“A a a, nữ phụ ác độc Khương Dư Linh cuối cùng cũng offline rồi!” “Không có cô ta, tôi cảm giác không khí đều trong lành hơn hẳn.” “Cô ta cuối cùng cũng c.h.ế.t rồi, may quá nam chính không chạm vào cô ta, nếu không tôi chắc phải phun nước miếng vì bẩn mất.” “Ơ… Mọi người đều nói thế à? Chẳng lẽ chỉ mình tôi cảm thấy nữ chính hơi quá đáng sao? Lúc không muốn gả thì đẩy Khương Dư Linh ra, sau lại lén lút qua lại với nam chính rồi còn có thai, cái này đúng là…” “Làm ơn đi, nữ chính lúc đó đã nảy sinh tình cảm với nam chính rồi mà? Cô ấy có biết người mình sắp gả là nam chính đâu, nếu không thì đâu đến lượt Khương Dư Linh? Cậy vào thân phận thiên kim thật mà chèn ép Minh Châu khắp nơi, huhu, Minh Châu nhà tôi đáng thương quá trời luôn ấy.” Khương Dư Linh sau khi c.h.ế.t mới biết mình là nữ phụ ác độc trong một quyển sách về thiên kim thật và giả. Cô là thiên kim thật, còn nữ chính chính là cô em gái thiên kim giả Khương Minh Châu, và nam chính là người chồng Thẩm Hoài An mà cô đã kết hôn…
Chương 19
Xuyên Qua Rồi, Thiên Kim Thật Đã Trở Thành Một Nhà Khoa Học Tài BaTác giả: Sa Lịch Chước ChướcTruyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“A a a, nữ phụ ác độc Khương Dư Linh cuối cùng cũng offline rồi!” “Không có cô ta, tôi cảm giác không khí đều trong lành hơn hẳn.” “Cô ta cuối cùng cũng c.h.ế.t rồi, may quá nam chính không chạm vào cô ta, nếu không tôi chắc phải phun nước miếng vì bẩn mất.” “Ơ… Mọi người đều nói thế à? Chẳng lẽ chỉ mình tôi cảm thấy nữ chính hơi quá đáng sao? Lúc không muốn gả thì đẩy Khương Dư Linh ra, sau lại lén lút qua lại với nam chính rồi còn có thai, cái này đúng là…” “Làm ơn đi, nữ chính lúc đó đã nảy sinh tình cảm với nam chính rồi mà? Cô ấy có biết người mình sắp gả là nam chính đâu, nếu không thì đâu đến lượt Khương Dư Linh? Cậy vào thân phận thiên kim thật mà chèn ép Minh Châu khắp nơi, huhu, Minh Châu nhà tôi đáng thương quá trời luôn ấy.” Khương Dư Linh sau khi c.h.ế.t mới biết mình là nữ phụ ác độc trong một quyển sách về thiên kim thật và giả. Cô là thiên kim thật, còn nữ chính chính là cô em gái thiên kim giả Khương Minh Châu, và nam chính là người chồng Thẩm Hoài An mà cô đã kết hôn… Khương Dư Linh cùng Khương Nhĩ Trác cùng đi ăn cơm trưa, ăn tại một tiệm ăn Nhật gần trường. Vốn dĩ Khương Nhĩ Trác muốn đưa Khương Dư Linh đi ăn ở ngoài, nhưng Khương Dư Linh cảm thấy hôm nay đã lãng phí quá nhiều thời gian cho anh, nên lấy lý do lát nữa còn có việc ở trường để từ chối.Đối với điều này, Khương Nhĩ Trác tuy thất vọng, nhưng nội tâm đã nóng bỏng lên, tràn đầy hy vọng nồng đậm: "Vậy hai hôm nữa tôi liên hệ với cô nhé, lúc đó dẫn chị tôi ra để hai người làm quen."Khương Dư Linh gật đầu: "Được."Nếu còn có cơ hội.Khương Nhĩ Trác cực kỳ vui vẻ, đã suy nghĩ phải tặng Khương Minh Châu món quà gì để nhờ chị giúp mình theo đuổi Khương Dư Linh.Sau khi rời trường, Khương Nhĩ Trác liền đi đến cửa hàng chuyên doanh mua chiếc túi mới nhất của hãng C, lúc này mới nhấn ga một mạch trở về Khương gia....Khi Khương Minh Châu về đến nhà, Khương Vân Thiên đã đi công ty, chỉ còn lại Liễu Dư Mi cùng đám người hầu ở nhà. Đối với điều này, Khương Minh Châu cũng không thất vọng, sau khi lần lượt phát hết những món quà mua ở Hàn Quốc cho người hầu, cô liền sà vào lòng Liễu Dư Mi làm nũng, đồng thời đeo lên cho mẹ món quà mà mình đã tỉ mỉ chọn lựa.Đó là một chiếc vòng cổ ruby của Cartier, trị giá khoảng mười vạn. Mười vạn đối với Liễu Dư Mi, một phu nhân nhà giàu, đương nhiên không tính là gì, nhưng tấm lòng của con gái khiến bà cảm thấy ấm lòng, hơn nữa Khương Nhĩ Phàm cũng đã trở về, mấy ngày qua bầu không khí u ám vì chuyện Khương Dư Linh cũng tan đi không ít."Có tiền con làm gì không giữ lại mà tiêu."Liễu Dư Mi kéo Khương Minh Châu không muốn buông tay, Khương Minh Châu cười hì hì nói: "Chỉ là con cảm thấy chiếc vòng này rất hợp với mẹ, nên mua về thôi.""Nói gì nữa, mua cho mẹ chút quà thì sao chứ, chờ sau này con tự kiếm tiền, mỗi ngày đều mua quà cho mẹ."Khương Minh Châu nói ngọt như rót mật, dỗ Liễu Dư Mi cười không ngớt miệng: "Con đó, có tấm lòng này là mẹ vui rồi, mẹ biết con hiếu thảo." "Ha, chỉ có tấm lòng thì sao được? Đương nhiên phải hành động chứ, bằng không chẳng phải thành đàn ông chỉ biết hứa suông à, con mới không làm chuyện như vậy, đối với mẹ càng phải là một lời nói ra như đinh đóng cột, đã nói thì phải làm được."Liễu Dư Mi càng vui vẻ hơn, toàn bộ lông mày đều giãn ra, Khương Nhĩ Phàm bật cười: "Gì mà đàn ông chỉ biết hứa suông? Chẳng lẽ trong lòng em, anh trai cũng chỉ biết hứa suông thôi sao?""Thì anh trai đương nhiên khác rồi." Khương Minh Châu chớp chớp mắt, cô bĩu môi: "Nhưng mà anh trai lần này hình như chưa mua quà cho mẹ đâu, mẹ trong lòng chắc chắn rất buồn..."Khương Nhĩ Phàm: "......"Quay đầu nhìn về phía Liễu Dư Mi: "Mẹ, em ấy mang quà về cho mẹ rồi, con chưa mua gì cả. Trưa nay con làm cơm cho mẹ nhé, mẹ muốn ăn gì, con bảo họ chuẩn bị nguyên liệu.""Ăn gì cũng được." Liễu Dư Mi thích nghe hai đứa nhỏ chí chóe nhau, bà cười, cả người dường như trẻ ra vài tuổi: "Em con thích ăn cá, con làm chút cá đi. Đúng rồi, làm thêm món tôm hùm rang muối Hồng Kông nữa, món đó em con cũng thích ăn.""Mommy tốt bụng quá."Khương Minh Châu lại lần nữa trốn vào lòng Liễu Dư Mi làm nũng.Cảnh tượng hoà thuận vui vẻ này cũng khiến lòng Khương Nhĩ Phàm nhẹ nhõm. Vốn dĩ anh nghĩ lần này về sẽ phải nhìn thấy người gọi là em gái ruột , không ngờ cô lại không về.Nếu cô ấy về, Minh Châu chắc hẳn sẽ không vui vẻ như vậy.Cô ấy vĩnh viễn không quay về thì tốt rồi, cứ ở bên ngoài, anh có thể cho cô một khoản tiền lớn...Đáng tiếc, bố mẹ đều không đồng ý kiến nghị của anh.Aiz....
Khương Dư Linh cùng Khương Nhĩ Trác cùng đi ăn cơm trưa, ăn tại một tiệm ăn Nhật gần trường. Vốn dĩ Khương Nhĩ Trác muốn đưa Khương Dư Linh đi ăn ở ngoài, nhưng Khương Dư Linh cảm thấy hôm nay đã lãng phí quá nhiều thời gian cho anh, nên lấy lý do lát nữa còn có việc ở trường để từ chối.
Đối với điều này, Khương Nhĩ Trác tuy thất vọng, nhưng nội tâm đã nóng bỏng lên, tràn đầy hy vọng nồng đậm: "Vậy hai hôm nữa tôi liên hệ với cô nhé, lúc đó dẫn chị tôi ra để hai người làm quen."
Khương Dư Linh gật đầu: "Được."
Nếu còn có cơ hội.
Khương Nhĩ Trác cực kỳ vui vẻ, đã suy nghĩ phải tặng Khương Minh Châu món quà gì để nhờ chị giúp mình theo đuổi Khương Dư Linh.
Sau khi rời trường, Khương Nhĩ Trác liền đi đến cửa hàng chuyên doanh mua chiếc túi mới nhất của hãng C, lúc này mới nhấn ga một mạch trở về Khương gia.
...
Khi Khương Minh Châu về đến nhà, Khương Vân Thiên đã đi công ty, chỉ còn lại Liễu Dư Mi cùng đám người hầu ở nhà. Đối với điều này, Khương Minh Châu cũng không thất vọng, sau khi lần lượt phát hết những món quà mua ở Hàn Quốc cho người hầu, cô liền sà vào lòng Liễu Dư Mi làm nũng, đồng thời đeo lên cho mẹ món quà mà mình đã tỉ mỉ chọn lựa.
Đó là một chiếc vòng cổ ruby của Cartier, trị giá khoảng mười vạn. Mười vạn đối với Liễu Dư Mi, một phu nhân nhà giàu, đương nhiên không tính là gì, nhưng tấm lòng của con gái khiến bà cảm thấy ấm lòng, hơn nữa Khương Nhĩ Phàm cũng đã trở về, mấy ngày qua bầu không khí u ám vì chuyện Khương Dư Linh cũng tan đi không ít.
"Có tiền con làm gì không giữ lại mà tiêu."
Liễu Dư Mi kéo Khương Minh Châu không muốn buông tay, Khương Minh Châu cười hì hì nói: "Chỉ là con cảm thấy chiếc vòng này rất hợp với mẹ, nên mua về thôi."
"Nói gì nữa, mua cho mẹ chút quà thì sao chứ, chờ sau này con tự kiếm tiền, mỗi ngày đều mua quà cho mẹ."
Khương Minh Châu nói ngọt như rót mật, dỗ Liễu Dư Mi cười không ngớt miệng: "Con đó, có tấm lòng này là mẹ vui rồi, mẹ biết con hiếu thảo."
"Ha, chỉ có tấm lòng thì sao được? Đương nhiên phải hành động chứ, bằng không chẳng phải thành đàn ông chỉ biết hứa suông à, con mới không làm chuyện như vậy, đối với mẹ càng phải là một lời nói ra như đinh đóng cột, đã nói thì phải làm được."
Liễu Dư Mi càng vui vẻ hơn, toàn bộ lông mày đều giãn ra, Khương Nhĩ Phàm bật cười: "Gì mà đàn ông chỉ biết hứa suông? Chẳng lẽ trong lòng em, anh trai cũng chỉ biết hứa suông thôi sao?"
"Thì anh trai đương nhiên khác rồi." Khương Minh Châu chớp chớp mắt, cô bĩu môi: "Nhưng mà anh trai lần này hình như chưa mua quà cho mẹ đâu, mẹ trong lòng chắc chắn rất buồn..."
Khương Nhĩ Phàm: "......"
Quay đầu nhìn về phía Liễu Dư Mi: "Mẹ, em ấy mang quà về cho mẹ rồi, con chưa mua gì cả. Trưa nay con làm cơm cho mẹ nhé, mẹ muốn ăn gì, con bảo họ chuẩn bị nguyên liệu."
"Ăn gì cũng được." Liễu Dư Mi thích nghe hai đứa nhỏ chí chóe nhau, bà cười, cả người dường như trẻ ra vài tuổi: "Em con thích ăn cá, con làm chút cá đi. Đúng rồi, làm thêm món tôm hùm rang muối Hồng Kông nữa, món đó em con cũng thích ăn."
"Mommy tốt bụng quá."
Khương Minh Châu lại lần nữa trốn vào lòng Liễu Dư Mi làm nũng.
Cảnh tượng hoà thuận vui vẻ này cũng khiến lòng Khương Nhĩ Phàm nhẹ nhõm. Vốn dĩ anh nghĩ lần này về sẽ phải nhìn thấy người gọi là em gái ruột , không ngờ cô lại không về.
Nếu cô ấy về, Minh Châu chắc hẳn sẽ không vui vẻ như vậy.
Cô ấy vĩnh viễn không quay về thì tốt rồi, cứ ở bên ngoài, anh có thể cho cô một khoản tiền lớn...
Đáng tiếc, bố mẹ đều không đồng ý kiến nghị của anh.
Aiz....
Xuyên Qua Rồi, Thiên Kim Thật Đã Trở Thành Một Nhà Khoa Học Tài BaTác giả: Sa Lịch Chước ChướcTruyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“A a a, nữ phụ ác độc Khương Dư Linh cuối cùng cũng offline rồi!” “Không có cô ta, tôi cảm giác không khí đều trong lành hơn hẳn.” “Cô ta cuối cùng cũng c.h.ế.t rồi, may quá nam chính không chạm vào cô ta, nếu không tôi chắc phải phun nước miếng vì bẩn mất.” “Ơ… Mọi người đều nói thế à? Chẳng lẽ chỉ mình tôi cảm thấy nữ chính hơi quá đáng sao? Lúc không muốn gả thì đẩy Khương Dư Linh ra, sau lại lén lút qua lại với nam chính rồi còn có thai, cái này đúng là…” “Làm ơn đi, nữ chính lúc đó đã nảy sinh tình cảm với nam chính rồi mà? Cô ấy có biết người mình sắp gả là nam chính đâu, nếu không thì đâu đến lượt Khương Dư Linh? Cậy vào thân phận thiên kim thật mà chèn ép Minh Châu khắp nơi, huhu, Minh Châu nhà tôi đáng thương quá trời luôn ấy.” Khương Dư Linh sau khi c.h.ế.t mới biết mình là nữ phụ ác độc trong một quyển sách về thiên kim thật và giả. Cô là thiên kim thật, còn nữ chính chính là cô em gái thiên kim giả Khương Minh Châu, và nam chính là người chồng Thẩm Hoài An mà cô đã kết hôn… Khương Dư Linh cùng Khương Nhĩ Trác cùng đi ăn cơm trưa, ăn tại một tiệm ăn Nhật gần trường. Vốn dĩ Khương Nhĩ Trác muốn đưa Khương Dư Linh đi ăn ở ngoài, nhưng Khương Dư Linh cảm thấy hôm nay đã lãng phí quá nhiều thời gian cho anh, nên lấy lý do lát nữa còn có việc ở trường để từ chối.Đối với điều này, Khương Nhĩ Trác tuy thất vọng, nhưng nội tâm đã nóng bỏng lên, tràn đầy hy vọng nồng đậm: "Vậy hai hôm nữa tôi liên hệ với cô nhé, lúc đó dẫn chị tôi ra để hai người làm quen."Khương Dư Linh gật đầu: "Được."Nếu còn có cơ hội.Khương Nhĩ Trác cực kỳ vui vẻ, đã suy nghĩ phải tặng Khương Minh Châu món quà gì để nhờ chị giúp mình theo đuổi Khương Dư Linh.Sau khi rời trường, Khương Nhĩ Trác liền đi đến cửa hàng chuyên doanh mua chiếc túi mới nhất của hãng C, lúc này mới nhấn ga một mạch trở về Khương gia....Khi Khương Minh Châu về đến nhà, Khương Vân Thiên đã đi công ty, chỉ còn lại Liễu Dư Mi cùng đám người hầu ở nhà. Đối với điều này, Khương Minh Châu cũng không thất vọng, sau khi lần lượt phát hết những món quà mua ở Hàn Quốc cho người hầu, cô liền sà vào lòng Liễu Dư Mi làm nũng, đồng thời đeo lên cho mẹ món quà mà mình đã tỉ mỉ chọn lựa.Đó là một chiếc vòng cổ ruby của Cartier, trị giá khoảng mười vạn. Mười vạn đối với Liễu Dư Mi, một phu nhân nhà giàu, đương nhiên không tính là gì, nhưng tấm lòng của con gái khiến bà cảm thấy ấm lòng, hơn nữa Khương Nhĩ Phàm cũng đã trở về, mấy ngày qua bầu không khí u ám vì chuyện Khương Dư Linh cũng tan đi không ít."Có tiền con làm gì không giữ lại mà tiêu."Liễu Dư Mi kéo Khương Minh Châu không muốn buông tay, Khương Minh Châu cười hì hì nói: "Chỉ là con cảm thấy chiếc vòng này rất hợp với mẹ, nên mua về thôi.""Nói gì nữa, mua cho mẹ chút quà thì sao chứ, chờ sau này con tự kiếm tiền, mỗi ngày đều mua quà cho mẹ."Khương Minh Châu nói ngọt như rót mật, dỗ Liễu Dư Mi cười không ngớt miệng: "Con đó, có tấm lòng này là mẹ vui rồi, mẹ biết con hiếu thảo." "Ha, chỉ có tấm lòng thì sao được? Đương nhiên phải hành động chứ, bằng không chẳng phải thành đàn ông chỉ biết hứa suông à, con mới không làm chuyện như vậy, đối với mẹ càng phải là một lời nói ra như đinh đóng cột, đã nói thì phải làm được."Liễu Dư Mi càng vui vẻ hơn, toàn bộ lông mày đều giãn ra, Khương Nhĩ Phàm bật cười: "Gì mà đàn ông chỉ biết hứa suông? Chẳng lẽ trong lòng em, anh trai cũng chỉ biết hứa suông thôi sao?""Thì anh trai đương nhiên khác rồi." Khương Minh Châu chớp chớp mắt, cô bĩu môi: "Nhưng mà anh trai lần này hình như chưa mua quà cho mẹ đâu, mẹ trong lòng chắc chắn rất buồn..."Khương Nhĩ Phàm: "......"Quay đầu nhìn về phía Liễu Dư Mi: "Mẹ, em ấy mang quà về cho mẹ rồi, con chưa mua gì cả. Trưa nay con làm cơm cho mẹ nhé, mẹ muốn ăn gì, con bảo họ chuẩn bị nguyên liệu.""Ăn gì cũng được." Liễu Dư Mi thích nghe hai đứa nhỏ chí chóe nhau, bà cười, cả người dường như trẻ ra vài tuổi: "Em con thích ăn cá, con làm chút cá đi. Đúng rồi, làm thêm món tôm hùm rang muối Hồng Kông nữa, món đó em con cũng thích ăn.""Mommy tốt bụng quá."Khương Minh Châu lại lần nữa trốn vào lòng Liễu Dư Mi làm nũng.Cảnh tượng hoà thuận vui vẻ này cũng khiến lòng Khương Nhĩ Phàm nhẹ nhõm. Vốn dĩ anh nghĩ lần này về sẽ phải nhìn thấy người gọi là em gái ruột , không ngờ cô lại không về.Nếu cô ấy về, Minh Châu chắc hẳn sẽ không vui vẻ như vậy.Cô ấy vĩnh viễn không quay về thì tốt rồi, cứ ở bên ngoài, anh có thể cho cô một khoản tiền lớn...Đáng tiếc, bố mẹ đều không đồng ý kiến nghị của anh.Aiz....