Vào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm…
Chương 272: Chương 272
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Quan hệ của Tống Cẩn và Lục Minh cũng không tốt lắm nhưng nếu Vân Thư thật sự lừa hôn thì quả thật có chút không tử tế. Dù sao mọi người đều lớn lên trong đại viện của chính phủ.Hơn nữa quan hệ giữa nhà họ Vân và nhà họ Lục vẫn luôn khá tốt cho nên sẽ không có chuyện lừa hôn đâu.Dù sao thì đây cũng là chuyện của Lục Minh và Vân Thư, Kiều Trân Trân cũng chỉ tùy tiện nói vài câu, không có đào sâu, ở nhà máy ăn trưa với Tống Cẩn xong thì đưa Tống Hữu Hữu về.Trên đường về, Kiều Trân Trân bỗng nhiên lóe lên một tia sáng, sao Vân Thư lại phải đến Nhà máy cơ khí Tống thị để đưa thiệp mời chứ không đến tứ hợp viện chứ? Nếu không phải hôm nay cô tình cờ đến tìm Tống Cẩn, chẳng phải là... Hơn nữa, rõ ràng hôm nay Vân Thư đến đây còn cố ý ăn mặc xinh đẹp.Càng nghĩ càng thấy giống thuyết âm mưu, Kiều Trân Trân cảm thấy miếng thịt mỡ nhà mình có khả năng đã bị Vân Thư nhắm trúng.Cô chỉ thấy hơi khó hiểu, Vân Thư đến đưa thiệp mời kết hôn, nếu Tống Cẩn thật sự có ý gì với cô ta, chẳng lẽ cô ta nghĩ Tống Cẩn sẽ đến cướp hôn sao? Không phải Vân Thư là thiên kim tiểu thư thông minh? Sao cô lại cảm giác giờ cô ta không thông minh lắm.Xem ra, đợi tối Tống Cẩn về, cô phải gõ chuông cảnh báo anh để đề phòng trước.Vân Mộng Hạ Vũ...Trưa Lục Minh uống chút thuốc cảm rồi về phòng ngủ, sáng về anh ta đã thấy rõ Vân Thư rất không vui. Nếu bình thường anh ta đã chạy đến dỗ dành rồi nhưng hôm nay cảm thấy rất mệt, về đến nhà cũng không nói một lời.Tất nhiên Vân Thư cũng đang bực bội, hoàn toàn không muốn để ý đến Lục Minh. Cho nên Vân Thư cũng không để ý chuyện Lục Minh có muốn nói chuyện hay không.Buổi chiều, Vân Thư đến nhà thầy Cố chơi, thầy Cố và Cố Văn Lễ đi làm nên đương nhiên không có ở nhà, trong nhà chỉ có Văn Cầm và người giúp việc dì Lý.Văn Cầm tỏ ra đặc biệt chào đón khi thấy Vân Thư đến, cô ta đã hỏi thăm chị Lưu hàng xóm kỹ càng về Vân Thư.Cô gái này không chỉ bản thân ưu tú, có học vấn ở nước ngoài mà gia thế cũng rất tốt. Văn Cầm rất muốn kết giao với người như vậy.Vân Thư vừa đến, Văn Cầm đã vội vàng gọi dì Lý đi pha trà, hơn nữa còn phải pha bằng loại trà ngon nhất.Vân Thư đang đầy bụng tức tối, nhưng đến nhà Văn Cầm lại được đối xử theo tiêu chuẩn cao nhất nên cơn tức giận trong lòng cũng coi như thoải mái hơn. Vì vậy, thái độ với Văn Cầm cũng càng thêm hòa nhã....“Cô nói gì cơ? Hùn vốn làm ăn sao?”Văn Cầm không ngờ Vân Thư lại đến tìm cô ta để hùn vốn làm ăn. Nói thật, cô ta rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, không lo chuyện ăn mặc, còn có người giúp việc hầu hạ. Cô hòan toàn không từng nghĩ đến chuyện phấn đấu hay chuyện phụ nữ cũng có thể gánh vác nửa bầu trời gì cả.Nhưng Vân Thư vẫn ở bên cạnh khuyên nhủ: “Chị Tiểu Cầm, chị cũng là người có trí thức cao, không giống những bà nội trợ bình thường. Phụ nữ nhất định phải có tiền trong tay mới có thể sống sung túc được.”“Chị nghĩ xem, ngày nào chị cũng thoa kem dưỡng da, xịt nước hoa, còn cả những bộ quần áo, giày dép và túi xách đẹp đẽ kia, cái nào mà không cần tiền. Chẳng lẽ chị đều phải xin chồng mình sao?”
Quan hệ của Tống Cẩn và Lục Minh cũng không tốt lắm nhưng nếu Vân Thư thật sự lừa hôn thì quả thật có chút không tử tế. Dù sao mọi người đều lớn lên trong đại viện của chính phủ.
Hơn nữa quan hệ giữa nhà họ Vân và nhà họ Lục vẫn luôn khá tốt cho nên sẽ không có chuyện lừa hôn đâu.
Dù sao thì đây cũng là chuyện của Lục Minh và Vân Thư, Kiều Trân Trân cũng chỉ tùy tiện nói vài câu, không có đào sâu, ở nhà máy ăn trưa với Tống Cẩn xong thì đưa Tống Hữu Hữu về.
Trên đường về, Kiều Trân Trân bỗng nhiên lóe lên một tia sáng, sao Vân Thư lại phải đến Nhà máy cơ khí Tống thị để đưa thiệp mời chứ không đến tứ hợp viện chứ? Nếu không phải hôm nay cô tình cờ đến tìm Tống Cẩn, chẳng phải là... Hơn nữa, rõ ràng hôm nay Vân Thư đến đây còn cố ý ăn mặc xinh đẹp.
Càng nghĩ càng thấy giống thuyết âm mưu, Kiều Trân Trân cảm thấy miếng thịt mỡ nhà mình có khả năng đã bị Vân Thư nhắm trúng.
Cô chỉ thấy hơi khó hiểu, Vân Thư đến đưa thiệp mời kết hôn, nếu Tống Cẩn thật sự có ý gì với cô ta, chẳng lẽ cô ta nghĩ Tống Cẩn sẽ đến cướp hôn sao? Không phải Vân Thư là thiên kim tiểu thư thông minh? Sao cô lại cảm giác giờ cô ta không thông minh lắm.
Xem ra, đợi tối Tống Cẩn về, cô phải gõ chuông cảnh báo anh để đề phòng trước.
Vân Mộng Hạ Vũ
...
Trưa Lục Minh uống chút thuốc cảm rồi về phòng ngủ, sáng về anh ta đã thấy rõ Vân Thư rất không vui. Nếu bình thường anh ta đã chạy đến dỗ dành rồi nhưng hôm nay cảm thấy rất mệt, về đến nhà cũng không nói một lời.
Tất nhiên Vân Thư cũng đang bực bội, hoàn toàn không muốn để ý đến Lục Minh. Cho nên Vân Thư cũng không để ý chuyện Lục Minh có muốn nói chuyện hay không.
Buổi chiều, Vân Thư đến nhà thầy Cố chơi, thầy Cố và Cố Văn Lễ đi làm nên đương nhiên không có ở nhà, trong nhà chỉ có Văn Cầm và người giúp việc dì Lý.
Văn Cầm tỏ ra đặc biệt chào đón khi thấy Vân Thư đến, cô ta đã hỏi thăm chị Lưu hàng xóm kỹ càng về Vân Thư.
Cô gái này không chỉ bản thân ưu tú, có học vấn ở nước ngoài mà gia thế cũng rất tốt. Văn Cầm rất muốn kết giao với người như vậy.
Vân Thư vừa đến, Văn Cầm đã vội vàng gọi dì Lý đi pha trà, hơn nữa còn phải pha bằng loại trà ngon nhất.
Vân Thư đang đầy bụng tức tối, nhưng đến nhà Văn Cầm lại được đối xử theo tiêu chuẩn cao nhất nên cơn tức giận trong lòng cũng coi như thoải mái hơn. Vì vậy, thái độ với Văn Cầm cũng càng thêm hòa nhã.
...
“Cô nói gì cơ? Hùn vốn làm ăn sao?”
Văn Cầm không ngờ Vân Thư lại đến tìm cô ta để hùn vốn làm ăn. Nói thật, cô ta rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, không lo chuyện ăn mặc, còn có người giúp việc hầu hạ. Cô hòan toàn không từng nghĩ đến chuyện phấn đấu hay chuyện phụ nữ cũng có thể gánh vác nửa bầu trời gì cả.
Nhưng Vân Thư vẫn ở bên cạnh khuyên nhủ: “Chị Tiểu Cầm, chị cũng là người có trí thức cao, không giống những bà nội trợ bình thường. Phụ nữ nhất định phải có tiền trong tay mới có thể sống sung túc được.”
“Chị nghĩ xem, ngày nào chị cũng thoa kem dưỡng da, xịt nước hoa, còn cả những bộ quần áo, giày dép và túi xách đẹp đẽ kia, cái nào mà không cần tiền. Chẳng lẽ chị đều phải xin chồng mình sao?”
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Quan hệ của Tống Cẩn và Lục Minh cũng không tốt lắm nhưng nếu Vân Thư thật sự lừa hôn thì quả thật có chút không tử tế. Dù sao mọi người đều lớn lên trong đại viện của chính phủ.Hơn nữa quan hệ giữa nhà họ Vân và nhà họ Lục vẫn luôn khá tốt cho nên sẽ không có chuyện lừa hôn đâu.Dù sao thì đây cũng là chuyện của Lục Minh và Vân Thư, Kiều Trân Trân cũng chỉ tùy tiện nói vài câu, không có đào sâu, ở nhà máy ăn trưa với Tống Cẩn xong thì đưa Tống Hữu Hữu về.Trên đường về, Kiều Trân Trân bỗng nhiên lóe lên một tia sáng, sao Vân Thư lại phải đến Nhà máy cơ khí Tống thị để đưa thiệp mời chứ không đến tứ hợp viện chứ? Nếu không phải hôm nay cô tình cờ đến tìm Tống Cẩn, chẳng phải là... Hơn nữa, rõ ràng hôm nay Vân Thư đến đây còn cố ý ăn mặc xinh đẹp.Càng nghĩ càng thấy giống thuyết âm mưu, Kiều Trân Trân cảm thấy miếng thịt mỡ nhà mình có khả năng đã bị Vân Thư nhắm trúng.Cô chỉ thấy hơi khó hiểu, Vân Thư đến đưa thiệp mời kết hôn, nếu Tống Cẩn thật sự có ý gì với cô ta, chẳng lẽ cô ta nghĩ Tống Cẩn sẽ đến cướp hôn sao? Không phải Vân Thư là thiên kim tiểu thư thông minh? Sao cô lại cảm giác giờ cô ta không thông minh lắm.Xem ra, đợi tối Tống Cẩn về, cô phải gõ chuông cảnh báo anh để đề phòng trước.Vân Mộng Hạ Vũ...Trưa Lục Minh uống chút thuốc cảm rồi về phòng ngủ, sáng về anh ta đã thấy rõ Vân Thư rất không vui. Nếu bình thường anh ta đã chạy đến dỗ dành rồi nhưng hôm nay cảm thấy rất mệt, về đến nhà cũng không nói một lời.Tất nhiên Vân Thư cũng đang bực bội, hoàn toàn không muốn để ý đến Lục Minh. Cho nên Vân Thư cũng không để ý chuyện Lục Minh có muốn nói chuyện hay không.Buổi chiều, Vân Thư đến nhà thầy Cố chơi, thầy Cố và Cố Văn Lễ đi làm nên đương nhiên không có ở nhà, trong nhà chỉ có Văn Cầm và người giúp việc dì Lý.Văn Cầm tỏ ra đặc biệt chào đón khi thấy Vân Thư đến, cô ta đã hỏi thăm chị Lưu hàng xóm kỹ càng về Vân Thư.Cô gái này không chỉ bản thân ưu tú, có học vấn ở nước ngoài mà gia thế cũng rất tốt. Văn Cầm rất muốn kết giao với người như vậy.Vân Thư vừa đến, Văn Cầm đã vội vàng gọi dì Lý đi pha trà, hơn nữa còn phải pha bằng loại trà ngon nhất.Vân Thư đang đầy bụng tức tối, nhưng đến nhà Văn Cầm lại được đối xử theo tiêu chuẩn cao nhất nên cơn tức giận trong lòng cũng coi như thoải mái hơn. Vì vậy, thái độ với Văn Cầm cũng càng thêm hòa nhã....“Cô nói gì cơ? Hùn vốn làm ăn sao?”Văn Cầm không ngờ Vân Thư lại đến tìm cô ta để hùn vốn làm ăn. Nói thật, cô ta rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, không lo chuyện ăn mặc, còn có người giúp việc hầu hạ. Cô hòan toàn không từng nghĩ đến chuyện phấn đấu hay chuyện phụ nữ cũng có thể gánh vác nửa bầu trời gì cả.Nhưng Vân Thư vẫn ở bên cạnh khuyên nhủ: “Chị Tiểu Cầm, chị cũng là người có trí thức cao, không giống những bà nội trợ bình thường. Phụ nữ nhất định phải có tiền trong tay mới có thể sống sung túc được.”“Chị nghĩ xem, ngày nào chị cũng thoa kem dưỡng da, xịt nước hoa, còn cả những bộ quần áo, giày dép và túi xách đẹp đẽ kia, cái nào mà không cần tiền. Chẳng lẽ chị đều phải xin chồng mình sao?”