Vào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm…
Chương 56: Chương 56
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Không tăng sao được: trước kia là làm việc cho nhà nước, làm nhiều làm ít khác biệt không lớn, bây giờ là làm việc cho mình, làm nhiều năm cuối cùng đạt được nhiều. Vì vậy tất nhiên mọi người dốc hết sức liều mạng làm.Mẹ Kiều bên này cũng kéo con gái nói đến chuyện trong nhà, ví dụ như bọn họ dự định qua năm mới sẽ ở riêng, các con trai đều kết hôn nhiều năm như vậy nên để cho bọn họ trải qua cuộc sống gia đình tạm ổn của mình.Nhưng vợ lão tam mang thai, còn có hai ba tháng nữa là sinh rồi nên mẹ Kiều vẫn sẽ giúp đỡ nhiều một chút.Trừ lần đó ra, hộ gia đình nào trong thôn cưới vợ, hộ gia đình nào sinh một đứa cháu mập mạp, cùng với vì thi tốt nghiệp trung học, thanh niên tri thức nào ly hôn ầm ĩ, hoặc còn có người dứt khoát vứt vợ bỏ con rời đi.Cuối cùng, chính là khen Tống Cẩn một trận, nói Kiều Trân Trân gặp vận may mới có thể tìm được người đàn ông tốt như Tống Cẩn. Mẹ Kiều còn khuyên con gái nhân lúc còn trẻ nhanh chóng sinh thêm mấy đứa con.Mọi người đều rất hăng hái, mãi cho đến mười giờ tối, Kiều Trân Trân mới nằm lên giường chuẩn bị ngủ.Về việc mẹ Kiều thúc giục cô sinh con, thật ra cô không quá muốn sinh bởi vì sợ đau. Cô cảm thấy có hai đứa Tống Đại Bảo là đã đủ rồi, không cần thiết lại đi chịu tội.Vì vậy mỗi lần Kiều Trân Trân thân thiết với Tống Cẩn đều đặc biệt tránh ngày nguy hiểm của cô. Đương nhiên đây là do cô tự tính ra nên có đúng hay không thì trong lòng cũng không yên, nhưng trước mắt xem ra vẫn đúng. Về phần bảo Tống Cẩn áp dụng biện pháp bảo vệ thì anh không muốn, bởi vì anh vẫn còn muốn sinh một đứa con gái. Anh nói tốt nhất sinh một tiểu công chúa đáng yêu giống Kiều Trân Trân, như vậy cả đời này anh sẽ không còn cầu gì.Tống Cẩn vẫn không biết tâm tư nhỏ nhoi của Kiều Trân Trân đang cố ý lảng tránh mà chỉ cho rằng mỗi tháng ngoài lúc dì cả tới thì cô còn có vài ngày mà cơ thể không thoải mái, kiên quyết không chịu để cho anh chạm vào.Lúc đầu Tống Cẩn còn lo lắng vô cùng, muốn đưa Kiều Trân Trân đến bệnh viện kiểm tra thật tốt. Nhưng Kiều Trân Trân nói cho anh biết phụ nữ đều như vậy giống như dì cả tới, chỉ cần không cùng phòng là được.Sau đó, anh thấy sắc mặt Kiều Trân Trân hồng nhuận, thật sự không có gì đáng ngại thì Tống Cẩn cũng yên tâm.Còn một tuần nữa là đến lễ mừng năm mới, mẹ Kiều đã nói năm nay cả nhà đón năm mới cùng nhau coi như là năm cuối cùng trước khi mấy đứa ở riêng.Tuy rằng sau này cũng có thể cùng nhau đón năm mới, nhưng lại với ý nghĩa khác nên Kiều Trân Trân muốn làm cái gì đó cho mọi người, vì thế cô lên trấn mời lão sư phụ tiệm chụp ảnh mang theo thiết bị chụp ảnh đến nhà cũ Kiều gia chụp cho mọi người một tấm ảnh gia đình.Vốn lão sư phụ không muốn nhưng Kiều Trân Trân tốn không ít tiền và còn tặng không ít đồ tốt nên dưới sự thúc đẩy của lợi ích, ông ấy không chỉ tới mà còn đồng ý có thể chụp thêm mấy tấm.Vì thế tất cả mọi người chụp một bức ảnh gia đình lớn, mỗi gia đình nhỏ cũng chụp một tấm ảnh gia đình nhỏ, hai ông bà còn chụp ảnh đôi riêng.
Không tăng sao được: trước kia là làm việc cho nhà nước, làm nhiều làm ít khác biệt không lớn, bây giờ là làm việc cho mình, làm nhiều năm cuối cùng đạt được nhiều. Vì vậy tất nhiên mọi người dốc hết sức liều mạng làm.
Mẹ Kiều bên này cũng kéo con gái nói đến chuyện trong nhà, ví dụ như bọn họ dự định qua năm mới sẽ ở riêng, các con trai đều kết hôn nhiều năm như vậy nên để cho bọn họ trải qua cuộc sống gia đình tạm ổn của mình.
Nhưng vợ lão tam mang thai, còn có hai ba tháng nữa là sinh rồi nên mẹ Kiều vẫn sẽ giúp đỡ nhiều một chút.
Trừ lần đó ra, hộ gia đình nào trong thôn cưới vợ, hộ gia đình nào sinh một đứa cháu mập mạp, cùng với vì thi tốt nghiệp trung học, thanh niên tri thức nào ly hôn ầm ĩ, hoặc còn có người dứt khoát vứt vợ bỏ con rời đi.
Cuối cùng, chính là khen Tống Cẩn một trận, nói Kiều Trân Trân gặp vận may mới có thể tìm được người đàn ông tốt như Tống Cẩn. Mẹ Kiều còn khuyên con gái nhân lúc còn trẻ nhanh chóng sinh thêm mấy đứa con.
Mọi người đều rất hăng hái, mãi cho đến mười giờ tối, Kiều Trân Trân mới nằm lên giường chuẩn bị ngủ.
Về việc mẹ Kiều thúc giục cô sinh con, thật ra cô không quá muốn sinh bởi vì sợ đau. Cô cảm thấy có hai đứa Tống Đại Bảo là đã đủ rồi, không cần thiết lại đi chịu tội.
Vì vậy mỗi lần Kiều Trân Trân thân thiết với Tống Cẩn đều đặc biệt tránh ngày nguy hiểm của cô. Đương nhiên đây là do cô tự tính ra nên có đúng hay không thì trong lòng cũng không yên, nhưng trước mắt xem ra vẫn đúng.
Về phần bảo Tống Cẩn áp dụng biện pháp bảo vệ thì anh không muốn, bởi vì anh vẫn còn muốn sinh một đứa con gái. Anh nói tốt nhất sinh một tiểu công chúa đáng yêu giống Kiều Trân Trân, như vậy cả đời này anh sẽ không còn cầu gì.
Tống Cẩn vẫn không biết tâm tư nhỏ nhoi của Kiều Trân Trân đang cố ý lảng tránh mà chỉ cho rằng mỗi tháng ngoài lúc dì cả tới thì cô còn có vài ngày mà cơ thể không thoải mái, kiên quyết không chịu để cho anh chạm vào.
Lúc đầu Tống Cẩn còn lo lắng vô cùng, muốn đưa Kiều Trân Trân đến bệnh viện kiểm tra thật tốt. Nhưng Kiều Trân Trân nói cho anh biết phụ nữ đều như vậy giống như dì cả tới, chỉ cần không cùng phòng là được.
Sau đó, anh thấy sắc mặt Kiều Trân Trân hồng nhuận, thật sự không có gì đáng ngại thì Tống Cẩn cũng yên tâm.
Còn một tuần nữa là đến lễ mừng năm mới, mẹ Kiều đã nói năm nay cả nhà đón năm mới cùng nhau coi như là năm cuối cùng trước khi mấy đứa ở riêng.
Tuy rằng sau này cũng có thể cùng nhau đón năm mới, nhưng lại với ý nghĩa khác nên Kiều Trân Trân muốn làm cái gì đó cho mọi người, vì thế cô lên trấn mời lão sư phụ tiệm chụp ảnh mang theo thiết bị chụp ảnh đến nhà cũ Kiều gia chụp cho mọi người một tấm ảnh gia đình.
Vốn lão sư phụ không muốn nhưng Kiều Trân Trân tốn không ít tiền và còn tặng không ít đồ tốt nên dưới sự thúc đẩy của lợi ích, ông ấy không chỉ tới mà còn đồng ý có thể chụp thêm mấy tấm.
Vì thế tất cả mọi người chụp một bức ảnh gia đình lớn, mỗi gia đình nhỏ cũng chụp một tấm ảnh gia đình nhỏ, hai ông bà còn chụp ảnh đôi riêng.
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Không tăng sao được: trước kia là làm việc cho nhà nước, làm nhiều làm ít khác biệt không lớn, bây giờ là làm việc cho mình, làm nhiều năm cuối cùng đạt được nhiều. Vì vậy tất nhiên mọi người dốc hết sức liều mạng làm.Mẹ Kiều bên này cũng kéo con gái nói đến chuyện trong nhà, ví dụ như bọn họ dự định qua năm mới sẽ ở riêng, các con trai đều kết hôn nhiều năm như vậy nên để cho bọn họ trải qua cuộc sống gia đình tạm ổn của mình.Nhưng vợ lão tam mang thai, còn có hai ba tháng nữa là sinh rồi nên mẹ Kiều vẫn sẽ giúp đỡ nhiều một chút.Trừ lần đó ra, hộ gia đình nào trong thôn cưới vợ, hộ gia đình nào sinh một đứa cháu mập mạp, cùng với vì thi tốt nghiệp trung học, thanh niên tri thức nào ly hôn ầm ĩ, hoặc còn có người dứt khoát vứt vợ bỏ con rời đi.Cuối cùng, chính là khen Tống Cẩn một trận, nói Kiều Trân Trân gặp vận may mới có thể tìm được người đàn ông tốt như Tống Cẩn. Mẹ Kiều còn khuyên con gái nhân lúc còn trẻ nhanh chóng sinh thêm mấy đứa con.Mọi người đều rất hăng hái, mãi cho đến mười giờ tối, Kiều Trân Trân mới nằm lên giường chuẩn bị ngủ.Về việc mẹ Kiều thúc giục cô sinh con, thật ra cô không quá muốn sinh bởi vì sợ đau. Cô cảm thấy có hai đứa Tống Đại Bảo là đã đủ rồi, không cần thiết lại đi chịu tội.Vì vậy mỗi lần Kiều Trân Trân thân thiết với Tống Cẩn đều đặc biệt tránh ngày nguy hiểm của cô. Đương nhiên đây là do cô tự tính ra nên có đúng hay không thì trong lòng cũng không yên, nhưng trước mắt xem ra vẫn đúng. Về phần bảo Tống Cẩn áp dụng biện pháp bảo vệ thì anh không muốn, bởi vì anh vẫn còn muốn sinh một đứa con gái. Anh nói tốt nhất sinh một tiểu công chúa đáng yêu giống Kiều Trân Trân, như vậy cả đời này anh sẽ không còn cầu gì.Tống Cẩn vẫn không biết tâm tư nhỏ nhoi của Kiều Trân Trân đang cố ý lảng tránh mà chỉ cho rằng mỗi tháng ngoài lúc dì cả tới thì cô còn có vài ngày mà cơ thể không thoải mái, kiên quyết không chịu để cho anh chạm vào.Lúc đầu Tống Cẩn còn lo lắng vô cùng, muốn đưa Kiều Trân Trân đến bệnh viện kiểm tra thật tốt. Nhưng Kiều Trân Trân nói cho anh biết phụ nữ đều như vậy giống như dì cả tới, chỉ cần không cùng phòng là được.Sau đó, anh thấy sắc mặt Kiều Trân Trân hồng nhuận, thật sự không có gì đáng ngại thì Tống Cẩn cũng yên tâm.Còn một tuần nữa là đến lễ mừng năm mới, mẹ Kiều đã nói năm nay cả nhà đón năm mới cùng nhau coi như là năm cuối cùng trước khi mấy đứa ở riêng.Tuy rằng sau này cũng có thể cùng nhau đón năm mới, nhưng lại với ý nghĩa khác nên Kiều Trân Trân muốn làm cái gì đó cho mọi người, vì thế cô lên trấn mời lão sư phụ tiệm chụp ảnh mang theo thiết bị chụp ảnh đến nhà cũ Kiều gia chụp cho mọi người một tấm ảnh gia đình.Vốn lão sư phụ không muốn nhưng Kiều Trân Trân tốn không ít tiền và còn tặng không ít đồ tốt nên dưới sự thúc đẩy của lợi ích, ông ấy không chỉ tới mà còn đồng ý có thể chụp thêm mấy tấm.Vì thế tất cả mọi người chụp một bức ảnh gia đình lớn, mỗi gia đình nhỏ cũng chụp một tấm ảnh gia đình nhỏ, hai ông bà còn chụp ảnh đôi riêng.