----"Đi thôi, đã bảy ngày rồi!""Cái gì mà ảnh đế ngoại tình, đều là giả!""Ai, ngồi xổm lâu như vậy, kết quả ngồi xổm uổng công!"! ! Các paparazzi ủ rũ rời đi trong sự thất vọng. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn ôm Canon R3, im hơi lặng tiếng nấp trong bụi cây. Một tuần trước, Hạ Trừng Trừng cùng mấy paparazzi mò tới biệt thự trang viên của ảnh đế. Cũng không biết là vị ảnh đế này quá dai sức hay là cánh paparazzi lấy được tin tức giả. Trong bảy ngày qua họ đã không chụp được bất kỳ quả dưa* hữu ích nào. *dưa: chuyện hot, tin hotCác tay săn ảnh lần lượt rời đi. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn không chịu buông tha. Trực giác nói với cô rằng quả dưa này là sự thật!Sáng sớm ngày thứ tám, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu xuống quanh biệt thự. Cuối cùng cánh cửa của biệt thự cùng đã mở ra. Một người đàn ông ôm mộ tngười phụ nữ thân mật, nói chuyện vui vẻ cùng rời khỏi biệt thự. Trong bụi cỏ cách đó không xa, có tiếng "rắc rắc" truyền đến. Hạ Trừng Trừng cảm thấy mỹ mãn thu hồi máy ảnh trong tay, thưởng…

Chương 457

Ta Là Chuyên Gia Tháo Dỡ Nóc NhàTác giả: Chư Cát Hàm NgưTruyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh----"Đi thôi, đã bảy ngày rồi!""Cái gì mà ảnh đế ngoại tình, đều là giả!""Ai, ngồi xổm lâu như vậy, kết quả ngồi xổm uổng công!"! ! Các paparazzi ủ rũ rời đi trong sự thất vọng. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn ôm Canon R3, im hơi lặng tiếng nấp trong bụi cây. Một tuần trước, Hạ Trừng Trừng cùng mấy paparazzi mò tới biệt thự trang viên của ảnh đế. Cũng không biết là vị ảnh đế này quá dai sức hay là cánh paparazzi lấy được tin tức giả. Trong bảy ngày qua họ đã không chụp được bất kỳ quả dưa* hữu ích nào. *dưa: chuyện hot, tin hotCác tay săn ảnh lần lượt rời đi. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn không chịu buông tha. Trực giác nói với cô rằng quả dưa này là sự thật!Sáng sớm ngày thứ tám, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu xuống quanh biệt thự. Cuối cùng cánh cửa của biệt thự cùng đã mở ra. Một người đàn ông ôm mộ tngười phụ nữ thân mật, nói chuyện vui vẻ cùng rời khỏi biệt thự. Trong bụi cỏ cách đó không xa, có tiếng "rắc rắc" truyền đến. Hạ Trừng Trừng cảm thấy mỹ mãn thu hồi máy ảnh trong tay, thưởng… Thấy xung quanh không có người, Hạ Vĩnh Đức mới thở phào nhẹ nhõm, tức giận trả lời:"La Hằng, ông điên rồi hay sao, bây giờ là lúc nào rồi mà còn dám gọi điện thoại cho tôi?""Hạ Vĩnh Đức, giúp tôi rời khỏi đây." La Hằng cầu cứu.Hạ Vĩnh Đức mắng:"Không có khả năng đâu, hiện tại cảnh sát điều tra nghiêm ngặt như vậy, muốn đẩy tôi vào hố lửa sao?"Sắc mặt La Hằng trở nên u ám, yên lặng một lúc mới tức giận nói:"Hạ Vĩnh Đức, đây không phải là thỉnh cầu, nếu như tôi bị bắt, tôi nhất định sẽ kéo ông theo làm bia đỡ, ông không có lựa chọn."Hạ Vĩnh Đức tức giận đến gân xanh cũng nổi lên. Ông ta nắm chặt tay, hận không thể bóp nát điện thoại.Nhưng ông ta không còn cách nào, La Hằng là phao cứu sinh của ông ta, nếu ông ta không giúp thì cả hai sẽ cùng chết.Hạ Vĩnh Đức chỉ hạ thấp giọng, lạnh lùng nói:"Thời gian này ông trốn kỹ một chút, để tôi nghĩ cách."Phía bên kia La Hằng rất hài lòng, dừng một chút, lại nói:"Nhưng trước khi đi, tôi còn phải làm một chuyện."“Sao mà ông nhiều chuyện vậy?"Hạ Vĩnh Đức thốt lên:"Bây giờ là đã lâm vào tình cảnh gì rồi ông còn không hiểu sao? Còn yêu cầu nhiều như vậy."La Hằng lạnh lùng nói:"Hạ Vĩnh Đức, ông biết tôi là một người rất ghi thù.Tôi thất bại thảm hại, tất cả là do cái Máy nghiền dối trá kia làm ra”"Hắn ta nợ tôi, phải trả lại tất cả trước khi tôi rời đi, tôi nhất định phải tìm được hắn ta, đòi lại những gì hắn ta đã nợ tôi."Trong bóng đêm, những con hẻm nhỏ ở thành phố Đêm Bắc Giang Thành đã chật kín người.Trên nóc xe cảnh sát chiếu lên ánh sáng màu xanh và đỏ, chiếu sáng cả buổi đêm hỗn loạn này.Cảnh sát Triệu rời khỏi cửa sau, băng qua đám đông, bước tới bên cạnh một con bọ cánh cứng bên đường.Anh ta nhìn xung quanh không có người, luống cuống lên xe.Một người phụ nữ ngồi ở ghế lái, một chiếc mũ bãi biển lớn che hơn phân nửa khuôn mặt của cô ta.Người phụ nữ nghe thấy tiếng cảnh sát Triệu lên xe, lập tức cởi mũ ra, để lộ khuôn mặt đầy tàn nhang.Cảnh sát Triệu khẽ dừng lại, theo bản năng ngửa ra sau một chút:"Cô là ai vậy?"Ông cho rằng nhận nhầm người, có hơi xấu hổ:"Thật ngại quá, tôi lên nhầm xe rồi."Hạ Trừng Trừng không nhịn được cười, tiếng cười dễ nghe như chuông bạc:"Cảnh sát Triệu, là tôi đây."Cảnh sát Triệu rất kinh ngạc, nhưng nghe thấy giọng nói này, hình như có hơi giống Hạ Trừng Trừng.Ông quay đầu nhìn về phía người phụ nữ ngồi ở ghế lái.Cô đang ngồi, không thể nhìn thấy chiều cao, chỉ cảm thấy khuôn mặt rất bình thường, không giống với các ngôi sao lớn.Hạ Trừng Trừng bất đắc dĩ, chỉ đành lấy bông tẩy trang ra trước mặt cảnh sát Triệu, tẩy trang từng chút từng chút một.Đôi mắt nhỏ nhắn một mí của cảnh sát Triệu chứng kiến toàn bộ quá trình tẩy trang của Hạ Trừng Trừng, dần dần mở to hơn rồi trợn lên.DTVĐây chính là phép thuật phương Đông trong truyền thuyết đó sao.Cho đến khi Hạ Trừng Trừng hoàn toàn tẩy trang xong, cảnh sát Triệu vẫn không có cách nào liên tưởng cô với cô bé tàn nhang vừa rồi."Không trách được cô theo dõi bọn họ mà không bị phát hiện."Cảnh sát Triệu thán phục nói.Lúc Hạ Trừng Trừng chạy tới chợ đêm Thành Bắc đã liên lạc với ông thông báo chuyến này có thể đang mua m* t**.Lúc ấy cảnh sát Triệu vô cùng lo lắng, sợ cô không cẩn thận sẽ bị đám buôn m* t** kia bắt được.Không ngờ tới chẳng những không bị bắt mà cô còn theo dõi tới hang ổ.Nghĩ đến đây, cảnh sát Triệu nhịn không được lén lút liếc mắt nhìn Hạ Trừng Trừng, nhỏ giọng lẩm bẩm:"Có kỹ thuật này, đến cục cảnh sát của chúng tôi làm paparazzi gì đó đi."Hạ Trừng Trừng lấy hai bình thuốc trong túi ra:"Cảnh sát Triệu, đây là mua được của từ người đàn ông có vết sẹo trên mặt kia.Khuôn mặt của cảnh sát Triệu lập tức nghiêm túc, kiểm tra kỹ lưỡng hai cái bình trong suốt kia:"Cô có chắc đây chính là thứ Phạm Tư Hàng muốn mua không."Hạ Trừng Trừng gật đầu:"Tôi đã đặt máy ghi âm trên người anh ta, sẽ không sai đâu."

Thấy xung quanh không có người, Hạ Vĩnh Đức mới thở phào nhẹ nhõm, tức giận trả lời:

"La Hằng, ông điên rồi hay sao, bây giờ là lúc nào rồi mà còn dám gọi điện thoại cho tôi?"

"Hạ Vĩnh Đức, giúp tôi rời khỏi đây." La Hằng cầu cứu.

Hạ Vĩnh Đức mắng:

"Không có khả năng đâu, hiện tại cảnh sát điều tra nghiêm ngặt như vậy, muốn đẩy tôi vào hố lửa sao?"

Sắc mặt La Hằng trở nên u ám, yên lặng một lúc mới tức giận nói:

"Hạ Vĩnh Đức, đây không phải là thỉnh cầu, nếu như tôi bị bắt, tôi nhất định sẽ kéo ông theo làm bia đỡ, ông không có lựa chọn."

Hạ Vĩnh Đức tức giận đến gân xanh cũng nổi lên. Ông ta nắm chặt tay, hận không thể bóp nát điện thoại.

Nhưng ông ta không còn cách nào, La Hằng là phao cứu sinh của ông ta, nếu ông ta không giúp thì cả hai sẽ cùng chết.

Hạ Vĩnh Đức chỉ hạ thấp giọng, lạnh lùng nói:

"Thời gian này ông trốn kỹ một chút, để tôi nghĩ cách."

Phía bên kia La Hằng rất hài lòng, dừng một chút, lại nói:

"Nhưng trước khi đi, tôi còn phải làm một chuyện."

“Sao mà ông nhiều chuyện vậy?"

Hạ Vĩnh Đức thốt lên:

"Bây giờ là đã lâm vào tình cảnh gì rồi ông còn không hiểu sao? Còn yêu cầu nhiều như vậy."

La Hằng lạnh lùng nói:

"Hạ Vĩnh Đức, ông biết tôi là một người rất ghi thù.

Tôi thất bại thảm hại, tất cả là do cái Máy nghiền dối trá kia làm ra”

"Hắn ta nợ tôi, phải trả lại tất cả trước khi tôi rời đi, tôi nhất định phải tìm được hắn ta, đòi lại những gì hắn ta đã nợ tôi."

Trong bóng đêm, những con hẻm nhỏ ở thành phố Đêm Bắc Giang Thành đã chật kín người.

Trên nóc xe cảnh sát chiếu lên ánh sáng màu xanh và đỏ, chiếu sáng cả buổi đêm hỗn loạn này.

Cảnh sát Triệu rời khỏi cửa sau, băng qua đám đông, bước tới bên cạnh một con bọ cánh cứng bên đường.

Anh ta nhìn xung quanh không có người, luống cuống lên xe.

Một người phụ nữ ngồi ở ghế lái, một chiếc mũ bãi biển lớn che hơn phân nửa khuôn mặt của cô ta.

Người phụ nữ nghe thấy tiếng cảnh sát Triệu lên xe, lập tức cởi mũ ra, để lộ khuôn mặt đầy tàn nhang.

Cảnh sát Triệu khẽ dừng lại, theo bản năng ngửa ra sau một chút:

"Cô là ai vậy?"

Ông cho rằng nhận nhầm người, có hơi xấu hổ:

"Thật ngại quá, tôi lên nhầm xe rồi."

Hạ Trừng Trừng không nhịn được cười, tiếng cười dễ nghe như chuông bạc:

"Cảnh sát Triệu, là tôi đây."

Cảnh sát Triệu rất kinh ngạc, nhưng nghe thấy giọng nói này, hình như có hơi giống Hạ Trừng Trừng.

Ông quay đầu nhìn về phía người phụ nữ ngồi ở ghế lái.

Cô đang ngồi, không thể nhìn thấy chiều cao, chỉ cảm thấy khuôn mặt rất bình thường, không giống với các ngôi sao lớn.

Hạ Trừng Trừng bất đắc dĩ, chỉ đành lấy bông tẩy trang ra trước mặt cảnh sát Triệu, tẩy trang từng chút từng chút một.

Đôi mắt nhỏ nhắn một mí của cảnh sát Triệu chứng kiến toàn bộ quá trình tẩy trang của Hạ Trừng Trừng, dần dần mở to hơn rồi trợn lên.

DTV

Đây chính là phép thuật phương Đông trong truyền thuyết đó sao.

Cho đến khi Hạ Trừng Trừng hoàn toàn tẩy trang xong, cảnh sát Triệu vẫn không có cách nào liên tưởng cô với cô bé tàn nhang vừa rồi.

"Không trách được cô theo dõi bọn họ mà không bị phát hiện."

Cảnh sát Triệu thán phục nói.

Lúc Hạ Trừng Trừng chạy tới chợ đêm Thành Bắc đã liên lạc với ông thông báo chuyến này có thể đang mua m* t**.

Lúc ấy cảnh sát Triệu vô cùng lo lắng, sợ cô không cẩn thận sẽ bị đám buôn m* t** kia bắt được.

Không ngờ tới chẳng những không bị bắt mà cô còn theo dõi tới hang ổ.

Nghĩ đến đây, cảnh sát Triệu nhịn không được lén lút liếc mắt nhìn Hạ Trừng Trừng, nhỏ giọng lẩm bẩm:

"Có kỹ thuật này, đến cục cảnh sát của chúng tôi làm paparazzi gì đó đi."

Hạ Trừng Trừng lấy hai bình thuốc trong túi ra:

"Cảnh sát Triệu, đây là mua được của từ người đàn ông có vết sẹo trên mặt kia.

Khuôn mặt của cảnh sát Triệu lập tức nghiêm túc, kiểm tra kỹ lưỡng hai cái bình trong suốt kia:

"Cô có chắc đây chính là thứ Phạm Tư Hàng muốn mua không."

Hạ Trừng Trừng gật đầu:

"Tôi đã đặt máy ghi âm trên người anh ta, sẽ không sai đâu."

Ta Là Chuyên Gia Tháo Dỡ Nóc NhàTác giả: Chư Cát Hàm NgưTruyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Nữ Cường, Truyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh----"Đi thôi, đã bảy ngày rồi!""Cái gì mà ảnh đế ngoại tình, đều là giả!""Ai, ngồi xổm lâu như vậy, kết quả ngồi xổm uổng công!"! ! Các paparazzi ủ rũ rời đi trong sự thất vọng. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn ôm Canon R3, im hơi lặng tiếng nấp trong bụi cây. Một tuần trước, Hạ Trừng Trừng cùng mấy paparazzi mò tới biệt thự trang viên của ảnh đế. Cũng không biết là vị ảnh đế này quá dai sức hay là cánh paparazzi lấy được tin tức giả. Trong bảy ngày qua họ đã không chụp được bất kỳ quả dưa* hữu ích nào. *dưa: chuyện hot, tin hotCác tay săn ảnh lần lượt rời đi. Chỉ có Hạ Trừng Trừng vẫn không chịu buông tha. Trực giác nói với cô rằng quả dưa này là sự thật!Sáng sớm ngày thứ tám, ánh nắng mặt trời rực rỡ chiếu xuống quanh biệt thự. Cuối cùng cánh cửa của biệt thự cùng đã mở ra. Một người đàn ông ôm mộ tngười phụ nữ thân mật, nói chuyện vui vẻ cùng rời khỏi biệt thự. Trong bụi cỏ cách đó không xa, có tiếng "rắc rắc" truyền đến. Hạ Trừng Trừng cảm thấy mỹ mãn thu hồi máy ảnh trong tay, thưởng… Thấy xung quanh không có người, Hạ Vĩnh Đức mới thở phào nhẹ nhõm, tức giận trả lời:"La Hằng, ông điên rồi hay sao, bây giờ là lúc nào rồi mà còn dám gọi điện thoại cho tôi?""Hạ Vĩnh Đức, giúp tôi rời khỏi đây." La Hằng cầu cứu.Hạ Vĩnh Đức mắng:"Không có khả năng đâu, hiện tại cảnh sát điều tra nghiêm ngặt như vậy, muốn đẩy tôi vào hố lửa sao?"Sắc mặt La Hằng trở nên u ám, yên lặng một lúc mới tức giận nói:"Hạ Vĩnh Đức, đây không phải là thỉnh cầu, nếu như tôi bị bắt, tôi nhất định sẽ kéo ông theo làm bia đỡ, ông không có lựa chọn."Hạ Vĩnh Đức tức giận đến gân xanh cũng nổi lên. Ông ta nắm chặt tay, hận không thể bóp nát điện thoại.Nhưng ông ta không còn cách nào, La Hằng là phao cứu sinh của ông ta, nếu ông ta không giúp thì cả hai sẽ cùng chết.Hạ Vĩnh Đức chỉ hạ thấp giọng, lạnh lùng nói:"Thời gian này ông trốn kỹ một chút, để tôi nghĩ cách."Phía bên kia La Hằng rất hài lòng, dừng một chút, lại nói:"Nhưng trước khi đi, tôi còn phải làm một chuyện."“Sao mà ông nhiều chuyện vậy?"Hạ Vĩnh Đức thốt lên:"Bây giờ là đã lâm vào tình cảnh gì rồi ông còn không hiểu sao? Còn yêu cầu nhiều như vậy."La Hằng lạnh lùng nói:"Hạ Vĩnh Đức, ông biết tôi là một người rất ghi thù.Tôi thất bại thảm hại, tất cả là do cái Máy nghiền dối trá kia làm ra”"Hắn ta nợ tôi, phải trả lại tất cả trước khi tôi rời đi, tôi nhất định phải tìm được hắn ta, đòi lại những gì hắn ta đã nợ tôi."Trong bóng đêm, những con hẻm nhỏ ở thành phố Đêm Bắc Giang Thành đã chật kín người.Trên nóc xe cảnh sát chiếu lên ánh sáng màu xanh và đỏ, chiếu sáng cả buổi đêm hỗn loạn này.Cảnh sát Triệu rời khỏi cửa sau, băng qua đám đông, bước tới bên cạnh một con bọ cánh cứng bên đường.Anh ta nhìn xung quanh không có người, luống cuống lên xe.Một người phụ nữ ngồi ở ghế lái, một chiếc mũ bãi biển lớn che hơn phân nửa khuôn mặt của cô ta.Người phụ nữ nghe thấy tiếng cảnh sát Triệu lên xe, lập tức cởi mũ ra, để lộ khuôn mặt đầy tàn nhang.Cảnh sát Triệu khẽ dừng lại, theo bản năng ngửa ra sau một chút:"Cô là ai vậy?"Ông cho rằng nhận nhầm người, có hơi xấu hổ:"Thật ngại quá, tôi lên nhầm xe rồi."Hạ Trừng Trừng không nhịn được cười, tiếng cười dễ nghe như chuông bạc:"Cảnh sát Triệu, là tôi đây."Cảnh sát Triệu rất kinh ngạc, nhưng nghe thấy giọng nói này, hình như có hơi giống Hạ Trừng Trừng.Ông quay đầu nhìn về phía người phụ nữ ngồi ở ghế lái.Cô đang ngồi, không thể nhìn thấy chiều cao, chỉ cảm thấy khuôn mặt rất bình thường, không giống với các ngôi sao lớn.Hạ Trừng Trừng bất đắc dĩ, chỉ đành lấy bông tẩy trang ra trước mặt cảnh sát Triệu, tẩy trang từng chút từng chút một.Đôi mắt nhỏ nhắn một mí của cảnh sát Triệu chứng kiến toàn bộ quá trình tẩy trang của Hạ Trừng Trừng, dần dần mở to hơn rồi trợn lên.DTVĐây chính là phép thuật phương Đông trong truyền thuyết đó sao.Cho đến khi Hạ Trừng Trừng hoàn toàn tẩy trang xong, cảnh sát Triệu vẫn không có cách nào liên tưởng cô với cô bé tàn nhang vừa rồi."Không trách được cô theo dõi bọn họ mà không bị phát hiện."Cảnh sát Triệu thán phục nói.Lúc Hạ Trừng Trừng chạy tới chợ đêm Thành Bắc đã liên lạc với ông thông báo chuyến này có thể đang mua m* t**.Lúc ấy cảnh sát Triệu vô cùng lo lắng, sợ cô không cẩn thận sẽ bị đám buôn m* t** kia bắt được.Không ngờ tới chẳng những không bị bắt mà cô còn theo dõi tới hang ổ.Nghĩ đến đây, cảnh sát Triệu nhịn không được lén lút liếc mắt nhìn Hạ Trừng Trừng, nhỏ giọng lẩm bẩm:"Có kỹ thuật này, đến cục cảnh sát của chúng tôi làm paparazzi gì đó đi."Hạ Trừng Trừng lấy hai bình thuốc trong túi ra:"Cảnh sát Triệu, đây là mua được của từ người đàn ông có vết sẹo trên mặt kia.Khuôn mặt của cảnh sát Triệu lập tức nghiêm túc, kiểm tra kỹ lưỡng hai cái bình trong suốt kia:"Cô có chắc đây chính là thứ Phạm Tư Hàng muốn mua không."Hạ Trừng Trừng gật đầu:"Tôi đã đặt máy ghi âm trên người anh ta, sẽ không sai đâu."

Chương 457