Tác giả:

Chương 1: Nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp à, phiền cô dụng tâm thưởng thức một chút!   "Chào ngài, xin hỏi ngài có cần gì không?" Giọng của một cô gái trẻ tuổi trong trẻo vang lên. Văn Dư nãy giờ vẫn chăm chú đọc sách ngẩng đầu lên nhìn, đối diện cô là một đôi mắt long lanh tinh xảo, tràn đầy sức sống đang chăm chú nhìn cô. Văn Dư lập tức lấy lại tinh thần mỉm cười, "Cám ơn, không cần." Nữ tiếp viên hàng không mỉm cười gật đầu, đứng thẳng dậy rời đi. Văn Dư nhìn chằm chằm bóng lưng cô gái nọ, dung mạo xinh đẹp, vóc dáng đạt chuẩn, tuổi trẻ thật tốt mà! Cô cảm khái một hồi rồi lại cúi đầu tiếp tục đọc sách.   Nữ tiếp viên hàng không đi vào buồng giải lao, hít sâu, bắt lấy cánh tay một nữ tiếp viên khác đang chuẩn bị phần ăn cho khách, "Chị Hàm, em hố nặng rồi!"   Lương Vận Hàm ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt lộ ra sự sủng nịch, giọng ôn hòa vang lên, "Sao vậy? Chị ta nói gì?"   Nữ tiếp viên hàng không trẻ tuổi lập tức xụ mặt xuống, ủ rũ trả lời, "Chị ấy cự tuyệt em!"   "Hả? Hiếm thấy…

Chương 2

Rốt Cuộc Gặp Được Em - Văn ViệtTác giả: Văn ViệtTruyện Bách Hợp, Truyện Đô Thị, Truyện Sủng Chương 1: Nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp à, phiền cô dụng tâm thưởng thức một chút!   "Chào ngài, xin hỏi ngài có cần gì không?" Giọng của một cô gái trẻ tuổi trong trẻo vang lên. Văn Dư nãy giờ vẫn chăm chú đọc sách ngẩng đầu lên nhìn, đối diện cô là một đôi mắt long lanh tinh xảo, tràn đầy sức sống đang chăm chú nhìn cô. Văn Dư lập tức lấy lại tinh thần mỉm cười, "Cám ơn, không cần." Nữ tiếp viên hàng không mỉm cười gật đầu, đứng thẳng dậy rời đi. Văn Dư nhìn chằm chằm bóng lưng cô gái nọ, dung mạo xinh đẹp, vóc dáng đạt chuẩn, tuổi trẻ thật tốt mà! Cô cảm khái một hồi rồi lại cúi đầu tiếp tục đọc sách.   Nữ tiếp viên hàng không đi vào buồng giải lao, hít sâu, bắt lấy cánh tay một nữ tiếp viên khác đang chuẩn bị phần ăn cho khách, "Chị Hàm, em hố nặng rồi!"   Lương Vận Hàm ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt lộ ra sự sủng nịch, giọng ôn hòa vang lên, "Sao vậy? Chị ta nói gì?"   Nữ tiếp viên hàng không trẻ tuổi lập tức xụ mặt xuống, ủ rũ trả lời, "Chị ấy cự tuyệt em!"   "Hả? Hiếm thấy… Chương 2: Sùng Hân lá gan của em lớn quá rồi đó! Bỗng nhiên người bên cạnh ấn vào nút gọi tiếp viên, một nữ tiếp viên rất nhanh bước tới, cúi người hỏi, "Tiên sinh có nhu cầu gì?" Giọng nói dịu dàng thanh thúy khiến Văn Dư phải giương mắt nhìn. Đẹp quá! Trước mặt cô là một cô gái có khí chất vô cùng hoàn hảo, ngũ quan tinh xảo, sống mũi cao, môi mỏng, hình dáng động lòng người, trên môi tô một lớp son bóng màu hồng nhạt, rất hợp với vẻ đẹp của nàng. Lối trang điểm vừa tinh xảo lại không quá cầu kỳ, làn da trắng trẻo, tóc được bới cao một cách cẩn thận tỉ mỉ, nhìn thoáng qua thôi cũng khiến lòng người rung động. Khoảng cách gần như thế này lại càng thuận tiện cho Văn Dư thưởng thức mỹ nữ, Văn Dư chìm đắm trong suy tư, không buồn để ý đến người bên cạnh đang không ngừng hô hoán. "Văn Tổng, Văn Tổng?" Văn Dư quay đầu, "Sao?" "Em muốn uống chút rượu, Văn Tổng, chị có muốn uống không?" "À, không." "Văn Tổng, chị có chỗ nào không thoải mái? Nếu không hay là kêu một ly nước ấm cho chị nha?" "Không cần, cám ơn." Cô nói xong thì ngẩng đầu nhìn nữ tiếp viên đang đứng bên cạnh, phát hiện ra nàng cũng đang chăm chú nhìn cô, tuy rằng gương mặt vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt, nhưng đôi mắt ấy nhìn một lần cũng đủ khiến người ta rất khó quên. Hình như có một chút địch ý ở đây, Văn Dư thầm nghĩ. Tại sao lại như vậy? Nhưng chinh phục khó khăn luôn là ưu điểm của Văn Dư, cô bình tĩnh chăm chú nhìn nữ tiếp viên, trong ánh mắt còn ẩn chứa ý cười. Lương Vận Hàm đã nhận ra ý cười này của cô, vội thu hồi tầm mắt. Người phụ nữ này rất thông minh, ánh mắt lại sắc bén, nhưng không hiểu sao lại khiến nàng cảm thấy cô có ý muốn trêu đùa nàng, chẳng lẽ cô đã nhìn thấu suy nghĩ của nàng? Đột nhiên trong lòng Lương Vận Hàm dâng lên một nỗi bất an, trước giờ nàng không ưa những người có tính cách quá bá đạo và mạnh mẽ, trực giác nói cho nàng biết phải tránh xa người này. "Hai người liếc mắt đưa tình!" Sùng Hân bất mãn trừng mắt nhìn Lương Vận Hàm, bĩu môi nói. "Đại tiểu thư à, em cho rằng ai cũng có cặp mắt thẩm mỹ như em sao?! Huống hồ em không nhìn thấy rõ thực hư à?" Lương Vận Hàm trừng mắt nhìn cô một cái, tiếp tục công việc trên tay. "Này, người đàn ông muốn uống rượu bên cạnh hình như là phụ tá của chị ta, gọi chị ta là Văn Tổng. Em mang tới cho họ đi, đừng nói chị không cho em cơ hội!" "Haha, cám ơn tiếp viên trưởng!" "Nha đầu chết tiệt kia!" Sùng Hân đẹp như trong tranh, nở một nụ cười hoàn mỹ, không quan tâm đôi mắt sắc bén của Lương Vận Hàm đang bắn về phía mình, bước nhanh đến chỗ Văn Dư. Hóa ra là tiếp viên trưởng, Văn Dư đặc biệt lưu ý thẻ bài cài trên ngực áo của nữ tiếp viên nọ, tuy luôn mang theo nụ cười rất chuyên nghiệp, nhưng cả người lại toát ra loại khí chất rất lạnh lùng, phối hợp với dung mạo của nàng lại cảm thấy rất hợp. Hmmm, không những vậy còn rất có mùi vị phụ nữ. Văn Dư đột nhiên cảm giác thấy chuyến đi lần này không hề uổng công vô ích, tâm tình bỗng tốt hẳn lên. Máy bay đáp xuống Thượng Hải. Văn Dư đứng dậy bước đến cửa khoang, lúc cô lướt qua vị nữ tiếp viên tuổi trẻ kia thì đột nhiên có một tờ giấy nhỏ được nhét vào tay, Văn Dư hơi sửng sốt rồi lập tức khôi phục dáng vẻ thường ngày, bước nhanh ra khỏi cửa khoang, cũng không quay đầu lại nhìn. "Sùng Hân, em điên rồi hả? Nếu như bị người ta nhìn thấy không chừng sẽ bị gởi thư khiếu nại!" Lương Vận Hàm có chút tức giận, nàng không ngờ rằng Sùng Hân lại lớn mật như thế, dám nhét giấy cho người phụ nữ kia! Sùng Hân đột nhiên chăm chú nhìn Lương Vận Hàm, "Chị Hàm, em cũng biết sợ chứ, bây giờ tay còn run đây nè. Nhưng em biết nếu em không làm vậy có thể em sẽ lỡ tay tuột mất người khó khăn lắm mới khiến em động lòng. Em không muốn phải hối hận." Lương Vận Hàm lần đầu tiên thấy Sùng Hân nghiêm túc như vậy, nàng bỗng nhiên hiểu ra là Sùng Hân thật lòng. Nét kiên định này hệt như lần đó khi hai người cùng làm chung một khoang, Sùng Hân vốn dĩ không có cơ hội làm việc chung với Lương Vận Hàm, nhưng do có một nhân viên bị đình chức nên Sùng Hân mới có cơ hội lọt vào, khi đó Sùng Hân quyết tâm nói với Lương Vận Hàm, "Em nhất định sẽ dốc toàn lực, em muốn thành trợ thủ bên cạnh chị." Cô nói xong liền hiên ngang, dùng hết thời gian trống, chăm chỉ làm việc. Rốt cuộc cô cũng được toại nguyện thăng cấp trở thành tiếp viên chính thức trong khoang hạng nhất, dùng thực lực của chính mình đánh bại nhân viên bị đình chức kia. "Vừa nãy lúc em mang rượu tới, chị ta đã nói gì với em?" Lương Vận Hàm nhớ tới vừa nãy hai người bọn họ tựa hồ đã từng nói chuyện, rốt cuộc cô đã nói gì mà có thể khiến Sùng Hân có dũng khí tấn công lớn cỡ này? Không ngờ Sùng Hân lại ai oán nhìn nàng, "Chị ấy hỏi em, tiếp viên trưởng của em có phải tên Lương Vận Hàm không?!" Sùng Hân nói xong cũng không thèm quay đầu lại đi thẳng ra khỏi máy bay, lúc này đổi lại là Lương Vận Hàm ngây ngẩn cả người, làm cái gì vậy?!

Chương 2: Sùng Hân lá gan của em lớn quá rồi đó!

 

Bỗng nhiên người bên cạnh ấn vào nút gọi tiếp viên, một nữ tiếp viên rất nhanh bước tới, cúi người hỏi, "Tiên sinh có nhu cầu gì?" Giọng nói dịu dàng thanh thúy khiến Văn Dư phải giương mắt nhìn. Đẹp quá! Trước mặt cô là một cô gái có khí chất vô cùng hoàn hảo, ngũ quan tinh xảo, sống mũi cao, môi mỏng, hình dáng động lòng người, trên môi tô một lớp son bóng màu hồng nhạt, rất hợp với vẻ đẹp của nàng. Lối trang điểm vừa tinh xảo lại không quá cầu kỳ, làn da trắng trẻo, tóc được bới cao một cách cẩn thận tỉ mỉ, nhìn thoáng qua thôi cũng khiến lòng người rung động. Khoảng cách gần như thế này lại càng thuận tiện cho Văn Dư thưởng thức mỹ nữ, Văn Dư chìm đắm trong suy tư, không buồn để ý đến người bên cạnh đang không ngừng hô hoán.

 

"Văn Tổng, Văn Tổng?"

 

Văn Dư quay đầu, "Sao?"

 

"Em muốn uống chút rượu, Văn Tổng, chị có muốn uống không?"

 

"À, không."

 

"Văn Tổng, chị có chỗ nào không thoải mái? Nếu không hay là kêu một ly nước ấm cho chị nha?"

 

"Không cần, cám ơn."

 

Cô nói xong thì ngẩng đầu nhìn nữ tiếp viên đang đứng bên cạnh, phát hiện ra nàng cũng đang chăm chú nhìn cô, tuy rằng gương mặt vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt, nhưng đôi mắt ấy nhìn một lần cũng đủ khiến người ta rất khó quên. Hình như có một chút địch ý ở đây, Văn Dư thầm nghĩ. Tại sao lại như vậy? Nhưng chinh phục khó khăn luôn là ưu điểm của Văn Dư, cô bình tĩnh chăm chú nhìn nữ tiếp viên, trong ánh mắt còn ẩn chứa ý cười. Lương Vận Hàm đã nhận ra ý cười này của cô, vội thu hồi tầm mắt. Người phụ nữ này rất thông minh, ánh mắt lại sắc bén, nhưng không hiểu sao lại khiến nàng cảm thấy cô có ý muốn trêu đùa nàng, chẳng lẽ cô đã nhìn thấu suy nghĩ của nàng? Đột nhiên trong lòng Lương Vận Hàm dâng lên một nỗi bất an, trước giờ nàng không ưa những người có tính cách quá bá đạo và mạnh mẽ, trực giác nói cho nàng biết phải tránh xa người này.

 

"Hai người liếc mắt đưa tình!" Sùng Hân bất mãn trừng mắt nhìn Lương Vận Hàm, bĩu môi nói.

 

"Đại tiểu thư à, em cho rằng ai cũng có cặp mắt thẩm mỹ như em sao?! Huống hồ em không nhìn thấy rõ thực hư à?" Lương Vận Hàm trừng mắt nhìn cô một cái, tiếp tục công việc trên tay.

 

"Này, người đàn ông muốn uống rượu bên cạnh hình như là phụ tá của chị ta, gọi chị ta là Văn Tổng. Em mang tới cho họ đi, đừng nói chị không cho em cơ hội!"

 

"Haha, cám ơn tiếp viên trưởng!"

 

"Nha đầu chết tiệt kia!"

 

Sùng Hân đẹp như trong tranh, nở một nụ cười hoàn mỹ, không quan tâm đôi mắt sắc bén của Lương Vận Hàm đang bắn về phía mình, bước nhanh đến chỗ Văn Dư.

 

Hóa ra là tiếp viên trưởng, Văn Dư đặc biệt lưu ý thẻ bài cài trên ngực áo của nữ tiếp viên nọ, tuy luôn mang theo nụ cười rất chuyên nghiệp, nhưng cả người lại toát ra loại khí chất rất lạnh lùng, phối hợp với dung mạo của nàng lại cảm thấy rất hợp. Hmmm, không những vậy còn rất có mùi vị phụ nữ. Văn Dư đột nhiên cảm giác thấy chuyến đi lần này không hề uổng công vô ích, tâm tình bỗng tốt hẳn lên.

 

Máy bay đáp xuống Thượng Hải.

 

Văn Dư đứng dậy bước đến cửa khoang, lúc cô lướt qua vị nữ tiếp viên tuổi trẻ kia thì đột nhiên có một tờ giấy nhỏ được nhét vào tay, Văn Dư hơi sửng sốt rồi lập tức khôi phục dáng vẻ thường ngày, bước nhanh ra khỏi cửa khoang, cũng không quay đầu lại nhìn.

 

"Sùng Hân, em điên rồi hả? Nếu như bị người ta nhìn thấy không chừng sẽ bị gởi thư khiếu nại!"

 

Lương Vận Hàm có chút tức giận, nàng không ngờ rằng Sùng Hân lại lớn mật như thế, dám nhét giấy cho người phụ nữ kia! Sùng Hân đột nhiên chăm chú nhìn Lương Vận Hàm, "Chị Hàm, em cũng biết sợ chứ, bây giờ tay còn run đây nè. Nhưng em biết nếu em không làm vậy có thể em sẽ lỡ tay tuột mất người khó khăn lắm mới khiến em động lòng. Em không muốn phải hối hận."

 

Lương Vận Hàm lần đầu tiên thấy Sùng Hân nghiêm túc như vậy, nàng bỗng nhiên hiểu ra là Sùng Hân thật lòng. Nét kiên định này hệt như lần đó khi hai người cùng làm chung một khoang, Sùng Hân vốn dĩ không có cơ hội làm việc chung với Lương Vận Hàm, nhưng do có một nhân viên bị đình chức nên Sùng Hân mới có cơ hội lọt vào, khi đó Sùng Hân quyết tâm nói với Lương Vận Hàm, "Em nhất định sẽ dốc toàn lực, em muốn thành trợ thủ bên cạnh chị." Cô nói xong liền hiên ngang, dùng hết thời gian trống, chăm chỉ làm việc. Rốt cuộc cô cũng được toại nguyện thăng cấp trở thành tiếp viên chính thức trong khoang hạng nhất, dùng thực lực của chính mình đánh bại nhân viên bị đình chức kia.

 

"Vừa nãy lúc em mang rượu tới, chị ta đã nói gì với em?" Lương Vận Hàm nhớ tới vừa nãy hai người bọn họ tựa hồ đã từng nói chuyện, rốt cuộc cô đã nói gì mà có thể khiến Sùng Hân có dũng khí tấn công lớn cỡ này? Không ngờ Sùng Hân lại ai oán nhìn nàng, "Chị ấy hỏi em, tiếp viên trưởng của em có phải tên Lương Vận Hàm không?!" Sùng Hân nói xong cũng không thèm quay đầu lại đi thẳng ra khỏi máy bay, lúc này đổi lại là Lương Vận Hàm ngây ngẩn cả người, làm cái gì vậy?!

Rốt Cuộc Gặp Được Em - Văn ViệtTác giả: Văn ViệtTruyện Bách Hợp, Truyện Đô Thị, Truyện Sủng Chương 1: Nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp à, phiền cô dụng tâm thưởng thức một chút!   "Chào ngài, xin hỏi ngài có cần gì không?" Giọng của một cô gái trẻ tuổi trong trẻo vang lên. Văn Dư nãy giờ vẫn chăm chú đọc sách ngẩng đầu lên nhìn, đối diện cô là một đôi mắt long lanh tinh xảo, tràn đầy sức sống đang chăm chú nhìn cô. Văn Dư lập tức lấy lại tinh thần mỉm cười, "Cám ơn, không cần." Nữ tiếp viên hàng không mỉm cười gật đầu, đứng thẳng dậy rời đi. Văn Dư nhìn chằm chằm bóng lưng cô gái nọ, dung mạo xinh đẹp, vóc dáng đạt chuẩn, tuổi trẻ thật tốt mà! Cô cảm khái một hồi rồi lại cúi đầu tiếp tục đọc sách.   Nữ tiếp viên hàng không đi vào buồng giải lao, hít sâu, bắt lấy cánh tay một nữ tiếp viên khác đang chuẩn bị phần ăn cho khách, "Chị Hàm, em hố nặng rồi!"   Lương Vận Hàm ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt lộ ra sự sủng nịch, giọng ôn hòa vang lên, "Sao vậy? Chị ta nói gì?"   Nữ tiếp viên hàng không trẻ tuổi lập tức xụ mặt xuống, ủ rũ trả lời, "Chị ấy cự tuyệt em!"   "Hả? Hiếm thấy… Chương 2: Sùng Hân lá gan của em lớn quá rồi đó! Bỗng nhiên người bên cạnh ấn vào nút gọi tiếp viên, một nữ tiếp viên rất nhanh bước tới, cúi người hỏi, "Tiên sinh có nhu cầu gì?" Giọng nói dịu dàng thanh thúy khiến Văn Dư phải giương mắt nhìn. Đẹp quá! Trước mặt cô là một cô gái có khí chất vô cùng hoàn hảo, ngũ quan tinh xảo, sống mũi cao, môi mỏng, hình dáng động lòng người, trên môi tô một lớp son bóng màu hồng nhạt, rất hợp với vẻ đẹp của nàng. Lối trang điểm vừa tinh xảo lại không quá cầu kỳ, làn da trắng trẻo, tóc được bới cao một cách cẩn thận tỉ mỉ, nhìn thoáng qua thôi cũng khiến lòng người rung động. Khoảng cách gần như thế này lại càng thuận tiện cho Văn Dư thưởng thức mỹ nữ, Văn Dư chìm đắm trong suy tư, không buồn để ý đến người bên cạnh đang không ngừng hô hoán. "Văn Tổng, Văn Tổng?" Văn Dư quay đầu, "Sao?" "Em muốn uống chút rượu, Văn Tổng, chị có muốn uống không?" "À, không." "Văn Tổng, chị có chỗ nào không thoải mái? Nếu không hay là kêu một ly nước ấm cho chị nha?" "Không cần, cám ơn." Cô nói xong thì ngẩng đầu nhìn nữ tiếp viên đang đứng bên cạnh, phát hiện ra nàng cũng đang chăm chú nhìn cô, tuy rằng gương mặt vẫn mang theo nụ cười nhàn nhạt, nhưng đôi mắt ấy nhìn một lần cũng đủ khiến người ta rất khó quên. Hình như có một chút địch ý ở đây, Văn Dư thầm nghĩ. Tại sao lại như vậy? Nhưng chinh phục khó khăn luôn là ưu điểm của Văn Dư, cô bình tĩnh chăm chú nhìn nữ tiếp viên, trong ánh mắt còn ẩn chứa ý cười. Lương Vận Hàm đã nhận ra ý cười này của cô, vội thu hồi tầm mắt. Người phụ nữ này rất thông minh, ánh mắt lại sắc bén, nhưng không hiểu sao lại khiến nàng cảm thấy cô có ý muốn trêu đùa nàng, chẳng lẽ cô đã nhìn thấu suy nghĩ của nàng? Đột nhiên trong lòng Lương Vận Hàm dâng lên một nỗi bất an, trước giờ nàng không ưa những người có tính cách quá bá đạo và mạnh mẽ, trực giác nói cho nàng biết phải tránh xa người này. "Hai người liếc mắt đưa tình!" Sùng Hân bất mãn trừng mắt nhìn Lương Vận Hàm, bĩu môi nói. "Đại tiểu thư à, em cho rằng ai cũng có cặp mắt thẩm mỹ như em sao?! Huống hồ em không nhìn thấy rõ thực hư à?" Lương Vận Hàm trừng mắt nhìn cô một cái, tiếp tục công việc trên tay. "Này, người đàn ông muốn uống rượu bên cạnh hình như là phụ tá của chị ta, gọi chị ta là Văn Tổng. Em mang tới cho họ đi, đừng nói chị không cho em cơ hội!" "Haha, cám ơn tiếp viên trưởng!" "Nha đầu chết tiệt kia!" Sùng Hân đẹp như trong tranh, nở một nụ cười hoàn mỹ, không quan tâm đôi mắt sắc bén của Lương Vận Hàm đang bắn về phía mình, bước nhanh đến chỗ Văn Dư. Hóa ra là tiếp viên trưởng, Văn Dư đặc biệt lưu ý thẻ bài cài trên ngực áo của nữ tiếp viên nọ, tuy luôn mang theo nụ cười rất chuyên nghiệp, nhưng cả người lại toát ra loại khí chất rất lạnh lùng, phối hợp với dung mạo của nàng lại cảm thấy rất hợp. Hmmm, không những vậy còn rất có mùi vị phụ nữ. Văn Dư đột nhiên cảm giác thấy chuyến đi lần này không hề uổng công vô ích, tâm tình bỗng tốt hẳn lên. Máy bay đáp xuống Thượng Hải. Văn Dư đứng dậy bước đến cửa khoang, lúc cô lướt qua vị nữ tiếp viên tuổi trẻ kia thì đột nhiên có một tờ giấy nhỏ được nhét vào tay, Văn Dư hơi sửng sốt rồi lập tức khôi phục dáng vẻ thường ngày, bước nhanh ra khỏi cửa khoang, cũng không quay đầu lại nhìn. "Sùng Hân, em điên rồi hả? Nếu như bị người ta nhìn thấy không chừng sẽ bị gởi thư khiếu nại!" Lương Vận Hàm có chút tức giận, nàng không ngờ rằng Sùng Hân lại lớn mật như thế, dám nhét giấy cho người phụ nữ kia! Sùng Hân đột nhiên chăm chú nhìn Lương Vận Hàm, "Chị Hàm, em cũng biết sợ chứ, bây giờ tay còn run đây nè. Nhưng em biết nếu em không làm vậy có thể em sẽ lỡ tay tuột mất người khó khăn lắm mới khiến em động lòng. Em không muốn phải hối hận." Lương Vận Hàm lần đầu tiên thấy Sùng Hân nghiêm túc như vậy, nàng bỗng nhiên hiểu ra là Sùng Hân thật lòng. Nét kiên định này hệt như lần đó khi hai người cùng làm chung một khoang, Sùng Hân vốn dĩ không có cơ hội làm việc chung với Lương Vận Hàm, nhưng do có một nhân viên bị đình chức nên Sùng Hân mới có cơ hội lọt vào, khi đó Sùng Hân quyết tâm nói với Lương Vận Hàm, "Em nhất định sẽ dốc toàn lực, em muốn thành trợ thủ bên cạnh chị." Cô nói xong liền hiên ngang, dùng hết thời gian trống, chăm chỉ làm việc. Rốt cuộc cô cũng được toại nguyện thăng cấp trở thành tiếp viên chính thức trong khoang hạng nhất, dùng thực lực của chính mình đánh bại nhân viên bị đình chức kia. "Vừa nãy lúc em mang rượu tới, chị ta đã nói gì với em?" Lương Vận Hàm nhớ tới vừa nãy hai người bọn họ tựa hồ đã từng nói chuyện, rốt cuộc cô đã nói gì mà có thể khiến Sùng Hân có dũng khí tấn công lớn cỡ này? Không ngờ Sùng Hân lại ai oán nhìn nàng, "Chị ấy hỏi em, tiếp viên trưởng của em có phải tên Lương Vận Hàm không?!" Sùng Hân nói xong cũng không thèm quay đầu lại đi thẳng ra khỏi máy bay, lúc này đổi lại là Lương Vận Hàm ngây ngẩn cả người, làm cái gì vậy?!

Chương 2