Tác giả:

Vào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm…

Chương 93: Chương 93

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Hai người ở trong lòng đều chất chứa nổi khổ khó ta vừa nhìn thấy nhau liền có cảm giác tâm linh tương thông, còn xém chút nữa ôm đầu mà khóc rống lên.“Đồng chí Tiểu Kiều, cô nhất định phải giúp người dân chúng tôi, vì nhận thầu đất hoang mà rất nhiều người đều vét sạch của cải, bây giờ ngay cả cơm cũng không có ăn.” Bí thư Trương ngồi trong phòng khách của nhà Kiều Trân Trân, vẻ mặt khổ sở, thật sự là sắp khóc lên đến nơi rồi.Lão bí thư cả đời làm việc vất vả nên rất có tình cảm với mảnh đất này, hơn nữa, lúc trước cũng là một tay ông ta khuyến khích người dân nhận thầu đất hoang, bây giờ lại chẳng thu được một chút gì, vốn gốc không về, trong lòng ông ấy thật sự rất khó chịu.“Đồng chí Kiều Trân Trân, cô là người của căn cứ chúng tôi, cũng nhất định phải giúp chúng tôi, tất cả mọi người sẽ rất cảm kích cô.” Tổ trưởng Tạ ngồi bên cạnh bí thư Trương, trong lòng cũng sốt ruột.Kiều Trân Trân không phải là không muốn giúp đỡ, mà cô cảm thấy rất bất đắc dĩ, bởi vì bọn họ bảo cô đi tưới nước rồi chỉ cho mọi người biết cách trồng trọt như thế nào. Có quỷ mới biết phải trồng trọt như thế nào đấy! Cô cũng chưa từng xuống ruộng đấy được chưa! Chẳng lẽ trước khi đến đây mấy người không hỏi thăm một chút gì hay sao?Thật ra bọn họ cũng đã hỏi thăm rồi mới đến. Người mà bọn họ hỏi thăm chính là Triệu Hữu Tài người quản lý công việc ở mảnh đất hoang của Kiều Trân Trân. Triệu Hữu Tài nói anh ta cũng không biết tại sao mảnh đất này lại không giống như những mảnh đất của người khác, anh ta đều làm theo sự sắp xếp của Kiều Trân Trân cảMọi người trở về suy nghĩ một chút, cảm thấy Triệu Hữu Tài chắc hẳn là sẽ không nói dối, quả thật anh ta trồng trọt giống như bình thường ở nhà, không có gì đặc biệt, cho nên, mấu chốt vẫn nằm ở chỗ Kiều Trân Trân.Mảnh đất mà mình đang quản lý đang phát triển rất tốt và Triệu Hữu Tài cũng cảm thấy rất tự hào, sau đó luôn có nhiều người chạy đến hỏi anh ta trồng như thế nào.Anh ta cũng kể hết những chuyện mà mình biết nhưng mọi người lại không tin, còn mắng anh ta là đang che giấu bí mật anh ta thật sự cảm thấy rất uỷ khuất, sau đó dứt khoát nói hết thảy đều là do nghe Kiều Trân Trân sắp xếp, cái gì anh ta cũng không biết.Vân Mộng Hạ VũThấy bộ dáng vẻ của hai vị đồng chí vất vả đến như vậy, Kiều Trân Trân cũng gật đầu đồng ý giúp đỡ, sau đó đề nghị đi đến nơi đó xem thử rồi tính tiếp, hai người sợ cô đổi ý, lúc này liền sắp xếp xe đưa cô qua.Bí thư Trương và tổ trưởng Tạ đều rất tích cực, hai người tranh tới tranh lui, cuối cùng bí thư Trương thắng liền sắp xếp một cái xe kéo đến, không cần phiền tổ trưởng Tạ lại đến căn cứ sắp xếp xe Jeep đến nữa.Ba người cộng thêm một tài xế, trước tiên sẽ đi đến căn cứ gần đó xem tình hình trước, sau đó mới đi đến bên công xã xem.Nhìn ở phía xa xa thì chỉ thấy cát vàng trên mảnh đất hoang, còn mảnh đất của Kiều Trân Trân nhận thầu lại có một màu xanh biếc dạt dào.Cây du mọc chồi non, xanh um tươi tốt; cây bách cao gần ba mươi cm, xanh mơn mởn rất đáng yêu. 

Hai người ở trong lòng đều chất chứa nổi khổ khó ta vừa nhìn thấy nhau liền có cảm giác tâm linh tương thông, còn xém chút nữa ôm đầu mà khóc rống lên.

“Đồng chí Tiểu Kiều, cô nhất định phải giúp người dân chúng tôi, vì nhận thầu đất hoang mà rất nhiều người đều vét sạch của cải, bây giờ ngay cả cơm cũng không có ăn.” Bí thư Trương ngồi trong phòng khách của nhà Kiều Trân Trân, vẻ mặt khổ sở, thật sự là sắp khóc lên đến nơi rồi.

Lão bí thư cả đời làm việc vất vả nên rất có tình cảm với mảnh đất này, hơn nữa, lúc trước cũng là một tay ông ta khuyến khích người dân nhận thầu đất hoang, bây giờ lại chẳng thu được một chút gì, vốn gốc không về, trong lòng ông ấy thật sự rất khó chịu.

“Đồng chí Kiều Trân Trân, cô là người của căn cứ chúng tôi, cũng nhất định phải giúp chúng tôi, tất cả mọi người sẽ rất cảm kích cô.” Tổ trưởng Tạ ngồi bên cạnh bí thư Trương, trong lòng cũng sốt ruột.

Kiều Trân Trân không phải là không muốn giúp đỡ, mà cô cảm thấy rất bất đắc dĩ, bởi vì bọn họ bảo cô đi tưới nước rồi chỉ cho mọi người biết cách trồng trọt như thế nào. Có quỷ mới biết phải trồng trọt như thế nào đấy! Cô cũng chưa từng xuống ruộng đấy được chưa! Chẳng lẽ trước khi đến đây mấy người không hỏi thăm một chút gì hay sao?

Thật ra bọn họ cũng đã hỏi thăm rồi mới đến. Người mà bọn họ hỏi thăm chính là Triệu Hữu Tài người quản lý công việc ở mảnh đất hoang của Kiều Trân Trân. Triệu Hữu Tài nói anh ta cũng không biết tại sao mảnh đất này lại không giống như những mảnh đất của người khác, anh ta đều làm theo sự sắp xếp của Kiều Trân Trân cả

Mọi người trở về suy nghĩ một chút, cảm thấy Triệu Hữu Tài chắc hẳn là sẽ không nói dối, quả thật anh ta trồng trọt giống như bình thường ở nhà, không có gì đặc biệt, cho nên, mấu chốt vẫn nằm ở chỗ Kiều Trân Trân.

Mảnh đất mà mình đang quản lý đang phát triển rất tốt và Triệu Hữu Tài cũng cảm thấy rất tự hào, sau đó luôn có nhiều người chạy đến hỏi anh ta trồng như thế nào.

Anh ta cũng kể hết những chuyện mà mình biết nhưng mọi người lại không tin, còn mắng anh ta là đang che giấu bí mật anh ta thật sự cảm thấy rất uỷ khuất, sau đó dứt khoát nói hết thảy đều là do nghe Kiều Trân Trân sắp xếp, cái gì anh ta cũng không biết.

Vân Mộng Hạ Vũ

Thấy bộ dáng vẻ của hai vị đồng chí vất vả đến như vậy, Kiều Trân Trân cũng gật đầu đồng ý giúp đỡ, sau đó đề nghị đi đến nơi đó xem thử rồi tính tiếp, hai người sợ cô đổi ý, lúc này liền sắp xếp xe đưa cô qua.

Bí thư Trương và tổ trưởng Tạ đều rất tích cực, hai người tranh tới tranh lui, cuối cùng bí thư Trương thắng liền sắp xếp một cái xe kéo đến, không cần phiền tổ trưởng Tạ lại đến căn cứ sắp xếp xe Jeep đến nữa.

Ba người cộng thêm một tài xế, trước tiên sẽ đi đến căn cứ gần đó xem tình hình trước, sau đó mới đi đến bên công xã xem.

Nhìn ở phía xa xa thì chỉ thấy cát vàng trên mảnh đất hoang, còn mảnh đất của Kiều Trân Trân nhận thầu lại có một màu xanh biếc dạt dào.

Cây du mọc chồi non, xanh um tươi tốt; cây bách cao gần ba mươi cm, xanh mơn mởn rất đáng yêu.

 

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Hai người ở trong lòng đều chất chứa nổi khổ khó ta vừa nhìn thấy nhau liền có cảm giác tâm linh tương thông, còn xém chút nữa ôm đầu mà khóc rống lên.“Đồng chí Tiểu Kiều, cô nhất định phải giúp người dân chúng tôi, vì nhận thầu đất hoang mà rất nhiều người đều vét sạch của cải, bây giờ ngay cả cơm cũng không có ăn.” Bí thư Trương ngồi trong phòng khách của nhà Kiều Trân Trân, vẻ mặt khổ sở, thật sự là sắp khóc lên đến nơi rồi.Lão bí thư cả đời làm việc vất vả nên rất có tình cảm với mảnh đất này, hơn nữa, lúc trước cũng là một tay ông ta khuyến khích người dân nhận thầu đất hoang, bây giờ lại chẳng thu được một chút gì, vốn gốc không về, trong lòng ông ấy thật sự rất khó chịu.“Đồng chí Kiều Trân Trân, cô là người của căn cứ chúng tôi, cũng nhất định phải giúp chúng tôi, tất cả mọi người sẽ rất cảm kích cô.” Tổ trưởng Tạ ngồi bên cạnh bí thư Trương, trong lòng cũng sốt ruột.Kiều Trân Trân không phải là không muốn giúp đỡ, mà cô cảm thấy rất bất đắc dĩ, bởi vì bọn họ bảo cô đi tưới nước rồi chỉ cho mọi người biết cách trồng trọt như thế nào. Có quỷ mới biết phải trồng trọt như thế nào đấy! Cô cũng chưa từng xuống ruộng đấy được chưa! Chẳng lẽ trước khi đến đây mấy người không hỏi thăm một chút gì hay sao?Thật ra bọn họ cũng đã hỏi thăm rồi mới đến. Người mà bọn họ hỏi thăm chính là Triệu Hữu Tài người quản lý công việc ở mảnh đất hoang của Kiều Trân Trân. Triệu Hữu Tài nói anh ta cũng không biết tại sao mảnh đất này lại không giống như những mảnh đất của người khác, anh ta đều làm theo sự sắp xếp của Kiều Trân Trân cảMọi người trở về suy nghĩ một chút, cảm thấy Triệu Hữu Tài chắc hẳn là sẽ không nói dối, quả thật anh ta trồng trọt giống như bình thường ở nhà, không có gì đặc biệt, cho nên, mấu chốt vẫn nằm ở chỗ Kiều Trân Trân.Mảnh đất mà mình đang quản lý đang phát triển rất tốt và Triệu Hữu Tài cũng cảm thấy rất tự hào, sau đó luôn có nhiều người chạy đến hỏi anh ta trồng như thế nào.Anh ta cũng kể hết những chuyện mà mình biết nhưng mọi người lại không tin, còn mắng anh ta là đang che giấu bí mật anh ta thật sự cảm thấy rất uỷ khuất, sau đó dứt khoát nói hết thảy đều là do nghe Kiều Trân Trân sắp xếp, cái gì anh ta cũng không biết.Vân Mộng Hạ VũThấy bộ dáng vẻ của hai vị đồng chí vất vả đến như vậy, Kiều Trân Trân cũng gật đầu đồng ý giúp đỡ, sau đó đề nghị đi đến nơi đó xem thử rồi tính tiếp, hai người sợ cô đổi ý, lúc này liền sắp xếp xe đưa cô qua.Bí thư Trương và tổ trưởng Tạ đều rất tích cực, hai người tranh tới tranh lui, cuối cùng bí thư Trương thắng liền sắp xếp một cái xe kéo đến, không cần phiền tổ trưởng Tạ lại đến căn cứ sắp xếp xe Jeep đến nữa.Ba người cộng thêm một tài xế, trước tiên sẽ đi đến căn cứ gần đó xem tình hình trước, sau đó mới đi đến bên công xã xem.Nhìn ở phía xa xa thì chỉ thấy cát vàng trên mảnh đất hoang, còn mảnh đất của Kiều Trân Trân nhận thầu lại có một màu xanh biếc dạt dào.Cây du mọc chồi non, xanh um tươi tốt; cây bách cao gần ba mươi cm, xanh mơn mởn rất đáng yêu. 

Chương 93: Chương 93