Năm 1956, vào đông. Nơi này tên là thôn Cao Thụ, một thôn nhỏ phụ thuộc hương Dương Tử Câu, huyện Tân Minh. Thôn Cao Thụ nằm ở vị trí hẻo lánh, phía sau núi vẫn là núi, kế tiếp kế tiếp vẫn là núi. Nếu chỉ dựa vào hai chân, đến Dương Tử Câu phải đi bộ liên tục không ngừng suốt năm tiếng. Sở Thấm ngồi trên bậc cửa nhà, hà hơi xoa xoa tay, lạnh tới mức thở ra cả sương trắng, vội vàng đi vào nhà tìm cái áo bông đầy mảnh vá khoác lên. “Thực ra tôi còn có thể chịu đựng được, nhưng lòng có chí mà thân thể không đủ sức.” Cô co người dựa vào khung cửa lẩm bẩm nói. Ở một mình nhiều năm, cô có thói quen tự nói chuyện một mình. Tố chất cơ thể của cô gái nguyên chủ này quá kém, nói chính xác thì đối với Sở Thấm mà nói, tố chất cơ thể của hầu hết mọi người ở đây đều quá kém. Bởi vì trước khi xuyên việt, cô được coi là tân nhân loại. Cô vốn sống ở một tinh cầu thiên tai xảy ra liên tục, thiên tai kéo dài trăm năm, dày vò con người suýt chút diệt tộc. Năm thứ một trăm hai mươi mạt thế, cuối cùng…
Chương 646: Chương 646
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm GiàuTác giả: Đại Nga Đạp Tuyết NêTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1956, vào đông. Nơi này tên là thôn Cao Thụ, một thôn nhỏ phụ thuộc hương Dương Tử Câu, huyện Tân Minh. Thôn Cao Thụ nằm ở vị trí hẻo lánh, phía sau núi vẫn là núi, kế tiếp kế tiếp vẫn là núi. Nếu chỉ dựa vào hai chân, đến Dương Tử Câu phải đi bộ liên tục không ngừng suốt năm tiếng. Sở Thấm ngồi trên bậc cửa nhà, hà hơi xoa xoa tay, lạnh tới mức thở ra cả sương trắng, vội vàng đi vào nhà tìm cái áo bông đầy mảnh vá khoác lên. “Thực ra tôi còn có thể chịu đựng được, nhưng lòng có chí mà thân thể không đủ sức.” Cô co người dựa vào khung cửa lẩm bẩm nói. Ở một mình nhiều năm, cô có thói quen tự nói chuyện một mình. Tố chất cơ thể của cô gái nguyên chủ này quá kém, nói chính xác thì đối với Sở Thấm mà nói, tố chất cơ thể của hầu hết mọi người ở đây đều quá kém. Bởi vì trước khi xuyên việt, cô được coi là tân nhân loại. Cô vốn sống ở một tinh cầu thiên tai xảy ra liên tục, thiên tai kéo dài trăm năm, dày vò con người suýt chút diệt tộc. Năm thứ một trăm hai mươi mạt thế, cuối cùng… Sau khi cô thức dậy thì ngồi ăn cơm, bắp được tích góp trong nhà hơi nhiều, gần đây cô luôn ăn cháo bắp.Thực ra chính vì lấy bắp làm thành cháo, hòa với một chút gạo rồi nấu lên cùng nhau, mỗi sáng Sở Thấm đều có thể ăn tận ba chén lớn.Ba chén cháo còn chưa đủ, mà còn phải ăn thêm bánh bao.Cô làm rất nhiều bánh bao bỏ vào trong balo không gian, cuối năm ngoái hình như cô phát hiện balo không gian được nâng cấp rồi, nguyên nhân là do cô rút được một cái “hỗn hợp chất môi giới”. Sở Thấm cũng không biết đây là cái gì, cái thứ này đã phí hết của cô một lần rút thưởng tháng, nhưng từ đầu tới cuối không biết có tác dụng gì.Lúc hệ thống hỏi có cài đặt hay không thì sau khi suy nghĩ mấy ngày, Sở Thấm đã ấn cài đặt. Mà kết quả của việc cài đặt chính là toàn bộ những đồ tích trữ trong balo không gian đều bị vứt ra ngoài.May mà lúc đó đang rét đậm, nếu là giữa hè thì thịt và rau của cô đã hỏng bét cả rồi.Sở Thấm quen có sự tồn tại của balo không gian nên ba ngày nay vẫn luôn không có cảm giác an toàn, ngày nào cũng ở lì trong nhà không chịu ra ngoài, sợ mình vừa ra khỏi nhà thì đống thịt rau trứng của mình sẽ biến mất. Ba ngày đó có thể nói là dài vô cùng, cuối cùng sau ba ngày, Sở Thấm không thể đợi đến lúc đồ vật được trả trở về.Nhưng không gian được nâng cấp này cũng không thể bỏ nhiều đồ cho lắm, cũng không thể nâng cao chất lượng đồ vật.Sau khi làm xong mọi chuyện, Sở Thấm tạm thời như bị mất đi nhận thức.Đây là ý gì chứ? Chỉ là muốn dọa cô chơi thôi mà.Nhưng chung quy lại hệ thống vẫn là thứ có có chiều không gian rộng, Sở Thấm trăn trở suy nghĩ cả một đêm, cứ nhai đi nhai lại mấy chữ “hỗn hợp chất môi giới” này trên miệng, cuối cùng cũng có chút manh mối rồi.Ngày hôm sau cô thức dậy, thử bỏ mấy cái bánh bao mới làm xong vào balo không gian.Chỉ nhìn thấy mấy cái bánh bao nóng hổi đó bỗng dưng biến mất trong lòng bàn tay cô, cô trợn tròn mắt, trong mắt tràn đầy sự khó tin.Cô hiểu ra rồi, cô vui đến sắp phát điên.Có trời mới biết cô đã chịu bao nhiêu bực bội với không gian thiểu năng này nữa, năm đó cái thói xấu chỉ có thể để duy nhất một loại đồ vật đã khiến cô hận đến mức nghiến răng, không ngờ khi cô đã quen rồi, nó lại còn có ngày được sửa nữa chứ.Sở Thấm cười toe toét, vội vàng tiếp tục thử nghiệm.Sau khi đã rút thưởng ba năm, cô đã thành công nâng số lượng không gian lên bảy cái, hoàn toàn có thể thỏa mãn tất cả nhu cầu hằng ngày rồi.Cô lại thử bỏ lạp xưởng ướp gia vị các loại, đậu hũ nhồi được làm từ búp măng, nấm hương, nấm mèo, thịt nhồi gia vị, và rượu dương mai được ủ từ quả dương mai, rượu trắng và đường phèn vào, phát hiện lúc bỏ vào cũng rất thuận lợi.Cô vui đến mức nhém chút nhảy cẫng lên, hận không thể cười lăn lộn trong đống tuyết.Tuy vẫn không thể bỏ hai đồ vật độc lập, nhưng Sở Thấm cũng rất mãn nguyện rồi.Từ đó về sau, Sở Thấm bắt đầu làm một ít bánh bao, sủi cảo hoặc là bánh bao không nhân bỏ vào không gian. Kể từ đó, tiết kiệm được thời gian làm bữa sáng rất nhiều, bình thường Sở Thấm chỉ cần nấu một nồi cháo là được.Cho đến bây giờ, vật liệu trong balo không gian của Sở Thấm như sau:Thịt lợn, cùng với xương đầu lợn và nội tạng lợn: 423 cân.Đây là những gì cô tích góp được trong mấy năm qua, năm nào cô cũng nuôi lợn, hơn nữa còn nuôi sáu con.Mấy con lợn mà cô nuôi hai năm này tất cả đều vượt qua ngưỡng 500 cân, giúp cho các dân làng đều có đủ thịt lợn ăn vào cuối năm.Mà mỗi năm Sở Thấm cũng đều có thể chia ra ít nhất 300 cân xương thịt lợn và thịt lợn, đồng thời có được một số lượng công điểm đáng kể.Cụ thể là bao nhiêu?Nó liên quan đến số cân lợn mà cô nuôi, cuối năm ngoái cô đạt được 200 công điểm, đây cũng chỉ là công điểm mà cô được thưởng thôi, chưa bao gồm 2 công điểm có được mỗi ngày, tương đương với việc thưởng cuối năm do cô nuôi lợn tốt.Cô được trả thù lao phong phú, thế nên Sở Thấm mới sẵn lòng nuôi sáu con lợn trong nhà, suy cho cùng mỗi ngày phải dọn phân lợn cũng là một chuyện vô cùng khó khăn, có đúng không.Trừ thịt lợn ra, còn có thịt dê.Thịt dê cộng với xương đầu dê: 16 cân.
Sau khi cô thức dậy thì ngồi ăn cơm, bắp được tích góp trong nhà hơi nhiều, gần đây cô luôn ăn cháo bắp.
Thực ra chính vì lấy bắp làm thành cháo, hòa với một chút gạo rồi nấu lên cùng nhau, mỗi sáng Sở Thấm đều có thể ăn tận ba chén lớn.
Ba chén cháo còn chưa đủ, mà còn phải ăn thêm bánh bao.
Cô làm rất nhiều bánh bao bỏ vào trong balo không gian, cuối năm ngoái hình như cô phát hiện balo không gian được nâng cấp rồi, nguyên nhân là do cô rút được một cái “hỗn hợp chất môi giới”.
Sở Thấm cũng không biết đây là cái gì, cái thứ này đã phí hết của cô một lần rút thưởng tháng, nhưng từ đầu tới cuối không biết có tác dụng gì.
Lúc hệ thống hỏi có cài đặt hay không thì sau khi suy nghĩ mấy ngày, Sở Thấm đã ấn cài đặt. Mà kết quả của việc cài đặt chính là toàn bộ những đồ tích trữ trong balo không gian đều bị vứt ra ngoài.
May mà lúc đó đang rét đậm, nếu là giữa hè thì thịt và rau của cô đã hỏng bét cả rồi.
Sở Thấm quen có sự tồn tại của balo không gian nên ba ngày nay vẫn luôn không có cảm giác an toàn, ngày nào cũng ở lì trong nhà không chịu ra ngoài, sợ mình vừa ra khỏi nhà thì đống thịt rau trứng của mình sẽ biến mất.
Ba ngày đó có thể nói là dài vô cùng, cuối cùng sau ba ngày, Sở Thấm không thể đợi đến lúc đồ vật được trả trở về.
Nhưng không gian được nâng cấp này cũng không thể bỏ nhiều đồ cho lắm, cũng không thể nâng cao chất lượng đồ vật.
Sau khi làm xong mọi chuyện, Sở Thấm tạm thời như bị mất đi nhận thức.
Đây là ý gì chứ? Chỉ là muốn dọa cô chơi thôi mà.
Nhưng chung quy lại hệ thống vẫn là thứ có có chiều không gian rộng, Sở Thấm trăn trở suy nghĩ cả một đêm, cứ nhai đi nhai lại mấy chữ “hỗn hợp chất môi giới” này trên miệng, cuối cùng cũng có chút manh mối rồi.
Ngày hôm sau cô thức dậy, thử bỏ mấy cái bánh bao mới làm xong vào balo không gian.
Chỉ nhìn thấy mấy cái bánh bao nóng hổi đó bỗng dưng biến mất trong lòng bàn tay cô, cô trợn tròn mắt, trong mắt tràn đầy sự khó tin.
Cô hiểu ra rồi, cô vui đến sắp phát điên.
Có trời mới biết cô đã chịu bao nhiêu bực bội với không gian thiểu năng này nữa, năm đó cái thói xấu chỉ có thể để duy nhất một loại đồ vật đã khiến cô hận đến mức nghiến răng, không ngờ khi cô đã quen rồi, nó lại còn có ngày được sửa nữa chứ.
Sở Thấm cười toe toét, vội vàng tiếp tục thử nghiệm.
Sau khi đã rút thưởng ba năm, cô đã thành công nâng số lượng không gian lên bảy cái, hoàn toàn có thể thỏa mãn tất cả nhu cầu hằng ngày rồi.
Cô lại thử bỏ lạp xưởng ướp gia vị các loại, đậu hũ nhồi được làm từ búp măng, nấm hương, nấm mèo, thịt nhồi gia vị, và rượu dương mai được ủ từ quả dương mai, rượu trắng và đường phèn vào, phát hiện lúc bỏ vào cũng rất thuận lợi.
Cô vui đến mức nhém chút nhảy cẫng lên, hận không thể cười lăn lộn trong đống tuyết.
Tuy vẫn không thể bỏ hai đồ vật độc lập, nhưng Sở Thấm cũng rất mãn nguyện rồi.
Từ đó về sau, Sở Thấm bắt đầu làm một ít bánh bao, sủi cảo hoặc là bánh bao không nhân bỏ vào không gian. Kể từ đó, tiết kiệm được thời gian làm bữa sáng rất nhiều, bình thường Sở Thấm chỉ cần nấu một nồi cháo là được.
Cho đến bây giờ, vật liệu trong balo không gian của Sở Thấm như sau:
Thịt lợn, cùng với xương đầu lợn và nội tạng lợn: 423 cân.
Đây là những gì cô tích góp được trong mấy năm qua, năm nào cô cũng nuôi lợn, hơn nữa còn nuôi sáu con.
Mấy con lợn mà cô nuôi hai năm này tất cả đều vượt qua ngưỡng 500 cân, giúp cho các dân làng đều có đủ thịt lợn ăn vào cuối năm.
Mà mỗi năm Sở Thấm cũng đều có thể chia ra ít nhất 300 cân xương thịt lợn và thịt lợn, đồng thời có được một số lượng công điểm đáng kể.
Cụ thể là bao nhiêu?
Nó liên quan đến số cân lợn mà cô nuôi, cuối năm ngoái cô đạt được 200 công điểm, đây cũng chỉ là công điểm mà cô được thưởng thôi, chưa bao gồm 2 công điểm có được mỗi ngày, tương đương với việc thưởng cuối năm do cô nuôi lợn tốt.
Cô được trả thù lao phong phú, thế nên Sở Thấm mới sẵn lòng nuôi sáu con lợn trong nhà, suy cho cùng mỗi ngày phải dọn phân lợn cũng là một chuyện vô cùng khó khăn, có đúng không.
Trừ thịt lợn ra, còn có thịt dê.
Thịt dê cộng với xương đầu dê: 16 cân.
Thập Niên 60: Xuyên Từ Mạt Thế, Cường Nữ Làm GiàuTác giả: Đại Nga Đạp Tuyết NêTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện Sủng, Truyện Xuyên KhôngNăm 1956, vào đông. Nơi này tên là thôn Cao Thụ, một thôn nhỏ phụ thuộc hương Dương Tử Câu, huyện Tân Minh. Thôn Cao Thụ nằm ở vị trí hẻo lánh, phía sau núi vẫn là núi, kế tiếp kế tiếp vẫn là núi. Nếu chỉ dựa vào hai chân, đến Dương Tử Câu phải đi bộ liên tục không ngừng suốt năm tiếng. Sở Thấm ngồi trên bậc cửa nhà, hà hơi xoa xoa tay, lạnh tới mức thở ra cả sương trắng, vội vàng đi vào nhà tìm cái áo bông đầy mảnh vá khoác lên. “Thực ra tôi còn có thể chịu đựng được, nhưng lòng có chí mà thân thể không đủ sức.” Cô co người dựa vào khung cửa lẩm bẩm nói. Ở một mình nhiều năm, cô có thói quen tự nói chuyện một mình. Tố chất cơ thể của cô gái nguyên chủ này quá kém, nói chính xác thì đối với Sở Thấm mà nói, tố chất cơ thể của hầu hết mọi người ở đây đều quá kém. Bởi vì trước khi xuyên việt, cô được coi là tân nhân loại. Cô vốn sống ở một tinh cầu thiên tai xảy ra liên tục, thiên tai kéo dài trăm năm, dày vò con người suýt chút diệt tộc. Năm thứ một trăm hai mươi mạt thế, cuối cùng… Sau khi cô thức dậy thì ngồi ăn cơm, bắp được tích góp trong nhà hơi nhiều, gần đây cô luôn ăn cháo bắp.Thực ra chính vì lấy bắp làm thành cháo, hòa với một chút gạo rồi nấu lên cùng nhau, mỗi sáng Sở Thấm đều có thể ăn tận ba chén lớn.Ba chén cháo còn chưa đủ, mà còn phải ăn thêm bánh bao.Cô làm rất nhiều bánh bao bỏ vào trong balo không gian, cuối năm ngoái hình như cô phát hiện balo không gian được nâng cấp rồi, nguyên nhân là do cô rút được một cái “hỗn hợp chất môi giới”. Sở Thấm cũng không biết đây là cái gì, cái thứ này đã phí hết của cô một lần rút thưởng tháng, nhưng từ đầu tới cuối không biết có tác dụng gì.Lúc hệ thống hỏi có cài đặt hay không thì sau khi suy nghĩ mấy ngày, Sở Thấm đã ấn cài đặt. Mà kết quả của việc cài đặt chính là toàn bộ những đồ tích trữ trong balo không gian đều bị vứt ra ngoài.May mà lúc đó đang rét đậm, nếu là giữa hè thì thịt và rau của cô đã hỏng bét cả rồi.Sở Thấm quen có sự tồn tại của balo không gian nên ba ngày nay vẫn luôn không có cảm giác an toàn, ngày nào cũng ở lì trong nhà không chịu ra ngoài, sợ mình vừa ra khỏi nhà thì đống thịt rau trứng của mình sẽ biến mất. Ba ngày đó có thể nói là dài vô cùng, cuối cùng sau ba ngày, Sở Thấm không thể đợi đến lúc đồ vật được trả trở về.Nhưng không gian được nâng cấp này cũng không thể bỏ nhiều đồ cho lắm, cũng không thể nâng cao chất lượng đồ vật.Sau khi làm xong mọi chuyện, Sở Thấm tạm thời như bị mất đi nhận thức.Đây là ý gì chứ? Chỉ là muốn dọa cô chơi thôi mà.Nhưng chung quy lại hệ thống vẫn là thứ có có chiều không gian rộng, Sở Thấm trăn trở suy nghĩ cả một đêm, cứ nhai đi nhai lại mấy chữ “hỗn hợp chất môi giới” này trên miệng, cuối cùng cũng có chút manh mối rồi.Ngày hôm sau cô thức dậy, thử bỏ mấy cái bánh bao mới làm xong vào balo không gian.Chỉ nhìn thấy mấy cái bánh bao nóng hổi đó bỗng dưng biến mất trong lòng bàn tay cô, cô trợn tròn mắt, trong mắt tràn đầy sự khó tin.Cô hiểu ra rồi, cô vui đến sắp phát điên.Có trời mới biết cô đã chịu bao nhiêu bực bội với không gian thiểu năng này nữa, năm đó cái thói xấu chỉ có thể để duy nhất một loại đồ vật đã khiến cô hận đến mức nghiến răng, không ngờ khi cô đã quen rồi, nó lại còn có ngày được sửa nữa chứ.Sở Thấm cười toe toét, vội vàng tiếp tục thử nghiệm.Sau khi đã rút thưởng ba năm, cô đã thành công nâng số lượng không gian lên bảy cái, hoàn toàn có thể thỏa mãn tất cả nhu cầu hằng ngày rồi.Cô lại thử bỏ lạp xưởng ướp gia vị các loại, đậu hũ nhồi được làm từ búp măng, nấm hương, nấm mèo, thịt nhồi gia vị, và rượu dương mai được ủ từ quả dương mai, rượu trắng và đường phèn vào, phát hiện lúc bỏ vào cũng rất thuận lợi.Cô vui đến mức nhém chút nhảy cẫng lên, hận không thể cười lăn lộn trong đống tuyết.Tuy vẫn không thể bỏ hai đồ vật độc lập, nhưng Sở Thấm cũng rất mãn nguyện rồi.Từ đó về sau, Sở Thấm bắt đầu làm một ít bánh bao, sủi cảo hoặc là bánh bao không nhân bỏ vào không gian. Kể từ đó, tiết kiệm được thời gian làm bữa sáng rất nhiều, bình thường Sở Thấm chỉ cần nấu một nồi cháo là được.Cho đến bây giờ, vật liệu trong balo không gian của Sở Thấm như sau:Thịt lợn, cùng với xương đầu lợn và nội tạng lợn: 423 cân.Đây là những gì cô tích góp được trong mấy năm qua, năm nào cô cũng nuôi lợn, hơn nữa còn nuôi sáu con.Mấy con lợn mà cô nuôi hai năm này tất cả đều vượt qua ngưỡng 500 cân, giúp cho các dân làng đều có đủ thịt lợn ăn vào cuối năm.Mà mỗi năm Sở Thấm cũng đều có thể chia ra ít nhất 300 cân xương thịt lợn và thịt lợn, đồng thời có được một số lượng công điểm đáng kể.Cụ thể là bao nhiêu?Nó liên quan đến số cân lợn mà cô nuôi, cuối năm ngoái cô đạt được 200 công điểm, đây cũng chỉ là công điểm mà cô được thưởng thôi, chưa bao gồm 2 công điểm có được mỗi ngày, tương đương với việc thưởng cuối năm do cô nuôi lợn tốt.Cô được trả thù lao phong phú, thế nên Sở Thấm mới sẵn lòng nuôi sáu con lợn trong nhà, suy cho cùng mỗi ngày phải dọn phân lợn cũng là một chuyện vô cùng khó khăn, có đúng không.Trừ thịt lợn ra, còn có thịt dê.Thịt dê cộng với xương đầu dê: 16 cân.