Tác giả:

Vào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm…

Chương 76: Chương 76

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Nhiều thêm một chuyện không bằng ít đi một chuyện nên Kiều Trân Trân coi như không nghe thấy, dọc theo đường đi cũng không nói chuyện với mấy người đó, quay đầu nhìn phong cảnh bên ngoài xe.Nhưng ở bên ngoài cũng không có phong cảnh gì đẹp cả, phóng tầm mắt nhìn lại, là một mảnh sa mạc rộng vô biên, cát vàng mênh m.ô.n.g vắt ngang nối liền với phía chân trai ở xa xa, bầu trời cũng xám xịt, cảnh tượng trước mắt có chút thê lương chẳng có chút sức sống nào cả.Đây là một mảnh đất hoang vu cằn cỗi, mà trên mảnh đất như vậy, còn có hàng triệu người sinh sống.Tâm trạng của Kiều Trân Trân giống như sa mạc ở bên ngoài vậy, u ám hiu quạnh. Cô đột nhiên suy nghĩ, mình có thể làm chút gì đó hay không?Nhưng cô lại cảm thấy mình có chút không biết lượng sức, thiên nhiên tàn khốc trước mặt như vậy thì nhân loại cũng chỉ giống như một con kiến nhỏ bé, căn bản không có sức lực đánh trả.Cho dù là ở thời hiện đại, hiệu quả của việc ngăn chặn và kiểm soát hiện tượng sa mạc hoá cũng rất bình thường, có nhiều nơi còn vì đuổi theo phát triển kinh tế mà phá rừng một cách loạn xạ, ngược lại tình hình còn xấu hơn nữa.Trở lại căn cứ, Kiều Trân Trân liền dẹp tâm trạng nặng nề này sang một bên, mà tiếp tục sống cuộc sống gia đình ổn định của mình.Buổi trưa chỉ có một mình Kiều Trân Trân ở nhà ăn cơm, Tống Cẩn sẽ ăn ở căn tin của căn cứ, Tống Đại Bảo và Tống Tiểu Bảo mang cơm trưa đến trường học ăn, cho nên Kiều Trân Trân tự mình tùy tiện ăn một bát mì sợi. Món mì thập cẩm cùng với thịt xào ớt, trứng gà chiên cũng là thứ không thể thiếu, một bữa ăn vô cùng đơn giản, tùy tiện nhưng mà không đơn giản, một người cũng phải ăn cơm thật ngon.Về bữa tối ngoài việc có món rắn xào xay đã được quyết định xong, cô còn làm thêm một món sườn kho tàu, cà tím xào đậu đũa, cuối cùng chính là nồi canh nấm bổ dưỡng đã hầm từ chiều, dinh dưỡng mỹ vị, cần thiết cho việc bồi bổ sức khoẻ.Lần này Tống Cẩn lại không nói sẽ không về, nhiều đồ ăn như vậy ba mẹ con ăn cũng không hết, nhưng không sao, Kiều Trân Trân có thể đóng gói lại rồi đặt ở trong không gian bảo quản, hôm nay Tống Cẩn không ăn được, thì ngày mai về cũng có thể ăn.Bây giờ ở nhà bọn họ có nhiều kiểu dáng cơm hộp khác nhau, dù sao có thầy Cố, lại còn có đám nhỏ Tống Đại Bảo, nên cần phải yêu cầu mang theo cơm.Đợi đến sáu giờ, Tống Cẩn cũng không trở về, Kiều Trân Trân mới cho bọn nhỏ ăn cơm trước.“Mẹ, thịt rắn này ăn ngon thật, đây là lần đầu tiên con ăn rắn đấy.” Trẻ con không sợ rắn, có thể trong mắt bọn nhỏ chỉ cần là đồ ăn ngon thì không sợ, huống hồ chi đã làm rắn thành như thế này rồi thì cũng không có gì sợ hãi nữa cả.“Ngày mai con đến trường nói với bạn học, bọn họ nhất định sẽ hâm mộ con.”Vân Mộng Hạ Vũ“Không phải mẹ đã nói với các con rồi sao, im lặng phát đại tài, khiêm tốn không bị đánh, hai người các con chú ý một chút, miẽn cho người khác lại nói đủ thứ tin đồn về nhà chúng ta.”“Mẹ, con đã rất khiêm tốn rồi, nhà chúng ta có hai cái radio, con cũng không nói ra.” 

Nhiều thêm một chuyện không bằng ít đi một chuyện nên Kiều Trân Trân coi như không nghe thấy, dọc theo đường đi cũng không nói chuyện với mấy người đó, quay đầu nhìn phong cảnh bên ngoài xe.

Nhưng ở bên ngoài cũng không có phong cảnh gì đẹp cả, phóng tầm mắt nhìn lại, là một mảnh sa mạc rộng vô biên, cát vàng mênh m.ô.n.g vắt ngang nối liền với phía chân trai ở xa xa, bầu trời cũng xám xịt, cảnh tượng trước mắt có chút thê lương chẳng có chút sức sống nào cả.

Đây là một mảnh đất hoang vu cằn cỗi, mà trên mảnh đất như vậy, còn có hàng triệu người sinh sống.

Tâm trạng của Kiều Trân Trân giống như sa mạc ở bên ngoài vậy, u ám hiu quạnh. Cô đột nhiên suy nghĩ, mình có thể làm chút gì đó hay không?

Nhưng cô lại cảm thấy mình có chút không biết lượng sức, thiên nhiên tàn khốc trước mặt như vậy thì nhân loại cũng chỉ giống như một con kiến nhỏ bé, căn bản không có sức lực đánh trả.

Cho dù là ở thời hiện đại, hiệu quả của việc ngăn chặn và kiểm soát hiện tượng sa mạc hoá cũng rất bình thường, có nhiều nơi còn vì đuổi theo phát triển kinh tế mà phá rừng một cách loạn xạ, ngược lại tình hình còn xấu hơn nữa.

Trở lại căn cứ, Kiều Trân Trân liền dẹp tâm trạng nặng nề này sang một bên, mà tiếp tục sống cuộc sống gia đình ổn định của mình.

Buổi trưa chỉ có một mình Kiều Trân Trân ở nhà ăn cơm, Tống Cẩn sẽ ăn ở căn tin của căn cứ, Tống Đại Bảo và Tống Tiểu Bảo mang cơm trưa đến trường học ăn, cho nên Kiều Trân Trân tự mình tùy tiện ăn một bát mì sợi.

 

Món mì thập cẩm cùng với thịt xào ớt, trứng gà chiên cũng là thứ không thể thiếu, một bữa ăn vô cùng đơn giản, tùy tiện nhưng mà không đơn giản, một người cũng phải ăn cơm thật ngon.

Về bữa tối ngoài việc có món rắn xào xay đã được quyết định xong, cô còn làm thêm một món sườn kho tàu, cà tím xào đậu đũa, cuối cùng chính là nồi canh nấm bổ dưỡng đã hầm từ chiều, dinh dưỡng mỹ vị, cần thiết cho việc bồi bổ sức khoẻ.

Lần này Tống Cẩn lại không nói sẽ không về, nhiều đồ ăn như vậy ba mẹ con ăn cũng không hết, nhưng không sao, Kiều Trân Trân có thể đóng gói lại rồi đặt ở trong không gian bảo quản, hôm nay Tống Cẩn không ăn được, thì ngày mai về cũng có thể ăn.

Bây giờ ở nhà bọn họ có nhiều kiểu dáng cơm hộp khác nhau, dù sao có thầy Cố, lại còn có đám nhỏ Tống Đại Bảo, nên cần phải yêu cầu mang theo cơm.

Đợi đến sáu giờ, Tống Cẩn cũng không trở về, Kiều Trân Trân mới cho bọn nhỏ ăn cơm trước.

“Mẹ, thịt rắn này ăn ngon thật, đây là lần đầu tiên con ăn rắn đấy.” Trẻ con không sợ rắn, có thể trong mắt bọn nhỏ chỉ cần là đồ ăn ngon thì không sợ, huống hồ chi đã làm rắn thành như thế này rồi thì cũng không có gì sợ hãi nữa cả.

“Ngày mai con đến trường nói với bạn học, bọn họ nhất định sẽ hâm mộ con.”

Vân Mộng Hạ Vũ

“Không phải mẹ đã nói với các con rồi sao, im lặng phát đại tài, khiêm tốn không bị đánh, hai người các con chú ý một chút, miẽn cho người khác lại nói đủ thứ tin đồn về nhà chúng ta.”

“Mẹ, con đã rất khiêm tốn rồi, nhà chúng ta có hai cái radio, con cũng không nói ra.”

 

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Nhiều thêm một chuyện không bằng ít đi một chuyện nên Kiều Trân Trân coi như không nghe thấy, dọc theo đường đi cũng không nói chuyện với mấy người đó, quay đầu nhìn phong cảnh bên ngoài xe.Nhưng ở bên ngoài cũng không có phong cảnh gì đẹp cả, phóng tầm mắt nhìn lại, là một mảnh sa mạc rộng vô biên, cát vàng mênh m.ô.n.g vắt ngang nối liền với phía chân trai ở xa xa, bầu trời cũng xám xịt, cảnh tượng trước mắt có chút thê lương chẳng có chút sức sống nào cả.Đây là một mảnh đất hoang vu cằn cỗi, mà trên mảnh đất như vậy, còn có hàng triệu người sinh sống.Tâm trạng của Kiều Trân Trân giống như sa mạc ở bên ngoài vậy, u ám hiu quạnh. Cô đột nhiên suy nghĩ, mình có thể làm chút gì đó hay không?Nhưng cô lại cảm thấy mình có chút không biết lượng sức, thiên nhiên tàn khốc trước mặt như vậy thì nhân loại cũng chỉ giống như một con kiến nhỏ bé, căn bản không có sức lực đánh trả.Cho dù là ở thời hiện đại, hiệu quả của việc ngăn chặn và kiểm soát hiện tượng sa mạc hoá cũng rất bình thường, có nhiều nơi còn vì đuổi theo phát triển kinh tế mà phá rừng một cách loạn xạ, ngược lại tình hình còn xấu hơn nữa.Trở lại căn cứ, Kiều Trân Trân liền dẹp tâm trạng nặng nề này sang một bên, mà tiếp tục sống cuộc sống gia đình ổn định của mình.Buổi trưa chỉ có một mình Kiều Trân Trân ở nhà ăn cơm, Tống Cẩn sẽ ăn ở căn tin của căn cứ, Tống Đại Bảo và Tống Tiểu Bảo mang cơm trưa đến trường học ăn, cho nên Kiều Trân Trân tự mình tùy tiện ăn một bát mì sợi. Món mì thập cẩm cùng với thịt xào ớt, trứng gà chiên cũng là thứ không thể thiếu, một bữa ăn vô cùng đơn giản, tùy tiện nhưng mà không đơn giản, một người cũng phải ăn cơm thật ngon.Về bữa tối ngoài việc có món rắn xào xay đã được quyết định xong, cô còn làm thêm một món sườn kho tàu, cà tím xào đậu đũa, cuối cùng chính là nồi canh nấm bổ dưỡng đã hầm từ chiều, dinh dưỡng mỹ vị, cần thiết cho việc bồi bổ sức khoẻ.Lần này Tống Cẩn lại không nói sẽ không về, nhiều đồ ăn như vậy ba mẹ con ăn cũng không hết, nhưng không sao, Kiều Trân Trân có thể đóng gói lại rồi đặt ở trong không gian bảo quản, hôm nay Tống Cẩn không ăn được, thì ngày mai về cũng có thể ăn.Bây giờ ở nhà bọn họ có nhiều kiểu dáng cơm hộp khác nhau, dù sao có thầy Cố, lại còn có đám nhỏ Tống Đại Bảo, nên cần phải yêu cầu mang theo cơm.Đợi đến sáu giờ, Tống Cẩn cũng không trở về, Kiều Trân Trân mới cho bọn nhỏ ăn cơm trước.“Mẹ, thịt rắn này ăn ngon thật, đây là lần đầu tiên con ăn rắn đấy.” Trẻ con không sợ rắn, có thể trong mắt bọn nhỏ chỉ cần là đồ ăn ngon thì không sợ, huống hồ chi đã làm rắn thành như thế này rồi thì cũng không có gì sợ hãi nữa cả.“Ngày mai con đến trường nói với bạn học, bọn họ nhất định sẽ hâm mộ con.”Vân Mộng Hạ Vũ“Không phải mẹ đã nói với các con rồi sao, im lặng phát đại tài, khiêm tốn không bị đánh, hai người các con chú ý một chút, miẽn cho người khác lại nói đủ thứ tin đồn về nhà chúng ta.”“Mẹ, con đã rất khiêm tốn rồi, nhà chúng ta có hai cái radio, con cũng không nói ra.” 

Chương 76: Chương 76