Tác giả:

Vào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm…

Chương 258: Chương 258

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Lúc đó Cố Văn Lễ đi vệ sinh nên bảo Văn Cầm trông hành lý và con. Nhưng đứa trẻ lúc đó không khỏe nên hơi quấy khóc, Văn Cầm chỉ lo chăm sóc con mà không để ý nhiều đến hành lý ở bên cạnh nên sau đó bị trộm lấy mất một vali.Mặc dù sau đó Cố Văn Lễ không trách móc cô ta quá nhiều nhưng rõ ràng cuộc sống của họ lại càng ngày càng sa sút hơn. Thậm chí sau này, bọn họ còn phải ngủ dưới gầm cầu.Thậm chí bây giờ Văn Cầm cũng không dám nghĩ tới cuộc sống như này, lúc đó cô ta chỉ mong mình có thể c.h.ế.t quách đi cho rồi.Cũng may mà Cố Văn Lễ nhanh chóng tìm được một công việc khuân vác, dựa vào công việc khuân vác lao động chân tay kiếm được đồng lương ít ỏi, bọn họ cũng thuê được một căn nhà nhỏ tồi tàn và có một nơi ở ổn định.Nhưng do môi trường xung quanh tồi tệ, hàng xóm th* t*c, còn có cả người vô gia cư, cướp giật và đủ loại kẻ xấu nên cuộc sống của Văn Cầm ở nước ngoài rất khổ cực lầm than, khổ không tả được.Sau này thật sự không còn cách nào khác, cảm giác đói bụng mỗi ngày quá khó chịu, Văn Cầm đành phải ra ngoài tìm việc làm nhưng bằng cấp ở Trung Quốc của cô ta lại hoàn toàn không được công nhận ở nước ngoài, nếu không thì Cố Văn Lễ cũng không phải lưu lạc đến mức phải làm công việc khuân vác để kiếm sống. Cuối cùng, Văn Cầm tìm được một công việc rửa bát trong một nhà hàng do người Trung Quốc mở. Người đó còn là bạn của Cố Văn Lễ, vì nể tình đồng hương mới đồng ý để Văn Cầm đến rửa bát.Văn Cầm vốn không muốn đi, nghĩ đường đường là một đại tiểu thư trong như gia đình gia giáo như cô ta mà phải đi rửa bát cho người khác. Đối với Văn Cầm thì chuyện này còn khó chịu hơn cả g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta.Nhưng Văn Cầm thật sự cũng không có can đảm để từ bỏ mạng sống, vì vậy dưới sự khuyên bảo của Cố Văn Lễ và cả sự giày vò của cơn đói bụng mỗi ngày, cuối cùng cô ta cũng buông bỏ lòng tự trọng, đi rửa bát trong nước mắt.Sau này nghe nói Trung Quốc cải cách mở cửa, hai người cũng từng nghĩ đến chuyện về nước nhưng lúc đó bọn họ vẫn còn túng thiếu, chưa nói đến tiền mua vé tàu, ngay cả tiền ăn cơm ngày mai cũng chưa có.Vì vậy hai người chỉ có thể viết thư cho người thân ở trong nước, liên tục viết lần lượt từng lá thư nhưng sau khi gửi thư đi, vẫn không có người nào hồi âm cả, cuối cùng Cố Văn Lễ cũng từ bỏ và chỉ an tâm đi làm ở công ty vận chuyển, giống như cam chịu số phận, người cũng bị giày vò đến mức già đi rất nhiều.Nhưng Văn Cầm vẫn không muốn từ bỏ, lúc đó cô ta mới hơn hai mươi tuổi, cô ta không muốn cả đời mình cứ mãi chật vật khổ sở như vậy, phải chịu khổ vì ba bữa cơm mỗi ngày, nên cô ta vẫn tiếp tục viết thư, tiếp tục chờ đợi, mỗi ngày cứ trôi qua trong sự mong đợi - thất vọng - lại mong đợi - rồi lại thất vọng lần nữa.Thấy vợ mình kiên trì như vậy, cộng thêm Cố Văn Lễ thật sự rất nhớ ba mẹ ở nhà nên anh ấy đã cố gắng chăm chỉ làm việc, tìm đủ mọi cách để kiếm tiền và tiết kiệm tiền.

Lúc đó Cố Văn Lễ đi vệ sinh nên bảo Văn Cầm trông hành lý và con. Nhưng đứa trẻ lúc đó không khỏe nên hơi quấy khóc, Văn Cầm chỉ lo chăm sóc con mà không để ý nhiều đến hành lý ở bên cạnh nên sau đó bị trộm lấy mất một vali.

Mặc dù sau đó Cố Văn Lễ không trách móc cô ta quá nhiều nhưng rõ ràng cuộc sống của họ lại càng ngày càng sa sút hơn. Thậm chí sau này, bọn họ còn phải ngủ dưới gầm cầu.

Thậm chí bây giờ Văn Cầm cũng không dám nghĩ tới cuộc sống như này, lúc đó cô ta chỉ mong mình có thể c.h.ế.t quách đi cho rồi.

Cũng may mà Cố Văn Lễ nhanh chóng tìm được một công việc khuân vác, dựa vào công việc khuân vác lao động chân tay kiếm được đồng lương ít ỏi, bọn họ cũng thuê được một căn nhà nhỏ tồi tàn và có một nơi ở ổn định.

Nhưng do môi trường xung quanh tồi tệ, hàng xóm th* t*c, còn có cả người vô gia cư, cướp giật và đủ loại kẻ xấu nên cuộc sống của Văn Cầm ở nước ngoài rất khổ cực lầm than, khổ không tả được.

Sau này thật sự không còn cách nào khác, cảm giác đói bụng mỗi ngày quá khó chịu, Văn Cầm đành phải ra ngoài tìm việc làm nhưng bằng cấp ở Trung Quốc của cô ta lại hoàn toàn không được công nhận ở nước ngoài, nếu không thì Cố Văn Lễ cũng không phải lưu lạc đến mức phải làm công việc khuân vác để kiếm sống.

 

Cuối cùng, Văn Cầm tìm được một công việc rửa bát trong một nhà hàng do người Trung Quốc mở. Người đó còn là bạn của Cố Văn Lễ, vì nể tình đồng hương mới đồng ý để Văn Cầm đến rửa bát.

Văn Cầm vốn không muốn đi, nghĩ đường đường là một đại tiểu thư trong như gia đình gia giáo như cô ta mà phải đi rửa bát cho người khác. Đối với Văn Cầm thì chuyện này còn khó chịu hơn cả g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta.

Nhưng Văn Cầm thật sự cũng không có can đảm để từ bỏ mạng sống, vì vậy dưới sự khuyên bảo của Cố Văn Lễ và cả sự giày vò của cơn đói bụng mỗi ngày, cuối cùng cô ta cũng buông bỏ lòng tự trọng, đi rửa bát trong nước mắt.

Sau này nghe nói Trung Quốc cải cách mở cửa, hai người cũng từng nghĩ đến chuyện về nước nhưng lúc đó bọn họ vẫn còn túng thiếu, chưa nói đến tiền mua vé tàu, ngay cả tiền ăn cơm ngày mai cũng chưa có.

Vì vậy hai người chỉ có thể viết thư cho người thân ở trong nước, liên tục viết lần lượt từng lá thư nhưng sau khi gửi thư đi, vẫn không có người nào hồi âm cả, cuối cùng Cố Văn Lễ cũng từ bỏ và chỉ an tâm đi làm ở công ty vận chuyển, giống như cam chịu số phận, người cũng bị giày vò đến mức già đi rất nhiều.

Nhưng Văn Cầm vẫn không muốn từ bỏ, lúc đó cô ta mới hơn hai mươi tuổi, cô ta không muốn cả đời mình cứ mãi chật vật khổ sở như vậy, phải chịu khổ vì ba bữa cơm mỗi ngày, nên cô ta vẫn tiếp tục viết thư, tiếp tục chờ đợi, mỗi ngày cứ trôi qua trong sự mong đợi - thất vọng - lại mong đợi - rồi lại thất vọng lần nữa.

Thấy vợ mình kiên trì như vậy, cộng thêm Cố Văn Lễ thật sự rất nhớ ba mẹ ở nhà nên anh ấy đã cố gắng chăm chỉ làm việc, tìm đủ mọi cách để kiếm tiền và tiết kiệm tiền.

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Lúc đó Cố Văn Lễ đi vệ sinh nên bảo Văn Cầm trông hành lý và con. Nhưng đứa trẻ lúc đó không khỏe nên hơi quấy khóc, Văn Cầm chỉ lo chăm sóc con mà không để ý nhiều đến hành lý ở bên cạnh nên sau đó bị trộm lấy mất một vali.Mặc dù sau đó Cố Văn Lễ không trách móc cô ta quá nhiều nhưng rõ ràng cuộc sống của họ lại càng ngày càng sa sút hơn. Thậm chí sau này, bọn họ còn phải ngủ dưới gầm cầu.Thậm chí bây giờ Văn Cầm cũng không dám nghĩ tới cuộc sống như này, lúc đó cô ta chỉ mong mình có thể c.h.ế.t quách đi cho rồi.Cũng may mà Cố Văn Lễ nhanh chóng tìm được một công việc khuân vác, dựa vào công việc khuân vác lao động chân tay kiếm được đồng lương ít ỏi, bọn họ cũng thuê được một căn nhà nhỏ tồi tàn và có một nơi ở ổn định.Nhưng do môi trường xung quanh tồi tệ, hàng xóm th* t*c, còn có cả người vô gia cư, cướp giật và đủ loại kẻ xấu nên cuộc sống của Văn Cầm ở nước ngoài rất khổ cực lầm than, khổ không tả được.Sau này thật sự không còn cách nào khác, cảm giác đói bụng mỗi ngày quá khó chịu, Văn Cầm đành phải ra ngoài tìm việc làm nhưng bằng cấp ở Trung Quốc của cô ta lại hoàn toàn không được công nhận ở nước ngoài, nếu không thì Cố Văn Lễ cũng không phải lưu lạc đến mức phải làm công việc khuân vác để kiếm sống. Cuối cùng, Văn Cầm tìm được một công việc rửa bát trong một nhà hàng do người Trung Quốc mở. Người đó còn là bạn của Cố Văn Lễ, vì nể tình đồng hương mới đồng ý để Văn Cầm đến rửa bát.Văn Cầm vốn không muốn đi, nghĩ đường đường là một đại tiểu thư trong như gia đình gia giáo như cô ta mà phải đi rửa bát cho người khác. Đối với Văn Cầm thì chuyện này còn khó chịu hơn cả g.i.ế.c c.h.ế.t cô ta.Nhưng Văn Cầm thật sự cũng không có can đảm để từ bỏ mạng sống, vì vậy dưới sự khuyên bảo của Cố Văn Lễ và cả sự giày vò của cơn đói bụng mỗi ngày, cuối cùng cô ta cũng buông bỏ lòng tự trọng, đi rửa bát trong nước mắt.Sau này nghe nói Trung Quốc cải cách mở cửa, hai người cũng từng nghĩ đến chuyện về nước nhưng lúc đó bọn họ vẫn còn túng thiếu, chưa nói đến tiền mua vé tàu, ngay cả tiền ăn cơm ngày mai cũng chưa có.Vì vậy hai người chỉ có thể viết thư cho người thân ở trong nước, liên tục viết lần lượt từng lá thư nhưng sau khi gửi thư đi, vẫn không có người nào hồi âm cả, cuối cùng Cố Văn Lễ cũng từ bỏ và chỉ an tâm đi làm ở công ty vận chuyển, giống như cam chịu số phận, người cũng bị giày vò đến mức già đi rất nhiều.Nhưng Văn Cầm vẫn không muốn từ bỏ, lúc đó cô ta mới hơn hai mươi tuổi, cô ta không muốn cả đời mình cứ mãi chật vật khổ sở như vậy, phải chịu khổ vì ba bữa cơm mỗi ngày, nên cô ta vẫn tiếp tục viết thư, tiếp tục chờ đợi, mỗi ngày cứ trôi qua trong sự mong đợi - thất vọng - lại mong đợi - rồi lại thất vọng lần nữa.Thấy vợ mình kiên trì như vậy, cộng thêm Cố Văn Lễ thật sự rất nhớ ba mẹ ở nhà nên anh ấy đã cố gắng chăm chỉ làm việc, tìm đủ mọi cách để kiếm tiền và tiết kiệm tiền.

Chương 258: Chương 258