Tác giả:

Vào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm…

Chương 264: Chương 264

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Cô ấy đã cố gắng, rất xuất sắc, cô ấy không nên để thua kém cả một cô thôn nữ. Nhất định là Kiều Trân Trân, là Kiều Trân Trân đã chặn đường đi của cô ấy!Nếu không có Kiều Trân Trân, cô ấy và Tống Cẩn sẽ là một đôi trời sinh. Như vậy cô ấy cũng sẽ không một mình ngồi tàu về Thiểm Bắc, rồi gặp được tên khốn Đoạn Nhất Phàm đó. Chính Kiều Trân Trân đã cướp mất Tống Cẩn, mới khiến cô ta thê thảm như bây giờ.Thậm chí bây giờ đã ra ngoài, có thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời rồi nhưng cô ấy cũng không dám xuất hiện trước mặt Tống Cẩn nữa. Cô ấy sợ Tống Cẩn sẽ nhìn mình bằng ánh mắt khác thường, cô ấy không chịu được!Vân Thư biết bây giờ Tống Cẩn đã mở một nhà máy cơ khí Tống thị, làm ăn rất tốt, đã nhiều lần đăng lên báo và đài truyền hình, sắp trở thành tiêu chuẩn của doanh nghiệp tư nhân rồi. Báo cáo kinh tế của chính phủ mỗi kỳ đều nhắc đến nhà máy cơ khí Tống thị, còn khen ngợi nó đã dẫn đầu nền kinh tế thị trường.Tống Cẩn cũng bị liên lụy đến chuyện đặc vụ nên anh mới rời khỏi căn cứ Côn Bằng nhưng bây giờ anh vẫn có thể làm tốt như vậy. Vì thế Vân Thư cũng cảm thấy mình có thể, bởi vì cô ấy cũng xuất sắc giống như Tống Cẩn.Một ngày nào đó, cô ấy Vân Thư cũng có thể đứng đường hoàng ở trước mặt Tống Cẩn, sau đó để anh hiểu ra cô ta còn tốt hơn người vợ mù chữ ở nông thôn của anh gấp trăm lần, gấp nghìn lần.Vân Mộng Hạ VũVân Thư vốn không định kết hôn với Lục Minh nhưng cô ấy muốn vươn lên thì cần rất nhiều tiền và quan hệ. Nhưng vì chuyện của cô ấy mà nhà họ Vân bọn họ cũng bị liên lụy, đã không còn như trước nữa nên cô ấy nhắm vào Lục Minh có gia thế và bối cảnh tốt.Lợi dụng tình yêu của Lục Minh dành cho cô ấy cộng thêm mọi chuyện diễn ra khá thuận lợi nên Vân Thư dần dần lại trở thành thiên chi kiêu nữ kiêu ngạo tự tin như trước đây.Vân Thư dự định trong lòng, sau khi kết hôn, cô ấy cũng sẽ mở nhà máy làm bà chủ giống như Tống Cẩn. Lục Minh và gia đình anh ấy đều ủng hộ cô ấy làm chuyện này. Thậm chí Vân Thư còn muốn không tổ chức đám cưới mà trực tiếp bắt tay vào làm nhưng Lục Minh và gia đình anh ấy chắc chắn sẽ không đồng ý nên Vân Thư cũng chỉ đành nhẫn nại đối phó.Vân Thư không ngờ thầy Cố đột nhiên sẽ được chuyển từ căn cứ Côn Bằng về Bắc Kinh. Hôm qua khi biết tin, cô đã sợ đến toát mồ hôi lạnh, bởi vì thầy Cố biết quá khứ đen tối của cô ấy nên cô ấy lo thầy Cố sẽ tiết lộ bí mật của mình ra.Tuy nhiên thầy Cố không phải là người nhiều lời, cũng không phải là người thích xen vào chuyện của người khác. Ông ấy có thể sẽ không nói với người ngoài nhưng không chịu được sẽ nói với gia đình. Vì vậy, Vân Thư thật sự có ý định đến thăm thầy Cố, muốn nhờ ông ấy giữ bí mật cho mình.Hơn nữa, vừa rồi Vân Thư đã thử thăm dò Văn Cầm, cô ấy không quen biết mình, cũng không biết những chuyện đã xảy ra ở căn cứ Côn Bằng của mình nên Vân Thư cũng nhẹ nhõm một nửa.Tối hôm đó, Vân Thư xách đồ, một mình đến thăm nhà thầy Cố. Cô ấy đến với danh nghĩa học sinh đến thăm thầy, cộng thêm ban ngày cũng đã chào hỏi Văn Cầm, nên thầy Cố cũng không nghĩ nhiều đến chuyện Vân Thư đến nhà.

Cô ấy đã cố gắng, rất xuất sắc, cô ấy không nên để thua kém cả một cô thôn nữ. Nhất định là Kiều Trân Trân, là Kiều Trân Trân đã chặn đường đi của cô ấy!

Nếu không có Kiều Trân Trân, cô ấy và Tống Cẩn sẽ là một đôi trời sinh. Như vậy cô ấy cũng sẽ không một mình ngồi tàu về Thiểm Bắc, rồi gặp được tên khốn Đoạn Nhất Phàm đó. Chính Kiều Trân Trân đã cướp mất Tống Cẩn, mới khiến cô ta thê thảm như bây giờ.

Thậm chí bây giờ đã ra ngoài, có thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời rồi nhưng cô ấy cũng không dám xuất hiện trước mặt Tống Cẩn nữa. Cô ấy sợ Tống Cẩn sẽ nhìn mình bằng ánh mắt khác thường, cô ấy không chịu được!

Vân Thư biết bây giờ Tống Cẩn đã mở một nhà máy cơ khí Tống thị, làm ăn rất tốt, đã nhiều lần đăng lên báo và đài truyền hình, sắp trở thành tiêu chuẩn của doanh nghiệp tư nhân rồi. Báo cáo kinh tế của chính phủ mỗi kỳ đều nhắc đến nhà máy cơ khí Tống thị, còn khen ngợi nó đã dẫn đầu nền kinh tế thị trường.

Tống Cẩn cũng bị liên lụy đến chuyện đặc vụ nên anh mới rời khỏi căn cứ Côn Bằng nhưng bây giờ anh vẫn có thể làm tốt như vậy. Vì thế Vân Thư cũng cảm thấy mình có thể, bởi vì cô ấy cũng xuất sắc giống như Tống Cẩn.

Một ngày nào đó, cô ấy Vân Thư cũng có thể đứng đường hoàng ở trước mặt Tống Cẩn, sau đó để anh hiểu ra cô ta còn tốt hơn người vợ mù chữ ở nông thôn của anh gấp trăm lần, gấp nghìn lần.

Vân Mộng Hạ Vũ

Vân Thư vốn không định kết hôn với Lục Minh nhưng cô ấy muốn vươn lên thì cần rất nhiều tiền và quan hệ. Nhưng vì chuyện của cô ấy mà nhà họ Vân bọn họ cũng bị liên lụy, đã không còn như trước nữa nên cô ấy nhắm vào Lục Minh có gia thế và bối cảnh tốt.

Lợi dụng tình yêu của Lục Minh dành cho cô ấy cộng thêm mọi chuyện diễn ra khá thuận lợi nên Vân Thư dần dần lại trở thành thiên chi kiêu nữ kiêu ngạo tự tin như trước đây.

Vân Thư dự định trong lòng, sau khi kết hôn, cô ấy cũng sẽ mở nhà máy làm bà chủ giống như Tống Cẩn. Lục Minh và gia đình anh ấy đều ủng hộ cô ấy làm chuyện này. Thậm chí Vân Thư còn muốn không tổ chức đám cưới mà trực tiếp bắt tay vào làm nhưng Lục Minh và gia đình anh ấy chắc chắn sẽ không đồng ý nên Vân Thư cũng chỉ đành nhẫn nại đối phó.

Vân Thư không ngờ thầy Cố đột nhiên sẽ được chuyển từ căn cứ Côn Bằng về Bắc Kinh. Hôm qua khi biết tin, cô đã sợ đến toát mồ hôi lạnh, bởi vì thầy Cố biết quá khứ đen tối của cô ấy nên cô ấy lo thầy Cố sẽ tiết lộ bí mật của mình ra.

Tuy nhiên thầy Cố không phải là người nhiều lời, cũng không phải là người thích xen vào chuyện của người khác. Ông ấy có thể sẽ không nói với người ngoài nhưng không chịu được sẽ nói với gia đình. Vì vậy, Vân Thư thật sự có ý định đến thăm thầy Cố, muốn nhờ ông ấy giữ bí mật cho mình.

Hơn nữa, vừa rồi Vân Thư đã thử thăm dò Văn Cầm, cô ấy không quen biết mình, cũng không biết những chuyện đã xảy ra ở căn cứ Côn Bằng của mình nên Vân Thư cũng nhẹ nhõm một nửa.

Tối hôm đó, Vân Thư xách đồ, một mình đến thăm nhà thầy Cố. Cô ấy đến với danh nghĩa học sinh đến thăm thầy, cộng thêm ban ngày cũng đã chào hỏi Văn Cầm, nên thầy Cố cũng không nghĩ nhiều đến chuyện Vân Thư đến nhà.

Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Cô ấy đã cố gắng, rất xuất sắc, cô ấy không nên để thua kém cả một cô thôn nữ. Nhất định là Kiều Trân Trân, là Kiều Trân Trân đã chặn đường đi của cô ấy!Nếu không có Kiều Trân Trân, cô ấy và Tống Cẩn sẽ là một đôi trời sinh. Như vậy cô ấy cũng sẽ không một mình ngồi tàu về Thiểm Bắc, rồi gặp được tên khốn Đoạn Nhất Phàm đó. Chính Kiều Trân Trân đã cướp mất Tống Cẩn, mới khiến cô ta thê thảm như bây giờ.Thậm chí bây giờ đã ra ngoài, có thể nhìn thấy ánh sáng mặt trời rồi nhưng cô ấy cũng không dám xuất hiện trước mặt Tống Cẩn nữa. Cô ấy sợ Tống Cẩn sẽ nhìn mình bằng ánh mắt khác thường, cô ấy không chịu được!Vân Thư biết bây giờ Tống Cẩn đã mở một nhà máy cơ khí Tống thị, làm ăn rất tốt, đã nhiều lần đăng lên báo và đài truyền hình, sắp trở thành tiêu chuẩn của doanh nghiệp tư nhân rồi. Báo cáo kinh tế của chính phủ mỗi kỳ đều nhắc đến nhà máy cơ khí Tống thị, còn khen ngợi nó đã dẫn đầu nền kinh tế thị trường.Tống Cẩn cũng bị liên lụy đến chuyện đặc vụ nên anh mới rời khỏi căn cứ Côn Bằng nhưng bây giờ anh vẫn có thể làm tốt như vậy. Vì thế Vân Thư cũng cảm thấy mình có thể, bởi vì cô ấy cũng xuất sắc giống như Tống Cẩn.Một ngày nào đó, cô ấy Vân Thư cũng có thể đứng đường hoàng ở trước mặt Tống Cẩn, sau đó để anh hiểu ra cô ta còn tốt hơn người vợ mù chữ ở nông thôn của anh gấp trăm lần, gấp nghìn lần.Vân Mộng Hạ VũVân Thư vốn không định kết hôn với Lục Minh nhưng cô ấy muốn vươn lên thì cần rất nhiều tiền và quan hệ. Nhưng vì chuyện của cô ấy mà nhà họ Vân bọn họ cũng bị liên lụy, đã không còn như trước nữa nên cô ấy nhắm vào Lục Minh có gia thế và bối cảnh tốt.Lợi dụng tình yêu của Lục Minh dành cho cô ấy cộng thêm mọi chuyện diễn ra khá thuận lợi nên Vân Thư dần dần lại trở thành thiên chi kiêu nữ kiêu ngạo tự tin như trước đây.Vân Thư dự định trong lòng, sau khi kết hôn, cô ấy cũng sẽ mở nhà máy làm bà chủ giống như Tống Cẩn. Lục Minh và gia đình anh ấy đều ủng hộ cô ấy làm chuyện này. Thậm chí Vân Thư còn muốn không tổ chức đám cưới mà trực tiếp bắt tay vào làm nhưng Lục Minh và gia đình anh ấy chắc chắn sẽ không đồng ý nên Vân Thư cũng chỉ đành nhẫn nại đối phó.Vân Thư không ngờ thầy Cố đột nhiên sẽ được chuyển từ căn cứ Côn Bằng về Bắc Kinh. Hôm qua khi biết tin, cô đã sợ đến toát mồ hôi lạnh, bởi vì thầy Cố biết quá khứ đen tối của cô ấy nên cô ấy lo thầy Cố sẽ tiết lộ bí mật của mình ra.Tuy nhiên thầy Cố không phải là người nhiều lời, cũng không phải là người thích xen vào chuyện của người khác. Ông ấy có thể sẽ không nói với người ngoài nhưng không chịu được sẽ nói với gia đình. Vì vậy, Vân Thư thật sự có ý định đến thăm thầy Cố, muốn nhờ ông ấy giữ bí mật cho mình.Hơn nữa, vừa rồi Vân Thư đã thử thăm dò Văn Cầm, cô ấy không quen biết mình, cũng không biết những chuyện đã xảy ra ở căn cứ Côn Bằng của mình nên Vân Thư cũng nhẹ nhõm một nửa.Tối hôm đó, Vân Thư xách đồ, một mình đến thăm nhà thầy Cố. Cô ấy đến với danh nghĩa học sinh đến thăm thầy, cộng thêm ban ngày cũng đã chào hỏi Văn Cầm, nên thầy Cố cũng không nghĩ nhiều đến chuyện Vân Thư đến nhà.

Chương 264: Chương 264