Tác giả:

Vào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm…

Chương 161: Chương 161

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Sở dĩ anh ba Kiều chọn xưởng rượu này cũng là bởi vì ông chú nhà mẹ đẻ Triệu Tố Phân vợ anh ấy từng làm ở xưởng rượu trong thành phố. Mấy lão sư phụ trong xưởng hiện tại cũng do ông chú mời tới.Trước mắt sản phẩm chủ lực của nhà máy rượu chỉ có một loại, đó chính là rượu gạo. Loại này ra rượu nhanh, hơn nữa vị ngon, quan trọng nhất là giá cả không đắt lắm nên có thể thỏa mãn nhu cầu của phần lớn mọi người.Nhưng đây chỉ là kế hoạch giai đoạn đầu, nếu là nhà máy rượu thì vẫn cần ủ rượu trắng tiêu biểu mới được.Kiều Trân Trân cũng mua cho anh ba Kiều không ít sách về phương diện này, còn đặt mua rất nhiều thiết bị cho nhà máy. Có thể nói trong ba nhà máy, giai đoạn đầu đầu tư nhiều nhất chính là nhà máy rượu này, nhưng hiệu quả và lợi ích chậm nhất cũng là nhà máy rượu này.Nhưng Kiều Trân Trân không sốt ruột, cô vẫn rất có lòng tin đối với nhà máy rượu này.Kiều Trân Trân còn định đẩy ra một loại rượu thuốc, ví dụ như rượu nhân sâm, rượu trùng thảo các loại. Trong không gian nông trường vẫn có rất nhiều hàng tồn kho, chẳng qua làm thế nào an toàn lấy ra mà không gây chú ý thì cần phải nghĩ cách.Trên thị trường rượu hiện nay còn chưa từng xuất hiện rượu thuốc, Kiều Trân Trân tin chỉ cần họ có thể làm ra thì các trung tâm thương mại hoặc các công ty cung cấp lớn sẽ tha hồ mà giành nhau.Vân Mộng Hạ VũKiều Trân Trân liền nói cho mọi người về ý tưởng này, chủ yếu hướng đến anh ba Kiều vì dù sao giờ anh ấy cũng là xưởng trưởng xưởng rượu.“Anh ba, em sẽ nghĩ cách lấy nguyên liệu làm rượu thuốc còn anh phụ trách chuyện kế tiếp. Nếu như làm tốt, xưởng rượu của chúng ta sẽ vang danh cả nước, thậm chí xuất khẩu cũng không phải không thể.”“Em gái, thật sao? Em yên tâm, chắc chắn anh sẽ làm thật tốt, tuyệt đối sẽ không làm em mất mặt.” anh ba Kiều tỏ vẻ ý chí chiến đấu sục sôi.Lúc trước lúc nhà máy khai trương, thị trưởng Tô đặc biệt tới để xem nhà máy ớt của anh Kiều, bởi vì tương ớt Kiều thị có thể xuất khẩu sang nước ngoài. Đây là chuyện ván đã đóng thuyền, không nói thị trấn Trường Phong bọn họ mà ngay cả trong thành phố cũng là một phần độc nhất.Mà hiện tại là lúc quốc gia cổ vũ xuất khẩu ngoại hối, Tô Hồng Quân báo chuyện này lên trên và nhận được sự ủng hộ cũng như khen ngợi mạnh mẽ từ cấp trên.Anh ta là thị trưởng mới nhậm chức, cuối cùng đã thể hiện được sức mạnh của mình trước các đồng nghiệp.Vì thế ngày đầu tiên nhà máy ớt Trường Phong mới khai trương, chính quyền thị trấn đã làm cho anh Kiều một lá cờ thưởng. Người của tòa soạn báo còn tới chụp ảnh và viết một bài báo.Tờ báo kia hiện tại đang treo trong nhà chính của Kiều gia dùng khung thủy tinh đóng riêng giống như khung ảnh Kiều Trân Trân đặt làm lúc trước cho tất cả mọi người tới xem. Người của thôn Hồng Kỳ cơ hồ đều chạy đi xem qua.Tuy rằng trong bài báo cũng có đề cập đến nhà máy chế biến thực phẩm phụ của anh hai Kiều và nhà máy rượu của anh ba Kiều, nhưng chỉ có ảnh chụp một mình anh cả Kiều.Hơn nữa, bây giờ còn rất nhiều người không biết chữ, mà có biết chữ thì mấy chữ trên báo quá nhỏ nên khi treo lên tường thì không thấy rõ ràng lắm. Mà ảnh chụp thì lại khác, vừa ngó cái là thấy được người trong hình là ai. 

Sở dĩ anh ba Kiều chọn xưởng rượu này cũng là bởi vì ông chú nhà mẹ đẻ Triệu Tố Phân vợ anh ấy từng làm ở xưởng rượu trong thành phố. Mấy lão sư phụ trong xưởng hiện tại cũng do ông chú mời tới.

Trước mắt sản phẩm chủ lực của nhà máy rượu chỉ có một loại, đó chính là rượu gạo. Loại này ra rượu nhanh, hơn nữa vị ngon, quan trọng nhất là giá cả không đắt lắm nên có thể thỏa mãn nhu cầu của phần lớn mọi người.

Nhưng đây chỉ là kế hoạch giai đoạn đầu, nếu là nhà máy rượu thì vẫn cần ủ rượu trắng tiêu biểu mới được.

Kiều Trân Trân cũng mua cho anh ba Kiều không ít sách về phương diện này, còn đặt mua rất nhiều thiết bị cho nhà máy. Có thể nói trong ba nhà máy, giai đoạn đầu đầu tư nhiều nhất chính là nhà máy rượu này, nhưng hiệu quả và lợi ích chậm nhất cũng là nhà máy rượu này.

Nhưng Kiều Trân Trân không sốt ruột, cô vẫn rất có lòng tin đối với nhà máy rượu này.

Kiều Trân Trân còn định đẩy ra một loại rượu thuốc, ví dụ như rượu nhân sâm, rượu trùng thảo các loại. Trong không gian nông trường vẫn có rất nhiều hàng tồn kho, chẳng qua làm thế nào an toàn lấy ra mà không gây chú ý thì cần phải nghĩ cách.

Trên thị trường rượu hiện nay còn chưa từng xuất hiện rượu thuốc, Kiều Trân Trân tin chỉ cần họ có thể làm ra thì các trung tâm thương mại hoặc các công ty cung cấp lớn sẽ tha hồ mà giành nhau.

Vân Mộng Hạ Vũ

Kiều Trân Trân liền nói cho mọi người về ý tưởng này, chủ yếu hướng đến anh ba Kiều vì dù sao giờ anh ấy cũng là xưởng trưởng xưởng rượu.

“Anh ba, em sẽ nghĩ cách lấy nguyên liệu làm rượu thuốc còn anh phụ trách chuyện kế tiếp. Nếu như làm tốt, xưởng rượu của chúng ta sẽ vang danh cả nước, thậm chí xuất khẩu cũng không phải không thể.”

“Em gái, thật sao? Em yên tâm, chắc chắn anh sẽ làm thật tốt, tuyệt đối sẽ không làm em mất mặt.” anh ba Kiều tỏ vẻ ý chí chiến đấu sục sôi.

Lúc trước lúc nhà máy khai trương, thị trưởng Tô đặc biệt tới để xem nhà máy ớt của anh Kiều, bởi vì tương ớt Kiều thị có thể xuất khẩu sang nước ngoài. Đây là chuyện ván đã đóng thuyền, không nói thị trấn Trường Phong bọn họ mà ngay cả trong thành phố cũng là một phần độc nhất.

Mà hiện tại là lúc quốc gia cổ vũ xuất khẩu ngoại hối, Tô Hồng Quân báo chuyện này lên trên và nhận được sự ủng hộ cũng như khen ngợi mạnh mẽ từ cấp trên.

Anh ta là thị trưởng mới nhậm chức, cuối cùng đã thể hiện được sức mạnh của mình trước các đồng nghiệp.

Vì thế ngày đầu tiên nhà máy ớt Trường Phong mới khai trương, chính quyền thị trấn đã làm cho anh Kiều một lá cờ thưởng. Người của tòa soạn báo còn tới chụp ảnh và viết một bài báo.

Tờ báo kia hiện tại đang treo trong nhà chính của Kiều gia dùng khung thủy tinh đóng riêng giống như khung ảnh Kiều Trân Trân đặt làm lúc trước cho tất cả mọi người tới xem. Người của thôn Hồng Kỳ cơ hồ đều chạy đi xem qua.

Tuy rằng trong bài báo cũng có đề cập đến nhà máy chế biến thực phẩm phụ của anh hai Kiều và nhà máy rượu của anh ba Kiều, nhưng chỉ có ảnh chụp một mình anh cả Kiều.

Hơn nữa, bây giờ còn rất nhiều người không biết chữ, mà có biết chữ thì mấy chữ trên báo quá nhỏ nên khi treo lên tường thì không thấy rõ ràng lắm. Mà ảnh chụp thì lại khác, vừa ngó cái là thấy được người trong hình là ai.

 

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Sở dĩ anh ba Kiều chọn xưởng rượu này cũng là bởi vì ông chú nhà mẹ đẻ Triệu Tố Phân vợ anh ấy từng làm ở xưởng rượu trong thành phố. Mấy lão sư phụ trong xưởng hiện tại cũng do ông chú mời tới.Trước mắt sản phẩm chủ lực của nhà máy rượu chỉ có một loại, đó chính là rượu gạo. Loại này ra rượu nhanh, hơn nữa vị ngon, quan trọng nhất là giá cả không đắt lắm nên có thể thỏa mãn nhu cầu của phần lớn mọi người.Nhưng đây chỉ là kế hoạch giai đoạn đầu, nếu là nhà máy rượu thì vẫn cần ủ rượu trắng tiêu biểu mới được.Kiều Trân Trân cũng mua cho anh ba Kiều không ít sách về phương diện này, còn đặt mua rất nhiều thiết bị cho nhà máy. Có thể nói trong ba nhà máy, giai đoạn đầu đầu tư nhiều nhất chính là nhà máy rượu này, nhưng hiệu quả và lợi ích chậm nhất cũng là nhà máy rượu này.Nhưng Kiều Trân Trân không sốt ruột, cô vẫn rất có lòng tin đối với nhà máy rượu này.Kiều Trân Trân còn định đẩy ra một loại rượu thuốc, ví dụ như rượu nhân sâm, rượu trùng thảo các loại. Trong không gian nông trường vẫn có rất nhiều hàng tồn kho, chẳng qua làm thế nào an toàn lấy ra mà không gây chú ý thì cần phải nghĩ cách.Trên thị trường rượu hiện nay còn chưa từng xuất hiện rượu thuốc, Kiều Trân Trân tin chỉ cần họ có thể làm ra thì các trung tâm thương mại hoặc các công ty cung cấp lớn sẽ tha hồ mà giành nhau.Vân Mộng Hạ VũKiều Trân Trân liền nói cho mọi người về ý tưởng này, chủ yếu hướng đến anh ba Kiều vì dù sao giờ anh ấy cũng là xưởng trưởng xưởng rượu.“Anh ba, em sẽ nghĩ cách lấy nguyên liệu làm rượu thuốc còn anh phụ trách chuyện kế tiếp. Nếu như làm tốt, xưởng rượu của chúng ta sẽ vang danh cả nước, thậm chí xuất khẩu cũng không phải không thể.”“Em gái, thật sao? Em yên tâm, chắc chắn anh sẽ làm thật tốt, tuyệt đối sẽ không làm em mất mặt.” anh ba Kiều tỏ vẻ ý chí chiến đấu sục sôi.Lúc trước lúc nhà máy khai trương, thị trưởng Tô đặc biệt tới để xem nhà máy ớt của anh Kiều, bởi vì tương ớt Kiều thị có thể xuất khẩu sang nước ngoài. Đây là chuyện ván đã đóng thuyền, không nói thị trấn Trường Phong bọn họ mà ngay cả trong thành phố cũng là một phần độc nhất.Mà hiện tại là lúc quốc gia cổ vũ xuất khẩu ngoại hối, Tô Hồng Quân báo chuyện này lên trên và nhận được sự ủng hộ cũng như khen ngợi mạnh mẽ từ cấp trên.Anh ta là thị trưởng mới nhậm chức, cuối cùng đã thể hiện được sức mạnh của mình trước các đồng nghiệp.Vì thế ngày đầu tiên nhà máy ớt Trường Phong mới khai trương, chính quyền thị trấn đã làm cho anh Kiều một lá cờ thưởng. Người của tòa soạn báo còn tới chụp ảnh và viết một bài báo.Tờ báo kia hiện tại đang treo trong nhà chính của Kiều gia dùng khung thủy tinh đóng riêng giống như khung ảnh Kiều Trân Trân đặt làm lúc trước cho tất cả mọi người tới xem. Người của thôn Hồng Kỳ cơ hồ đều chạy đi xem qua.Tuy rằng trong bài báo cũng có đề cập đến nhà máy chế biến thực phẩm phụ của anh hai Kiều và nhà máy rượu của anh ba Kiều, nhưng chỉ có ảnh chụp một mình anh cả Kiều.Hơn nữa, bây giờ còn rất nhiều người không biết chữ, mà có biết chữ thì mấy chữ trên báo quá nhỏ nên khi treo lên tường thì không thấy rõ ràng lắm. Mà ảnh chụp thì lại khác, vừa ngó cái là thấy được người trong hình là ai. 

Chương 161: Chương 161