Năm 1956, vào đông. Nơi này tên là thôn Cao Thụ, một thôn nhỏ phụ thuộc hương Dương Tử Câu, huyện Tân Minh. Thôn Cao Thụ nằm ở vị trí hẻo lánh, phía sau núi vẫn là núi, kế tiếp kế tiếp vẫn là núi. Nếu chỉ dựa vào hai chân, đến Dương Tử Câu phải đi bộ liên tục không ngừng suốt năm tiếng. Sở Thấm ngồi trên bậc cửa nhà, hà hơi xoa xoa tay, lạnh tới mức thở ra cả sương trắng, vội vàng đi vào nhà tìm cái áo bông đầy mảnh vá khoác lên. “Thực ra tôi còn có thể chịu đựng được, nhưng lòng có chí mà thân thể không đủ sức.” Cô co người dựa vào khung cửa lẩm bẩm nói. Ở một mình nhiều năm, cô có thói quen tự nói chuyện một mình. Tố chất cơ thể của cô gái nguyên chủ này quá kém, nói chính xác thì đối với Sở Thấm mà nói, tố chất cơ thể của hầu hết mọi người ở đây đều quá kém. Bởi vì trước khi xuyên việt, cô được coi là tân nhân loại. Cô vốn sống ở một tinh cầu thiên tai xảy ra liên tục, thiên tai kéo dài trăm năm, dày vò con người suýt chút diệt tộc. Năm thứ một trăm hai mươi mạt thế, cuối cùng…
Chương 96: Chương 96
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm GiàuTác giả: Đại Nga Đạp Tuyết NêTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1956, vào đông. Nơi này tên là thôn Cao Thụ, một thôn nhỏ phụ thuộc hương Dương Tử Câu, huyện Tân Minh. Thôn Cao Thụ nằm ở vị trí hẻo lánh, phía sau núi vẫn là núi, kế tiếp kế tiếp vẫn là núi. Nếu chỉ dựa vào hai chân, đến Dương Tử Câu phải đi bộ liên tục không ngừng suốt năm tiếng. Sở Thấm ngồi trên bậc cửa nhà, hà hơi xoa xoa tay, lạnh tới mức thở ra cả sương trắng, vội vàng đi vào nhà tìm cái áo bông đầy mảnh vá khoác lên. “Thực ra tôi còn có thể chịu đựng được, nhưng lòng có chí mà thân thể không đủ sức.” Cô co người dựa vào khung cửa lẩm bẩm nói. Ở một mình nhiều năm, cô có thói quen tự nói chuyện một mình. Tố chất cơ thể của cô gái nguyên chủ này quá kém, nói chính xác thì đối với Sở Thấm mà nói, tố chất cơ thể của hầu hết mọi người ở đây đều quá kém. Bởi vì trước khi xuyên việt, cô được coi là tân nhân loại. Cô vốn sống ở một tinh cầu thiên tai xảy ra liên tục, thiên tai kéo dài trăm năm, dày vò con người suýt chút diệt tộc. Năm thứ một trăm hai mươi mạt thế, cuối cùng… Hiện nay hai con heo là tài sản quý giá nhất trong nhà Sở Thấm. Mấy ngày mà nó vừa mới được mang về nhà kia, Sở Thấm đều không được ngủ ngon giấc, chỉ sợ có người nhân lúc trời tối đến trộm heo.Tiểu Bạch vẫn rất có ích, chỉ cần có chút động tĩnh sẽ dựng lỗ tai lên, dù là lúc đang ngủ cũng vậy.Nửa đêm hôm qua không biết nhà nào đã xảy ra chuyện mà trong thôn ầm ĩ một phen. Sở Thấm đang ngủ say thì bị Tiểu Bạch nhảy vào qua ô cửa sổ đánh thức. Cô còn chưa kịp phản ứng lại, Tiểu Bạch đã đột ngột nhảy ra ngoài, cảnh giác đứng ở cửa.Khi đó Sở Thấm cảm thấy Tiểu Bạch không hề nuôi uổng công, từng bữa cơm khoai lang c*̃ng không hề lãng phí. Nhìn xem, đến khi thật sự xảy ra chuyện vẫn có tác dụng.“Tiểu Bạch không sao đâu, quay về ngủ thôi.”Sở Thấm chú ý tới động tĩnh đến từ trong thôn, thế là gọi Tiểu Bạch quay về nhà kho.Cô cũng rất buồn bực, nhìn sắc trời lúc này hẳn là một hai giờ sáng rồi, chẳng phải các thôn dân đều đã đi ngủ rồi sao?Đợi đến sáng sớm hôm sau, Sở Thấm mới biết được đã xảy ra chuyện gì.Quãng thời gian trước Sở Thấm đã từng nhắc đến muốn trồng cây dâu ở gần nhà, vừa hay nhà mẹ đẻ của thím Sở có, nên đã mang về mấy cây dâu con cho cô.Hôm nay thím Sở đã mang cây dâu con tới: “Tổng cộng có bốn cây, cháu cứ trồng hết đi, chưa chắc đã có thể sống hết. Cháu biết cách trồng chứ?”Sở Thấm cảm ơn thím Sở, rồi gật đầu đáp lại.Trồng cây thì đơn giản, chỉ cần đào sâu lớp đất, bón phân bón lót, vả lại cây dâu con thích môi trường ấm áp ẩm ướt. Tuy gần đây trời nóng, nhưng tưới nhiều nước sẽ tốt hơn.Cô dự định trồng cây dâu con trên sườn núi sau nhà. Qua vài tháng nữa sẽ dần sinh trưởng cũng có thể ngăn cản việc khai hoang đất.Sở Thấm nhận lấy cây dâu con, nhớ lại chuyện tối qua nên lên tiếng hỏi: “Thím, thím có biết tối qua trong thôn đã xảy ra chuyện gì không?”Thím Sở ồ lên: “Không có việc gì to tát đâu, chỉ là có một thanh niên trí thức đến, không hiểu sao nửa đêm mới đến đây.”Sở Thấm bừng tỉnh: “Hẳn là trên đường bị chậm trễ.”Cô rất tò mò, tại sao lại có người trong thành phố chạy đến nông thôn, xem ra tương lai sợ rằng sẽ càng có nhiều người muốn chạy đến đây.Sự xuất hiện của một thanh niên trí thức không hề dấy lên quá nhiều sóng gió trong thôn, bởi vì gần đến tháng bảy, cuối cùng cải dầu chiếm gần một nửa ruộng đất trong thôn đã sắp được thu hoạch.Ánh nắng chói chang như thể trong thôn bị bao trùm bởi một cái lò sưởi.Hàn Định Quốc ngồi xổm trên bờ ruộng, tìm kiếm hạt cải dầu, trong lòng thở hắt ra: "Hạt cải dầu cũng không tệ lắm."Năm nay lượng mưa ít, ông ấy chịu áp lực nặng nề sắp xếp các thôn dân gánh nước mỗi ngày, khiến tiếng oán hờn vang vọng khắp thôn. Nếu như hạt cải dầu không đạt tiêu chuẩn, ông ấy sẽ khóc c.h.ế.t mất.Có điều ruộng khoai lang này hơi phiền muộn, rõ ràng phát triển không tốt, tám mươi phần trăm sản lượng sẽ bị ảnh hưởng. Hàn Định Quốc lại nhíu chặt mày.Thời gian thấp thoáng trôi qua. Vào giữa tháng bảy, đây là thời điểm nóng nhất trong năm, trong thôn quyết định gặt cải dầu.Hôm nay bắt đầu vào mùa thu hoạch trong thôn. Tối hôm trước ngày thông báo bắt đầu gặt, bầu trời đầy sao mặt trăng sáng tỏ. Gió đêm hơi mát lạnh, Sở Thấm mở cửa sổ cả đêm không nỡ đóng lại.Cô đã đóng một cái tủ sách mới cho phòng ngủ, là loại có ngăn kéo, còn cái cũ thì kéo đến phòng bếp. Trong phòng bếp có rất nhiều đồ cần phải cất vào tủ.Lúc này Sở Thấm đang ghi chép hàng tích trữ của mình. Có điều trong khoảng thời gian này, hàng tích trữ thực sự không tăng thêm được bao nhiêu, bởi vì thời tiết nóng bức nên về cơ bản Sở Thấm không còn đi lên núi nữa.Trái lại hộp mù của hệ thống trò chơi đã giúp cô rút được mấy món đồ tốt. Đầu tiên là rút hàng tháng, tính cả tháng này đã rút được 3 lần và 16 lần rút hàng tuần.Tích góp lại cũng được kha khá đồ.Sở Thấm vừa nói vừa ghi chép trên giấy: “30 viên mái ngói.” Đây là số mái ngói cô đã rút đến ba lần.“100 viên gạch.” Còn đây là số gạch được rút trong hai lần.“Một phần hạt giống Paliurus ramosissimus (Lour.) Poir, một phần hạt giống hoa hướng dương, một cây táo con.” Đây là sản phẩm hạt giống mà Sở Thấm đã rút trúng trong lần đầu, khiến cô vui mừng khôn xiết.Xem ra hộp mù đa dạng mẫu mã.Ngoại trừ cây táo con, mấy thứ khác đều được rút từ hộp mù. Nhưng cây táo con có buff tăng trưởng, nói là trồng ắt sẽ sống, sinh trưởng nhanh chóng, trĩu quả.Sở Thấm ý thức được đây là thứ tốt nhất mà cô đã rút được cho đến hiện tại.
Hiện nay hai con heo là tài sản quý giá nhất trong nhà Sở Thấm. Mấy ngày mà nó vừa mới được mang về nhà kia, Sở Thấm đều không được ngủ ngon giấc, chỉ sợ có người nhân lúc trời tối đến trộm heo.
Tiểu Bạch vẫn rất có ích, chỉ cần có chút động tĩnh sẽ dựng lỗ tai lên, dù là lúc đang ngủ cũng vậy.
Nửa đêm hôm qua không biết nhà nào đã xảy ra chuyện mà trong thôn ầm ĩ một phen. Sở Thấm đang ngủ say thì bị Tiểu Bạch nhảy vào qua ô cửa sổ đánh thức. Cô còn chưa kịp phản ứng lại, Tiểu Bạch đã đột ngột nhảy ra ngoài, cảnh giác đứng ở cửa.
Khi đó Sở Thấm cảm thấy Tiểu Bạch không hề nuôi uổng công, từng bữa cơm khoai lang c*̃ng không hề lãng phí. Nhìn xem, đến khi thật sự xảy ra chuyện vẫn có tác dụng.
“Tiểu Bạch không sao đâu, quay về ngủ thôi.”
Sở Thấm chú ý tới động tĩnh đến từ trong thôn, thế là gọi Tiểu Bạch quay về nhà kho.
Cô cũng rất buồn bực, nhìn sắc trời lúc này hẳn là một hai giờ sáng rồi, chẳng phải các thôn dân đều đã đi ngủ rồi sao?
Đợi đến sáng sớm hôm sau, Sở Thấm mới biết được đã xảy ra chuyện gì.
Quãng thời gian trước Sở Thấm đã từng nhắc đến muốn trồng cây dâu ở gần nhà, vừa hay nhà mẹ đẻ của thím Sở có, nên đã mang về mấy cây dâu con cho cô.
Hôm nay thím Sở đã mang cây dâu con tới: “Tổng cộng có bốn cây, cháu cứ trồng hết đi, chưa chắc đã có thể sống hết. Cháu biết cách trồng chứ?”
Sở Thấm cảm ơn thím Sở, rồi gật đầu đáp lại.
Trồng cây thì đơn giản, chỉ cần đào sâu lớp đất, bón phân bón lót, vả lại cây dâu con thích môi trường ấm áp ẩm ướt. Tuy gần đây trời nóng, nhưng tưới nhiều nước sẽ tốt hơn.
Cô dự định trồng cây dâu con trên sườn núi sau nhà. Qua vài tháng nữa sẽ dần sinh trưởng cũng có thể ngăn cản việc khai hoang đất.
Sở Thấm nhận lấy cây dâu con, nhớ lại chuyện tối qua nên lên tiếng hỏi: “Thím, thím có biết tối qua trong thôn đã xảy ra chuyện gì không?”
Thím Sở ồ lên: “Không có việc gì to tát đâu, chỉ là có một thanh niên trí thức đến, không hiểu sao nửa đêm mới đến đây.”
Sở Thấm bừng tỉnh: “Hẳn là trên đường bị chậm trễ.”
Cô rất tò mò, tại sao lại có người trong thành phố chạy đến nông thôn, xem ra tương lai sợ rằng sẽ càng có nhiều người muốn chạy đến đây.
Sự xuất hiện của một thanh niên trí thức không hề dấy lên quá nhiều sóng gió trong thôn, bởi vì gần đến tháng bảy, cuối cùng cải dầu chiếm gần một nửa ruộng đất trong thôn đã sắp được thu hoạch.
Ánh nắng chói chang như thể trong thôn bị bao trùm bởi một cái lò sưởi.
Hàn Định Quốc ngồi xổm trên bờ ruộng, tìm kiếm hạt cải dầu, trong lòng thở hắt ra: "Hạt cải dầu cũng không tệ lắm."
Năm nay lượng mưa ít, ông ấy chịu áp lực nặng nề sắp xếp các thôn dân gánh nước mỗi ngày, khiến tiếng oán hờn vang vọng khắp thôn. Nếu như hạt cải dầu không đạt tiêu chuẩn, ông ấy sẽ khóc c.h.ế.t mất.
Có điều ruộng khoai lang này hơi phiền muộn, rõ ràng phát triển không tốt, tám mươi phần trăm sản lượng sẽ bị ảnh hưởng. Hàn Định Quốc lại nhíu chặt mày.
Thời gian thấp thoáng trôi qua. Vào giữa tháng bảy, đây là thời điểm nóng nhất trong năm, trong thôn quyết định gặt cải dầu.
Hôm nay bắt đầu vào mùa thu hoạch trong thôn. Tối hôm trước ngày thông báo bắt đầu gặt, bầu trời đầy sao mặt trăng sáng tỏ. Gió đêm hơi mát lạnh, Sở Thấm mở cửa sổ cả đêm không nỡ đóng lại.
Cô đã đóng một cái tủ sách mới cho phòng ngủ, là loại có ngăn kéo, còn cái cũ thì kéo đến phòng bếp. Trong phòng bếp có rất nhiều đồ cần phải cất vào tủ.
Lúc này Sở Thấm đang ghi chép hàng tích trữ của mình. Có điều trong khoảng thời gian này, hàng tích trữ thực sự không tăng thêm được bao nhiêu, bởi vì thời tiết nóng bức nên về cơ bản Sở Thấm không còn đi lên núi nữa.
Trái lại hộp mù của hệ thống trò chơi đã giúp cô rút được mấy món đồ tốt. Đầu tiên là rút hàng tháng, tính cả tháng này đã rút được 3 lần và 16 lần rút hàng tuần.
Tích góp lại cũng được kha khá đồ.
Sở Thấm vừa nói vừa ghi chép trên giấy: “30 viên mái ngói.” Đây là số mái ngói cô đã rút đến ba lần.
“100 viên gạch.” Còn đây là số gạch được rút trong hai lần.
“Một phần hạt giống Paliurus ramosissimus (Lour.) Poir, một phần hạt giống hoa hướng dương, một cây táo con.” Đây là sản phẩm hạt giống mà Sở Thấm đã rút trúng trong lần đầu, khiến cô vui mừng khôn xiết.
Xem ra hộp mù đa dạng mẫu mã.
Ngoại trừ cây táo con, mấy thứ khác đều được rút từ hộp mù. Nhưng cây táo con có buff tăng trưởng, nói là trồng ắt sẽ sống, sinh trưởng nhanh chóng, trĩu quả.
Sở Thấm ý thức được đây là thứ tốt nhất mà cô đã rút được cho đến hiện tại.
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm GiàuTác giả: Đại Nga Đạp Tuyết NêTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1956, vào đông. Nơi này tên là thôn Cao Thụ, một thôn nhỏ phụ thuộc hương Dương Tử Câu, huyện Tân Minh. Thôn Cao Thụ nằm ở vị trí hẻo lánh, phía sau núi vẫn là núi, kế tiếp kế tiếp vẫn là núi. Nếu chỉ dựa vào hai chân, đến Dương Tử Câu phải đi bộ liên tục không ngừng suốt năm tiếng. Sở Thấm ngồi trên bậc cửa nhà, hà hơi xoa xoa tay, lạnh tới mức thở ra cả sương trắng, vội vàng đi vào nhà tìm cái áo bông đầy mảnh vá khoác lên. “Thực ra tôi còn có thể chịu đựng được, nhưng lòng có chí mà thân thể không đủ sức.” Cô co người dựa vào khung cửa lẩm bẩm nói. Ở một mình nhiều năm, cô có thói quen tự nói chuyện một mình. Tố chất cơ thể của cô gái nguyên chủ này quá kém, nói chính xác thì đối với Sở Thấm mà nói, tố chất cơ thể của hầu hết mọi người ở đây đều quá kém. Bởi vì trước khi xuyên việt, cô được coi là tân nhân loại. Cô vốn sống ở một tinh cầu thiên tai xảy ra liên tục, thiên tai kéo dài trăm năm, dày vò con người suýt chút diệt tộc. Năm thứ một trăm hai mươi mạt thế, cuối cùng… Hiện nay hai con heo là tài sản quý giá nhất trong nhà Sở Thấm. Mấy ngày mà nó vừa mới được mang về nhà kia, Sở Thấm đều không được ngủ ngon giấc, chỉ sợ có người nhân lúc trời tối đến trộm heo.Tiểu Bạch vẫn rất có ích, chỉ cần có chút động tĩnh sẽ dựng lỗ tai lên, dù là lúc đang ngủ cũng vậy.Nửa đêm hôm qua không biết nhà nào đã xảy ra chuyện mà trong thôn ầm ĩ một phen. Sở Thấm đang ngủ say thì bị Tiểu Bạch nhảy vào qua ô cửa sổ đánh thức. Cô còn chưa kịp phản ứng lại, Tiểu Bạch đã đột ngột nhảy ra ngoài, cảnh giác đứng ở cửa.Khi đó Sở Thấm cảm thấy Tiểu Bạch không hề nuôi uổng công, từng bữa cơm khoai lang c*̃ng không hề lãng phí. Nhìn xem, đến khi thật sự xảy ra chuyện vẫn có tác dụng.“Tiểu Bạch không sao đâu, quay về ngủ thôi.”Sở Thấm chú ý tới động tĩnh đến từ trong thôn, thế là gọi Tiểu Bạch quay về nhà kho.Cô cũng rất buồn bực, nhìn sắc trời lúc này hẳn là một hai giờ sáng rồi, chẳng phải các thôn dân đều đã đi ngủ rồi sao?Đợi đến sáng sớm hôm sau, Sở Thấm mới biết được đã xảy ra chuyện gì.Quãng thời gian trước Sở Thấm đã từng nhắc đến muốn trồng cây dâu ở gần nhà, vừa hay nhà mẹ đẻ của thím Sở có, nên đã mang về mấy cây dâu con cho cô.Hôm nay thím Sở đã mang cây dâu con tới: “Tổng cộng có bốn cây, cháu cứ trồng hết đi, chưa chắc đã có thể sống hết. Cháu biết cách trồng chứ?”Sở Thấm cảm ơn thím Sở, rồi gật đầu đáp lại.Trồng cây thì đơn giản, chỉ cần đào sâu lớp đất, bón phân bón lót, vả lại cây dâu con thích môi trường ấm áp ẩm ướt. Tuy gần đây trời nóng, nhưng tưới nhiều nước sẽ tốt hơn.Cô dự định trồng cây dâu con trên sườn núi sau nhà. Qua vài tháng nữa sẽ dần sinh trưởng cũng có thể ngăn cản việc khai hoang đất.Sở Thấm nhận lấy cây dâu con, nhớ lại chuyện tối qua nên lên tiếng hỏi: “Thím, thím có biết tối qua trong thôn đã xảy ra chuyện gì không?”Thím Sở ồ lên: “Không có việc gì to tát đâu, chỉ là có một thanh niên trí thức đến, không hiểu sao nửa đêm mới đến đây.”Sở Thấm bừng tỉnh: “Hẳn là trên đường bị chậm trễ.”Cô rất tò mò, tại sao lại có người trong thành phố chạy đến nông thôn, xem ra tương lai sợ rằng sẽ càng có nhiều người muốn chạy đến đây.Sự xuất hiện của một thanh niên trí thức không hề dấy lên quá nhiều sóng gió trong thôn, bởi vì gần đến tháng bảy, cuối cùng cải dầu chiếm gần một nửa ruộng đất trong thôn đã sắp được thu hoạch.Ánh nắng chói chang như thể trong thôn bị bao trùm bởi một cái lò sưởi.Hàn Định Quốc ngồi xổm trên bờ ruộng, tìm kiếm hạt cải dầu, trong lòng thở hắt ra: "Hạt cải dầu cũng không tệ lắm."Năm nay lượng mưa ít, ông ấy chịu áp lực nặng nề sắp xếp các thôn dân gánh nước mỗi ngày, khiến tiếng oán hờn vang vọng khắp thôn. Nếu như hạt cải dầu không đạt tiêu chuẩn, ông ấy sẽ khóc c.h.ế.t mất.Có điều ruộng khoai lang này hơi phiền muộn, rõ ràng phát triển không tốt, tám mươi phần trăm sản lượng sẽ bị ảnh hưởng. Hàn Định Quốc lại nhíu chặt mày.Thời gian thấp thoáng trôi qua. Vào giữa tháng bảy, đây là thời điểm nóng nhất trong năm, trong thôn quyết định gặt cải dầu.Hôm nay bắt đầu vào mùa thu hoạch trong thôn. Tối hôm trước ngày thông báo bắt đầu gặt, bầu trời đầy sao mặt trăng sáng tỏ. Gió đêm hơi mát lạnh, Sở Thấm mở cửa sổ cả đêm không nỡ đóng lại.Cô đã đóng một cái tủ sách mới cho phòng ngủ, là loại có ngăn kéo, còn cái cũ thì kéo đến phòng bếp. Trong phòng bếp có rất nhiều đồ cần phải cất vào tủ.Lúc này Sở Thấm đang ghi chép hàng tích trữ của mình. Có điều trong khoảng thời gian này, hàng tích trữ thực sự không tăng thêm được bao nhiêu, bởi vì thời tiết nóng bức nên về cơ bản Sở Thấm không còn đi lên núi nữa.Trái lại hộp mù của hệ thống trò chơi đã giúp cô rút được mấy món đồ tốt. Đầu tiên là rút hàng tháng, tính cả tháng này đã rút được 3 lần và 16 lần rút hàng tuần.Tích góp lại cũng được kha khá đồ.Sở Thấm vừa nói vừa ghi chép trên giấy: “30 viên mái ngói.” Đây là số mái ngói cô đã rút đến ba lần.“100 viên gạch.” Còn đây là số gạch được rút trong hai lần.“Một phần hạt giống Paliurus ramosissimus (Lour.) Poir, một phần hạt giống hoa hướng dương, một cây táo con.” Đây là sản phẩm hạt giống mà Sở Thấm đã rút trúng trong lần đầu, khiến cô vui mừng khôn xiết.Xem ra hộp mù đa dạng mẫu mã.Ngoại trừ cây táo con, mấy thứ khác đều được rút từ hộp mù. Nhưng cây táo con có buff tăng trưởng, nói là trồng ắt sẽ sống, sinh trưởng nhanh chóng, trĩu quả.Sở Thấm ý thức được đây là thứ tốt nhất mà cô đã rút được cho đến hiện tại.