Vào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm…
Chương 49: Chương 49
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… George và A Lý là sinh viên Mỹ được đưa đến trao đổi ở đại học Bắc Kinh: một người ở khoa vật lý, một người ở khoa tiếng Trung.Nhưng trước khi đến trao đổi, George đã quen biết Tống Cẩn ngay trong cuộc thi vật lý quốc tế mà Tống Cẩn tham gia. George đạt giải nhất, Tống Cẩn đạt giải ba, hai người đều là niềm tự hào của quốc gia mình.George nhỏ tuổi hơn so với Tống Cẩn. Trông anh ta trưởng thành già dặn là do ở nước ngoài phổ biến tướng mạo già dặn. Trên thực tế, năm nay George mới mười tám tuổi, hoàn toàn xứng danh thiếu niên thiên tài.Trên tạp chí vật lý nổi tiếng của Mỹ, anh ta còn xuất bản rất nhiều bài luận văn có ý nghĩa vượt thời đại.Tống Cẩn cũng là thiên tài. Thiên tài đấu với thiên tài khiến mọi người có cảm giác anh hùng tiếc anh hùng, chính là loại cảm giác vừa tôn trọng và ngưỡng mộ đối phương, vừa muốn đánh bại đối phương.Nhưng liên quan đến Kiều Trân Trân thì không phải như vậy, giờ Tống Cẩn chỉ muốn g.i.ế.c c.h.ế.t George, hoặc là khiến anh ta nhanh chóng cút về Mỹ.Sáng sớm hôm nay, George đã tới tìm Tống Cẩn và ra sức kể ra tình cảm rồi lời ca ngợi và ngưỡng mộ của mình đối với Kiều Trân Trân, không hề cảm thấy lời này nói với chồng người ta có ổn hay không.George còn khuyên Tống Cẩn không nên quá bảo thủ, phải học được sự dân chủ, mở rộng ý chí. Cho dù phụ nữ đã kết hôn rồi thì vẫn có thể kết giao bạn bè bình thường.Nếu không vì quan hệ ngoại giao hai nước cố kỵ đến thân phận nhạy cảm của George thì giờ George tuyệt đối không có khả năng còn đứng. Nhưng Tống Cẩn cũng không nể tình mà trực tiếp cho George một quyền vào sườn lưng anh ta, như vậy sẽ không lưu lại dấu vết.George đau đến nhe răng nhếch miệng, ôm bụng ấm ức nói: “Tống, anh thô lỗ như vậy thì sao Trân Trân có thể thích anh.” Vì thế Tống Cẩn lại cho anh ta mấy quyền cho đến khi anh ta học được cách im lặng mới thôi.Chẳng qua có vài người thiếu giáo huấn, mặc dù nói quân tử động khẩu không động thủ nhưng đôi khi động thủ thật sự hiệu quả hơn nhiều so với động khẩu.Nhưng Tống Cẩn cũng biết được một thông tin từ bên George mà lúc trước anh không biết, chính là Kiều Trân Trân biết tiếng Anh.Sau đó, Tống Cẩn hỏi Kiều Trân Trân thì cô nói là mình ở nhà học ở sách giáo khoa tiếng Anh mà Tống Cẩn để lại để sau khi học xong sẽ dễ dạy bọn Tống Đại Bảo hơn.Dù sao Tống Cẩn bận rộn như vậy, Kiều Trân Trân chỉ muốn chia sẻ một chút vấn đề giáo dục con cho anh.Tống Cẩn còn bảo Kiều Trân Trân đọc cho anh một đoạn văn tiếng Anh nhỏ, Kiều Trân Trân đã cố gắng làm bộ như mới bập bẹ. Nhưng kiếp trước tiếng Anh của cô đã gần thành tiếng mẹ đẻ thứ hai của cô, giao lưu trong công việc cũng dùng toàn tiếng Anh nên dù cố ý giả vờ thế nào thì rất nhiều thói quen khi phát âm vẫn còn.Vò vậy sau khi Tống Cẩn nghe Kiều Trân Trân làm bộ lắp bắp đọc xong vẫn rất kinh ngạc, đồng thời cũng khiến Tống Cẩn cảm thấy Kiều Trân Trân từ bỏ việc học đại học là một chuyện vô cùng đáng tiếc.
George và A Lý là sinh viên Mỹ được đưa đến trao đổi ở đại học Bắc Kinh: một người ở khoa vật lý, một người ở khoa tiếng Trung.
Nhưng trước khi đến trao đổi, George đã quen biết Tống Cẩn ngay trong cuộc thi vật lý quốc tế mà Tống Cẩn tham gia. George đạt giải nhất, Tống Cẩn đạt giải ba, hai người đều là niềm tự hào của quốc gia mình.
George nhỏ tuổi hơn so với Tống Cẩn. Trông anh ta trưởng thành già dặn là do ở nước ngoài phổ biến tướng mạo già dặn. Trên thực tế, năm nay George mới mười tám tuổi, hoàn toàn xứng danh thiếu niên thiên tài.
Trên tạp chí vật lý nổi tiếng của Mỹ, anh ta còn xuất bản rất nhiều bài luận văn có ý nghĩa vượt thời đại.
Tống Cẩn cũng là thiên tài. Thiên tài đấu với thiên tài khiến mọi người có cảm giác anh hùng tiếc anh hùng, chính là loại cảm giác vừa tôn trọng và ngưỡng mộ đối phương, vừa muốn đánh bại đối phương.
Nhưng liên quan đến Kiều Trân Trân thì không phải như vậy, giờ Tống Cẩn chỉ muốn g.i.ế.c c.h.ế.t George, hoặc là khiến anh ta nhanh chóng cút về Mỹ.
Sáng sớm hôm nay, George đã tới tìm Tống Cẩn và ra sức kể ra tình cảm rồi lời ca ngợi và ngưỡng mộ của mình đối với Kiều Trân Trân, không hề cảm thấy lời này nói với chồng người ta có ổn hay không.
George còn khuyên Tống Cẩn không nên quá bảo thủ, phải học được sự dân chủ, mở rộng ý chí. Cho dù phụ nữ đã kết hôn rồi thì vẫn có thể kết giao bạn bè bình thường.
Nếu không vì quan hệ ngoại giao hai nước cố kỵ đến thân phận nhạy cảm của George thì giờ George tuyệt đối không có khả năng còn đứng. Nhưng Tống Cẩn cũng không nể tình mà trực tiếp cho George một quyền vào sườn lưng anh ta, như vậy sẽ không lưu lại dấu vết.
George đau đến nhe răng nhếch miệng, ôm bụng ấm ức nói: “Tống, anh thô lỗ như vậy thì sao Trân Trân có thể thích anh.” Vì thế Tống Cẩn lại cho anh ta mấy quyền cho đến khi anh ta học được cách im lặng mới thôi.
Chẳng qua có vài người thiếu giáo huấn, mặc dù nói quân tử động khẩu không động thủ nhưng đôi khi động thủ thật sự hiệu quả hơn nhiều so với động khẩu.
Nhưng Tống Cẩn cũng biết được một thông tin từ bên George mà lúc trước anh không biết, chính là Kiều Trân Trân biết tiếng Anh.
Sau đó, Tống Cẩn hỏi Kiều Trân Trân thì cô nói là mình ở nhà học ở sách giáo khoa tiếng Anh mà Tống Cẩn để lại để sau khi học xong sẽ dễ dạy bọn Tống Đại Bảo hơn.
Dù sao Tống Cẩn bận rộn như vậy, Kiều Trân Trân chỉ muốn chia sẻ một chút vấn đề giáo dục con cho anh.
Tống Cẩn còn bảo Kiều Trân Trân đọc cho anh một đoạn văn tiếng Anh nhỏ, Kiều Trân Trân đã cố gắng làm bộ như mới bập bẹ. Nhưng kiếp trước tiếng Anh của cô đã gần thành tiếng mẹ đẻ thứ hai của cô, giao lưu trong công việc cũng dùng toàn tiếng Anh nên dù cố ý giả vờ thế nào thì rất nhiều thói quen khi phát âm vẫn còn.
Vò vậy sau khi Tống Cẩn nghe Kiều Trân Trân làm bộ lắp bắp đọc xong vẫn rất kinh ngạc, đồng thời cũng khiến Tống Cẩn cảm thấy Kiều Trân Trân từ bỏ việc học đại học là một chuyện vô cùng đáng tiếc.
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… George và A Lý là sinh viên Mỹ được đưa đến trao đổi ở đại học Bắc Kinh: một người ở khoa vật lý, một người ở khoa tiếng Trung.Nhưng trước khi đến trao đổi, George đã quen biết Tống Cẩn ngay trong cuộc thi vật lý quốc tế mà Tống Cẩn tham gia. George đạt giải nhất, Tống Cẩn đạt giải ba, hai người đều là niềm tự hào của quốc gia mình.George nhỏ tuổi hơn so với Tống Cẩn. Trông anh ta trưởng thành già dặn là do ở nước ngoài phổ biến tướng mạo già dặn. Trên thực tế, năm nay George mới mười tám tuổi, hoàn toàn xứng danh thiếu niên thiên tài.Trên tạp chí vật lý nổi tiếng của Mỹ, anh ta còn xuất bản rất nhiều bài luận văn có ý nghĩa vượt thời đại.Tống Cẩn cũng là thiên tài. Thiên tài đấu với thiên tài khiến mọi người có cảm giác anh hùng tiếc anh hùng, chính là loại cảm giác vừa tôn trọng và ngưỡng mộ đối phương, vừa muốn đánh bại đối phương.Nhưng liên quan đến Kiều Trân Trân thì không phải như vậy, giờ Tống Cẩn chỉ muốn g.i.ế.c c.h.ế.t George, hoặc là khiến anh ta nhanh chóng cút về Mỹ.Sáng sớm hôm nay, George đã tới tìm Tống Cẩn và ra sức kể ra tình cảm rồi lời ca ngợi và ngưỡng mộ của mình đối với Kiều Trân Trân, không hề cảm thấy lời này nói với chồng người ta có ổn hay không.George còn khuyên Tống Cẩn không nên quá bảo thủ, phải học được sự dân chủ, mở rộng ý chí. Cho dù phụ nữ đã kết hôn rồi thì vẫn có thể kết giao bạn bè bình thường.Nếu không vì quan hệ ngoại giao hai nước cố kỵ đến thân phận nhạy cảm của George thì giờ George tuyệt đối không có khả năng còn đứng. Nhưng Tống Cẩn cũng không nể tình mà trực tiếp cho George một quyền vào sườn lưng anh ta, như vậy sẽ không lưu lại dấu vết.George đau đến nhe răng nhếch miệng, ôm bụng ấm ức nói: “Tống, anh thô lỗ như vậy thì sao Trân Trân có thể thích anh.” Vì thế Tống Cẩn lại cho anh ta mấy quyền cho đến khi anh ta học được cách im lặng mới thôi.Chẳng qua có vài người thiếu giáo huấn, mặc dù nói quân tử động khẩu không động thủ nhưng đôi khi động thủ thật sự hiệu quả hơn nhiều so với động khẩu.Nhưng Tống Cẩn cũng biết được một thông tin từ bên George mà lúc trước anh không biết, chính là Kiều Trân Trân biết tiếng Anh.Sau đó, Tống Cẩn hỏi Kiều Trân Trân thì cô nói là mình ở nhà học ở sách giáo khoa tiếng Anh mà Tống Cẩn để lại để sau khi học xong sẽ dễ dạy bọn Tống Đại Bảo hơn.Dù sao Tống Cẩn bận rộn như vậy, Kiều Trân Trân chỉ muốn chia sẻ một chút vấn đề giáo dục con cho anh.Tống Cẩn còn bảo Kiều Trân Trân đọc cho anh một đoạn văn tiếng Anh nhỏ, Kiều Trân Trân đã cố gắng làm bộ như mới bập bẹ. Nhưng kiếp trước tiếng Anh của cô đã gần thành tiếng mẹ đẻ thứ hai của cô, giao lưu trong công việc cũng dùng toàn tiếng Anh nên dù cố ý giả vờ thế nào thì rất nhiều thói quen khi phát âm vẫn còn.Vò vậy sau khi Tống Cẩn nghe Kiều Trân Trân làm bộ lắp bắp đọc xong vẫn rất kinh ngạc, đồng thời cũng khiến Tống Cẩn cảm thấy Kiều Trân Trân từ bỏ việc học đại học là một chuyện vô cùng đáng tiếc.