----"Đi thôi, đã bảy ngày rồi!""Cái gì mà ảnh đế ngoại tình, đều là giả!""Ai, ngồi xổm lâu như vậy, kết quả ngồi xổm uổng công!"! ! Các paparazzi ủ rũ rời đi trong sự thất vọng. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn ôm Canon R3, im hơi lặng tiếng nấp trong bụi cây. Một tuần trước, Hạ Trừng Trừng cùng mấy paparazzi mò tới biệt thự trang viên của ảnh đế. Cũng không biết là vị ảnh đế này quá dai sức hay là cánh paparazzi lấy được tin tức giả. Trong bảy ngày qua họ đã không chụp được bất kỳ quả dưa* hữu ích nào. *dưa: chuyện hot, tin hotCác tay săn ảnh lần lượt rời đi. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn không chịu buông tha. Trực giác nói với cô rằng quả dưa này là sự thật!Sáng sớm ngày thứ tám, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu xuống quanh biệt thự. Cuối cùng cánh cửa của biệt thự cùng đã mở ra. Một người đàn ông ôm mộ tngười phụ nữ thân mật, nói chuyện vui vẻ cùng rời khỏi biệt thự. Trong bụi cỏ cách đó không xa, có tiếng "rắc rắc" truyền đến. Hạ Trừng Trừng cảm thấy mỹ mãn thu hồi máy ảnh trong tay, thưởng…
Chương 450
Ta Là Chuyên Gia Tháo Dỡ Nóc NhàTác giả: Chư Cát Hàm NgưTruyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh----"Đi thôi, đã bảy ngày rồi!""Cái gì mà ảnh đế ngoại tình, đều là giả!""Ai, ngồi xổm lâu như vậy, kết quả ngồi xổm uổng công!"! ! Các paparazzi ủ rũ rời đi trong sự thất vọng. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn ôm Canon R3, im hơi lặng tiếng nấp trong bụi cây. Một tuần trước, Hạ Trừng Trừng cùng mấy paparazzi mò tới biệt thự trang viên của ảnh đế. Cũng không biết là vị ảnh đế này quá dai sức hay là cánh paparazzi lấy được tin tức giả. Trong bảy ngày qua họ đã không chụp được bất kỳ quả dưa* hữu ích nào. *dưa: chuyện hot, tin hotCác tay săn ảnh lần lượt rời đi. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn không chịu buông tha. Trực giác nói với cô rằng quả dưa này là sự thật!Sáng sớm ngày thứ tám, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu xuống quanh biệt thự. Cuối cùng cánh cửa của biệt thự cùng đã mở ra. Một người đàn ông ôm mộ tngười phụ nữ thân mật, nói chuyện vui vẻ cùng rời khỏi biệt thự. Trong bụi cỏ cách đó không xa, có tiếng "rắc rắc" truyền đến. Hạ Trừng Trừng cảm thấy mỹ mãn thu hồi máy ảnh trong tay, thưởng… Phạm Tư Hàng xông lên, gắt gao túm lấy cổ áo Vương Hâm, anh ta phát điên, tròng mắt đã trừng ra:“Tôi không nhịn được! Đi mua! Nếu các người không đi mua giúp tôi! Thì tôi tự đi vậy.”Nói xong, Phạm Tư Hàng đẩy Vương Hâm ra, muốn xông ra cửa.Sao Vương Hâm lại có thể để anh ta làm loạn được.Quả nhiên, đụng m a túy là bắt đầu nghiện, là một chút lý trí cũng không có.Anh ta chỉ có thể túm chặt Phạm Tư Hàng lại: “Tôi mua cho cậu, mua cho cậu.”Những lời này của Phạm Tư Hàng, trong ánh mắt ác độc vốn giống như độc xà dấy lên hy vọng, sau khi giận dữ lại cực kỳ vui sướng nắm lấy vạt áo Vương Hâm:“Anh, vẫn là ngươi đối tốt với tôi, anh đối xử với tôi tốt nhất.”Trên sofa trong phòng khách phòng hành chính, Hạ Trừng Trừng bình tĩnh tháo tai nghe Bluetooth trên tai.Máy ghi âm ném vào túi cô khi giúp Phạm Tư Hàng lấy quần áo, loại chuyện này xưa nay cô quen thuộc, đã rất thuận tay.Vương Hâm còn tưởng rằng khách sạn này cách âm rất tốt, nhưng chuyện nên nghe không nên nghe, Hạ Trừng Trừng đã nghe được toàn bộ.Vốn tưởng rằng sau khi làm trợ lý, còn phải lăn lộn mấy ngày mới có thể chụp được dưa m a túy của Phạm Tư Hàng, không ngờ tới lại nhanh như vậyHạ Trừng Trừng suy tư, bản ghi âm vẫn không bằng video, không đủ sức công kích, nếu có thể lắp camera trong phòng của Phạm Tư Hàng thì tốt rồi.Cửa phòng mở ra, Tề Ngộ vội vàng đi ra khỏi phòng.Hai người gập đầu với nhau, xem như chào hỏi.“Xem ra tên này là muốn đi mua m a túy cho Phạm Tư Hàng.”Hệ thống nói:“Ký chủ, tôi điều tra tiểu trợ lý này, trước kia cậu ấy và Phạm Tư Hàng là bạn học trung học.Phạm Tư Hàng giúp anh ta trả nợ cờ b.ạ.c của ba sau đó thì cậu ấy vẫn làm trợ lý cho Phạm Tư Hàng.Phạm Tư Hàng đối xử không tốt với trợ lý này, dường như còn thường xuyên đánh đập cậu ấy.”Hạ Trừng Trừng thoáng nhìn thấy vết sẹo trên cổ tay Tề Ngộ.Thống Tử tra tư liệu rất đầy đủ.Hệ thống cũng đồng tình thở dài:“Ôi, tiểu trợ lý này sống cũng không dễ dàng.Ký chủ, nếu chúng ta phơi bày Phạm Tư Hàng sử dụng m a túy, tiểu trợ lý kia mua m a túy, có phải cũng phải cũng phải ngồi tù hay không?”Hạ Trừng Trừng gật đầu.Giúp người khác mua m a túy cũng bị phạm tội.Tề Ngộ thu dọn đồ đạc, đang muốn rời đi, Hạ Trừng Trừng đột nhiên lễ phép hỏi.“Cần giúp gì không?”Tề Ngộ dừng lại, quay đầu lại kinh ngạc nhìn Hạ Trừng Trừng.Hạ Trừng Trừng cười tủm tỉm nói:“Tôi là trợ lý Hầu tổng phái tới, Phạm lão sư có nhu cầu gì, cậu có thể nói cho tôi biết nha, có lẽ tôi có thể hỗ trợ được.”Tề Ngộ cầm lấy túi nhỏ, bên trong là một xấp tiền mặt, thường là tiền Phạm Tư Hàng bảo cậu ấy mua m a túy.Cậu ấy nắm chặt đến nỗi các khớp ngón tay cũng trắng bệch.Cuối cùng, Tề Ngộ vẫn yên lặng lắc đầu.DTVHạ Trừng Trừng thở dài trong lòng.Cô đã cho một cơ hội mà chính cậu ấy không nhận.Hạ Trừng Trừng xoay người, tiếp tục lên kế hoạch làm thế nào để lắp camera trong phòng của Phạm Tư Hàng.Thật lâu sau, phía sau cũng không truyền đến chuyện đóng cửa, Hạ Trừng Trừng có chút nghi ngờ, quay đầu lại, nhìn thấy Tề Ngộ thế nhưng vẫn đứng ở cửa.Tề Ngộ ngẩng đầu lên, nhìn Hạ Trừng Trừng.Đôi mắt vốn nên trong suốt kia, giờ phút này lại phủ sương mù dày đặc, cũng không thấy rõ cái gì.Anh Vương Hâm từng nói, tốt nhất là kéo Thiên Thịnh xuống nước, để Thiên Thịnh trở thành con châu chấu trên một sợi dây thừng với Phạm Tư Hàng.Vì vậy . . .“Nếu như cô thật sự muốn giúp tôi.”Trên mặt Tề Ngộ đột nhiên xuất hiện nụ cười:“Có thể giúp tôi, đi mua thuốc cho Phạm lão sư hay không.”
Phạm Tư Hàng xông lên, gắt gao túm lấy cổ áo Vương Hâm, anh ta phát điên, tròng mắt đã trừng ra:
“Tôi không nhịn được! Đi mua! Nếu các người không đi mua giúp tôi! Thì tôi tự đi vậy.”
Nói xong, Phạm Tư Hàng đẩy Vương Hâm ra, muốn xông ra cửa.
Sao Vương Hâm lại có thể để anh ta làm loạn được.
Quả nhiên, đụng m a túy là bắt đầu nghiện, là một chút lý trí cũng không có.
Anh ta chỉ có thể túm chặt Phạm Tư Hàng lại: “Tôi mua cho cậu, mua cho cậu.”
Những lời này của Phạm Tư Hàng, trong ánh mắt ác độc vốn giống như độc xà dấy lên hy vọng, sau khi giận dữ lại cực kỳ vui sướng nắm lấy vạt áo Vương Hâm:
“Anh, vẫn là ngươi đối tốt với tôi, anh đối xử với tôi tốt nhất.”
Trên sofa trong phòng khách phòng hành chính, Hạ Trừng Trừng bình tĩnh tháo tai nghe Bluetooth trên tai.
Máy ghi âm ném vào túi cô khi giúp Phạm Tư Hàng lấy quần áo, loại chuyện này xưa nay cô quen thuộc, đã rất thuận tay.
Vương Hâm còn tưởng rằng khách sạn này cách âm rất tốt, nhưng chuyện nên nghe không nên nghe, Hạ Trừng Trừng đã nghe được toàn bộ.
Vốn tưởng rằng sau khi làm trợ lý, còn phải lăn lộn mấy ngày mới có thể chụp được dưa m a túy của Phạm Tư Hàng, không ngờ tới lại nhanh như vậy
Hạ Trừng Trừng suy tư, bản ghi âm vẫn không bằng video, không đủ sức công kích, nếu có thể lắp camera trong phòng của Phạm Tư Hàng thì tốt rồi.
Cửa phòng mở ra, Tề Ngộ vội vàng đi ra khỏi phòng.
Hai người gập đầu với nhau, xem như chào hỏi.
“Xem ra tên này là muốn đi mua m a túy cho Phạm Tư Hàng.”
Hệ thống nói:
“Ký chủ, tôi điều tra tiểu trợ lý này, trước kia cậu ấy và Phạm Tư Hàng là bạn học trung học.
Phạm Tư Hàng giúp anh ta trả nợ cờ b.ạ.c của ba sau đó thì cậu ấy vẫn làm trợ lý cho Phạm Tư Hàng.
Phạm Tư Hàng đối xử không tốt với trợ lý này, dường như còn thường xuyên đánh đập cậu ấy.”
Hạ Trừng Trừng thoáng nhìn thấy vết sẹo trên cổ tay Tề Ngộ.
Thống Tử tra tư liệu rất đầy đủ.
Hệ thống cũng đồng tình thở dài:
“Ôi, tiểu trợ lý này sống cũng không dễ dàng.
Ký chủ, nếu chúng ta phơi bày Phạm Tư Hàng sử dụng m a túy, tiểu trợ lý kia mua m a túy, có phải cũng phải cũng phải ngồi tù hay không?”
Hạ Trừng Trừng gật đầu.
Giúp người khác mua m a túy cũng bị phạm tội.
Tề Ngộ thu dọn đồ đạc, đang muốn rời đi, Hạ Trừng Trừng đột nhiên lễ phép hỏi.
“Cần giúp gì không?”
Tề Ngộ dừng lại, quay đầu lại kinh ngạc nhìn Hạ Trừng Trừng.
Hạ Trừng Trừng cười tủm tỉm nói:
“Tôi là trợ lý Hầu tổng phái tới, Phạm lão sư có nhu cầu gì, cậu có thể nói cho tôi biết nha, có lẽ tôi có thể hỗ trợ được.”
Tề Ngộ cầm lấy túi nhỏ, bên trong là một xấp tiền mặt, thường là tiền Phạm Tư Hàng bảo cậu ấy mua m a túy.
Cậu ấy nắm chặt đến nỗi các khớp ngón tay cũng trắng bệch.
Cuối cùng, Tề Ngộ vẫn yên lặng lắc đầu.
DTV
Hạ Trừng Trừng thở dài trong lòng.
Cô đã cho một cơ hội mà chính cậu ấy không nhận.
Hạ Trừng Trừng xoay người, tiếp tục lên kế hoạch làm thế nào để lắp camera trong phòng của Phạm Tư Hàng.
Thật lâu sau, phía sau cũng không truyền đến chuyện đóng cửa, Hạ Trừng Trừng có chút nghi ngờ, quay đầu lại, nhìn thấy Tề Ngộ thế nhưng vẫn đứng ở cửa.
Tề Ngộ ngẩng đầu lên, nhìn Hạ Trừng Trừng.
Đôi mắt vốn nên trong suốt kia, giờ phút này lại phủ sương mù dày đặc, cũng không thấy rõ cái gì.
Anh Vương Hâm từng nói, tốt nhất là kéo Thiên Thịnh xuống nước, để Thiên Thịnh trở thành con châu chấu trên một sợi dây thừng với Phạm Tư Hàng.
Vì vậy . . .
“Nếu như cô thật sự muốn giúp tôi.”
Trên mặt Tề Ngộ đột nhiên xuất hiện nụ cười:
“Có thể giúp tôi, đi mua thuốc cho Phạm lão sư hay không.”
Ta Là Chuyên Gia Tháo Dỡ Nóc NhàTác giả: Chư Cát Hàm NgưTruyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh----"Đi thôi, đã bảy ngày rồi!""Cái gì mà ảnh đế ngoại tình, đều là giả!""Ai, ngồi xổm lâu như vậy, kết quả ngồi xổm uổng công!"! ! Các paparazzi ủ rũ rời đi trong sự thất vọng. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn ôm Canon R3, im hơi lặng tiếng nấp trong bụi cây. Một tuần trước, Hạ Trừng Trừng cùng mấy paparazzi mò tới biệt thự trang viên của ảnh đế. Cũng không biết là vị ảnh đế này quá dai sức hay là cánh paparazzi lấy được tin tức giả. Trong bảy ngày qua họ đã không chụp được bất kỳ quả dưa* hữu ích nào. *dưa: chuyện hot, tin hotCác tay săn ảnh lần lượt rời đi. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn không chịu buông tha. Trực giác nói với cô rằng quả dưa này là sự thật!Sáng sớm ngày thứ tám, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu xuống quanh biệt thự. Cuối cùng cánh cửa của biệt thự cùng đã mở ra. Một người đàn ông ôm mộ tngười phụ nữ thân mật, nói chuyện vui vẻ cùng rời khỏi biệt thự. Trong bụi cỏ cách đó không xa, có tiếng "rắc rắc" truyền đến. Hạ Trừng Trừng cảm thấy mỹ mãn thu hồi máy ảnh trong tay, thưởng… Phạm Tư Hàng xông lên, gắt gao túm lấy cổ áo Vương Hâm, anh ta phát điên, tròng mắt đã trừng ra:“Tôi không nhịn được! Đi mua! Nếu các người không đi mua giúp tôi! Thì tôi tự đi vậy.”Nói xong, Phạm Tư Hàng đẩy Vương Hâm ra, muốn xông ra cửa.Sao Vương Hâm lại có thể để anh ta làm loạn được.Quả nhiên, đụng m a túy là bắt đầu nghiện, là một chút lý trí cũng không có.Anh ta chỉ có thể túm chặt Phạm Tư Hàng lại: “Tôi mua cho cậu, mua cho cậu.”Những lời này của Phạm Tư Hàng, trong ánh mắt ác độc vốn giống như độc xà dấy lên hy vọng, sau khi giận dữ lại cực kỳ vui sướng nắm lấy vạt áo Vương Hâm:“Anh, vẫn là ngươi đối tốt với tôi, anh đối xử với tôi tốt nhất.”Trên sofa trong phòng khách phòng hành chính, Hạ Trừng Trừng bình tĩnh tháo tai nghe Bluetooth trên tai.Máy ghi âm ném vào túi cô khi giúp Phạm Tư Hàng lấy quần áo, loại chuyện này xưa nay cô quen thuộc, đã rất thuận tay.Vương Hâm còn tưởng rằng khách sạn này cách âm rất tốt, nhưng chuyện nên nghe không nên nghe, Hạ Trừng Trừng đã nghe được toàn bộ.Vốn tưởng rằng sau khi làm trợ lý, còn phải lăn lộn mấy ngày mới có thể chụp được dưa m a túy của Phạm Tư Hàng, không ngờ tới lại nhanh như vậyHạ Trừng Trừng suy tư, bản ghi âm vẫn không bằng video, không đủ sức công kích, nếu có thể lắp camera trong phòng của Phạm Tư Hàng thì tốt rồi.Cửa phòng mở ra, Tề Ngộ vội vàng đi ra khỏi phòng.Hai người gập đầu với nhau, xem như chào hỏi.“Xem ra tên này là muốn đi mua m a túy cho Phạm Tư Hàng.”Hệ thống nói:“Ký chủ, tôi điều tra tiểu trợ lý này, trước kia cậu ấy và Phạm Tư Hàng là bạn học trung học.Phạm Tư Hàng giúp anh ta trả nợ cờ b.ạ.c của ba sau đó thì cậu ấy vẫn làm trợ lý cho Phạm Tư Hàng.Phạm Tư Hàng đối xử không tốt với trợ lý này, dường như còn thường xuyên đánh đập cậu ấy.”Hạ Trừng Trừng thoáng nhìn thấy vết sẹo trên cổ tay Tề Ngộ.Thống Tử tra tư liệu rất đầy đủ.Hệ thống cũng đồng tình thở dài:“Ôi, tiểu trợ lý này sống cũng không dễ dàng.Ký chủ, nếu chúng ta phơi bày Phạm Tư Hàng sử dụng m a túy, tiểu trợ lý kia mua m a túy, có phải cũng phải cũng phải ngồi tù hay không?”Hạ Trừng Trừng gật đầu.Giúp người khác mua m a túy cũng bị phạm tội.Tề Ngộ thu dọn đồ đạc, đang muốn rời đi, Hạ Trừng Trừng đột nhiên lễ phép hỏi.“Cần giúp gì không?”Tề Ngộ dừng lại, quay đầu lại kinh ngạc nhìn Hạ Trừng Trừng.Hạ Trừng Trừng cười tủm tỉm nói:“Tôi là trợ lý Hầu tổng phái tới, Phạm lão sư có nhu cầu gì, cậu có thể nói cho tôi biết nha, có lẽ tôi có thể hỗ trợ được.”Tề Ngộ cầm lấy túi nhỏ, bên trong là một xấp tiền mặt, thường là tiền Phạm Tư Hàng bảo cậu ấy mua m a túy.Cậu ấy nắm chặt đến nỗi các khớp ngón tay cũng trắng bệch.Cuối cùng, Tề Ngộ vẫn yên lặng lắc đầu.DTVHạ Trừng Trừng thở dài trong lòng.Cô đã cho một cơ hội mà chính cậu ấy không nhận.Hạ Trừng Trừng xoay người, tiếp tục lên kế hoạch làm thế nào để lắp camera trong phòng của Phạm Tư Hàng.Thật lâu sau, phía sau cũng không truyền đến chuyện đóng cửa, Hạ Trừng Trừng có chút nghi ngờ, quay đầu lại, nhìn thấy Tề Ngộ thế nhưng vẫn đứng ở cửa.Tề Ngộ ngẩng đầu lên, nhìn Hạ Trừng Trừng.Đôi mắt vốn nên trong suốt kia, giờ phút này lại phủ sương mù dày đặc, cũng không thấy rõ cái gì.Anh Vương Hâm từng nói, tốt nhất là kéo Thiên Thịnh xuống nước, để Thiên Thịnh trở thành con châu chấu trên một sợi dây thừng với Phạm Tư Hàng.Vì vậy . . .“Nếu như cô thật sự muốn giúp tôi.”Trên mặt Tề Ngộ đột nhiên xuất hiện nụ cười:“Có thể giúp tôi, đi mua thuốc cho Phạm lão sư hay không.”