Tác giả:

Một buổi sáng sớm, Lục Thành Công đỗ xe trước cửa cục cảnh sát, mang theo đậu nành và quẩy mà anh đã mua cho đồng nghiệp, vừa bước xuống xe vừa ngân nga một giai điệu vui vẻ, nhưng khi anh vừa đóng cửa xe, anh đã thoáng thấy trong tầm mắt của mình, cục trưởng đang tức giận đi vào cục. Có vụ án lớn rồi! Đó là phản ứng đầu tiên của anh, cục trưởng đã gần năm mươi tuổi nhưng vẫn rất nhiệt huyết, những vụ án giết người hàng loạt b**n th** luôn khiến ông ấy phẫn nộ đến mức mất ngủ suốt mấy tháng, luôn than vãn rằng thời thế bây giờ ngày càng tệ. Ở cục cảnh sát thành phố A có một quy luật bất thành văn: Hễ có vụ án nào mà đội cảnh sát thường không giải quyết được thì sẽ chuyển cho đội một. Tất nhiên, một tuần trước, Lục Thành Công vừa tốt nghiệp học viện cảnh sát, không hiểu vì sao lại được xếp vào đội một! Đội một là một nơi cao cấp lắm! Nếu không phải là vụ án cực kỳ nan giải thì đội một sẽ không nhúng tay vào, dĩ nhiên, cũng không hề có chuyện như người ngoài đồn thổi rằng mấy vụ án đáng…

Chương 15

Sát Thủ Tâm Lý - Thanh MangTác giả: Thanh MangTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMột buổi sáng sớm, Lục Thành Công đỗ xe trước cửa cục cảnh sát, mang theo đậu nành và quẩy mà anh đã mua cho đồng nghiệp, vừa bước xuống xe vừa ngân nga một giai điệu vui vẻ, nhưng khi anh vừa đóng cửa xe, anh đã thoáng thấy trong tầm mắt của mình, cục trưởng đang tức giận đi vào cục. Có vụ án lớn rồi! Đó là phản ứng đầu tiên của anh, cục trưởng đã gần năm mươi tuổi nhưng vẫn rất nhiệt huyết, những vụ án giết người hàng loạt b**n th** luôn khiến ông ấy phẫn nộ đến mức mất ngủ suốt mấy tháng, luôn than vãn rằng thời thế bây giờ ngày càng tệ. Ở cục cảnh sát thành phố A có một quy luật bất thành văn: Hễ có vụ án nào mà đội cảnh sát thường không giải quyết được thì sẽ chuyển cho đội một. Tất nhiên, một tuần trước, Lục Thành Công vừa tốt nghiệp học viện cảnh sát, không hiểu vì sao lại được xếp vào đội một! Đội một là một nơi cao cấp lắm! Nếu không phải là vụ án cực kỳ nan giải thì đội một sẽ không nhúng tay vào, dĩ nhiên, cũng không hề có chuyện như người ngoài đồn thổi rằng mấy vụ án đáng… Hai mươi phút sau, Cầm Mạch và Ninh Tề Thương ngồi đối diện nhau trong một nhà hàng kiểu Tây, Cầm Mạch nhăn mặt nhíu mày, bày ra vẻ mặt khổ sở như đang chịu nỗi oan ức ngàn đời, dùng nĩa chọc tới chọc lui vào đĩa mứt trái cây trước mặt, Ninh Tề Thương ngước mắt nhìn cô một cái, trong lòng thầm cười mãn nguyện, thế rồi anh đặt nĩa xuống, hất cằm: “Sao không ăn?” “Tôi muốn ăn bánh rán! Không muốn ăn đồ Tây!” Cầm Mạch nghiến răng nghiến lợi, ngẩng đầu lên, nĩa bạc cọ vào đĩa phát ra tiếng “kít kít” khó chịu. Trong suy nghĩ của cô, đồ Tây đắt đỏ mà lại chẳng ngon, nhưng cô không thể quên được chiếc bánh rán mà mình đã xếp hàng chờ mấy chục phút mới mua được, cuối cùng lại bị Ninh Tề Thương cướp mất và ném đi ở chỗ nào không biết. “Không ăn hả? Được thôi, thế thì lát nữa cô trả tiền.” Ninh Tề Thương khoanh tay, tựa lưng vào ghế, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc. Cầm Mạch ngẩn người ba giây, rồi vội vàng xúc đầy một muỗng salad nhét vào miệng, ô ô, cô không muốn không ăn gì mà còn phải trả tiền đâu, huhu (o(>﹏

Hai mươi phút sau, Cầm Mạch và Ninh Tề Thương ngồi đối diện nhau trong một nhà hàng kiểu Tây, Cầm Mạch nhăn mặt nhíu mày, bày ra vẻ mặt khổ sở như đang chịu nỗi oan ức ngàn đời, dùng nĩa chọc tới chọc lui vào đĩa mứt trái cây trước mặt, Ninh Tề Thương ngước mắt nhìn cô một cái, trong lòng thầm cười mãn nguyện, thế rồi anh đặt nĩa xuống, hất cằm: “Sao không ăn?” “Tôi muốn ăn bánh rán! Không muốn ăn đồ Tây!” Cầm Mạch nghiến răng nghiến lợi, ngẩng đầu lên, nĩa bạc cọ vào đĩa phát ra tiếng “kít kít” khó chịu. Trong suy nghĩ của cô, đồ Tây đắt đỏ mà lại chẳng ngon, nhưng cô không thể quên được chiếc bánh rán mà mình đã xếp hàng chờ mấy chục phút mới mua được, cuối cùng lại bị Ninh Tề Thương cướp mất và ném đi ở chỗ nào không biết. “Không ăn hả? Được thôi, thế thì lát nữa cô trả tiền.” Ninh Tề Thương khoanh tay, tựa lưng vào ghế, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc. Cầm Mạch ngẩn người ba giây, rồi vội vàng xúc đầy một muỗng salad nhét vào miệng, ô ô, cô không muốn không ăn gì mà còn phải trả tiền đâu, huhu (o(>﹏

Sát Thủ Tâm Lý - Thanh MangTác giả: Thanh MangTruyện Đô Thị, Truyện Trinh ThámMột buổi sáng sớm, Lục Thành Công đỗ xe trước cửa cục cảnh sát, mang theo đậu nành và quẩy mà anh đã mua cho đồng nghiệp, vừa bước xuống xe vừa ngân nga một giai điệu vui vẻ, nhưng khi anh vừa đóng cửa xe, anh đã thoáng thấy trong tầm mắt của mình, cục trưởng đang tức giận đi vào cục. Có vụ án lớn rồi! Đó là phản ứng đầu tiên của anh, cục trưởng đã gần năm mươi tuổi nhưng vẫn rất nhiệt huyết, những vụ án giết người hàng loạt b**n th** luôn khiến ông ấy phẫn nộ đến mức mất ngủ suốt mấy tháng, luôn than vãn rằng thời thế bây giờ ngày càng tệ. Ở cục cảnh sát thành phố A có một quy luật bất thành văn: Hễ có vụ án nào mà đội cảnh sát thường không giải quyết được thì sẽ chuyển cho đội một. Tất nhiên, một tuần trước, Lục Thành Công vừa tốt nghiệp học viện cảnh sát, không hiểu vì sao lại được xếp vào đội một! Đội một là một nơi cao cấp lắm! Nếu không phải là vụ án cực kỳ nan giải thì đội một sẽ không nhúng tay vào, dĩ nhiên, cũng không hề có chuyện như người ngoài đồn thổi rằng mấy vụ án đáng… Hai mươi phút sau, Cầm Mạch và Ninh Tề Thương ngồi đối diện nhau trong một nhà hàng kiểu Tây, Cầm Mạch nhăn mặt nhíu mày, bày ra vẻ mặt khổ sở như đang chịu nỗi oan ức ngàn đời, dùng nĩa chọc tới chọc lui vào đĩa mứt trái cây trước mặt, Ninh Tề Thương ngước mắt nhìn cô một cái, trong lòng thầm cười mãn nguyện, thế rồi anh đặt nĩa xuống, hất cằm: “Sao không ăn?” “Tôi muốn ăn bánh rán! Không muốn ăn đồ Tây!” Cầm Mạch nghiến răng nghiến lợi, ngẩng đầu lên, nĩa bạc cọ vào đĩa phát ra tiếng “kít kít” khó chịu. Trong suy nghĩ của cô, đồ Tây đắt đỏ mà lại chẳng ngon, nhưng cô không thể quên được chiếc bánh rán mà mình đã xếp hàng chờ mấy chục phút mới mua được, cuối cùng lại bị Ninh Tề Thương cướp mất và ném đi ở chỗ nào không biết. “Không ăn hả? Được thôi, thế thì lát nữa cô trả tiền.” Ninh Tề Thương khoanh tay, tựa lưng vào ghế, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc. Cầm Mạch ngẩn người ba giây, rồi vội vàng xúc đầy một muỗng salad nhét vào miệng, ô ô, cô không muốn không ăn gì mà còn phải trả tiền đâu, huhu (o(>﹏

Chương 15