----"Đi thôi, đã bảy ngày rồi!""Cái gì mà ảnh đế ngoại tình, đều là giả!""Ai, ngồi xổm lâu như vậy, kết quả ngồi xổm uổng công!"! ! Các paparazzi ủ rũ rời đi trong sự thất vọng. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn ôm Canon R3, im hơi lặng tiếng nấp trong bụi cây. Một tuần trước, Hạ Trừng Trừng cùng mấy paparazzi mò tới biệt thự trang viên của ảnh đế. Cũng không biết là vị ảnh đế này quá dai sức hay là cánh paparazzi lấy được tin tức giả. Trong bảy ngày qua họ đã không chụp được bất kỳ quả dưa* hữu ích nào. *dưa: chuyện hot, tin hotCác tay săn ảnh lần lượt rời đi. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn không chịu buông tha. Trực giác nói với cô rằng quả dưa này là sự thật!Sáng sớm ngày thứ tám, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu xuống quanh biệt thự. Cuối cùng cánh cửa của biệt thự cùng đã mở ra. Một người đàn ông ôm mộ tngười phụ nữ thân mật, nói chuyện vui vẻ cùng rời khỏi biệt thự. Trong bụi cỏ cách đó không xa, có tiếng "rắc rắc" truyền đến. Hạ Trừng Trừng cảm thấy mỹ mãn thu hồi máy ảnh trong tay, thưởng…
Chương 102: Chương 102
Ta Là Chuyên Gia Tháo Dỡ Nóc NhàTác giả: Chư Cát Hàm NgưTruyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh----"Đi thôi, đã bảy ngày rồi!""Cái gì mà ảnh đế ngoại tình, đều là giả!""Ai, ngồi xổm lâu như vậy, kết quả ngồi xổm uổng công!"! ! Các paparazzi ủ rũ rời đi trong sự thất vọng. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn ôm Canon R3, im hơi lặng tiếng nấp trong bụi cây. Một tuần trước, Hạ Trừng Trừng cùng mấy paparazzi mò tới biệt thự trang viên của ảnh đế. Cũng không biết là vị ảnh đế này quá dai sức hay là cánh paparazzi lấy được tin tức giả. Trong bảy ngày qua họ đã không chụp được bất kỳ quả dưa* hữu ích nào. *dưa: chuyện hot, tin hotCác tay săn ảnh lần lượt rời đi. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn không chịu buông tha. Trực giác nói với cô rằng quả dưa này là sự thật!Sáng sớm ngày thứ tám, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu xuống quanh biệt thự. Cuối cùng cánh cửa của biệt thự cùng đã mở ra. Một người đàn ông ôm mộ tngười phụ nữ thân mật, nói chuyện vui vẻ cùng rời khỏi biệt thự. Trong bụi cỏ cách đó không xa, có tiếng "rắc rắc" truyền đến. Hạ Trừng Trừng cảm thấy mỹ mãn thu hồi máy ảnh trong tay, thưởng… [Hài hước, sao chép thì có liên quan gì đến gia đình?Ai nói người giàu thì không sao chép chứ?]…Tạ Tri Hành nắm chặt cổ tay của Kim Nhất Phàm, lắc đầu.Anh biết tính cách của Kim Nhất Phàm, nhưng bây giờ không phải lúc.Kim Nhất Phàm vẫn im lặng như cũ, không trả lời Tạ Tri Hành, cũng không trả lời Tề Bách.Tề Bách lạnh lùng nhìn Kim Nhất Phàm.Ánh mắt hiện lên sự phẫn nộ, giống như ngọn lửa đến từ địa ngục muốn đốt cháy cả người Kim Nhất Phàm.Anh ta nghiến răng nghiến lợi, cả người run rẩy.“Kim Nhất Phàm, thật ra tôi không để bụng chuyện cậu sao chép tác phẩm của tôi.Nhưng mà tôi lại cảm thấy không phục!Lúc ấy cậu có từng nghĩ đến vị trí thứ hai trong cuộc thi?Vị trí thứ ba?”“Bọn họ mới nên là quán quân của cuộc thi, là tồn tại đáng chú ý nhất trong cuộc thi lúc đó!Nhưng cậu lại sao chép tác phẩm của tôi, cướp tất cả hào quang của bọn họ!”“Đã qua nhiều năm như vậy, bọn họ vô danh trong giải trí này!Còn cậu thì sao? Sinh ra hào môn, năm năm sau đổi tên tiếp tục hô mưa gọi gió trong giới giải trí!”“Cậu cảm thấy cậu xứng đáng với bọn họ sao?Có xứng đáng với cuộc thi ca sĩ gốc không?”Tề Bách cắn răng:“Chỉ cần chưa c.h.ế.t thì tôi không thể để cho loại người sao chép đạo nhái như cậu tiếp tục ở trong giới giải trí này!”Nói một tràng làm tất cả mọi người ở đây đều tỉnh ngộ.Ngọn lửa trong lòng của bọn họ, ngọn lửa được gọi là công lý đã được thắp lên.Đúng vậy, một kẻ đạo nhái dựa vào đâu mà có thể vui vẻ lăn lộn ở trong giới giải, còn có thể bước l*n đ*nh cao như thế?Đây là khiến lòng của những người đầy nhiệt huyết kia lạnh lẽo!Giờ phút này, tất cả mọi người ở hiện trường dường như đều đứng về phía Tề Bách, ngay cả đạo diễn Du cũng quyết định ủng hộ Tề Bách.Cho dù Tạ Tri Hành có tiền thì thế nào!DTVĐầu tư cho ông thì đã sao?Ông cũng làm nội dung, ông biết tạo ra bản gốc không dễ dàng, vì vậy ông càng tôn trọng tác phẩm gốc.Hệ thống gần như nổ tung:“Ký chủ! Sao Tề Bách lại không biết xấu hổ như vậy!Dám nói ra những lời đường hoàng thế này! Người sao chép rõ ràng là anh ta! Anh ta mới là tên chó đạo nhái kia mà!”Kim Nhất Phàm ———Kim Nhất Phàm có làm gì sai?Sai ở chỗ cậu ấy quá ưu tú bị người ta sao chép?Sai ở chỗ cậu ấy không có bằng chứng để chứng minh mình vô tội?Cậu mới mới là người vô tội nhất thế giới!“Không, tại thời khắc này, ở thế giới này, Tề Bách không phải kẻ sao chép, Kim Nhất Phàm mới đúng.”Hạ Trừng Trừng chậm rãi nói.Sự thật là gì? Không phải sự thật.Trong mắt tất cả mọi người, bằng chứng chứng minh mới là sự thật.Dù cho bằng chứng này cũng không đúng sự thật.Kim Nhất Phàm tránh né Tạ Tri Hành, quay đầu nhìn Tề Bách.Giờ khắc này, Hạ Trừng Trừng nhìn qua điện thoại di động đang phát sóng trực tiếp của đạo diễn Du ở bên cạnh, nhìn thấy vô số bình luận mắng chửi Kim Nhất Phàm.Những lời tục tĩu, khó nghe không thể lọt tai đầy rẫy.Kim Nhất Phàm lại không hề sợ hãi, cậu ấy nhìn thẳng Tề Bách, dáng người cao ngất, ngẩng đầu ưỡn ngực.Sau đó gằn từng chữ một, trong giọng nói mang theo sức nặng ngàn cân.“Tôi là Trương Tam, nhưng tôi không có đạo nhái.”Đột nhiên, Kim Nhất Phàm nghiêng đầu nhìn Tề Bách, ánh mắt khinh miệt nở nụ cười châm chọc:“Tề Bách, cả thế giới đều có thể mắng tôi, nhưng anh xứng sao?”Trong khoảnh khắc này, Tề Bách kinh ngạc.Bí mật mà anh ta che giấu trong lòng sáu năm đột nhiên d.a.o động.Lục Yên Nhiên rất không phục, tiến lên nói:“Kim Nhất Phàm! Rõ ràng cậu đã sao chép tác phẩm của anh Tề Bách, đâu ra mặt mũi mà nói như vậy...”Tề Bách vội vàng kéo Lục Yên Nhiên lại.Phát sóng trực tiếp cũng bị Tạ Tri Hành cho ngừng lại.Tề Bách quay đầu nhìn Kim Nhất Phàm, giọng nói trầm thấp:“Kim Nhất Phàm, chẳng lẽ cậu còn muốn vu khống là tôi sao chép của cậu sao?Phải biết rằng “Truy mộng” ra mắt sớm hơn trận chung kết của Cuộc thi ca sĩ gốc nửa tháng! Tôi hoàn toàn không thể sao chép tác phẩm của cậu được!”
[Hài hước, sao chép thì có liên quan gì đến gia đình?
Ai nói người giàu thì không sao chép chứ?]
…
Tạ Tri Hành nắm chặt cổ tay của Kim Nhất Phàm, lắc đầu.
Anh biết tính cách của Kim Nhất Phàm, nhưng bây giờ không phải lúc.
Kim Nhất Phàm vẫn im lặng như cũ, không trả lời Tạ Tri Hành, cũng không trả lời Tề Bách.
Tề Bách lạnh lùng nhìn Kim Nhất Phàm.
Ánh mắt hiện lên sự phẫn nộ, giống như ngọn lửa đến từ địa ngục muốn đốt cháy cả người Kim Nhất Phàm.
Anh ta nghiến răng nghiến lợi, cả người run rẩy.
“Kim Nhất Phàm, thật ra tôi không để bụng chuyện cậu sao chép tác phẩm của tôi.
Nhưng mà tôi lại cảm thấy không phục!
Lúc ấy cậu có từng nghĩ đến vị trí thứ hai trong cuộc thi?
Vị trí thứ ba?”
“Bọn họ mới nên là quán quân của cuộc thi, là tồn tại đáng chú ý nhất trong cuộc thi lúc đó!
Nhưng cậu lại sao chép tác phẩm của tôi, cướp tất cả hào quang của bọn họ!”
“Đã qua nhiều năm như vậy, bọn họ vô danh trong giải trí này!
Còn cậu thì sao? Sinh ra hào môn, năm năm sau đổi tên tiếp tục hô mưa gọi gió trong giới giải trí!”
“Cậu cảm thấy cậu xứng đáng với bọn họ sao?
Có xứng đáng với cuộc thi ca sĩ gốc không?”
Tề Bách cắn răng:
“Chỉ cần chưa c.h.ế.t thì tôi không thể để cho loại người sao chép đạo nhái như cậu tiếp tục ở trong giới giải trí này!”
Nói một tràng làm tất cả mọi người ở đây đều tỉnh ngộ.
Ngọn lửa trong lòng của bọn họ, ngọn lửa được gọi là công lý đã được thắp lên.
Đúng vậy, một kẻ đạo nhái dựa vào đâu mà có thể vui vẻ lăn lộn ở trong giới giải, còn có thể bước l*n đ*nh cao như thế?
Đây là khiến lòng của những người đầy nhiệt huyết kia lạnh lẽo!
Giờ phút này, tất cả mọi người ở hiện trường dường như đều đứng về phía Tề Bách, ngay cả đạo diễn Du cũng quyết định ủng hộ Tề Bách.
Cho dù Tạ Tri Hành có tiền thì thế nào!
DTV
Đầu tư cho ông thì đã sao?
Ông cũng làm nội dung, ông biết tạo ra bản gốc không dễ dàng, vì vậy ông càng tôn trọng tác phẩm gốc.
Hệ thống gần như nổ tung:
“Ký chủ! Sao Tề Bách lại không biết xấu hổ như vậy!
Dám nói ra những lời đường hoàng thế này! Người sao chép rõ ràng là anh ta! Anh ta mới là tên chó đạo nhái kia mà!”
Kim Nhất Phàm ———
Kim Nhất Phàm có làm gì sai?
Sai ở chỗ cậu ấy quá ưu tú bị người ta sao chép?
Sai ở chỗ cậu ấy không có bằng chứng để chứng minh mình vô tội?
Cậu mới mới là người vô tội nhất thế giới!
“Không, tại thời khắc này, ở thế giới này, Tề Bách không phải kẻ sao chép, Kim Nhất Phàm mới đúng.”
Hạ Trừng Trừng chậm rãi nói.
Sự thật là gì? Không phải sự thật.
Trong mắt tất cả mọi người, bằng chứng chứng minh mới là sự thật.
Dù cho bằng chứng này cũng không đúng sự thật.
Kim Nhất Phàm tránh né Tạ Tri Hành, quay đầu nhìn Tề Bách.
Giờ khắc này, Hạ Trừng Trừng nhìn qua điện thoại di động đang phát sóng trực tiếp của đạo diễn Du ở bên cạnh, nhìn thấy vô số bình luận mắng chửi Kim Nhất Phàm.
Những lời tục tĩu, khó nghe không thể lọt tai đầy rẫy.
Kim Nhất Phàm lại không hề sợ hãi, cậu ấy nhìn thẳng Tề Bách, dáng người cao ngất, ngẩng đầu ưỡn ngực.
Sau đó gằn từng chữ một, trong giọng nói mang theo sức nặng ngàn cân.
“Tôi là Trương Tam, nhưng tôi không có đạo nhái.”
Đột nhiên, Kim Nhất Phàm nghiêng đầu nhìn Tề Bách, ánh mắt khinh miệt nở nụ cười châm chọc:
“Tề Bách, cả thế giới đều có thể mắng tôi, nhưng anh xứng sao?”
Trong khoảnh khắc này, Tề Bách kinh ngạc.
Bí mật mà anh ta che giấu trong lòng sáu năm đột nhiên d.a.o động.
Lục Yên Nhiên rất không phục, tiến lên nói:
“Kim Nhất Phàm! Rõ ràng cậu đã sao chép tác phẩm của anh Tề Bách, đâu ra mặt mũi mà nói như vậy...”
Tề Bách vội vàng kéo Lục Yên Nhiên lại.
Phát sóng trực tiếp cũng bị Tạ Tri Hành cho ngừng lại.
Tề Bách quay đầu nhìn Kim Nhất Phàm, giọng nói trầm thấp:
“Kim Nhất Phàm, chẳng lẽ cậu còn muốn vu khống là tôi sao chép của cậu sao?
Phải biết rằng “Truy mộng” ra mắt sớm hơn trận chung kết của Cuộc thi ca sĩ gốc nửa tháng! Tôi hoàn toàn không thể sao chép tác phẩm của cậu được!”
Ta Là Chuyên Gia Tháo Dỡ Nóc NhàTác giả: Chư Cát Hàm NgưTruyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh----"Đi thôi, đã bảy ngày rồi!""Cái gì mà ảnh đế ngoại tình, đều là giả!""Ai, ngồi xổm lâu như vậy, kết quả ngồi xổm uổng công!"! ! Các paparazzi ủ rũ rời đi trong sự thất vọng. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn ôm Canon R3, im hơi lặng tiếng nấp trong bụi cây. Một tuần trước, Hạ Trừng Trừng cùng mấy paparazzi mò tới biệt thự trang viên của ảnh đế. Cũng không biết là vị ảnh đế này quá dai sức hay là cánh paparazzi lấy được tin tức giả. Trong bảy ngày qua họ đã không chụp được bất kỳ quả dưa* hữu ích nào. *dưa: chuyện hot, tin hotCác tay săn ảnh lần lượt rời đi. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn không chịu buông tha. Trực giác nói với cô rằng quả dưa này là sự thật!Sáng sớm ngày thứ tám, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu xuống quanh biệt thự. Cuối cùng cánh cửa của biệt thự cùng đã mở ra. Một người đàn ông ôm mộ tngười phụ nữ thân mật, nói chuyện vui vẻ cùng rời khỏi biệt thự. Trong bụi cỏ cách đó không xa, có tiếng "rắc rắc" truyền đến. Hạ Trừng Trừng cảm thấy mỹ mãn thu hồi máy ảnh trong tay, thưởng… [Hài hước, sao chép thì có liên quan gì đến gia đình?Ai nói người giàu thì không sao chép chứ?]…Tạ Tri Hành nắm chặt cổ tay của Kim Nhất Phàm, lắc đầu.Anh biết tính cách của Kim Nhất Phàm, nhưng bây giờ không phải lúc.Kim Nhất Phàm vẫn im lặng như cũ, không trả lời Tạ Tri Hành, cũng không trả lời Tề Bách.Tề Bách lạnh lùng nhìn Kim Nhất Phàm.Ánh mắt hiện lên sự phẫn nộ, giống như ngọn lửa đến từ địa ngục muốn đốt cháy cả người Kim Nhất Phàm.Anh ta nghiến răng nghiến lợi, cả người run rẩy.“Kim Nhất Phàm, thật ra tôi không để bụng chuyện cậu sao chép tác phẩm của tôi.Nhưng mà tôi lại cảm thấy không phục!Lúc ấy cậu có từng nghĩ đến vị trí thứ hai trong cuộc thi?Vị trí thứ ba?”“Bọn họ mới nên là quán quân của cuộc thi, là tồn tại đáng chú ý nhất trong cuộc thi lúc đó!Nhưng cậu lại sao chép tác phẩm của tôi, cướp tất cả hào quang của bọn họ!”“Đã qua nhiều năm như vậy, bọn họ vô danh trong giải trí này!Còn cậu thì sao? Sinh ra hào môn, năm năm sau đổi tên tiếp tục hô mưa gọi gió trong giới giải trí!”“Cậu cảm thấy cậu xứng đáng với bọn họ sao?Có xứng đáng với cuộc thi ca sĩ gốc không?”Tề Bách cắn răng:“Chỉ cần chưa c.h.ế.t thì tôi không thể để cho loại người sao chép đạo nhái như cậu tiếp tục ở trong giới giải trí này!”Nói một tràng làm tất cả mọi người ở đây đều tỉnh ngộ.Ngọn lửa trong lòng của bọn họ, ngọn lửa được gọi là công lý đã được thắp lên.Đúng vậy, một kẻ đạo nhái dựa vào đâu mà có thể vui vẻ lăn lộn ở trong giới giải, còn có thể bước l*n đ*nh cao như thế?Đây là khiến lòng của những người đầy nhiệt huyết kia lạnh lẽo!Giờ phút này, tất cả mọi người ở hiện trường dường như đều đứng về phía Tề Bách, ngay cả đạo diễn Du cũng quyết định ủng hộ Tề Bách.Cho dù Tạ Tri Hành có tiền thì thế nào!DTVĐầu tư cho ông thì đã sao?Ông cũng làm nội dung, ông biết tạo ra bản gốc không dễ dàng, vì vậy ông càng tôn trọng tác phẩm gốc.Hệ thống gần như nổ tung:“Ký chủ! Sao Tề Bách lại không biết xấu hổ như vậy!Dám nói ra những lời đường hoàng thế này! Người sao chép rõ ràng là anh ta! Anh ta mới là tên chó đạo nhái kia mà!”Kim Nhất Phàm ———Kim Nhất Phàm có làm gì sai?Sai ở chỗ cậu ấy quá ưu tú bị người ta sao chép?Sai ở chỗ cậu ấy không có bằng chứng để chứng minh mình vô tội?Cậu mới mới là người vô tội nhất thế giới!“Không, tại thời khắc này, ở thế giới này, Tề Bách không phải kẻ sao chép, Kim Nhất Phàm mới đúng.”Hạ Trừng Trừng chậm rãi nói.Sự thật là gì? Không phải sự thật.Trong mắt tất cả mọi người, bằng chứng chứng minh mới là sự thật.Dù cho bằng chứng này cũng không đúng sự thật.Kim Nhất Phàm tránh né Tạ Tri Hành, quay đầu nhìn Tề Bách.Giờ khắc này, Hạ Trừng Trừng nhìn qua điện thoại di động đang phát sóng trực tiếp của đạo diễn Du ở bên cạnh, nhìn thấy vô số bình luận mắng chửi Kim Nhất Phàm.Những lời tục tĩu, khó nghe không thể lọt tai đầy rẫy.Kim Nhất Phàm lại không hề sợ hãi, cậu ấy nhìn thẳng Tề Bách, dáng người cao ngất, ngẩng đầu ưỡn ngực.Sau đó gằn từng chữ một, trong giọng nói mang theo sức nặng ngàn cân.“Tôi là Trương Tam, nhưng tôi không có đạo nhái.”Đột nhiên, Kim Nhất Phàm nghiêng đầu nhìn Tề Bách, ánh mắt khinh miệt nở nụ cười châm chọc:“Tề Bách, cả thế giới đều có thể mắng tôi, nhưng anh xứng sao?”Trong khoảnh khắc này, Tề Bách kinh ngạc.Bí mật mà anh ta che giấu trong lòng sáu năm đột nhiên d.a.o động.Lục Yên Nhiên rất không phục, tiến lên nói:“Kim Nhất Phàm! Rõ ràng cậu đã sao chép tác phẩm của anh Tề Bách, đâu ra mặt mũi mà nói như vậy...”Tề Bách vội vàng kéo Lục Yên Nhiên lại.Phát sóng trực tiếp cũng bị Tạ Tri Hành cho ngừng lại.Tề Bách quay đầu nhìn Kim Nhất Phàm, giọng nói trầm thấp:“Kim Nhất Phàm, chẳng lẽ cậu còn muốn vu khống là tôi sao chép của cậu sao?Phải biết rằng “Truy mộng” ra mắt sớm hơn trận chung kết của Cuộc thi ca sĩ gốc nửa tháng! Tôi hoàn toàn không thể sao chép tác phẩm của cậu được!”