Tác giả:

Vào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm…

Chương 172: Chương 172

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Trong sân không trồng rau mà lại trồng hoa cỏ. Không chỉ trồng trong sân mà trên lầu còn dùng chậu hoa chuyên dụng để trồng. Tuy nhìn khá đẹp nhưng không thiết thực, mẹ Kiều đã nói Kiều Trân Trân vài câu, Kiều Trân Trân cũng tùy tiện trả lời vài câu.Tống Đại Bảo cùng mọi người dẫn Kiều Kiến Thiết, còn có Đại Ny Nhị Ny ra ngoài chơi. Kiều Trân Trân bỏ vào túi mỗi người một ít kẹo, còn hỏi họ đi tàu có mệt không, có muốn nghỉ ngơi một lát rồi mới ra ngoài chơi không.Lũ trẻ còn để ý gì đến việc nghỉ ngơi hay không, đương nhiên là ra ngoài chơi quan trọng hơn. Hơn nữa chúng đi tàu nằm, suốt đường chỉ ăn cơm ngủ, căn bản không mệt chút nào.“Cẩu Đản, chúng ta nhanh lên, tôi dẫn các cậu đi đá bóng.” Tống Đại Bảo ôm quả bóng đá mới mua của mình chạy điên cuồng phía trước.Kiều Kiến Thiết mãi mới đuổi kịp cậu ta, thở hổn hển nói: “Anh Đại Bảo, ba em nói ở bên ngoài phải gọi tên thật của em là Kiều Kiến Thiết, không được gọi Cẩu Đản nữa.”“Vậy tại sao ba anh vẫn gọi anh là Tống Đại Bảo, không gọi tên thật của anh, cũng không gọi tên thật của Tiểu Bảo.”“Em biết.” Tống Tiểu Bảo vội vàng giơ tay trả lời: “Vì tên gọi ở nhà của chúng ta hay, mẹ nói, Bảo chính là có ý là bảo bối. Anh là bảo bối lớn còn em là bảo bối nhỏ. Cẩu Đản không hay, anh nghĩ xem, trứng của chó có thể hay được không.”Trước đây Kiều Kiến Thiết chưa từng thấy tên gọi ở nhà của mình có vấn đề gì, chỉ là ba cậu ta nói người thành phố đều gọi tên thật chứ không gọi tên ở nhà, vì vậy cậu ta mới để Tống Đại Bảo gọi tên thật của mình. Nhưng lúc này nghe Tống Tiểu Bảo nói vậy, trong lòng cậu ta tự nhiên thấy hơi buồn, vì vậy òa lên một tiếng rồi khóc.Nhưng tâm trạng của trẻ con đến nhanh mà đi cũng nhanh, ăn kẹo ngọt ngào, chơi bóng một lúc nữa là quên hết chuyện tên gọi ở nhà này.Ngày hôm sau là ngày khai mạc hội chợ ngoại thương, ba Kiều cùng mọi người mặc quần áo mới mà Kiều Trân Trân mua cho, ai nấy đều phấn chấn vui vẻ.Ngồi xe buýt nhỏ đến trung tâm triển lãm quốc tế, Kiều Trân Trân đưa cho ba Kiều cùng mọi người những hộp quà khác nhau. Còn đặt cả danh thiếp vào túi của họ, cô nói: “Nếu có người hỏi về hộp quà trong tay mọi người thì mọi người cứ đưa cho họ một tấm danh thiếp.”Lúc này anh hai Giang cũng dẫn theo một số người đến, mỗi người đều xách một hộp quà nhưng kiểu dáng đều khác nhau.Lần hội chợ ngoại thương này có khá nhiều người đến, vì vậy bộ ngoại thương đã đặc biệt chuẩn bị một buổi lễ khai mạc ngay tại quảng trường lớn bên ngoài trung tâm triển lãm. Kiều Trân Trân từ xa đã nhìn thấy Thẩm Chấn Quốc đang ngồi ở vị trí hàng đầu.Nhưng lúc này Thẩm lão đang nói chuyện với người khác, Kiều Trân Trân không lên làm phiền.Đợi đến khi lễ khai mạc kết thúc, tất cả mọi người đều cầm vé chuẩn bị xếp hàng vào trong.Trẻ con không cần vé vào cửa, vì vậy Kiều Trân Trân để Tống Cẩn và anh hai Giang dẫn ba Kiều cùng mọi người xếp hàng vào trước, còn cô thì chạy đi tìm Thẩm Chấn Quốc.Vân Mộng Hạ VũLúc Kiều Trân Trân đi qua không cầm theo hộp quà tương ớt, cô đi tay không.

Trong sân không trồng rau mà lại trồng hoa cỏ. Không chỉ trồng trong sân mà trên lầu còn dùng chậu hoa chuyên dụng để trồng. Tuy nhìn khá đẹp nhưng không thiết thực, mẹ Kiều đã nói Kiều Trân Trân vài câu, Kiều Trân Trân cũng tùy tiện trả lời vài câu.

Tống Đại Bảo cùng mọi người dẫn Kiều Kiến Thiết, còn có Đại Ny Nhị Ny ra ngoài chơi. Kiều Trân Trân bỏ vào túi mỗi người một ít kẹo, còn hỏi họ đi tàu có mệt không, có muốn nghỉ ngơi một lát rồi mới ra ngoài chơi không.

Lũ trẻ còn để ý gì đến việc nghỉ ngơi hay không, đương nhiên là ra ngoài chơi quan trọng hơn. Hơn nữa chúng đi tàu nằm, suốt đường chỉ ăn cơm ngủ, căn bản không mệt chút nào.

“Cẩu Đản, chúng ta nhanh lên, tôi dẫn các cậu đi đá bóng.” Tống Đại Bảo ôm quả bóng đá mới mua của mình chạy điên cuồng phía trước.

Kiều Kiến Thiết mãi mới đuổi kịp cậu ta, thở hổn hển nói: “Anh Đại Bảo, ba em nói ở bên ngoài phải gọi tên thật của em là Kiều Kiến Thiết, không được gọi Cẩu Đản nữa.”

“Vậy tại sao ba anh vẫn gọi anh là Tống Đại Bảo, không gọi tên thật của anh, cũng không gọi tên thật của Tiểu Bảo.”

“Em biết.” Tống Tiểu Bảo vội vàng giơ tay trả lời: “Vì tên gọi ở nhà của chúng ta hay, mẹ nói, Bảo chính là có ý là bảo bối. Anh là bảo bối lớn còn em là bảo bối nhỏ. Cẩu Đản không hay, anh nghĩ xem, trứng của chó có thể hay được không.”

Trước đây Kiều Kiến Thiết chưa từng thấy tên gọi ở nhà của mình có vấn đề gì, chỉ là ba cậu ta nói người thành phố đều gọi tên thật chứ không gọi tên ở nhà, vì vậy cậu ta mới để Tống Đại Bảo gọi tên thật của mình. Nhưng lúc này nghe Tống Tiểu Bảo nói vậy, trong lòng cậu ta tự nhiên thấy hơi buồn, vì vậy òa lên một tiếng rồi khóc.

Nhưng tâm trạng của trẻ con đến nhanh mà đi cũng nhanh, ăn kẹo ngọt ngào, chơi bóng một lúc nữa là quên hết chuyện tên gọi ở nhà này.

Ngày hôm sau là ngày khai mạc hội chợ ngoại thương, ba Kiều cùng mọi người mặc quần áo mới mà Kiều Trân Trân mua cho, ai nấy đều phấn chấn vui vẻ.

Ngồi xe buýt nhỏ đến trung tâm triển lãm quốc tế, Kiều Trân Trân đưa cho ba Kiều cùng mọi người những hộp quà khác nhau. Còn đặt cả danh thiếp vào túi của họ, cô nói: “Nếu có người hỏi về hộp quà trong tay mọi người thì mọi người cứ đưa cho họ một tấm danh thiếp.”

Lúc này anh hai Giang cũng dẫn theo một số người đến, mỗi người đều xách một hộp quà nhưng kiểu dáng đều khác nhau.

Lần hội chợ ngoại thương này có khá nhiều người đến, vì vậy bộ ngoại thương đã đặc biệt chuẩn bị một buổi lễ khai mạc ngay tại quảng trường lớn bên ngoài trung tâm triển lãm. Kiều Trân Trân từ xa đã nhìn thấy Thẩm Chấn Quốc đang ngồi ở vị trí hàng đầu.

Nhưng lúc này Thẩm lão đang nói chuyện với người khác, Kiều Trân Trân không lên làm phiền.

Đợi đến khi lễ khai mạc kết thúc, tất cả mọi người đều cầm vé chuẩn bị xếp hàng vào trong.

Trẻ con không cần vé vào cửa, vì vậy Kiều Trân Trân để Tống Cẩn và anh hai Giang dẫn ba Kiều cùng mọi người xếp hàng vào trước, còn cô thì chạy đi tìm Thẩm Chấn Quốc.

Vân Mộng Hạ Vũ

Lúc Kiều Trân Trân đi qua không cầm theo hộp quà tương ớt, cô đi tay không.

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Trong sân không trồng rau mà lại trồng hoa cỏ. Không chỉ trồng trong sân mà trên lầu còn dùng chậu hoa chuyên dụng để trồng. Tuy nhìn khá đẹp nhưng không thiết thực, mẹ Kiều đã nói Kiều Trân Trân vài câu, Kiều Trân Trân cũng tùy tiện trả lời vài câu.Tống Đại Bảo cùng mọi người dẫn Kiều Kiến Thiết, còn có Đại Ny Nhị Ny ra ngoài chơi. Kiều Trân Trân bỏ vào túi mỗi người một ít kẹo, còn hỏi họ đi tàu có mệt không, có muốn nghỉ ngơi một lát rồi mới ra ngoài chơi không.Lũ trẻ còn để ý gì đến việc nghỉ ngơi hay không, đương nhiên là ra ngoài chơi quan trọng hơn. Hơn nữa chúng đi tàu nằm, suốt đường chỉ ăn cơm ngủ, căn bản không mệt chút nào.“Cẩu Đản, chúng ta nhanh lên, tôi dẫn các cậu đi đá bóng.” Tống Đại Bảo ôm quả bóng đá mới mua của mình chạy điên cuồng phía trước.Kiều Kiến Thiết mãi mới đuổi kịp cậu ta, thở hổn hển nói: “Anh Đại Bảo, ba em nói ở bên ngoài phải gọi tên thật của em là Kiều Kiến Thiết, không được gọi Cẩu Đản nữa.”“Vậy tại sao ba anh vẫn gọi anh là Tống Đại Bảo, không gọi tên thật của anh, cũng không gọi tên thật của Tiểu Bảo.”“Em biết.” Tống Tiểu Bảo vội vàng giơ tay trả lời: “Vì tên gọi ở nhà của chúng ta hay, mẹ nói, Bảo chính là có ý là bảo bối. Anh là bảo bối lớn còn em là bảo bối nhỏ. Cẩu Đản không hay, anh nghĩ xem, trứng của chó có thể hay được không.”Trước đây Kiều Kiến Thiết chưa từng thấy tên gọi ở nhà của mình có vấn đề gì, chỉ là ba cậu ta nói người thành phố đều gọi tên thật chứ không gọi tên ở nhà, vì vậy cậu ta mới để Tống Đại Bảo gọi tên thật của mình. Nhưng lúc này nghe Tống Tiểu Bảo nói vậy, trong lòng cậu ta tự nhiên thấy hơi buồn, vì vậy òa lên một tiếng rồi khóc.Nhưng tâm trạng của trẻ con đến nhanh mà đi cũng nhanh, ăn kẹo ngọt ngào, chơi bóng một lúc nữa là quên hết chuyện tên gọi ở nhà này.Ngày hôm sau là ngày khai mạc hội chợ ngoại thương, ba Kiều cùng mọi người mặc quần áo mới mà Kiều Trân Trân mua cho, ai nấy đều phấn chấn vui vẻ.Ngồi xe buýt nhỏ đến trung tâm triển lãm quốc tế, Kiều Trân Trân đưa cho ba Kiều cùng mọi người những hộp quà khác nhau. Còn đặt cả danh thiếp vào túi của họ, cô nói: “Nếu có người hỏi về hộp quà trong tay mọi người thì mọi người cứ đưa cho họ một tấm danh thiếp.”Lúc này anh hai Giang cũng dẫn theo một số người đến, mỗi người đều xách một hộp quà nhưng kiểu dáng đều khác nhau.Lần hội chợ ngoại thương này có khá nhiều người đến, vì vậy bộ ngoại thương đã đặc biệt chuẩn bị một buổi lễ khai mạc ngay tại quảng trường lớn bên ngoài trung tâm triển lãm. Kiều Trân Trân từ xa đã nhìn thấy Thẩm Chấn Quốc đang ngồi ở vị trí hàng đầu.Nhưng lúc này Thẩm lão đang nói chuyện với người khác, Kiều Trân Trân không lên làm phiền.Đợi đến khi lễ khai mạc kết thúc, tất cả mọi người đều cầm vé chuẩn bị xếp hàng vào trong.Trẻ con không cần vé vào cửa, vì vậy Kiều Trân Trân để Tống Cẩn và anh hai Giang dẫn ba Kiều cùng mọi người xếp hàng vào trước, còn cô thì chạy đi tìm Thẩm Chấn Quốc.Vân Mộng Hạ VũLúc Kiều Trân Trân đi qua không cầm theo hộp quà tương ớt, cô đi tay không.

Chương 172: Chương 172