----"Đi thôi, đã bảy ngày rồi!""Cái gì mà ảnh đế ngoại tình, đều là giả!""Ai, ngồi xổm lâu như vậy, kết quả ngồi xổm uổng công!"! ! Các paparazzi ủ rũ rời đi trong sự thất vọng. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn ôm Canon R3, im hơi lặng tiếng nấp trong bụi cây. Một tuần trước, Hạ Trừng Trừng cùng mấy paparazzi mò tới biệt thự trang viên của ảnh đế. Cũng không biết là vị ảnh đế này quá dai sức hay là cánh paparazzi lấy được tin tức giả. Trong bảy ngày qua họ đã không chụp được bất kỳ quả dưa* hữu ích nào. *dưa: chuyện hot, tin hotCác tay săn ảnh lần lượt rời đi. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn không chịu buông tha. Trực giác nói với cô rằng quả dưa này là sự thật!Sáng sớm ngày thứ tám, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu xuống quanh biệt thự. Cuối cùng cánh cửa của biệt thự cùng đã mở ra. Một người đàn ông ôm mộ tngười phụ nữ thân mật, nói chuyện vui vẻ cùng rời khỏi biệt thự. Trong bụi cỏ cách đó không xa, có tiếng "rắc rắc" truyền đến. Hạ Trừng Trừng cảm thấy mỹ mãn thu hồi máy ảnh trong tay, thưởng…

Chương 104: Chương 104

Ta Là Chuyên Gia Tháo Dỡ Nóc NhàTác giả: Chư Cát Hàm NgưTruyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh----"Đi thôi, đã bảy ngày rồi!""Cái gì mà ảnh đế ngoại tình, đều là giả!""Ai, ngồi xổm lâu như vậy, kết quả ngồi xổm uổng công!"! ! Các paparazzi ủ rũ rời đi trong sự thất vọng. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn ôm Canon R3, im hơi lặng tiếng nấp trong bụi cây. Một tuần trước, Hạ Trừng Trừng cùng mấy paparazzi mò tới biệt thự trang viên của ảnh đế. Cũng không biết là vị ảnh đế này quá dai sức hay là cánh paparazzi lấy được tin tức giả. Trong bảy ngày qua họ đã không chụp được bất kỳ quả dưa* hữu ích nào. *dưa: chuyện hot, tin hotCác tay săn ảnh lần lượt rời đi. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn không chịu buông tha. Trực giác nói với cô rằng quả dưa này là sự thật!Sáng sớm ngày thứ tám, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu xuống quanh biệt thự. Cuối cùng cánh cửa của biệt thự cùng đã mở ra. Một người đàn ông ôm mộ tngười phụ nữ thân mật, nói chuyện vui vẻ cùng rời khỏi biệt thự. Trong bụi cỏ cách đó không xa, có tiếng "rắc rắc" truyền đến. Hạ Trừng Trừng cảm thấy mỹ mãn thu hồi máy ảnh trong tay, thưởng… --------DTVTrong phòng nghỉ ngơi của Tạ Tri HànhTrợ lý Chu vội vàng tiến vào báo cáo tình hình trên mạng cho Tạ Tri Hành.Bây giờ, bởi vì câu nói “Tôi là Trương Tam” của Kim Nhất Phàm, tất cả đã hoàn toàn mất khống chế, không thể cứu vãn được.Trên đường từ Giang Thành đến thôn Tình Xuyên, điện thoại của trợ lý Chu sắp bị ban lãnh đạo cấp cao của Thiên Thịnh gọi nổ.Cùng lúc đó, người đại diện của Kim Nhất Phàm ở công ty Thiên Thịnh cũng đang xử lý yêu cầu hủy hợp đồng từ các thương hiệu.“Kim thiếu gia không nên thừa nhận!”Trợ lý Chu khó chịu oán giận:“Tạ tổng đã sớm đoán được có ngày này, đã tìm được một thiếu niên trông rất giống cậu rồi!Chúng ta đã chuẩn bị tốt tất cả, chỉ cần cậu liều c.h.ế.t không thừa nhận cậu là Trương Tam, cuối cùng cũng có thể kết thúc chuyện này!Nhưng bây giờ chính cậu lại thừa nhận, chúng ta có biện pháp gì chứ?”Kim Nhất Phàm ngồi trên giường, vùi đầu thật sâu không nói một lời.“Là lỗi của tôi.”Tạ Tri Hành cũng không trách móc gì Kim Nhất Phàm, chỉ vỗ nhẹ đầu cậu ấy:“Có lẽ, từ giây phút Tề Bách xuất hiện, tôi nên bảo đạo diễn Du dừng thu hình lại.”Có lẽ Tạ Tri Hành hiểu tại sao Kim Nhất Phàm lại thừa nhận.Cậu là một người rất cao ngạo, cho dù Trương Tam là vết đen của mình nhưng mỗi một bài hát cậu ấy dùng cái tên Trương Tam viết đều là tâm huyết của cậu, cậu chưa từng muốn phủ nhận.Tề Bách cũng hiểu được chuyện này, anh ta biết Kim Nhất Phàm nhất định sẽ thừa nhận.“Tạ tổng, vậy bây giờ chúng ta phải làm sao đây?”Trợ lý Chu hỏi: “Dư luận trên mạng đã hoàn toàn không áp chế được nữa.”Sắc mặt của Tạ Tri Hành âm trầm vài phần, suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng mở miệng:“Nếu đã không được, thì chúng ta sẽ dùng kế hoạch B.”Trợ lý Chu kinh ngạc, vô cùng do dự:“Tạ tổng, thật sự muốn dùng kế hoạch B sao? Đó chính là phạm...”“Cứ làm theo lời tôi nói!”Tạ Tri Hành nhịn không được ngắt lời của trợ lý Chu.Trợ lý Chu lại nhìn thoáng qua Kim Nhất Phàm, thở dài, rầu rĩ trả lời:“Được rồi.”Anh sắp xếp cặp tài liệu, xoay người đang muốn rời đi.Nhưng chỉ mới đi được hai bước, cậu đột nhiên nhận được một tin nhắn.Một tin nhắn từ Máy nghiền dối trá.Trợ lý Chu lập tức bấm số Máy nghiền dối trá, sau đó đưa điện thoại di động cho Tạ Tri Hành.Tạ Tri Hành có chút kinh ngạc, không nghĩ tới Máy nghiền dối trá lại liên lạc với mình.Anh nhận điện thoại, nghe thấy đối phương dùng thanh âm thay đổi giọng nói: “Tạ tổng, tôi là Máy nghiền dối trá, tôi có cách để giải quyết chuyện của Kim thiếu gia.”Tạ Tri Hành: “Giải quyết như thế nào?”Máy nghiền dối trá:“Nếu không đè tin tức xuống, thì đừng áp xuống nữa, cứ để mọi người nhìn thấy sự thật.”Tạ Tri Hành sửng sốt: “Sự thật? Cô tin Nhất Phàm không có đạo văn sao?”“Đương nhiên, dưa tôi đưa chưa từng sai sự thật.”Người bên kia tự tin nở nụ cười, tiếng cười an ủi lòng người.Bọn họ lại nói chuyện với nhau một lúc, Máy nghiền dối trá trình bày phương án của mình, Tạ Tri Hành nghe, trong phút chốc đã giải quyết được bế tắc.Cuối cùng khóe miệng âm trầm cũng nhếch lên.“Đây có lẽ không phải là biện pháp tốt nhất, nhưng là biện pháp đủ để thuyết phục người khác.”Máy nghiền dối trá giải thích:“Trọng điểm không phải là chứng cứ, mà là sự thật.”“Tôi hiểu rồi.”Khóe miệng Tạ Tri Hành khẽ nhếch lên:“Bây giờ tôi sẽ làm theo những gì cậu nói.”“Còn nữa. . .”Tạ Tri Hành lại bổ sung một câu: “Cảm ơn.”Tạ Tri Hành cúp điện thoại, trợ lý Chu vội vàng đi đến:“Tạ tổng, có giải pháp gì sao?”Tạ Tri Hành thong dong cười: “Đi dặn dò đạo diễn Du, tiếp tục ghi hình tiết mục!”Tin tức trên mạng về Kim Nhất Phàm sao chép tác phẩm vẫn đang lên men, thương hiệu mà cậu đại diện đã rút hơn phân nửa, chỉ còn lại bảy tám nhà.

----

----

DTV

Trong phòng nghỉ ngơi của Tạ Tri Hành

Trợ lý Chu vội vàng tiến vào báo cáo tình hình trên mạng cho Tạ Tri Hành.

Bây giờ, bởi vì câu nói “Tôi là Trương Tam” của Kim Nhất Phàm, tất cả đã hoàn toàn mất khống chế, không thể cứu vãn được.

Trên đường từ Giang Thành đến thôn Tình Xuyên, điện thoại của trợ lý Chu sắp bị ban lãnh đạo cấp cao của Thiên Thịnh gọi nổ.

Cùng lúc đó, người đại diện của Kim Nhất Phàm ở công ty Thiên Thịnh cũng đang xử lý yêu cầu hủy hợp đồng từ các thương hiệu.

“Kim thiếu gia không nên thừa nhận!”

Trợ lý Chu khó chịu oán giận:

“Tạ tổng đã sớm đoán được có ngày này, đã tìm được một thiếu niên trông rất giống cậu rồi!

Chúng ta đã chuẩn bị tốt tất cả, chỉ cần cậu liều c.h.ế.t không thừa nhận cậu là Trương Tam, cuối cùng cũng có thể kết thúc chuyện này!

Nhưng bây giờ chính cậu lại thừa nhận, chúng ta có biện pháp gì chứ?”

Kim Nhất Phàm ngồi trên giường, vùi đầu thật sâu không nói một lời.

“Là lỗi của tôi.”

Tạ Tri Hành cũng không trách móc gì Kim Nhất Phàm, chỉ vỗ nhẹ đầu cậu ấy:

“Có lẽ, từ giây phút Tề Bách xuất hiện, tôi nên bảo đạo diễn Du dừng thu hình lại.”

Có lẽ Tạ Tri Hành hiểu tại sao Kim Nhất Phàm lại thừa nhận.

Cậu là một người rất cao ngạo, cho dù Trương Tam là vết đen của mình nhưng mỗi một bài hát cậu ấy dùng cái tên Trương Tam viết đều là tâm huyết của cậu, cậu chưa từng muốn phủ nhận.

Tề Bách cũng hiểu được chuyện này, anh ta biết Kim Nhất Phàm nhất định sẽ thừa nhận.

“Tạ tổng, vậy bây giờ chúng ta phải làm sao đây?”

Trợ lý Chu hỏi: “Dư luận trên mạng đã hoàn toàn không áp chế được nữa.”

Sắc mặt của Tạ Tri Hành âm trầm vài phần, suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng mở miệng:

“Nếu đã không được, thì chúng ta sẽ dùng kế hoạch B.”

Trợ lý Chu kinh ngạc, vô cùng do dự:

“Tạ tổng, thật sự muốn dùng kế hoạch B sao? Đó chính là phạm...”

“Cứ làm theo lời tôi nói!”

Tạ Tri Hành nhịn không được ngắt lời của trợ lý Chu.

Trợ lý Chu lại nhìn thoáng qua Kim Nhất Phàm, thở dài, rầu rĩ trả lời:

“Được rồi.”

Anh sắp xếp cặp tài liệu, xoay người đang muốn rời đi.

Nhưng chỉ mới đi được hai bước, cậu đột nhiên nhận được một tin nhắn.

Một tin nhắn từ Máy nghiền dối trá.

Trợ lý Chu lập tức bấm số Máy nghiền dối trá, sau đó đưa điện thoại di động cho Tạ Tri Hành.

Tạ Tri Hành có chút kinh ngạc, không nghĩ tới Máy nghiền dối trá lại liên lạc với mình.

Anh nhận điện thoại, nghe thấy đối phương dùng thanh âm thay đổi giọng nói: “Tạ tổng, tôi là Máy nghiền dối trá, tôi có cách để giải quyết chuyện của Kim thiếu gia.”

Tạ Tri Hành: “Giải quyết như thế nào?”

Máy nghiền dối trá:

“Nếu không đè tin tức xuống, thì đừng áp xuống nữa, cứ để mọi người nhìn thấy sự thật.”

Tạ Tri Hành sửng sốt: “Sự thật? Cô tin Nhất Phàm không có đạo văn sao?”

“Đương nhiên, dưa tôi đưa chưa từng sai sự thật.”

Người bên kia tự tin nở nụ cười, tiếng cười an ủi lòng người.

Bọn họ lại nói chuyện với nhau một lúc, Máy nghiền dối trá trình bày phương án của mình, Tạ Tri Hành nghe, trong phút chốc đã giải quyết được bế tắc.

Cuối cùng khóe miệng âm trầm cũng nhếch lên.

“Đây có lẽ không phải là biện pháp tốt nhất, nhưng là biện pháp đủ để thuyết phục người khác.”

Máy nghiền dối trá giải thích:

“Trọng điểm không phải là chứng cứ, mà là sự thật.”

“Tôi hiểu rồi.”

Khóe miệng Tạ Tri Hành khẽ nhếch lên:

“Bây giờ tôi sẽ làm theo những gì cậu nói.”

“Còn nữa. . .”

Tạ Tri Hành lại bổ sung một câu: “Cảm ơn.”

Tạ Tri Hành cúp điện thoại, trợ lý Chu vội vàng đi đến:

“Tạ tổng, có giải pháp gì sao?”

Tạ Tri Hành thong dong cười: “Đi dặn dò đạo diễn Du, tiếp tục ghi hình tiết mục!”

Tin tức trên mạng về Kim Nhất Phàm sao chép tác phẩm vẫn đang lên men, thương hiệu mà cậu đại diện đã rút hơn phân nửa, chỉ còn lại bảy tám nhà.

Ta Là Chuyên Gia Tháo Dỡ Nóc NhàTác giả: Chư Cát Hàm NgưTruyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh----"Đi thôi, đã bảy ngày rồi!""Cái gì mà ảnh đế ngoại tình, đều là giả!""Ai, ngồi xổm lâu như vậy, kết quả ngồi xổm uổng công!"! ! Các paparazzi ủ rũ rời đi trong sự thất vọng. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn ôm Canon R3, im hơi lặng tiếng nấp trong bụi cây. Một tuần trước, Hạ Trừng Trừng cùng mấy paparazzi mò tới biệt thự trang viên của ảnh đế. Cũng không biết là vị ảnh đế này quá dai sức hay là cánh paparazzi lấy được tin tức giả. Trong bảy ngày qua họ đã không chụp được bất kỳ quả dưa* hữu ích nào. *dưa: chuyện hot, tin hotCác tay săn ảnh lần lượt rời đi. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn không chịu buông tha. Trực giác nói với cô rằng quả dưa này là sự thật!Sáng sớm ngày thứ tám, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu xuống quanh biệt thự. Cuối cùng cánh cửa của biệt thự cùng đã mở ra. Một người đàn ông ôm mộ tngười phụ nữ thân mật, nói chuyện vui vẻ cùng rời khỏi biệt thự. Trong bụi cỏ cách đó không xa, có tiếng "rắc rắc" truyền đến. Hạ Trừng Trừng cảm thấy mỹ mãn thu hồi máy ảnh trong tay, thưởng… --------DTVTrong phòng nghỉ ngơi của Tạ Tri HànhTrợ lý Chu vội vàng tiến vào báo cáo tình hình trên mạng cho Tạ Tri Hành.Bây giờ, bởi vì câu nói “Tôi là Trương Tam” của Kim Nhất Phàm, tất cả đã hoàn toàn mất khống chế, không thể cứu vãn được.Trên đường từ Giang Thành đến thôn Tình Xuyên, điện thoại của trợ lý Chu sắp bị ban lãnh đạo cấp cao của Thiên Thịnh gọi nổ.Cùng lúc đó, người đại diện của Kim Nhất Phàm ở công ty Thiên Thịnh cũng đang xử lý yêu cầu hủy hợp đồng từ các thương hiệu.“Kim thiếu gia không nên thừa nhận!”Trợ lý Chu khó chịu oán giận:“Tạ tổng đã sớm đoán được có ngày này, đã tìm được một thiếu niên trông rất giống cậu rồi!Chúng ta đã chuẩn bị tốt tất cả, chỉ cần cậu liều c.h.ế.t không thừa nhận cậu là Trương Tam, cuối cùng cũng có thể kết thúc chuyện này!Nhưng bây giờ chính cậu lại thừa nhận, chúng ta có biện pháp gì chứ?”Kim Nhất Phàm ngồi trên giường, vùi đầu thật sâu không nói một lời.“Là lỗi của tôi.”Tạ Tri Hành cũng không trách móc gì Kim Nhất Phàm, chỉ vỗ nhẹ đầu cậu ấy:“Có lẽ, từ giây phút Tề Bách xuất hiện, tôi nên bảo đạo diễn Du dừng thu hình lại.”Có lẽ Tạ Tri Hành hiểu tại sao Kim Nhất Phàm lại thừa nhận.Cậu là một người rất cao ngạo, cho dù Trương Tam là vết đen của mình nhưng mỗi một bài hát cậu ấy dùng cái tên Trương Tam viết đều là tâm huyết của cậu, cậu chưa từng muốn phủ nhận.Tề Bách cũng hiểu được chuyện này, anh ta biết Kim Nhất Phàm nhất định sẽ thừa nhận.“Tạ tổng, vậy bây giờ chúng ta phải làm sao đây?”Trợ lý Chu hỏi: “Dư luận trên mạng đã hoàn toàn không áp chế được nữa.”Sắc mặt của Tạ Tri Hành âm trầm vài phần, suy nghĩ một lát, cuối cùng cũng mở miệng:“Nếu đã không được, thì chúng ta sẽ dùng kế hoạch B.”Trợ lý Chu kinh ngạc, vô cùng do dự:“Tạ tổng, thật sự muốn dùng kế hoạch B sao? Đó chính là phạm...”“Cứ làm theo lời tôi nói!”Tạ Tri Hành nhịn không được ngắt lời của trợ lý Chu.Trợ lý Chu lại nhìn thoáng qua Kim Nhất Phàm, thở dài, rầu rĩ trả lời:“Được rồi.”Anh sắp xếp cặp tài liệu, xoay người đang muốn rời đi.Nhưng chỉ mới đi được hai bước, cậu đột nhiên nhận được một tin nhắn.Một tin nhắn từ Máy nghiền dối trá.Trợ lý Chu lập tức bấm số Máy nghiền dối trá, sau đó đưa điện thoại di động cho Tạ Tri Hành.Tạ Tri Hành có chút kinh ngạc, không nghĩ tới Máy nghiền dối trá lại liên lạc với mình.Anh nhận điện thoại, nghe thấy đối phương dùng thanh âm thay đổi giọng nói: “Tạ tổng, tôi là Máy nghiền dối trá, tôi có cách để giải quyết chuyện của Kim thiếu gia.”Tạ Tri Hành: “Giải quyết như thế nào?”Máy nghiền dối trá:“Nếu không đè tin tức xuống, thì đừng áp xuống nữa, cứ để mọi người nhìn thấy sự thật.”Tạ Tri Hành sửng sốt: “Sự thật? Cô tin Nhất Phàm không có đạo văn sao?”“Đương nhiên, dưa tôi đưa chưa từng sai sự thật.”Người bên kia tự tin nở nụ cười, tiếng cười an ủi lòng người.Bọn họ lại nói chuyện với nhau một lúc, Máy nghiền dối trá trình bày phương án của mình, Tạ Tri Hành nghe, trong phút chốc đã giải quyết được bế tắc.Cuối cùng khóe miệng âm trầm cũng nhếch lên.“Đây có lẽ không phải là biện pháp tốt nhất, nhưng là biện pháp đủ để thuyết phục người khác.”Máy nghiền dối trá giải thích:“Trọng điểm không phải là chứng cứ, mà là sự thật.”“Tôi hiểu rồi.”Khóe miệng Tạ Tri Hành khẽ nhếch lên:“Bây giờ tôi sẽ làm theo những gì cậu nói.”“Còn nữa. . .”Tạ Tri Hành lại bổ sung một câu: “Cảm ơn.”Tạ Tri Hành cúp điện thoại, trợ lý Chu vội vàng đi đến:“Tạ tổng, có giải pháp gì sao?”Tạ Tri Hành thong dong cười: “Đi dặn dò đạo diễn Du, tiếp tục ghi hình tiết mục!”Tin tức trên mạng về Kim Nhất Phàm sao chép tác phẩm vẫn đang lên men, thương hiệu mà cậu đại diện đã rút hơn phân nửa, chỉ còn lại bảy tám nhà.

Chương 104: Chương 104