Vào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm…
Chương 209: Chương 209
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Kiều Trân Trân trước tiên gọi điện cho nhân viên khách sạn để đặt bữa trưa, nhờ họ mang lên phòng, sau đó ngồi trên ghế sofa từ từ xem bài văn của mọi người, bọn trẻ cũng khá căng thẳng, đặc biệt là bạn học Cẩu Đản, dù sao viết không tốt thì liên quan đến vấn đề chiều nay có được đi chơi hay không.Nhưng Kiều Trân Trân còn chưa xem xong bài văn đầu tiên thì hành lang khách sạn đột nhiên phát ra tiếng còi báo động chói tai, sau đó nghe thấy bên ngoài có người hét:“Cháy rồi, chạy nhanh lên!”Kiều Trân Trân sợ hãi vội mở cửa phòng ra xem tình hình, lúc này hành lang đã chật ních người, tiếng la hét, tiếng khóc không dứt bên tai.Bọn trẻ sợ hãi chen chúc ở cửa phòng, nhìn Kiều Trân Trân hỏi:“Cô, chúng ta phải làm sao?”“Mẹ, cháy rồi, chúng ta có bị thiêu c.h.ế.t không?”“Cô ơi, hu hu…”Bạn nhỏ Cẩu Đản trực tiếp bị dọa khóc, cậu bé vừa khóc, mấy đứa trẻ khác cũng đỏ hoe mắt.Kiều Trân Trân vội kéo Cẩu Đản và Tiểu Bảo, nói:“Đừng sợ, có cô ở đây, không sao đâu! Kiến Thiên, Kiến Nghiệp, mỗi đứa dẫn một đứa đi theo cô, nhất định không được lạc nhau.”Thậm chí còn không kịp lấy hành lý, Kiều Trân Trân đóng cửa lại, dẫn theo bọn trẻ đi về phía cầu thang.May mà cô thường có thói quen, những đồ vật quý giá như tiền bạc đều cất trực tiếp vào kho chứa đồ trong không gian, trong phòng chỉ có một số quần áo, còn có những đặc sản mua cho người nhà mấy ngày nay.Kiều Trân Trân dẫn theo bọn trẻ đi sát tường, Kiến Thiết và Kiến Nghiệp cũng bám sát theo, may mà không bị lạc, cũng không xảy ra tình trạng giẫm đạp, cuối cùng cũng đến được tầng một, theo đám đông chạy ra bãi đất trống bên ngoài khách sạn, cuối cùng cũng an toàn rồi.Bên ngoài khách sạn có rất nhiều người vây quanh, phần lớn đều là những người chạy ra từ bên trong, còn có một số người xung quanh chạy đến xem náo nhiệt.“Khói lớn quá, thật là tạo nghiệt, không biết bên trong có người không?”“Nghe nói phòng đó là của một vị lãnh đạo đến từ tỉnh khác…”“Tôi vừa mới thấy có mấy chiếc xe cảnh sát đến, chẳng lẽ đám cháy này không phải là tai nạn, mà là do con người gây ra?”...Chỉ thấy hai căn phòng ở tầng bốn của khách sạn đang bốc lên những cuộn khói đen kịt, ở cửa sổ còn có thể nhìn thấy những tia lửa đỏ, dưới lầu đỗ bốn chiếc xe cứu hỏa, còn xe cảnh sát thì không thấy.Lúc này xe cứu hỏa không có chức năng mạnh mẽ như hiện đại, vị trí tầng bốn quá cao, vòi phun nước không thể tiếp cận được, lính cứu hỏa vẫn đang nghĩ cách khác để dập lửa.Kiều Trân Trân cũng giống như mọi người, đang chú ý đến đám cháy, đột nhiên cô nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc trong đám đông, người đó cách cô qua đám đông hỗn loạn, thế mà lại kỳ diệu nhìn nhau, thời gian kéo dài khoảng hai ba giây, cả hai đều sửng sốt.Vân Mộng Hạ VũNhưng đối phương rất nhanh đã hoàn hồn, nhếch miệng cười tà mị với cô, khiến Kiều Trân Trân sợ toát mồ hôi lạnh.Người này là... Đoạn Nhất Phàm?Nhưng lại có chút không giống Đoạn Nhất Phàm, trước kia anh ta luôn cho người ta cảm giác ôn nhu như ngọc, còn bây giờ anh ta toàn thân toát lên vẻ tà khí, ăn mặc cũng lòe loẹt, đeo dây chuyền vàng to và đội mũ cao bồi, trông giống như một tên lưu manh.
Kiều Trân Trân trước tiên gọi điện cho nhân viên khách sạn để đặt bữa trưa, nhờ họ mang lên phòng, sau đó ngồi trên ghế sofa từ từ xem bài văn của mọi người, bọn trẻ cũng khá căng thẳng, đặc biệt là bạn học Cẩu Đản, dù sao viết không tốt thì liên quan đến vấn đề chiều nay có được đi chơi hay không.
Nhưng Kiều Trân Trân còn chưa xem xong bài văn đầu tiên thì hành lang khách sạn đột nhiên phát ra tiếng còi báo động chói tai, sau đó nghe thấy bên ngoài có người hét:
“Cháy rồi, chạy nhanh lên!”
Kiều Trân Trân sợ hãi vội mở cửa phòng ra xem tình hình, lúc này hành lang đã chật ních người, tiếng la hét, tiếng khóc không dứt bên tai.
Bọn trẻ sợ hãi chen chúc ở cửa phòng, nhìn Kiều Trân Trân hỏi:
“Cô, chúng ta phải làm sao?”
“Mẹ, cháy rồi, chúng ta có bị thiêu c.h.ế.t không?”
“Cô ơi, hu hu…”
Bạn nhỏ Cẩu Đản trực tiếp bị dọa khóc, cậu bé vừa khóc, mấy đứa trẻ khác cũng đỏ hoe mắt.
Kiều Trân Trân vội kéo Cẩu Đản và Tiểu Bảo, nói:
“Đừng sợ, có cô ở đây, không sao đâu! Kiến Thiên, Kiến Nghiệp, mỗi đứa dẫn một đứa đi theo cô, nhất định không được lạc nhau.”
Thậm chí còn không kịp lấy hành lý, Kiều Trân Trân đóng cửa lại, dẫn theo bọn trẻ đi về phía cầu thang.
May mà cô thường có thói quen, những đồ vật quý giá như tiền bạc đều cất trực tiếp vào kho chứa đồ trong không gian, trong phòng chỉ có một số quần áo, còn có những đặc sản mua cho người nhà mấy ngày nay.
Kiều Trân Trân dẫn theo bọn trẻ đi sát tường, Kiến Thiết và Kiến Nghiệp cũng bám sát theo, may mà không bị lạc, cũng không xảy ra tình trạng giẫm đạp, cuối cùng cũng đến được tầng một, theo đám đông chạy ra bãi đất trống bên ngoài khách sạn, cuối cùng cũng an toàn rồi.
Bên ngoài khách sạn có rất nhiều người vây quanh, phần lớn đều là những người chạy ra từ bên trong, còn có một số người xung quanh chạy đến xem náo nhiệt.
“Khói lớn quá, thật là tạo nghiệt, không biết bên trong có người không?”
“Nghe nói phòng đó là của một vị lãnh đạo đến từ tỉnh khác…”
“Tôi vừa mới thấy có mấy chiếc xe cảnh sát đến, chẳng lẽ đám cháy này không phải là tai nạn, mà là do con người gây ra?”
...
Chỉ thấy hai căn phòng ở tầng bốn của khách sạn đang bốc lên những cuộn khói đen kịt, ở cửa sổ còn có thể nhìn thấy những tia lửa đỏ, dưới lầu đỗ bốn chiếc xe cứu hỏa, còn xe cảnh sát thì không thấy.
Lúc này xe cứu hỏa không có chức năng mạnh mẽ như hiện đại, vị trí tầng bốn quá cao, vòi phun nước không thể tiếp cận được, lính cứu hỏa vẫn đang nghĩ cách khác để dập lửa.
Kiều Trân Trân cũng giống như mọi người, đang chú ý đến đám cháy, đột nhiên cô nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc trong đám đông, người đó cách cô qua đám đông hỗn loạn, thế mà lại kỳ diệu nhìn nhau, thời gian kéo dài khoảng hai ba giây, cả hai đều sửng sốt.
Vân Mộng Hạ Vũ
Nhưng đối phương rất nhanh đã hoàn hồn, nhếch miệng cười tà mị với cô, khiến Kiều Trân Trân sợ toát mồ hôi lạnh.
Người này là... Đoạn Nhất Phàm?
Nhưng lại có chút không giống Đoạn Nhất Phàm, trước kia anh ta luôn cho người ta cảm giác ôn nhu như ngọc, còn bây giờ anh ta toàn thân toát lên vẻ tà khí, ăn mặc cũng lòe loẹt, đeo dây chuyền vàng to và đội mũ cao bồi, trông giống như một tên lưu manh.
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Kiều Trân Trân trước tiên gọi điện cho nhân viên khách sạn để đặt bữa trưa, nhờ họ mang lên phòng, sau đó ngồi trên ghế sofa từ từ xem bài văn của mọi người, bọn trẻ cũng khá căng thẳng, đặc biệt là bạn học Cẩu Đản, dù sao viết không tốt thì liên quan đến vấn đề chiều nay có được đi chơi hay không.Nhưng Kiều Trân Trân còn chưa xem xong bài văn đầu tiên thì hành lang khách sạn đột nhiên phát ra tiếng còi báo động chói tai, sau đó nghe thấy bên ngoài có người hét:“Cháy rồi, chạy nhanh lên!”Kiều Trân Trân sợ hãi vội mở cửa phòng ra xem tình hình, lúc này hành lang đã chật ních người, tiếng la hét, tiếng khóc không dứt bên tai.Bọn trẻ sợ hãi chen chúc ở cửa phòng, nhìn Kiều Trân Trân hỏi:“Cô, chúng ta phải làm sao?”“Mẹ, cháy rồi, chúng ta có bị thiêu c.h.ế.t không?”“Cô ơi, hu hu…”Bạn nhỏ Cẩu Đản trực tiếp bị dọa khóc, cậu bé vừa khóc, mấy đứa trẻ khác cũng đỏ hoe mắt.Kiều Trân Trân vội kéo Cẩu Đản và Tiểu Bảo, nói:“Đừng sợ, có cô ở đây, không sao đâu! Kiến Thiên, Kiến Nghiệp, mỗi đứa dẫn một đứa đi theo cô, nhất định không được lạc nhau.”Thậm chí còn không kịp lấy hành lý, Kiều Trân Trân đóng cửa lại, dẫn theo bọn trẻ đi về phía cầu thang.May mà cô thường có thói quen, những đồ vật quý giá như tiền bạc đều cất trực tiếp vào kho chứa đồ trong không gian, trong phòng chỉ có một số quần áo, còn có những đặc sản mua cho người nhà mấy ngày nay.Kiều Trân Trân dẫn theo bọn trẻ đi sát tường, Kiến Thiết và Kiến Nghiệp cũng bám sát theo, may mà không bị lạc, cũng không xảy ra tình trạng giẫm đạp, cuối cùng cũng đến được tầng một, theo đám đông chạy ra bãi đất trống bên ngoài khách sạn, cuối cùng cũng an toàn rồi.Bên ngoài khách sạn có rất nhiều người vây quanh, phần lớn đều là những người chạy ra từ bên trong, còn có một số người xung quanh chạy đến xem náo nhiệt.“Khói lớn quá, thật là tạo nghiệt, không biết bên trong có người không?”“Nghe nói phòng đó là của một vị lãnh đạo đến từ tỉnh khác…”“Tôi vừa mới thấy có mấy chiếc xe cảnh sát đến, chẳng lẽ đám cháy này không phải là tai nạn, mà là do con người gây ra?”...Chỉ thấy hai căn phòng ở tầng bốn của khách sạn đang bốc lên những cuộn khói đen kịt, ở cửa sổ còn có thể nhìn thấy những tia lửa đỏ, dưới lầu đỗ bốn chiếc xe cứu hỏa, còn xe cảnh sát thì không thấy.Lúc này xe cứu hỏa không có chức năng mạnh mẽ như hiện đại, vị trí tầng bốn quá cao, vòi phun nước không thể tiếp cận được, lính cứu hỏa vẫn đang nghĩ cách khác để dập lửa.Kiều Trân Trân cũng giống như mọi người, đang chú ý đến đám cháy, đột nhiên cô nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc trong đám đông, người đó cách cô qua đám đông hỗn loạn, thế mà lại kỳ diệu nhìn nhau, thời gian kéo dài khoảng hai ba giây, cả hai đều sửng sốt.Vân Mộng Hạ VũNhưng đối phương rất nhanh đã hoàn hồn, nhếch miệng cười tà mị với cô, khiến Kiều Trân Trân sợ toát mồ hôi lạnh.Người này là... Đoạn Nhất Phàm?Nhưng lại có chút không giống Đoạn Nhất Phàm, trước kia anh ta luôn cho người ta cảm giác ôn nhu như ngọc, còn bây giờ anh ta toàn thân toát lên vẻ tà khí, ăn mặc cũng lòe loẹt, đeo dây chuyền vàng to và đội mũ cao bồi, trông giống như một tên lưu manh.