Vào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm…
Chương 96: Chương 96
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Triệu Hữu Tài đang sống một cuộc sống thoải mái, nhiệt tình mười phần. Kiều Trân Trân ở trong căn cứ cũng ăn ngon uống ngon, rất có tư vị.Ở bên thành phố, anh Giang đối với sản nghiệp trên danh nghĩa của Kiều Trân Trân đã tiến hành điều chỉnh rất lớn.Bây giờ sản phẩm kinh doanh tốt nhất chính là đồ hộp Kiều thị, mỗi ngày đều bán hết hàng, xưởng nhỏ kia đã không thể thỏa mãn nhu cầu cung cấp hằng ngày nữa rồi.Việc làm ăn của cửa hàng hoa quả và cửa hàng lương thực và dầu khí so với trước đây đều đã sa sút ở một mức độ khác nhau, chủ yếu là do Kiều Trân Trân không có ở đây, rất nhiều loại đều không bán được.Cho nên anh Giang liền dứt khoát đóng cửa tiệm hoa quả và cửa hàng lương thực dầu khí, toàn bộ đổi thành khu bán thức ăn phụ.Ví dụ như hạt dưa đậu phộng loại hàng xào này, còn có cả bánh đậu xanh, bánh gạo nhỏ, tai mèo cùng những món ăn vặt, đương nhiên còn có rất nhiều đồ hộp, ví dụ như quýt hộp, đào vàng hộp các loại. Nguyên liệu đều là do Kiều Trân Trân cung cấp, mùi vị đương nhiên cũng không tồi.Sau đó nhà kho bên kia cũng bị đổi thành khu nhà máy chế biến thực phẩm, anh Giang mua tới mấy cái thiết bị, mời công nhân, chuyên môn sản xuất những món ăn phụ này. Bên xưởng nhỏ cũng tăng thêm nhân lực, chuyên sản xuất tương ớt gì đó. Mọi việc đều thành ra như vậy Kiều Trân Trân căn bản không lo lắng gì cả, mà đều để cho anh Giang xử lý, cô đã được thông báo qua điện thoại trước sau đó chuyển cho anh Giang một số tiền.Vân Mộng Hạ VũNgược lại gần đây Hoàng Tam tương đối chịu khó tìm cô, không chỉ lấy được nhiều dược liệu từ cô, mà ngay cả các loại hoa quả cùng lương thực cũng lấy không ít.Nhất là gần đây nhân sâm ngàn năm mới ra cùng với linh chi ngàn năm, giống như bán củ cải, mấy trăm cân mấy trăm cân xuất hàng ra bên ngoài, làm cho Hoàng Tam bận rộn như chong chóng, nhưng cho dù có kiếm tiền bận rộn cũng vui vẻ.Thậm chí Hoàng Tam còn nói với Kiều Trân Trân bây giờ anh ta bắt đầu kinh doanh xuất nhập khẩu quốc tế, thành lập một công ty ngoại thương nghiêm túc, tên là “Tập đoàn Thịnh Thế”.Kiều Trân Trân cảm thấy Hoàng Tam thật sự rất có đầu óc kinh doanh, tương lai chắc chắn sẽ là một con cá sấu lớn nổi tiếng trong giới kinh doanh.Để Kiều Trân Trân có thể thoải mái thuận tiện hơn một chút, Hoàng Tam còn đặc biệt thuê cho cô một nhà kho lớn ở vùng ngoại ô cách công xã không xa, chính là bởi vì Kiều Trân Trân luôn than phiền xuất hàng quá mệt mỏi, vận chuyển rất phiền toái, sợ cô bỏ cuộc không làm nữa, bảo cô chỉ để ý mỗi lần lấy hàng tới đó thôi, những chuyện còn lại cũng không cần cô quản.Hoàng Tam và Kiều Trân Trân hợp tác lâu như vậy, tính tình cô như thế nào Hoàng Tam đều biết rất rõ. Bởi vì sợ mệt sợ phiền toái mà chuyện huỷ bỏ giao dịch đã xảy ra nhất nhiều lần, Hoàng Tam thật sự sợ cô nên chỉ có thể nghĩ hết mọi cách để giảm bớt gánh nặng cho Kiều Trân Trân.Thậm chí có đôi khi, ngay cả đếm tiền Kiều Trân Trân cũng cảm thấy phiền toán, Hoàng Tam thật sự cảm thấy dở khóc dở cười, anh ta chưa bao giờ cảm thấy nhiều tiền là phiền não cả.
Triệu Hữu Tài đang sống một cuộc sống thoải mái, nhiệt tình mười phần. Kiều Trân Trân ở trong căn cứ cũng ăn ngon uống ngon, rất có tư vị.
Ở bên thành phố, anh Giang đối với sản nghiệp trên danh nghĩa của Kiều Trân Trân đã tiến hành điều chỉnh rất lớn.
Bây giờ sản phẩm kinh doanh tốt nhất chính là đồ hộp Kiều thị, mỗi ngày đều bán hết hàng, xưởng nhỏ kia đã không thể thỏa mãn nhu cầu cung cấp hằng ngày nữa rồi.
Việc làm ăn của cửa hàng hoa quả và cửa hàng lương thực và dầu khí so với trước đây đều đã sa sút ở một mức độ khác nhau, chủ yếu là do Kiều Trân Trân không có ở đây, rất nhiều loại đều không bán được.
Cho nên anh Giang liền dứt khoát đóng cửa tiệm hoa quả và cửa hàng lương thực dầu khí, toàn bộ đổi thành khu bán thức ăn phụ.
Ví dụ như hạt dưa đậu phộng loại hàng xào này, còn có cả bánh đậu xanh, bánh gạo nhỏ, tai mèo cùng những món ăn vặt, đương nhiên còn có rất nhiều đồ hộp, ví dụ như quýt hộp, đào vàng hộp các loại. Nguyên liệu đều là do Kiều Trân Trân cung cấp, mùi vị đương nhiên cũng không tồi.
Sau đó nhà kho bên kia cũng bị đổi thành khu nhà máy chế biến thực phẩm, anh Giang mua tới mấy cái thiết bị, mời công nhân, chuyên môn sản xuất những món ăn phụ này. Bên xưởng nhỏ cũng tăng thêm nhân lực, chuyên sản xuất tương ớt gì đó.
Mọi việc đều thành ra như vậy Kiều Trân Trân căn bản không lo lắng gì cả, mà đều để cho anh Giang xử lý, cô đã được thông báo qua điện thoại trước sau đó chuyển cho anh Giang một số tiền.
Vân Mộng Hạ Vũ
Ngược lại gần đây Hoàng Tam tương đối chịu khó tìm cô, không chỉ lấy được nhiều dược liệu từ cô, mà ngay cả các loại hoa quả cùng lương thực cũng lấy không ít.
Nhất là gần đây nhân sâm ngàn năm mới ra cùng với linh chi ngàn năm, giống như bán củ cải, mấy trăm cân mấy trăm cân xuất hàng ra bên ngoài, làm cho Hoàng Tam bận rộn như chong chóng, nhưng cho dù có kiếm tiền bận rộn cũng vui vẻ.
Thậm chí Hoàng Tam còn nói với Kiều Trân Trân bây giờ anh ta bắt đầu kinh doanh xuất nhập khẩu quốc tế, thành lập một công ty ngoại thương nghiêm túc, tên là “Tập đoàn Thịnh Thế”.
Kiều Trân Trân cảm thấy Hoàng Tam thật sự rất có đầu óc kinh doanh, tương lai chắc chắn sẽ là một con cá sấu lớn nổi tiếng trong giới kinh doanh.
Để Kiều Trân Trân có thể thoải mái thuận tiện hơn một chút, Hoàng Tam còn đặc biệt thuê cho cô một nhà kho lớn ở vùng ngoại ô cách công xã không xa, chính là bởi vì Kiều Trân Trân luôn than phiền xuất hàng quá mệt mỏi, vận chuyển rất phiền toái, sợ cô bỏ cuộc không làm nữa, bảo cô chỉ để ý mỗi lần lấy hàng tới đó thôi, những chuyện còn lại cũng không cần cô quản.
Hoàng Tam và Kiều Trân Trân hợp tác lâu như vậy, tính tình cô như thế nào Hoàng Tam đều biết rất rõ. Bởi vì sợ mệt sợ phiền toái mà chuyện huỷ bỏ giao dịch đã xảy ra nhất nhiều lần, Hoàng Tam thật sự sợ cô nên chỉ có thể nghĩ hết mọi cách để giảm bớt gánh nặng cho Kiều Trân Trân.
Thậm chí có đôi khi, ngay cả đếm tiền Kiều Trân Trân cũng cảm thấy phiền toán, Hoàng Tam thật sự cảm thấy dở khóc dở cười, anh ta chưa bao giờ cảm thấy nhiều tiền là phiền não cả.
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Triệu Hữu Tài đang sống một cuộc sống thoải mái, nhiệt tình mười phần. Kiều Trân Trân ở trong căn cứ cũng ăn ngon uống ngon, rất có tư vị.Ở bên thành phố, anh Giang đối với sản nghiệp trên danh nghĩa của Kiều Trân Trân đã tiến hành điều chỉnh rất lớn.Bây giờ sản phẩm kinh doanh tốt nhất chính là đồ hộp Kiều thị, mỗi ngày đều bán hết hàng, xưởng nhỏ kia đã không thể thỏa mãn nhu cầu cung cấp hằng ngày nữa rồi.Việc làm ăn của cửa hàng hoa quả và cửa hàng lương thực và dầu khí so với trước đây đều đã sa sút ở một mức độ khác nhau, chủ yếu là do Kiều Trân Trân không có ở đây, rất nhiều loại đều không bán được.Cho nên anh Giang liền dứt khoát đóng cửa tiệm hoa quả và cửa hàng lương thực dầu khí, toàn bộ đổi thành khu bán thức ăn phụ.Ví dụ như hạt dưa đậu phộng loại hàng xào này, còn có cả bánh đậu xanh, bánh gạo nhỏ, tai mèo cùng những món ăn vặt, đương nhiên còn có rất nhiều đồ hộp, ví dụ như quýt hộp, đào vàng hộp các loại. Nguyên liệu đều là do Kiều Trân Trân cung cấp, mùi vị đương nhiên cũng không tồi.Sau đó nhà kho bên kia cũng bị đổi thành khu nhà máy chế biến thực phẩm, anh Giang mua tới mấy cái thiết bị, mời công nhân, chuyên môn sản xuất những món ăn phụ này. Bên xưởng nhỏ cũng tăng thêm nhân lực, chuyên sản xuất tương ớt gì đó. Mọi việc đều thành ra như vậy Kiều Trân Trân căn bản không lo lắng gì cả, mà đều để cho anh Giang xử lý, cô đã được thông báo qua điện thoại trước sau đó chuyển cho anh Giang một số tiền.Vân Mộng Hạ VũNgược lại gần đây Hoàng Tam tương đối chịu khó tìm cô, không chỉ lấy được nhiều dược liệu từ cô, mà ngay cả các loại hoa quả cùng lương thực cũng lấy không ít.Nhất là gần đây nhân sâm ngàn năm mới ra cùng với linh chi ngàn năm, giống như bán củ cải, mấy trăm cân mấy trăm cân xuất hàng ra bên ngoài, làm cho Hoàng Tam bận rộn như chong chóng, nhưng cho dù có kiếm tiền bận rộn cũng vui vẻ.Thậm chí Hoàng Tam còn nói với Kiều Trân Trân bây giờ anh ta bắt đầu kinh doanh xuất nhập khẩu quốc tế, thành lập một công ty ngoại thương nghiêm túc, tên là “Tập đoàn Thịnh Thế”.Kiều Trân Trân cảm thấy Hoàng Tam thật sự rất có đầu óc kinh doanh, tương lai chắc chắn sẽ là một con cá sấu lớn nổi tiếng trong giới kinh doanh.Để Kiều Trân Trân có thể thoải mái thuận tiện hơn một chút, Hoàng Tam còn đặc biệt thuê cho cô một nhà kho lớn ở vùng ngoại ô cách công xã không xa, chính là bởi vì Kiều Trân Trân luôn than phiền xuất hàng quá mệt mỏi, vận chuyển rất phiền toái, sợ cô bỏ cuộc không làm nữa, bảo cô chỉ để ý mỗi lần lấy hàng tới đó thôi, những chuyện còn lại cũng không cần cô quản.Hoàng Tam và Kiều Trân Trân hợp tác lâu như vậy, tính tình cô như thế nào Hoàng Tam đều biết rất rõ. Bởi vì sợ mệt sợ phiền toái mà chuyện huỷ bỏ giao dịch đã xảy ra nhất nhiều lần, Hoàng Tam thật sự sợ cô nên chỉ có thể nghĩ hết mọi cách để giảm bớt gánh nặng cho Kiều Trân Trân.Thậm chí có đôi khi, ngay cả đếm tiền Kiều Trân Trân cũng cảm thấy phiền toán, Hoàng Tam thật sự cảm thấy dở khóc dở cười, anh ta chưa bao giờ cảm thấy nhiều tiền là phiền não cả.