyện Đô Thị, Truyện Linh DịBạn thân của tôi đã tự sát vì bị bắt nạt học đường. “Di ảnh của Đoạn Ninh Ninh chụp trông đúng là lẳng lơ thật đấy.” “Muốn xuống âm phủ câu được cậu ấm nhà giàu à? Dù sao lúc còn sống cũng đâu có làm được.” Những người bạn học đến viếng vẫn cứ cười nói vui vẻ như chẳng có chuyện gì, coi nhà tang lễ như công viên giải trí. Bỗng nhiên, điện thoại tôi rung lên liên tục. Không chỉ tôi, tất cả mọi người đều nhận được cùng một tin nhắn. “Ở đây không ai mặc đồ đỏ. Đừng nói chuyện với người mặc đồ đỏ. Cũng đừng nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ.” “Đừng quay đầu lại ở bậc thang thứ mười bốn. Nhất là khi có người phía sau gọi tên bạn.” “Lò hỏa táng là một nơi tốt, nhưng mỗi lần sử dụng đừng quá hai phút.” “Phòng nghỉ khá an toàn, nhưng mỗi lần chỉ được tối đa sáu người vào. Quá số lượng, tính an toàn sẽ mất hiệu lực.” “Hệ thống giám sát trong nhà tang lễ không thể tin được! Không thể tin được! Không thể tin được!” “Cái quái gì thế này!” “Nhảm nhí, ai đang giở trò ma quỷ vậy?” “Đùa à? Ai rảnh mà ở đây,… Trong bức di ảnh, dì Đoạn mặc một chiếc váy đỏ rực, gương mặt nở nụ cười rạng rỡ như hoa.“Đừng nói chuyện với người mặc đồ đỏ.”Đó là quy tắc đã được nhắc đến.Tôi cảm thấy lạnh cả sống lưng:“Nhưng rõ ràng… lúc nãy bà ấy vẫn còn bận rộn trong linh đường mà…”Không thể chỉ dựa vào lời nói, chúng tôi lập tức kiểm tra camera giám sát.Tôi không nói dối—dì Đoạn không chỉ vừa mới xuất hiện… mà thậm chí, bây giờ vẫn còn ở đó.Trong đoạn video giám sát thời gian thực, bà ấy vẫn đang quỳ trước di ảnh con gái, miệng lẩm bẩm đọc gì đó, tay không ngừng đốt vàng mã.“Bà ấy rốt cuộc là người hay là ma?”Một số bạn học không chịu nổi áp lực nữa, ôm đầu khóc òa.Đường Kiều Kiều chân tay cũng bắt đầu run, nhưng vẫn cố gượng gạo cắn răng:“Quy tắc đã nói camera không đáng tin, toàn là giả cả! Tôi nghi bà ta căn bản chưa chết, chỉ treo ảnh lên để lừa tụi mình!”Nhưng có người tìm được cáo phó.Nội dung bên trong viết rất rõ ràng:Vịt Bay Lạc BầyDì Đoạn đã tự tử ba ngày trước, treo cổ tại nhà.Lúc chết, bà mặc chính chiếc váy đỏ mà con gái đã mặc khi chết.Dì Đoạn là mẹ đơn thân, học vấn không cao, ban ngày lái taxi, ban đêm đi làm giúp việc theo giờ, vất vả cực nhọc nuôi Ninh Ninh khôn lớn.Ninh Ninh lớn lên xinh đẹp, học giỏi, chỉ tiếc là nhà nghèo.Một cô gái gần như hoàn hảo, chỉ vì không có tiền mà bị khinh thường, bị vùi dập.Không gian xung quanh yên lặng đến đáng sợ, nỗi sợ như thứ khí độc len lỏi vào từng lỗ chân lông, bám riết lấy tất cả.Lớp trưởng Tiêu Thần nhìn quanh một lượt, nghiêm túc nói:“Có một khả năng nữa… Trò chơi quy tắc này thực ra đã bắt đầu từ trước khi chúng ta bước vào.”

Trong bức di ảnh, dì Đoạn mặc một chiếc váy đỏ rực, gương mặt nở nụ cười rạng rỡ như hoa.

“Đừng nói chuyện với người mặc đồ đỏ.”

Đó là quy tắc đã được nhắc đến.

Tôi cảm thấy lạnh cả sống lưng:

“Nhưng rõ ràng… lúc nãy bà ấy vẫn còn bận rộn trong linh đường mà…”

Không thể chỉ dựa vào lời nói, chúng tôi lập tức kiểm tra camera giám sát.

Tôi không nói dối—dì Đoạn không chỉ vừa mới xuất hiện… mà thậm chí, bây giờ vẫn còn ở đó.

Trong đoạn video giám sát thời gian thực, bà ấy vẫn đang quỳ trước di ảnh con gái, miệng lẩm bẩm đọc gì đó, tay không ngừng đốt vàng mã.

“Bà ấy rốt cuộc là người hay là ma?”

Một số bạn học không chịu nổi áp lực nữa, ôm đầu khóc òa.

Đường Kiều Kiều chân tay cũng bắt đầu run, nhưng vẫn cố gượng gạo cắn răng:

“Quy tắc đã nói camera không đáng tin, toàn là giả cả! Tôi nghi bà ta căn bản chưa chết, chỉ treo ảnh lên để lừa tụi mình!”

Nhưng có người tìm được cáo phó.

Nội dung bên trong viết rất rõ ràng:

Vịt Bay Lạc Bầy

Dì Đoạn đã tự tử ba ngày trước, treo cổ tại nhà.

Lúc chết, bà mặc chính chiếc váy đỏ mà con gái đã mặc khi chết.

Dì Đoạn là mẹ đơn thân, học vấn không cao, ban ngày lái taxi, ban đêm đi làm giúp việc theo giờ, vất vả cực nhọc nuôi Ninh Ninh khôn lớn.

Ninh Ninh lớn lên xinh đẹp, học giỏi, chỉ tiếc là nhà nghèo.

Một cô gái gần như hoàn hảo, chỉ vì không có tiền mà bị khinh thường, bị vùi dập.

Không gian xung quanh yên lặng đến đáng sợ, nỗi sợ như thứ khí độc len lỏi vào từng lỗ chân lông, bám riết lấy tất cả.

Lớp trưởng Tiêu Thần nhìn quanh một lượt, nghiêm túc nói:

“Có một khả năng nữa… Trò chơi quy tắc này thực ra đã bắt đầu từ trước khi chúng ta bước vào.”

Hướng Dẫn Thoát Khỏi Nhà Tang LễTác giả: Hải Miên Tiểu Khố XàTruyện Đô Thị, Truyện Linh DịBạn thân của tôi đã tự sát vì bị bắt nạt học đường. “Di ảnh của Đoạn Ninh Ninh chụp trông đúng là lẳng lơ thật đấy.” “Muốn xuống âm phủ câu được cậu ấm nhà giàu à? Dù sao lúc còn sống cũng đâu có làm được.” Những người bạn học đến viếng vẫn cứ cười nói vui vẻ như chẳng có chuyện gì, coi nhà tang lễ như công viên giải trí. Bỗng nhiên, điện thoại tôi rung lên liên tục. Không chỉ tôi, tất cả mọi người đều nhận được cùng một tin nhắn. “Ở đây không ai mặc đồ đỏ. Đừng nói chuyện với người mặc đồ đỏ. Cũng đừng nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ.” “Đừng quay đầu lại ở bậc thang thứ mười bốn. Nhất là khi có người phía sau gọi tên bạn.” “Lò hỏa táng là một nơi tốt, nhưng mỗi lần sử dụng đừng quá hai phút.” “Phòng nghỉ khá an toàn, nhưng mỗi lần chỉ được tối đa sáu người vào. Quá số lượng, tính an toàn sẽ mất hiệu lực.” “Hệ thống giám sát trong nhà tang lễ không thể tin được! Không thể tin được! Không thể tin được!” “Cái quái gì thế này!” “Nhảm nhí, ai đang giở trò ma quỷ vậy?” “Đùa à? Ai rảnh mà ở đây,… Trong bức di ảnh, dì Đoạn mặc một chiếc váy đỏ rực, gương mặt nở nụ cười rạng rỡ như hoa.“Đừng nói chuyện với người mặc đồ đỏ.”Đó là quy tắc đã được nhắc đến.Tôi cảm thấy lạnh cả sống lưng:“Nhưng rõ ràng… lúc nãy bà ấy vẫn còn bận rộn trong linh đường mà…”Không thể chỉ dựa vào lời nói, chúng tôi lập tức kiểm tra camera giám sát.Tôi không nói dối—dì Đoạn không chỉ vừa mới xuất hiện… mà thậm chí, bây giờ vẫn còn ở đó.Trong đoạn video giám sát thời gian thực, bà ấy vẫn đang quỳ trước di ảnh con gái, miệng lẩm bẩm đọc gì đó, tay không ngừng đốt vàng mã.“Bà ấy rốt cuộc là người hay là ma?”Một số bạn học không chịu nổi áp lực nữa, ôm đầu khóc òa.Đường Kiều Kiều chân tay cũng bắt đầu run, nhưng vẫn cố gượng gạo cắn răng:“Quy tắc đã nói camera không đáng tin, toàn là giả cả! Tôi nghi bà ta căn bản chưa chết, chỉ treo ảnh lên để lừa tụi mình!”Nhưng có người tìm được cáo phó.Nội dung bên trong viết rất rõ ràng:Vịt Bay Lạc BầyDì Đoạn đã tự tử ba ngày trước, treo cổ tại nhà.Lúc chết, bà mặc chính chiếc váy đỏ mà con gái đã mặc khi chết.Dì Đoạn là mẹ đơn thân, học vấn không cao, ban ngày lái taxi, ban đêm đi làm giúp việc theo giờ, vất vả cực nhọc nuôi Ninh Ninh khôn lớn.Ninh Ninh lớn lên xinh đẹp, học giỏi, chỉ tiếc là nhà nghèo.Một cô gái gần như hoàn hảo, chỉ vì không có tiền mà bị khinh thường, bị vùi dập.Không gian xung quanh yên lặng đến đáng sợ, nỗi sợ như thứ khí độc len lỏi vào từng lỗ chân lông, bám riết lấy tất cả.Lớp trưởng Tiêu Thần nhìn quanh một lượt, nghiêm túc nói:“Có một khả năng nữa… Trò chơi quy tắc này thực ra đã bắt đầu từ trước khi chúng ta bước vào.”

Chương 5: Chương 5