Tác giả:

Vào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm…

Chương 82: Chương 82

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Chuyện thuê người liền giao cho Hàn Mai Mai, cô ấy làm công tác tuyên truyền tổ chức cũng quen biết rất nhiều thôn dân của các đại đội ở dưới, chỉ cần đưa ra giá cả hợp lý thì sẽ có người đồng ý đến làm thôi.Kiều Trân Trân đem việc này nói cho Tống Cẩn, Tống Cẩn chỉ lo lắng rằng cô quá vất vả, còn những việc khác thì không có ý kiến gì.Nhưng ở trong lòng anh cũng cho rằng Kiều Trân Trân chỉ đang đùa chơi mà thôi, nhưng thấy cô tích cực như vậy, Tống Cẩn cũng không tiện dội một gáo nước lạnh vào, sau khi thử qua một lần thì cô sẽ biết mà dừng lại thôiBên Hàn Mai Mai rất nhanh đã tìm được tám người nông dân đồng ý đến đây giúp đỡ, Kiều Trân Trân đồng ý mỗi tháng sẽ cho họ mười đồng, giai đoạn đầu gieo trồng và canh tác đất tương đối mệt mỏi nên còn tăng thêm hai đồng.Nể tình trả tiền như vậy nên mọi người cũng rất nỗ lực làm việc, chờ xới đất xong nhóm cây được vận chuyển từ thành phố cũng đến, Kiều Trân Trân thuê một nhà kho ở bên công xã, để tạm thời lưu trữ hàng, sau đó nhân lúc thần không biết quỷ không hay gì mà đổi một nửa giống cây, bảo mọi người nhanh chóng gieo trồng.Lần này bên thành phoó gửi đến cây cam thảo và cây du, những thứ này đều là những cây có thể chịu hạn và chịu lạnh, hẳn là có thể trồng thành công được, cho nên Kiều Trân Trân liền từ trong danh sách công ty hạt giống cung cấp chọn ra hai loại này để thử xem một chút.Cam thảo không tốn quá nhiều tiền, chỉ là cây du này thật sự đắt, Kiều Trân Trân cũng không khỏi cảm thán, chi phí tốn cho việc trồng cây gây rừng cũng cao thật đấy, không phải là con số mà người bình thường có thể gánh vác được. Kiều Trân Trân hừng hực khi thế bận rộn sắp xếp cho mọi người đâu vào đấy, sau đó, chuyện cô nhận thầu đất hoang ở công xã không biết thế nào lại lan đến căn cứ ở bên kia.Vân Mộng Hạ VũBên trong căn cứ, ngoài đường hay là người thân của những người làm việc trong căn cứ đều biết, tất cả mọi người đều nói lần này Kiều Trân Trân làm như vậy rất là quá đáng, cho dù có chơi đùa gì đi chăng nữa thì cũng phải có giới hạn, việc làm này đúng là quá mức rồi.Ngay cả tổ trưởng Tạ người phụ trách hạng mục phủ xanh này khi nghe được tin này cũng nói:”Đây quả thực là hồ nháo, cô ấy cho rằng đất hoang dễ nhận thầu như vậy nên làm ra mấy chuyện quá đáng như vậy sao, Tống Cẩn cũng chẳng biết khuyên nhủ một chút nữa chứ, đúng thật là.”.Nửa tháng sau, trong đất của Kiều Trân Trân đã mọc lên một chồi xanh, chồi xanh ở trên mảnh đất vàng xám xịt này rất bắt mắt và thu hút sự chú ý rất lớn.Một màu xanh tươi mát, tăng thêm sức sống mạnh mẽ cho mảnh đất hoang vu này nên đã thu hút rất nhiều người đến xem, ngay cả bí thư Trương ở công xã, còn có cả tổ trưởng Tạ của căn cứ cũng phải đến đây xem nhiều lần.Mặc dù hơn một nửa còn lại không thể sống sót được, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng đang vui vẻ của mọi người.Hơn nữa, bởi vì ở bên này Kiều Trân Trân đã đạt được thành tích đáng mừng, làm cho rất nhiều người đang quan sát cũng bắt đầu hành động, hơn nữa ở phía trên cũng tạo áp lực, cho nên đất hoang gần đó đều được mọi người nhận thầu hết. 

Chuyện thuê người liền giao cho Hàn Mai Mai, cô ấy làm công tác tuyên truyền tổ chức cũng quen biết rất nhiều thôn dân của các đại đội ở dưới, chỉ cần đưa ra giá cả hợp lý thì sẽ có người đồng ý đến làm thôi.

Kiều Trân Trân đem việc này nói cho Tống Cẩn, Tống Cẩn chỉ lo lắng rằng cô quá vất vả, còn những việc khác thì không có ý kiến gì.

Nhưng ở trong lòng anh cũng cho rằng Kiều Trân Trân chỉ đang đùa chơi mà thôi, nhưng thấy cô tích cực như vậy, Tống Cẩn cũng không tiện dội một gáo nước lạnh vào, sau khi thử qua một lần thì cô sẽ biết mà dừng lại thôi

Bên Hàn Mai Mai rất nhanh đã tìm được tám người nông dân đồng ý đến đây giúp đỡ, Kiều Trân Trân đồng ý mỗi tháng sẽ cho họ mười đồng, giai đoạn đầu gieo trồng và canh tác đất tương đối mệt mỏi nên còn tăng thêm hai đồng.

Nể tình trả tiền như vậy nên mọi người cũng rất nỗ lực làm việc, chờ xới đất xong nhóm cây được vận chuyển từ thành phố cũng đến, Kiều Trân Trân thuê một nhà kho ở bên công xã, để tạm thời lưu trữ hàng, sau đó nhân lúc thần không biết quỷ không hay gì mà đổi một nửa giống cây, bảo mọi người nhanh chóng gieo trồng.

Lần này bên thành phoó gửi đến cây cam thảo và cây du, những thứ này đều là những cây có thể chịu hạn và chịu lạnh, hẳn là có thể trồng thành công được, cho nên Kiều Trân Trân liền từ trong danh sách công ty hạt giống cung cấp chọn ra hai loại này để thử xem một chút.

Cam thảo không tốn quá nhiều tiền, chỉ là cây du này thật sự đắt, Kiều Trân Trân cũng không khỏi cảm thán, chi phí tốn cho việc trồng cây gây rừng cũng cao thật đấy, không phải là con số mà người bình thường có thể gánh vác được.

 

Kiều Trân Trân hừng hực khi thế bận rộn sắp xếp cho mọi người đâu vào đấy, sau đó, chuyện cô nhận thầu đất hoang ở công xã không biết thế nào lại lan đến căn cứ ở bên kia.

Vân Mộng Hạ Vũ

Bên trong căn cứ, ngoài đường hay là người thân của những người làm việc trong căn cứ đều biết, tất cả mọi người đều nói lần này Kiều Trân Trân làm như vậy rất là quá đáng, cho dù có chơi đùa gì đi chăng nữa thì cũng phải có giới hạn, việc làm này đúng là quá mức rồi.

Ngay cả tổ trưởng Tạ người phụ trách hạng mục phủ xanh này khi nghe được tin này cũng nói:”Đây quả thực là hồ nháo, cô ấy cho rằng đất hoang dễ nhận thầu như vậy nên làm ra mấy chuyện quá đáng như vậy sao, Tống Cẩn cũng chẳng biết khuyên nhủ một chút nữa chứ, đúng thật là.”.

Nửa tháng sau, trong đất của Kiều Trân Trân đã mọc lên một chồi xanh, chồi xanh ở trên mảnh đất vàng xám xịt này rất bắt mắt và thu hút sự chú ý rất lớn.

Một màu xanh tươi mát, tăng thêm sức sống mạnh mẽ cho mảnh đất hoang vu này nên đã thu hút rất nhiều người đến xem, ngay cả bí thư Trương ở công xã, còn có cả tổ trưởng Tạ của căn cứ cũng phải đến đây xem nhiều lần.

Mặc dù hơn một nửa còn lại không thể sống sót được, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng đang vui vẻ của mọi người.

Hơn nữa, bởi vì ở bên này Kiều Trân Trân đã đạt được thành tích đáng mừng, làm cho rất nhiều người đang quan sát cũng bắt đầu hành động, hơn nữa ở phía trên cũng tạo áp lực, cho nên đất hoang gần đó đều được mọi người nhận thầu hết.

 

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Chuyện thuê người liền giao cho Hàn Mai Mai, cô ấy làm công tác tuyên truyền tổ chức cũng quen biết rất nhiều thôn dân của các đại đội ở dưới, chỉ cần đưa ra giá cả hợp lý thì sẽ có người đồng ý đến làm thôi.Kiều Trân Trân đem việc này nói cho Tống Cẩn, Tống Cẩn chỉ lo lắng rằng cô quá vất vả, còn những việc khác thì không có ý kiến gì.Nhưng ở trong lòng anh cũng cho rằng Kiều Trân Trân chỉ đang đùa chơi mà thôi, nhưng thấy cô tích cực như vậy, Tống Cẩn cũng không tiện dội một gáo nước lạnh vào, sau khi thử qua một lần thì cô sẽ biết mà dừng lại thôiBên Hàn Mai Mai rất nhanh đã tìm được tám người nông dân đồng ý đến đây giúp đỡ, Kiều Trân Trân đồng ý mỗi tháng sẽ cho họ mười đồng, giai đoạn đầu gieo trồng và canh tác đất tương đối mệt mỏi nên còn tăng thêm hai đồng.Nể tình trả tiền như vậy nên mọi người cũng rất nỗ lực làm việc, chờ xới đất xong nhóm cây được vận chuyển từ thành phố cũng đến, Kiều Trân Trân thuê một nhà kho ở bên công xã, để tạm thời lưu trữ hàng, sau đó nhân lúc thần không biết quỷ không hay gì mà đổi một nửa giống cây, bảo mọi người nhanh chóng gieo trồng.Lần này bên thành phoó gửi đến cây cam thảo và cây du, những thứ này đều là những cây có thể chịu hạn và chịu lạnh, hẳn là có thể trồng thành công được, cho nên Kiều Trân Trân liền từ trong danh sách công ty hạt giống cung cấp chọn ra hai loại này để thử xem một chút.Cam thảo không tốn quá nhiều tiền, chỉ là cây du này thật sự đắt, Kiều Trân Trân cũng không khỏi cảm thán, chi phí tốn cho việc trồng cây gây rừng cũng cao thật đấy, không phải là con số mà người bình thường có thể gánh vác được. Kiều Trân Trân hừng hực khi thế bận rộn sắp xếp cho mọi người đâu vào đấy, sau đó, chuyện cô nhận thầu đất hoang ở công xã không biết thế nào lại lan đến căn cứ ở bên kia.Vân Mộng Hạ VũBên trong căn cứ, ngoài đường hay là người thân của những người làm việc trong căn cứ đều biết, tất cả mọi người đều nói lần này Kiều Trân Trân làm như vậy rất là quá đáng, cho dù có chơi đùa gì đi chăng nữa thì cũng phải có giới hạn, việc làm này đúng là quá mức rồi.Ngay cả tổ trưởng Tạ người phụ trách hạng mục phủ xanh này khi nghe được tin này cũng nói:”Đây quả thực là hồ nháo, cô ấy cho rằng đất hoang dễ nhận thầu như vậy nên làm ra mấy chuyện quá đáng như vậy sao, Tống Cẩn cũng chẳng biết khuyên nhủ một chút nữa chứ, đúng thật là.”.Nửa tháng sau, trong đất của Kiều Trân Trân đã mọc lên một chồi xanh, chồi xanh ở trên mảnh đất vàng xám xịt này rất bắt mắt và thu hút sự chú ý rất lớn.Một màu xanh tươi mát, tăng thêm sức sống mạnh mẽ cho mảnh đất hoang vu này nên đã thu hút rất nhiều người đến xem, ngay cả bí thư Trương ở công xã, còn có cả tổ trưởng Tạ của căn cứ cũng phải đến đây xem nhiều lần.Mặc dù hơn một nửa còn lại không thể sống sót được, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng đến tâm trạng đang vui vẻ của mọi người.Hơn nữa, bởi vì ở bên này Kiều Trân Trân đã đạt được thành tích đáng mừng, làm cho rất nhiều người đang quan sát cũng bắt đầu hành động, hơn nữa ở phía trên cũng tạo áp lực, cho nên đất hoang gần đó đều được mọi người nhận thầu hết. 

Chương 82: Chương 82