“A a a, nữ phụ ác độc Khương Dư Linh cuối cùng cũng offline rồi!” “Không có cô ta, tôi cảm giác không khí đều trong lành hơn hẳn.” “Cô ta cuối cùng cũng c.h.ế.t rồi, may quá nam chính không chạm vào cô ta, nếu không tôi chắc phải phun nước miếng vì bẩn mất.” “Ơ… Mọi người đều nói thế à? Chẳng lẽ chỉ mình tôi cảm thấy nữ chính hơi quá đáng sao? Lúc không muốn gả thì đẩy Khương Dư Linh ra, sau lại lén lút qua lại với nam chính rồi còn có thai, cái này đúng là…” “Làm ơn đi, nữ chính lúc đó đã nảy sinh tình cảm với nam chính rồi mà? Cô ấy có biết người mình sắp gả là nam chính đâu, nếu không thì đâu đến lượt Khương Dư Linh? Cậy vào thân phận thiên kim thật mà chèn ép Minh Châu khắp nơi, huhu, Minh Châu nhà tôi đáng thương quá trời luôn ấy.” Khương Dư Linh sau khi c.h.ế.t mới biết mình là nữ phụ ác độc trong một quyển sách về thiên kim thật và giả. Cô là thiên kim thật, còn nữ chính chính là cô em gái thiên kim giả Khương Minh Châu, và nam chính là người chồng Thẩm Hoài An mà cô đã kết hôn…

Chương 168

Xuyên Qua Rồi, Thiên Kim Thật Đã Trở Thành Một Nhà Khoa Học Tài BaTác giả: Sa Lịch Chước ChướcTruyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“A a a, nữ phụ ác độc Khương Dư Linh cuối cùng cũng offline rồi!” “Không có cô ta, tôi cảm giác không khí đều trong lành hơn hẳn.” “Cô ta cuối cùng cũng c.h.ế.t rồi, may quá nam chính không chạm vào cô ta, nếu không tôi chắc phải phun nước miếng vì bẩn mất.” “Ơ… Mọi người đều nói thế à? Chẳng lẽ chỉ mình tôi cảm thấy nữ chính hơi quá đáng sao? Lúc không muốn gả thì đẩy Khương Dư Linh ra, sau lại lén lút qua lại với nam chính rồi còn có thai, cái này đúng là…” “Làm ơn đi, nữ chính lúc đó đã nảy sinh tình cảm với nam chính rồi mà? Cô ấy có biết người mình sắp gả là nam chính đâu, nếu không thì đâu đến lượt Khương Dư Linh? Cậy vào thân phận thiên kim thật mà chèn ép Minh Châu khắp nơi, huhu, Minh Châu nhà tôi đáng thương quá trời luôn ấy.” Khương Dư Linh sau khi c.h.ế.t mới biết mình là nữ phụ ác độc trong một quyển sách về thiên kim thật và giả. Cô là thiên kim thật, còn nữ chính chính là cô em gái thiên kim giả Khương Minh Châu, và nam chính là người chồng Thẩm Hoài An mà cô đã kết hôn… Khương Thâm và Trương Xuân Hoa vốn tưởng rằng mình đã làm rất tốt, hoàn toàn không ngờ Khương Dư Linh còn sẽ tức giận, nhất thời ngẩn người. Nhưng rất nhanh, Khương Thâm liền phản ứng lại, kinh sợ hỏi: "Vậy, vậy con nói làm sao bây giờ?""Ta nói làm sao bây giờ?"Khương Dư Linh nghiêng mắt nhìn Khương Thâm, cười lạnh một tiếng: "Cái gì cũng phải ta nói, ta còn cần ngươi cái nhị thúc này làm gì?""Dứt khoát để phụ mẫu ta bắt ngươi đi cho xong, dù sao ngươi đối với ta cũng không tốt, ngay cả một chút việc nhỏ cũng làm không xong."Sắc mặt Khương Thâm trắng bệch: "Ta... Ta biết rồi.""Ngày mai ta đi đến chỗ chú Lý Nhị ở đầu thôn bảo ông làm cho con một cái giường gỗ chạm khắc, lại làm một cái tủ quần áo. Sau đó liền đi trên trấn mua cho con một bộ chăn đệm mới, con thấy thế nào?"Khương Dư Linh nhướng con: "Ngày mai?""... Dư, Dư Linh à, con xem, bây giờ trời cũng không còn sớm nữa.""Phụ mẫu ta thích buổi tối ra ngoài."Uy h.i.ế.p tr*n tr**, Khương Thâm sợ hãi, cuống quýt sửa miệng: "Vậy ta đi mua cho con ngay bây giờ."Khương Thâm hoảng loạn bỏ đi.May mà lúc trước Khương Dư Linh không động vào mặt Khương Thâm, bằng không tin tức ông ta bị Khương Dư Linh đánh một trận ngày mai phải truyền khắp cả thôn, giống như tin tức ông ta muốn bán Khương Dư Linh vậy.Ông ta vừa ra khỏi cửa, liền có người hỏi ông ta có thật sự muốn bán Khương Dư Linh không.Khương Thâm không dám nói dối, lại không muốn phá hỏng hình tượng của mình, chỉ có thể nói Khương Dư Linh và ông ta giữa họ có chút hiểu lầm."Ta là nhị thúc nó, ta sao có thể bán nó đi đâu?""Đây nè, Dư Linh nó không thích cái phòng cũ, ta liền nhường phòng của chúng ta cho nó. Bây giờ ta phải đi trên trấn mua chăn đệm mới cho nó đây." "À đúng rồi, các người bảo ta nhắn với chú Lý Nhị một tiếng, bảo ông ấy làm cho Dư Linh một cái giường mới, với một cái tủ quần áo mới, làm xong trực tiếp mang đến nhà ta. Hết bao nhiêu tiền thì cứ nói một tiếng là được."Khương Thâm vẫn diễn trò quen thuộc, ngay cả dưới áp lực tâm lý của quỷ thần, cũng không thay đổi được thói quen này.Rất nhanh ông ta đã nhận được lời khen nhất trí từ dân làng, nói ông ta là một nhị thúc tốt.Một người thúc bá lớn tuổi hơn còn nói: "Ta đã bảo rồi mà, Thâm nhi là do ta nhìn lớn lên, nó là người chí thuần chí thiện, sao có thể làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy đâu!"...Khương Thâm đi rồi.Chỉ còn lại ba người Trương Xuân Hoa, Khương Lâm, Khương Ngọc.Khương Dư Linh liền chỉ huy ba người quét dọn vệ sinh trong phòng.Ba người đều lười biếng, trước đây việc lớn việc nhỏ trong nhà đều do Tiểu Khương Dư Linh làm. Bọn họ đều chỉ nhìn Tiểu Khương Dư Linh làm việc, đây là lần đầu tiên bị Khương Dư Linh giám sát làm việc, ngoài việc không quen, còn cảm thấy mệt.Quan trọng hơn là mới ăn đòn, trên người chỗ nào cũng đau.Đặc biệt là Khương Ngọc, vì có Tiểu Khương Dư Linh nên mười ngón không dính nước dương xuân, bây giờ khom lưng lau bàn ghế, chỉ cảm thấy eo mình sắp đứt.Ba người đều đặc biệt thống khổ.Bọn họ không tốt, Khương Dư Linh trong lòng liền thoải mái.Ba người làm việc tuy chậm, nhưng người nhiều sức lớn, cũng quét dọn phòng sạch sẽ trước khi trời tối. Và sau khi vệ sinh sạch sẽ, Khương Dư Linh lại bảo họ đi nấu cơm.Trương Xuân Hoa ba người: "..."Sắc mặt có khoảnh khắc vặn vẹo.Đáng ghét hơn, Khương Dư Linh còn không quên dọa dẫm bọn họ: "Phải nấu ăn ngon một chút, nếu không ăn được, ta sẽ bảo phụ mẫu ta buổi tối đến tìm các người.""Bắt các người đi hết!!!"

Khương Thâm và Trương Xuân Hoa vốn tưởng rằng mình đã làm rất tốt, hoàn toàn không ngờ Khương Dư Linh còn sẽ tức giận, nhất thời ngẩn người. Nhưng rất nhanh, Khương Thâm liền phản ứng lại, kinh sợ hỏi: "Vậy, vậy con nói làm sao bây giờ?"

"Ta nói làm sao bây giờ?"

Khương Dư Linh nghiêng mắt nhìn Khương Thâm, cười lạnh một tiếng: "Cái gì cũng phải ta nói, ta còn cần ngươi cái nhị thúc này làm gì?"

"Dứt khoát để phụ mẫu ta bắt ngươi đi cho xong, dù sao ngươi đối với ta cũng không tốt, ngay cả một chút việc nhỏ cũng làm không xong."

Sắc mặt Khương Thâm trắng bệch: "Ta... Ta biết rồi."

"Ngày mai ta đi đến chỗ chú Lý Nhị ở đầu thôn bảo ông làm cho con một cái giường gỗ chạm khắc, lại làm một cái tủ quần áo. Sau đó liền đi trên trấn mua cho con một bộ chăn đệm mới, con thấy thế nào?"

Khương Dư Linh nhướng con: "Ngày mai?"

"... Dư, Dư Linh à, con xem, bây giờ trời cũng không còn sớm nữa."

"Phụ mẫu ta thích buổi tối ra ngoài."

Uy h.i.ế.p tr*n tr**, Khương Thâm sợ hãi, cuống quýt sửa miệng: "Vậy ta đi mua cho con ngay bây giờ."

Khương Thâm hoảng loạn bỏ đi.

May mà lúc trước Khương Dư Linh không động vào mặt Khương Thâm, bằng không tin tức ông ta bị Khương Dư Linh đánh một trận ngày mai phải truyền khắp cả thôn, giống như tin tức ông ta muốn bán Khương Dư Linh vậy.

Ông ta vừa ra khỏi cửa, liền có người hỏi ông ta có thật sự muốn bán Khương Dư Linh không.

Khương Thâm không dám nói dối, lại không muốn phá hỏng hình tượng của mình, chỉ có thể nói Khương Dư Linh và ông ta giữa họ có chút hiểu lầm.

"Ta là nhị thúc nó, ta sao có thể bán nó đi đâu?"

"Đây nè, Dư Linh nó không thích cái phòng cũ, ta liền nhường phòng của chúng ta cho nó. Bây giờ ta phải đi trên trấn mua chăn đệm mới cho nó đây."

 

"À đúng rồi, các người bảo ta nhắn với chú Lý Nhị một tiếng, bảo ông ấy làm cho Dư Linh một cái giường mới, với một cái tủ quần áo mới, làm xong trực tiếp mang đến nhà ta. Hết bao nhiêu tiền thì cứ nói một tiếng là được."

Khương Thâm vẫn diễn trò quen thuộc, ngay cả dưới áp lực tâm lý của quỷ thần, cũng không thay đổi được thói quen này.

Rất nhanh ông ta đã nhận được lời khen nhất trí từ dân làng, nói ông ta là một nhị thúc tốt.

Một người thúc bá lớn tuổi hơn còn nói: "Ta đã bảo rồi mà, Thâm nhi là do ta nhìn lớn lên, nó là người chí thuần chí thiện, sao có thể làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy đâu!"

...

Khương Thâm đi rồi.

Chỉ còn lại ba người Trương Xuân Hoa, Khương Lâm, Khương Ngọc.

Khương Dư Linh liền chỉ huy ba người quét dọn vệ sinh trong phòng.

Ba người đều lười biếng, trước đây việc lớn việc nhỏ trong nhà đều do Tiểu Khương Dư Linh làm. Bọn họ đều chỉ nhìn Tiểu Khương Dư Linh làm việc, đây là lần đầu tiên bị Khương Dư Linh giám sát làm việc, ngoài việc không quen, còn cảm thấy mệt.

Quan trọng hơn là mới ăn đòn, trên người chỗ nào cũng đau.

Đặc biệt là Khương Ngọc, vì có Tiểu Khương Dư Linh nên mười ngón không dính nước dương xuân, bây giờ khom lưng lau bàn ghế, chỉ cảm thấy eo mình sắp đứt.

Ba người đều đặc biệt thống khổ.

Bọn họ không tốt, Khương Dư Linh trong lòng liền thoải mái.

Ba người làm việc tuy chậm, nhưng người nhiều sức lớn, cũng quét dọn phòng sạch sẽ trước khi trời tối. Và sau khi vệ sinh sạch sẽ, Khương Dư Linh lại bảo họ đi nấu cơm.

Trương Xuân Hoa ba người: "..."

Sắc mặt có khoảnh khắc vặn vẹo.

Đáng ghét hơn, Khương Dư Linh còn không quên dọa dẫm bọn họ: "Phải nấu ăn ngon một chút, nếu không ăn được, ta sẽ bảo phụ mẫu ta buổi tối đến tìm các người."

"Bắt các người đi hết!!!"

Xuyên Qua Rồi, Thiên Kim Thật Đã Trở Thành Một Nhà Khoa Học Tài BaTác giả: Sa Lịch Chước ChướcTruyện Đô Thị, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Nữ Cường, Truyện Xuyên Không“A a a, nữ phụ ác độc Khương Dư Linh cuối cùng cũng offline rồi!” “Không có cô ta, tôi cảm giác không khí đều trong lành hơn hẳn.” “Cô ta cuối cùng cũng c.h.ế.t rồi, may quá nam chính không chạm vào cô ta, nếu không tôi chắc phải phun nước miếng vì bẩn mất.” “Ơ… Mọi người đều nói thế à? Chẳng lẽ chỉ mình tôi cảm thấy nữ chính hơi quá đáng sao? Lúc không muốn gả thì đẩy Khương Dư Linh ra, sau lại lén lút qua lại với nam chính rồi còn có thai, cái này đúng là…” “Làm ơn đi, nữ chính lúc đó đã nảy sinh tình cảm với nam chính rồi mà? Cô ấy có biết người mình sắp gả là nam chính đâu, nếu không thì đâu đến lượt Khương Dư Linh? Cậy vào thân phận thiên kim thật mà chèn ép Minh Châu khắp nơi, huhu, Minh Châu nhà tôi đáng thương quá trời luôn ấy.” Khương Dư Linh sau khi c.h.ế.t mới biết mình là nữ phụ ác độc trong một quyển sách về thiên kim thật và giả. Cô là thiên kim thật, còn nữ chính chính là cô em gái thiên kim giả Khương Minh Châu, và nam chính là người chồng Thẩm Hoài An mà cô đã kết hôn… Khương Thâm và Trương Xuân Hoa vốn tưởng rằng mình đã làm rất tốt, hoàn toàn không ngờ Khương Dư Linh còn sẽ tức giận, nhất thời ngẩn người. Nhưng rất nhanh, Khương Thâm liền phản ứng lại, kinh sợ hỏi: "Vậy, vậy con nói làm sao bây giờ?""Ta nói làm sao bây giờ?"Khương Dư Linh nghiêng mắt nhìn Khương Thâm, cười lạnh một tiếng: "Cái gì cũng phải ta nói, ta còn cần ngươi cái nhị thúc này làm gì?""Dứt khoát để phụ mẫu ta bắt ngươi đi cho xong, dù sao ngươi đối với ta cũng không tốt, ngay cả một chút việc nhỏ cũng làm không xong."Sắc mặt Khương Thâm trắng bệch: "Ta... Ta biết rồi.""Ngày mai ta đi đến chỗ chú Lý Nhị ở đầu thôn bảo ông làm cho con một cái giường gỗ chạm khắc, lại làm một cái tủ quần áo. Sau đó liền đi trên trấn mua cho con một bộ chăn đệm mới, con thấy thế nào?"Khương Dư Linh nhướng con: "Ngày mai?""... Dư, Dư Linh à, con xem, bây giờ trời cũng không còn sớm nữa.""Phụ mẫu ta thích buổi tối ra ngoài."Uy h.i.ế.p tr*n tr**, Khương Thâm sợ hãi, cuống quýt sửa miệng: "Vậy ta đi mua cho con ngay bây giờ."Khương Thâm hoảng loạn bỏ đi.May mà lúc trước Khương Dư Linh không động vào mặt Khương Thâm, bằng không tin tức ông ta bị Khương Dư Linh đánh một trận ngày mai phải truyền khắp cả thôn, giống như tin tức ông ta muốn bán Khương Dư Linh vậy.Ông ta vừa ra khỏi cửa, liền có người hỏi ông ta có thật sự muốn bán Khương Dư Linh không.Khương Thâm không dám nói dối, lại không muốn phá hỏng hình tượng của mình, chỉ có thể nói Khương Dư Linh và ông ta giữa họ có chút hiểu lầm."Ta là nhị thúc nó, ta sao có thể bán nó đi đâu?""Đây nè, Dư Linh nó không thích cái phòng cũ, ta liền nhường phòng của chúng ta cho nó. Bây giờ ta phải đi trên trấn mua chăn đệm mới cho nó đây." "À đúng rồi, các người bảo ta nhắn với chú Lý Nhị một tiếng, bảo ông ấy làm cho Dư Linh một cái giường mới, với một cái tủ quần áo mới, làm xong trực tiếp mang đến nhà ta. Hết bao nhiêu tiền thì cứ nói một tiếng là được."Khương Thâm vẫn diễn trò quen thuộc, ngay cả dưới áp lực tâm lý của quỷ thần, cũng không thay đổi được thói quen này.Rất nhanh ông ta đã nhận được lời khen nhất trí từ dân làng, nói ông ta là một nhị thúc tốt.Một người thúc bá lớn tuổi hơn còn nói: "Ta đã bảo rồi mà, Thâm nhi là do ta nhìn lớn lên, nó là người chí thuần chí thiện, sao có thể làm ra chuyện táng tận lương tâm như vậy đâu!"...Khương Thâm đi rồi.Chỉ còn lại ba người Trương Xuân Hoa, Khương Lâm, Khương Ngọc.Khương Dư Linh liền chỉ huy ba người quét dọn vệ sinh trong phòng.Ba người đều lười biếng, trước đây việc lớn việc nhỏ trong nhà đều do Tiểu Khương Dư Linh làm. Bọn họ đều chỉ nhìn Tiểu Khương Dư Linh làm việc, đây là lần đầu tiên bị Khương Dư Linh giám sát làm việc, ngoài việc không quen, còn cảm thấy mệt.Quan trọng hơn là mới ăn đòn, trên người chỗ nào cũng đau.Đặc biệt là Khương Ngọc, vì có Tiểu Khương Dư Linh nên mười ngón không dính nước dương xuân, bây giờ khom lưng lau bàn ghế, chỉ cảm thấy eo mình sắp đứt.Ba người đều đặc biệt thống khổ.Bọn họ không tốt, Khương Dư Linh trong lòng liền thoải mái.Ba người làm việc tuy chậm, nhưng người nhiều sức lớn, cũng quét dọn phòng sạch sẽ trước khi trời tối. Và sau khi vệ sinh sạch sẽ, Khương Dư Linh lại bảo họ đi nấu cơm.Trương Xuân Hoa ba người: "..."Sắc mặt có khoảnh khắc vặn vẹo.Đáng ghét hơn, Khương Dư Linh còn không quên dọa dẫm bọn họ: "Phải nấu ăn ngon một chút, nếu không ăn được, ta sẽ bảo phụ mẫu ta buổi tối đến tìm các người.""Bắt các người đi hết!!!"

Chương 168