Tác giả:

Vào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm…

Chương 68: Chương 68

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Cuộc sống mỗi ngày đơn giản mà phong phú, Kiều Trân Trân cảm thấy mình rất hạnh phúc: ông xã đẹp trai tiến bộ, con trai đáng yêu nghe lời, mình có tiền có nhàn, mỗi ngày nhàn nhã, quả thực khoái hoạt như thần tiên.Lúc nghỉ hè, Kiều Trân Trân còn dẫn hai anh em Tống Đại Bảo về thôn Hồng Kỳ một chuyến nhưng Tống Cẩn không về. Vì tốt nghiệp sớm mà anh đã vội vàng điên rồi, nào có nghỉ hè gì đáng nói.Chớp mắt đã đến Tết Nguyên đán 1980.Tết âm lịch năm nay cũng là đến Kiều gia đón tết cùng mọi người. Buổi tối cơm nước xong về nhà mình ngủ, Tống Cẩn liền nói với Kiều Trân Trân dự định năm sau.Vân Mộng Hạ VũHiện tại anh đã lấy được bằng tốt nghiệp đại học Bắc Kinh, chuẩn bị tiếp tục nghiên cứu sinh và học vị tiến sĩ, nhưng phương thức có chút khác nhau. Anh không cần đi học ở trường học cùng những bạn học khác, chỉ cần tham gia thi đúng hạn và đệ trình luận văn là được.Vì vậy anh định đi theo giáo viên trợ giúp sự nghiệp nghiên cứu khoa học, địa điểm làm việc có thể ở vùng Cam Ninh tỉnh Thiểm Bắc.Điều này có nghĩa là nếu Kiều Trân Trân không muốn đi cùng anh thì họ có thể sẽ ở riêng hai nơi, điều này khiến lòng anh vẫn có chút do dự.Tống Cẩn cũng biết tâm tư của mình như vậy không khỏi có chút không quả quyết, không giống tác phong trước sau như một của anh. Anh nên giống như lão sư, vì tổ quốc vì nhân dân dâng hiến toàn bộ sức lực và nhiệt tình của mình.Nhưng anh luyến tiếc Kiều Trân Trân, mỗi ngày đều muốn nhìn thấy cô, mỗi ngày đều muốn ôm cô. Vì vậy lúc trước anh bận rộn trong phòng thí nghiệm cũng vẫn phải về ngủ.“Trân Trân, em đi cùng anh đi, được không?” Tống Cẩn ôm Kiều Trân Trân, nhẹ giọng khẩn cầu bên tai cô.“Đương nhiên là cùng đi rồi, anh nghĩ gì vậy. Chỉ là bên anh có thể dẫn theo người nhà không?” Kiều Trân Trân nghe xong, không chút do dự liền đồng ý.“Đương nhiên có thể. Anh hỏi rồi, bên kia có khu gia thuộc viện.” Tống Cẩn ôm chặt Kiều Trân Trân không buông tay, sau đó lại nhịn xuống hôn cô.Anh không ngờ Kiều Trân Trân không chút do dự liền đồng ý cùng anh đi qua chịu khổ, hoàn toàn không lưu luyến Bắc Kinh phồn hoa và thoải mái, toàn tâm toàn ý ủng hộ lý tưởng của mình. Có vợ như thế còn cầu gì nữa.Nhưng Kiều Trân Trân cũng không thể lập tức đến đó. Dù sao trong nhà còn nhiều chuyện phải xử lý như vậy, chuyện bọn nhỏ đi học cũng phải sắp xếp tốt. Vì thế, Tống Cẩn đi theo giáo viên đưa tin trước, Kiều Trân Trân dẫn bọn nhỏ ở Bắc Kinh xử lý công việc tiếp theo.Cửa hàng vẫn phải tiếp tục mở, chỉ là muốn anh Giang bên này hao tâm tổn trí làm việc. Anh Giang tỏ vẻ hoàn toàn không thành vấn đề. Vấn đề cung cấp hàng về sau, Kiều Trân Trân chỉ có thể nghĩ cách khác.Chuyện trường học của bọn nhỏ cũng nhanh chóng làm xong thủ tục. Trước khi đi, Kiều Trân Trân còn ăn một bữa cơm chia tay với Hoàng Tam, anh Giang, bà Vương.Bên Tống Cẩn là một căn cứ quân sự mới thành lập không lâu, tên là Côn Bằng trực thuộc quân bộ quản hạt nhưng chủ yếu phụ trách công tác nghiên cứu khoa học, không tham dự hành động quân sự. 

Cuộc sống mỗi ngày đơn giản mà phong phú, Kiều Trân Trân cảm thấy mình rất hạnh phúc: ông xã đẹp trai tiến bộ, con trai đáng yêu nghe lời, mình có tiền có nhàn, mỗi ngày nhàn nhã, quả thực khoái hoạt như thần tiên.

Lúc nghỉ hè, Kiều Trân Trân còn dẫn hai anh em Tống Đại Bảo về thôn Hồng Kỳ một chuyến nhưng Tống Cẩn không về. Vì tốt nghiệp sớm mà anh đã vội vàng điên rồi, nào có nghỉ hè gì đáng nói.

Chớp mắt đã đến Tết Nguyên đán 1980.

Tết âm lịch năm nay cũng là đến Kiều gia đón tết cùng mọi người. Buổi tối cơm nước xong về nhà mình ngủ, Tống Cẩn liền nói với Kiều Trân Trân dự định năm sau.

Vân Mộng Hạ Vũ

Hiện tại anh đã lấy được bằng tốt nghiệp đại học Bắc Kinh, chuẩn bị tiếp tục nghiên cứu sinh và học vị tiến sĩ, nhưng phương thức có chút khác nhau. Anh không cần đi học ở trường học cùng những bạn học khác, chỉ cần tham gia thi đúng hạn và đệ trình luận văn là được.

Vì vậy anh định đi theo giáo viên trợ giúp sự nghiệp nghiên cứu khoa học, địa điểm làm việc có thể ở vùng Cam Ninh tỉnh Thiểm Bắc.

Điều này có nghĩa là nếu Kiều Trân Trân không muốn đi cùng anh thì họ có thể sẽ ở riêng hai nơi, điều này khiến lòng anh vẫn có chút do dự.

Tống Cẩn cũng biết tâm tư của mình như vậy không khỏi có chút không quả quyết, không giống tác phong trước sau như một của anh. Anh nên giống như lão sư, vì tổ quốc vì nhân dân dâng hiến toàn bộ sức lực và nhiệt tình của mình.

Nhưng anh luyến tiếc Kiều Trân Trân, mỗi ngày đều muốn nhìn thấy cô, mỗi ngày đều muốn ôm cô. Vì vậy lúc trước anh bận rộn trong phòng thí nghiệm cũng vẫn phải về ngủ.

“Trân Trân, em đi cùng anh đi, được không?” Tống Cẩn ôm Kiều Trân Trân, nhẹ giọng khẩn cầu bên tai cô.

“Đương nhiên là cùng đi rồi, anh nghĩ gì vậy. Chỉ là bên anh có thể dẫn theo người nhà không?” Kiều Trân Trân nghe xong, không chút do dự liền đồng ý.

“Đương nhiên có thể. Anh hỏi rồi, bên kia có khu gia thuộc viện.” Tống Cẩn ôm chặt Kiều Trân Trân không buông tay, sau đó lại nhịn xuống hôn cô.

Anh không ngờ Kiều Trân Trân không chút do dự liền đồng ý cùng anh đi qua chịu khổ, hoàn toàn không lưu luyến Bắc Kinh phồn hoa và thoải mái, toàn tâm toàn ý ủng hộ lý tưởng của mình. Có vợ như thế còn cầu gì nữa.

Nhưng Kiều Trân Trân cũng không thể lập tức đến đó. Dù sao trong nhà còn nhiều chuyện phải xử lý như vậy, chuyện bọn nhỏ đi học cũng phải sắp xếp tốt. Vì thế, Tống Cẩn đi theo giáo viên đưa tin trước, Kiều Trân Trân dẫn bọn nhỏ ở Bắc Kinh xử lý công việc tiếp theo.

Cửa hàng vẫn phải tiếp tục mở, chỉ là muốn anh Giang bên này hao tâm tổn trí làm việc. Anh Giang tỏ vẻ hoàn toàn không thành vấn đề. Vấn đề cung cấp hàng về sau, Kiều Trân Trân chỉ có thể nghĩ cách khác.

Chuyện trường học của bọn nhỏ cũng nhanh chóng làm xong thủ tục. Trước khi đi, Kiều Trân Trân còn ăn một bữa cơm chia tay với Hoàng Tam, anh Giang, bà Vương.

Bên Tống Cẩn là một căn cứ quân sự mới thành lập không lâu, tên là Côn Bằng trực thuộc quân bộ quản hạt nhưng chủ yếu phụ trách công tác nghiên cứu khoa học, không tham dự hành động quân sự.

 

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Cuộc sống mỗi ngày đơn giản mà phong phú, Kiều Trân Trân cảm thấy mình rất hạnh phúc: ông xã đẹp trai tiến bộ, con trai đáng yêu nghe lời, mình có tiền có nhàn, mỗi ngày nhàn nhã, quả thực khoái hoạt như thần tiên.Lúc nghỉ hè, Kiều Trân Trân còn dẫn hai anh em Tống Đại Bảo về thôn Hồng Kỳ một chuyến nhưng Tống Cẩn không về. Vì tốt nghiệp sớm mà anh đã vội vàng điên rồi, nào có nghỉ hè gì đáng nói.Chớp mắt đã đến Tết Nguyên đán 1980.Tết âm lịch năm nay cũng là đến Kiều gia đón tết cùng mọi người. Buổi tối cơm nước xong về nhà mình ngủ, Tống Cẩn liền nói với Kiều Trân Trân dự định năm sau.Vân Mộng Hạ VũHiện tại anh đã lấy được bằng tốt nghiệp đại học Bắc Kinh, chuẩn bị tiếp tục nghiên cứu sinh và học vị tiến sĩ, nhưng phương thức có chút khác nhau. Anh không cần đi học ở trường học cùng những bạn học khác, chỉ cần tham gia thi đúng hạn và đệ trình luận văn là được.Vì vậy anh định đi theo giáo viên trợ giúp sự nghiệp nghiên cứu khoa học, địa điểm làm việc có thể ở vùng Cam Ninh tỉnh Thiểm Bắc.Điều này có nghĩa là nếu Kiều Trân Trân không muốn đi cùng anh thì họ có thể sẽ ở riêng hai nơi, điều này khiến lòng anh vẫn có chút do dự.Tống Cẩn cũng biết tâm tư của mình như vậy không khỏi có chút không quả quyết, không giống tác phong trước sau như một của anh. Anh nên giống như lão sư, vì tổ quốc vì nhân dân dâng hiến toàn bộ sức lực và nhiệt tình của mình.Nhưng anh luyến tiếc Kiều Trân Trân, mỗi ngày đều muốn nhìn thấy cô, mỗi ngày đều muốn ôm cô. Vì vậy lúc trước anh bận rộn trong phòng thí nghiệm cũng vẫn phải về ngủ.“Trân Trân, em đi cùng anh đi, được không?” Tống Cẩn ôm Kiều Trân Trân, nhẹ giọng khẩn cầu bên tai cô.“Đương nhiên là cùng đi rồi, anh nghĩ gì vậy. Chỉ là bên anh có thể dẫn theo người nhà không?” Kiều Trân Trân nghe xong, không chút do dự liền đồng ý.“Đương nhiên có thể. Anh hỏi rồi, bên kia có khu gia thuộc viện.” Tống Cẩn ôm chặt Kiều Trân Trân không buông tay, sau đó lại nhịn xuống hôn cô.Anh không ngờ Kiều Trân Trân không chút do dự liền đồng ý cùng anh đi qua chịu khổ, hoàn toàn không lưu luyến Bắc Kinh phồn hoa và thoải mái, toàn tâm toàn ý ủng hộ lý tưởng của mình. Có vợ như thế còn cầu gì nữa.Nhưng Kiều Trân Trân cũng không thể lập tức đến đó. Dù sao trong nhà còn nhiều chuyện phải xử lý như vậy, chuyện bọn nhỏ đi học cũng phải sắp xếp tốt. Vì thế, Tống Cẩn đi theo giáo viên đưa tin trước, Kiều Trân Trân dẫn bọn nhỏ ở Bắc Kinh xử lý công việc tiếp theo.Cửa hàng vẫn phải tiếp tục mở, chỉ là muốn anh Giang bên này hao tâm tổn trí làm việc. Anh Giang tỏ vẻ hoàn toàn không thành vấn đề. Vấn đề cung cấp hàng về sau, Kiều Trân Trân chỉ có thể nghĩ cách khác.Chuyện trường học của bọn nhỏ cũng nhanh chóng làm xong thủ tục. Trước khi đi, Kiều Trân Trân còn ăn một bữa cơm chia tay với Hoàng Tam, anh Giang, bà Vương.Bên Tống Cẩn là một căn cứ quân sự mới thành lập không lâu, tên là Côn Bằng trực thuộc quân bộ quản hạt nhưng chủ yếu phụ trách công tác nghiên cứu khoa học, không tham dự hành động quân sự. 

Chương 68: Chương 68