----"Đi thôi, đã bảy ngày rồi!""Cái gì mà ảnh đế ngoại tình, đều là giả!""Ai, ngồi xổm lâu như vậy, kết quả ngồi xổm uổng công!"! ! Các paparazzi ủ rũ rời đi trong sự thất vọng. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn ôm Canon R3, im hơi lặng tiếng nấp trong bụi cây. Một tuần trước, Hạ Trừng Trừng cùng mấy paparazzi mò tới biệt thự trang viên của ảnh đế. Cũng không biết là vị ảnh đế này quá dai sức hay là cánh paparazzi lấy được tin tức giả. Trong bảy ngày qua họ đã không chụp được bất kỳ quả dưa* hữu ích nào. *dưa: chuyện hot, tin hotCác tay săn ảnh lần lượt rời đi. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn không chịu buông tha. Trực giác nói với cô rằng quả dưa này là sự thật!Sáng sớm ngày thứ tám, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu xuống quanh biệt thự. Cuối cùng cánh cửa của biệt thự cùng đã mở ra. Một người đàn ông ôm mộ tngười phụ nữ thân mật, nói chuyện vui vẻ cùng rời khỏi biệt thự. Trong bụi cỏ cách đó không xa, có tiếng "rắc rắc" truyền đến. Hạ Trừng Trừng cảm thấy mỹ mãn thu hồi máy ảnh trong tay, thưởng…

Chương 345

Ta Là Chuyên Gia Tháo Dỡ Nóc NhàTác giả: Chư Cát Hàm NgưTruyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh----"Đi thôi, đã bảy ngày rồi!""Cái gì mà ảnh đế ngoại tình, đều là giả!""Ai, ngồi xổm lâu như vậy, kết quả ngồi xổm uổng công!"! ! Các paparazzi ủ rũ rời đi trong sự thất vọng. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn ôm Canon R3, im hơi lặng tiếng nấp trong bụi cây. Một tuần trước, Hạ Trừng Trừng cùng mấy paparazzi mò tới biệt thự trang viên của ảnh đế. Cũng không biết là vị ảnh đế này quá dai sức hay là cánh paparazzi lấy được tin tức giả. Trong bảy ngày qua họ đã không chụp được bất kỳ quả dưa* hữu ích nào. *dưa: chuyện hot, tin hotCác tay săn ảnh lần lượt rời đi. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn không chịu buông tha. Trực giác nói với cô rằng quả dưa này là sự thật!Sáng sớm ngày thứ tám, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu xuống quanh biệt thự. Cuối cùng cánh cửa của biệt thự cùng đã mở ra. Một người đàn ông ôm mộ tngười phụ nữ thân mật, nói chuyện vui vẻ cùng rời khỏi biệt thự. Trong bụi cỏ cách đó không xa, có tiếng "rắc rắc" truyền đến. Hạ Trừng Trừng cảm thấy mỹ mãn thu hồi máy ảnh trong tay, thưởng… Lúc này, Hàn Gia Lâm nhìn Hạ Trừng Trừng, hốc mắt hơi ướt.Tám năm qua, cô gái mơ hồ trong trí nhớ của anh ta dần trở nên rõ ràng, là dáng vẻ của Hạ Trừng Trừng.Anh ta không trách Hạ Trừng Trừng không nhận ra mình.Mấy năm nay anh ta gầy đi, dáng người cũng cao hơn, Hạ Trừng Trừng không nhận ra anh ta cũng không phải lỗi của cô.Hàn Gia Lâm lấy ảnh chụp thời cấp ba của mình chuẩn bị sẵn trong điện thoại ra, giọng nghẹn ngào:"Trừng Trừng, trước đây em đã từng giúp cậu bé này, đúng không?"Hạ Trừng Trừng chỉ nhìn lướt ảnh chụp, trong nháy mắt, cô nhớ tới câu chuyện mà hệ thống đã nói với cô ở Ngự Lâm Uyển lần trước.Tên béo bị bắt nạt ở trường học và ánh trăng sáng cầm s.ú.n.g cao su từ trên trời rơi xuống.Thì ra ánh trăng trắng kia không phải là Diệp Thi Văn.Diệp Thi Văn được sống lại, vì vậy trước khi cô ta sống lại, cô ta đã có một quá khứ không mấy êm đẹp.Để cô suy nghĩ lại, theo ký ức kiếp trước của Diệp Thi Văn, Hàn Gia Lâm và nguyên chủ đã bên nhau.Nhìn ánh mắt khẩn trương của Hàn Gia Lâm, Hạ Trừng Trừng cảm thấy khả năng này rất lớn.Nguyên chủ thích Hàn Gia Lâm, mà Hàn Gia Lâm lại thích ánh trăng sáng của anh ta, hai người bọn họ không ở bên nhau mới là lạ.DTVNhưng đối mặt với Hàn Gia Lâm tràn đầy mong chờ, giọng nói của Hạ Trừng Trừng lạnh như băng."Thật ngại quá, tôi không biết."Niềm vui sướng trên mặt Hàn Gia Lâm trong nháy mắt đông cứng lại, anh ta đờ đẫn, không kịp phản ứng.Mà Hạ Trừng Trừng nhìn Hàn Gia Lâm, trong ánh mắt đầy khinh thường.Tình cảm muộn màng rẻ hơn cỏ!Nguyên chủ bị Hàn Gia Lâm và Diệp Thi Văn ép chết, Hàn Gia Lâm còn muốn lấy được sự an ủi của ánh trăng sáng từ cô.Nằm mơ!Hàn Gia Lâm sững sờ nhìn Hạ Trừng Trừng.Chẳng lẽ anh ta thực sự nghĩ sai?Nhưng anh ta nhìn kỹ khuôn mặt của Hạ Trừng Trừng, càng nhìn càng thấy giống cô gái trong trí nhớ.Không, anh ta không nhận nhầm!Hạ Trừng Trừng nhất định là cô gái đó! Trước đây cô yêu mình như vậy, cho dù không phải là cô, cô cũng nên thừa nhận mới đúng.Cô trả lời chắc chắn như vậy bởi vì Diệp Thi Văn có con của anh ta, cho nên trong lòng khó chịu.Hai người bọn họ mới là trời sinh một đôi, nhất định phải ở bên nhau.Khóe miệng Hàn Gia Lâm nhếch lên nụ cười tự tin của một giám đốc:"Không sao.Tôi đã biết. Chỉ là lâu quá rồi em tạm thời quên mất.Nhưng Trừng Trừng, tôi nhất định sẽ làm cho em nhớ tôi, em chỉ có thể là của tôi."Hạ Trừng Trừng nhíu mày, đang muốn nói Hàn Gia Lâm có phải bị bệnh nặng hay không, phía sau đột nhiên vang lên giọng nói của một người phụ nữ."Gia Lâm, Trừng Trừng, hai người đều ở đây à."Giọng nói giả tạo quen thuộc làm cho Hạ Trừng Trừng cảm thấy tồi tệ hơn.Hai người quay đầu lại, nhìn thấy Diệp Thi Văn đứng phía sau bọn họ.Địa điểm quay Vũ Quang ở ngoại ô phía tây Hoành Đi3m.Hạ Trừng Trừng và Diệp Thi Văn ngồi đối diện nhau.Nửa tiếng trước, Diệp Thi Văn xuất hiện trước mặt Hạ Trừng Trừng.Hàn Gia Lâm chưa kịp hỏi cô ta vì sao lại tới đây, thì Lưu Chí Minh đến nói chuyện với Hàn Gia Lâm về vấn đề tài chính, Hàn Gia Lâm bất đắc dĩ rời đi.Diệp Thi Văn hợp lý lấy thân phận nhà sản xuất, mời Hạ Trừng Trừng đến phòng nghỉ ngồi.Thời gian nghỉ ngơi của Vũ Quang đã kết thúc, việc quay phim đã bắt đầu.Dù sao Hạ Trừng Trừng cũng rảnh nên đồng ý, cô muốn xem Diệp Thi Văn lại muốn làm gì.Tốt nhất là nên có sự sáng tạo, cô đến xem Lục Yên Nhiên diễn xuất chứ không phải để hy sinh thời gian xem cô ta.Trong phòng nghỉ, hai người ngồi xuống.Hệ thống rất cảnh giác, lập tức nhảy ra:"Ký chủ, tôi vừa khắp quét phòng, phát hiện ở đây có camera.Diệp Thi Văn quả nhiên là muốn thịt cô."Hạ Trừng Trừng ung dung ngồi trên sô pha.Trong phòng nghỉ có một bức tường toàn là tài liệu và sách, bìa sách khác nhau, nhìn có vẻ ngăn nắp dù lộn xộn.Một chiếc điện thoại màu đen giấu trong chồng sách, nếu không đến gần kiểm tra kỹ, thật sự nhìn không ra.

Lúc này, Hàn Gia Lâm nhìn Hạ Trừng Trừng, hốc mắt hơi ướt.

Tám năm qua, cô gái mơ hồ trong trí nhớ của anh ta dần trở nên rõ ràng, là dáng vẻ của Hạ Trừng Trừng.

Anh ta không trách Hạ Trừng Trừng không nhận ra mình.

Mấy năm nay anh ta gầy đi, dáng người cũng cao hơn, Hạ Trừng Trừng không nhận ra anh ta cũng không phải lỗi của cô.

Hàn Gia Lâm lấy ảnh chụp thời cấp ba của mình chuẩn bị sẵn trong điện thoại ra, giọng nghẹn ngào:

"Trừng Trừng, trước đây em đã từng giúp cậu bé này, đúng không?"

Hạ Trừng Trừng chỉ nhìn lướt ảnh chụp, trong nháy mắt, cô nhớ tới câu chuyện mà hệ thống đã nói với cô ở Ngự Lâm Uyển lần trước.

Tên béo bị bắt nạt ở trường học và ánh trăng sáng cầm s.ú.n.g cao su từ trên trời rơi xuống.

Thì ra ánh trăng trắng kia không phải là Diệp Thi Văn.

Diệp Thi Văn được sống lại, vì vậy trước khi cô ta sống lại, cô ta đã có một quá khứ không mấy êm đẹp.

Để cô suy nghĩ lại, theo ký ức kiếp trước của Diệp Thi Văn, Hàn Gia Lâm và nguyên chủ đã bên nhau.

Nhìn ánh mắt khẩn trương của Hàn Gia Lâm, Hạ Trừng Trừng cảm thấy khả năng này rất lớn.

Nguyên chủ thích Hàn Gia Lâm, mà Hàn Gia Lâm lại thích ánh trăng sáng của anh ta, hai người bọn họ không ở bên nhau mới là lạ.

DTV

Nhưng đối mặt với Hàn Gia Lâm tràn đầy mong chờ, giọng nói của Hạ Trừng Trừng lạnh như băng.

"Thật ngại quá, tôi không biết."

Niềm vui sướng trên mặt Hàn Gia Lâm trong nháy mắt đông cứng lại, anh ta đờ đẫn, không kịp phản ứng.

Mà Hạ Trừng Trừng nhìn Hàn Gia Lâm, trong ánh mắt đầy khinh thường.

Tình cảm muộn màng rẻ hơn cỏ!

Nguyên chủ bị Hàn Gia Lâm và Diệp Thi Văn ép chết, Hàn Gia Lâm còn muốn lấy được sự an ủi của ánh trăng sáng từ cô.

Nằm mơ!

Hàn Gia Lâm sững sờ nhìn Hạ Trừng Trừng.

Chẳng lẽ anh ta thực sự nghĩ sai?

Nhưng anh ta nhìn kỹ khuôn mặt của Hạ Trừng Trừng, càng nhìn càng thấy giống cô gái trong trí nhớ.

Không, anh ta không nhận nhầm!

Hạ Trừng Trừng nhất định là cô gái đó! Trước đây cô yêu mình như vậy, cho dù không phải là cô, cô cũng nên thừa nhận mới đúng.

Cô trả lời chắc chắn như vậy bởi vì Diệp Thi Văn có con của anh ta, cho nên trong lòng khó chịu.

Hai người bọn họ mới là trời sinh một đôi, nhất định phải ở bên nhau.

Khóe miệng Hàn Gia Lâm nhếch lên nụ cười tự tin của một giám đốc:

"Không sao.

Tôi đã biết. Chỉ là lâu quá rồi em tạm thời quên mất.

Nhưng Trừng Trừng, tôi nhất định sẽ làm cho em nhớ tôi, em chỉ có thể là của tôi."

Hạ Trừng Trừng nhíu mày, đang muốn nói Hàn Gia Lâm có phải bị bệnh nặng hay không, phía sau đột nhiên vang lên giọng nói của một người phụ nữ.

"Gia Lâm, Trừng Trừng, hai người đều ở đây à."

Giọng nói giả tạo quen thuộc làm cho Hạ Trừng Trừng cảm thấy tồi tệ hơn.

Hai người quay đầu lại, nhìn thấy Diệp Thi Văn đứng phía sau bọn họ.

Địa điểm quay Vũ Quang ở ngoại ô phía tây Hoành Đi3m.

Hạ Trừng Trừng và Diệp Thi Văn ngồi đối diện nhau.

Nửa tiếng trước, Diệp Thi Văn xuất hiện trước mặt Hạ Trừng Trừng.

Hàn Gia Lâm chưa kịp hỏi cô ta vì sao lại tới đây, thì Lưu Chí Minh đến nói chuyện với Hàn Gia Lâm về vấn đề tài chính, Hàn Gia Lâm bất đắc dĩ rời đi.

Diệp Thi Văn hợp lý lấy thân phận nhà sản xuất, mời Hạ Trừng Trừng đến phòng nghỉ ngồi.

Thời gian nghỉ ngơi của Vũ Quang đã kết thúc, việc quay phim đã bắt đầu.

Dù sao Hạ Trừng Trừng cũng rảnh nên đồng ý, cô muốn xem Diệp Thi Văn lại muốn làm gì.

Tốt nhất là nên có sự sáng tạo, cô đến xem Lục Yên Nhiên diễn xuất chứ không phải để hy sinh thời gian xem cô ta.

Trong phòng nghỉ, hai người ngồi xuống.

Hệ thống rất cảnh giác, lập tức nhảy ra:

"Ký chủ, tôi vừa khắp quét phòng, phát hiện ở đây có camera.

Diệp Thi Văn quả nhiên là muốn thịt cô."

Hạ Trừng Trừng ung dung ngồi trên sô pha.

Trong phòng nghỉ có một bức tường toàn là tài liệu và sách, bìa sách khác nhau, nhìn có vẻ ngăn nắp dù lộn xộn.

Một chiếc điện thoại màu đen giấu trong chồng sách, nếu không đến gần kiểm tra kỹ, thật sự nhìn không ra.

Ta Là Chuyên Gia Tháo Dỡ Nóc NhàTác giả: Chư Cát Hàm NgưTruyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh----"Đi thôi, đã bảy ngày rồi!""Cái gì mà ảnh đế ngoại tình, đều là giả!""Ai, ngồi xổm lâu như vậy, kết quả ngồi xổm uổng công!"! ! Các paparazzi ủ rũ rời đi trong sự thất vọng. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn ôm Canon R3, im hơi lặng tiếng nấp trong bụi cây. Một tuần trước, Hạ Trừng Trừng cùng mấy paparazzi mò tới biệt thự trang viên của ảnh đế. Cũng không biết là vị ảnh đế này quá dai sức hay là cánh paparazzi lấy được tin tức giả. Trong bảy ngày qua họ đã không chụp được bất kỳ quả dưa* hữu ích nào. *dưa: chuyện hot, tin hotCác tay săn ảnh lần lượt rời đi. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn không chịu buông tha. Trực giác nói với cô rằng quả dưa này là sự thật!Sáng sớm ngày thứ tám, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu xuống quanh biệt thự. Cuối cùng cánh cửa của biệt thự cùng đã mở ra. Một người đàn ông ôm mộ tngười phụ nữ thân mật, nói chuyện vui vẻ cùng rời khỏi biệt thự. Trong bụi cỏ cách đó không xa, có tiếng "rắc rắc" truyền đến. Hạ Trừng Trừng cảm thấy mỹ mãn thu hồi máy ảnh trong tay, thưởng… Lúc này, Hàn Gia Lâm nhìn Hạ Trừng Trừng, hốc mắt hơi ướt.Tám năm qua, cô gái mơ hồ trong trí nhớ của anh ta dần trở nên rõ ràng, là dáng vẻ của Hạ Trừng Trừng.Anh ta không trách Hạ Trừng Trừng không nhận ra mình.Mấy năm nay anh ta gầy đi, dáng người cũng cao hơn, Hạ Trừng Trừng không nhận ra anh ta cũng không phải lỗi của cô.Hàn Gia Lâm lấy ảnh chụp thời cấp ba của mình chuẩn bị sẵn trong điện thoại ra, giọng nghẹn ngào:"Trừng Trừng, trước đây em đã từng giúp cậu bé này, đúng không?"Hạ Trừng Trừng chỉ nhìn lướt ảnh chụp, trong nháy mắt, cô nhớ tới câu chuyện mà hệ thống đã nói với cô ở Ngự Lâm Uyển lần trước.Tên béo bị bắt nạt ở trường học và ánh trăng sáng cầm s.ú.n.g cao su từ trên trời rơi xuống.Thì ra ánh trăng trắng kia không phải là Diệp Thi Văn.Diệp Thi Văn được sống lại, vì vậy trước khi cô ta sống lại, cô ta đã có một quá khứ không mấy êm đẹp.Để cô suy nghĩ lại, theo ký ức kiếp trước của Diệp Thi Văn, Hàn Gia Lâm và nguyên chủ đã bên nhau.Nhìn ánh mắt khẩn trương của Hàn Gia Lâm, Hạ Trừng Trừng cảm thấy khả năng này rất lớn.Nguyên chủ thích Hàn Gia Lâm, mà Hàn Gia Lâm lại thích ánh trăng sáng của anh ta, hai người bọn họ không ở bên nhau mới là lạ.DTVNhưng đối mặt với Hàn Gia Lâm tràn đầy mong chờ, giọng nói của Hạ Trừng Trừng lạnh như băng."Thật ngại quá, tôi không biết."Niềm vui sướng trên mặt Hàn Gia Lâm trong nháy mắt đông cứng lại, anh ta đờ đẫn, không kịp phản ứng.Mà Hạ Trừng Trừng nhìn Hàn Gia Lâm, trong ánh mắt đầy khinh thường.Tình cảm muộn màng rẻ hơn cỏ!Nguyên chủ bị Hàn Gia Lâm và Diệp Thi Văn ép chết, Hàn Gia Lâm còn muốn lấy được sự an ủi của ánh trăng sáng từ cô.Nằm mơ!Hàn Gia Lâm sững sờ nhìn Hạ Trừng Trừng.Chẳng lẽ anh ta thực sự nghĩ sai?Nhưng anh ta nhìn kỹ khuôn mặt của Hạ Trừng Trừng, càng nhìn càng thấy giống cô gái trong trí nhớ.Không, anh ta không nhận nhầm!Hạ Trừng Trừng nhất định là cô gái đó! Trước đây cô yêu mình như vậy, cho dù không phải là cô, cô cũng nên thừa nhận mới đúng.Cô trả lời chắc chắn như vậy bởi vì Diệp Thi Văn có con của anh ta, cho nên trong lòng khó chịu.Hai người bọn họ mới là trời sinh một đôi, nhất định phải ở bên nhau.Khóe miệng Hàn Gia Lâm nhếch lên nụ cười tự tin của một giám đốc:"Không sao.Tôi đã biết. Chỉ là lâu quá rồi em tạm thời quên mất.Nhưng Trừng Trừng, tôi nhất định sẽ làm cho em nhớ tôi, em chỉ có thể là của tôi."Hạ Trừng Trừng nhíu mày, đang muốn nói Hàn Gia Lâm có phải bị bệnh nặng hay không, phía sau đột nhiên vang lên giọng nói của một người phụ nữ."Gia Lâm, Trừng Trừng, hai người đều ở đây à."Giọng nói giả tạo quen thuộc làm cho Hạ Trừng Trừng cảm thấy tồi tệ hơn.Hai người quay đầu lại, nhìn thấy Diệp Thi Văn đứng phía sau bọn họ.Địa điểm quay Vũ Quang ở ngoại ô phía tây Hoành Đi3m.Hạ Trừng Trừng và Diệp Thi Văn ngồi đối diện nhau.Nửa tiếng trước, Diệp Thi Văn xuất hiện trước mặt Hạ Trừng Trừng.Hàn Gia Lâm chưa kịp hỏi cô ta vì sao lại tới đây, thì Lưu Chí Minh đến nói chuyện với Hàn Gia Lâm về vấn đề tài chính, Hàn Gia Lâm bất đắc dĩ rời đi.Diệp Thi Văn hợp lý lấy thân phận nhà sản xuất, mời Hạ Trừng Trừng đến phòng nghỉ ngồi.Thời gian nghỉ ngơi của Vũ Quang đã kết thúc, việc quay phim đã bắt đầu.Dù sao Hạ Trừng Trừng cũng rảnh nên đồng ý, cô muốn xem Diệp Thi Văn lại muốn làm gì.Tốt nhất là nên có sự sáng tạo, cô đến xem Lục Yên Nhiên diễn xuất chứ không phải để hy sinh thời gian xem cô ta.Trong phòng nghỉ, hai người ngồi xuống.Hệ thống rất cảnh giác, lập tức nhảy ra:"Ký chủ, tôi vừa khắp quét phòng, phát hiện ở đây có camera.Diệp Thi Văn quả nhiên là muốn thịt cô."Hạ Trừng Trừng ung dung ngồi trên sô pha.Trong phòng nghỉ có một bức tường toàn là tài liệu và sách, bìa sách khác nhau, nhìn có vẻ ngăn nắp dù lộn xộn.Một chiếc điện thoại màu đen giấu trong chồng sách, nếu không đến gần kiểm tra kỹ, thật sự nhìn không ra.

Chương 345