Vào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm…
Chương 352: Chương 352
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Mặc dù quân chính phân gia, thuộc hệ thống khác nhau nhưng đối với thân phận của Triệu Đại Cương, Hạ Minh đương nhiên hiểu rõ. Lúc mới được điều đến đây, cha anh là Hạ Trường Giang đã cố ý tìm hiểu quan hệ trong giới ở Kinh thành, đương nhiên cũng bao gồm cả quân bộ.Mặc dù tình hình quân bộ họ không hiểu rõ lắm nhưng Hạ Trường Giang đã đặc biệt dặn anh không được đắc tội với một số người, mà Triệu Đại Cương này đứng đầu danh sách “Một số người” đó.Lúc nãy Hạ Minh thấy Văn Cầm kéo Kiều Trân Trân lại nói chuyện, anh còn muốn nhân cơ hội này làm quen nhưng không ngờ Văn Cầm và Vân Thư, hai con ngốc này lại trực tiếp đắc tội với người ta.Vân Mộng Hạ VũVăn Cầm là con dâu của thầy Cố, Hạ Minh không quản được nhưng Vân Thư là hôn thê của anh ta. Hai người đã đính hôn rồi, điều này khiến anh rất tức giận, chỉ là giáo dưỡng tốt khiến anh không nổi giận tại chỗ nhưng trong lòng anh đã có chút trách Vân Thư.Mà lúc này Vân Thư còn đắm chìm trong cảm xúc của mình, hoàn toàn không phát hiện ra sự khác thường của Hạ Minh.Lễ mừng thọ sáu mươi của thầy Cố được tổ chức rất trọn vẹn, có rất nhiều người đến dự, bày ít nhất ba mươi bàn tiệc. Xem ra Cố Văn Lễ và Văn Cầm đã bỏ rất nhiều tâm tư cho bữa tiệc mừng thọ này.Nhưng Kiều Trân Trân lại có chút thắc mắc, không phải nói là người thân của thầy Cố đều đã mất liên lạc rồi sao, sao lại có nhiều người đến vậy? Cố Văn Lễ và Văn Cầm không phải là đã mời tất cả những người quen biết đến chứ? Thật là... có nhiều mối quan hệ tốt.Thực ra đây là ý của Văn Cầm, là cô ta chủ trương tổ chức lớn như vậy. Không biết có phải là để thu tiền mừng hay không mà những người có chút quan hệ với nhà họ đều được mời đến, còn bỏ không ít tâm tư để tìm hiểu tung tích những học trò trước đây của thầy Cố, chỉ cần liên lạc được thì đều gửi lời mời.Vì vậy, Văn Cầm còn đặc biệt bỏ ra ba mươi đồng để mua một tấm vải mới, may một chiếc sườn xám mới. Chỉ là không ngờ cô ta còn chưa kịp ra ngoài khoe khoang thì đã bị Kiều Trân Trân mỉa mai một trận.Trong thời đại mà thu nhập bình quân đầu người chỉ có hai chữ số này thì ba mươi đồng mua vải thực sự không tệ, bình thường mọi người trong nhà chỉ có thể mặc quần áo mười mấy đồng.Vốn còn định gây chú ý, Văn Cầm lập tức mất hết hứng.Trước khi ra khỏi cửa đến nhà hàng, Văn Cầm còn nghiêm túc cân nhắc xem có nên quay về phòng thay một bộ quần áo đắt tiền hơn không. Nhưng nếu cô ta thay rồi, bị Kiều Trân Trân nhìn thấy, chẳng phải sẽ khiến cô ta nghĩ rằng mình chột dạ sao, làm sao được!Cuối cùng Văn Cầm vẫn mặc sườn xám mới ra ngoài, chỉ là không còn tâm trạng tốt như sáng sớm nữa, đều tại Kiều Trân Trân. Văn Cầm cảm thấy mình có phải là khắc mệnh với cô không, nếu không thì sao mỗi lần gặp Kiều Trân Trân, cô ta đều không vui.Tâm trạng của Vân Thư còn tệ hơn, vì vừa rồi Hạ Minh đã nghiêm khắc cảnh cáo cô ta không được gây thù chuốc oán với Kiều Trân Trân, thậm chí còn khuyên cô ta lát nữa ăn xong cơm thì cùng anh ta qua xin lỗi Kiều Trân Trân.
Mặc dù quân chính phân gia, thuộc hệ thống khác nhau nhưng đối với thân phận của Triệu Đại Cương, Hạ Minh đương nhiên hiểu rõ. Lúc mới được điều đến đây, cha anh là Hạ Trường Giang đã cố ý tìm hiểu quan hệ trong giới ở Kinh thành, đương nhiên cũng bao gồm cả quân bộ.
Mặc dù tình hình quân bộ họ không hiểu rõ lắm nhưng Hạ Trường Giang đã đặc biệt dặn anh không được đắc tội với một số người, mà Triệu Đại Cương này đứng đầu danh sách “Một số người” đó.
Lúc nãy Hạ Minh thấy Văn Cầm kéo Kiều Trân Trân lại nói chuyện, anh còn muốn nhân cơ hội này làm quen nhưng không ngờ Văn Cầm và Vân Thư, hai con ngốc này lại trực tiếp đắc tội với người ta.
Vân Mộng Hạ Vũ
Văn Cầm là con dâu của thầy Cố, Hạ Minh không quản được nhưng Vân Thư là hôn thê của anh ta. Hai người đã đính hôn rồi, điều này khiến anh rất tức giận, chỉ là giáo dưỡng tốt khiến anh không nổi giận tại chỗ nhưng trong lòng anh đã có chút trách Vân Thư.
Mà lúc này Vân Thư còn đắm chìm trong cảm xúc của mình, hoàn toàn không phát hiện ra sự khác thường của Hạ Minh.
Lễ mừng thọ sáu mươi của thầy Cố được tổ chức rất trọn vẹn, có rất nhiều người đến dự, bày ít nhất ba mươi bàn tiệc. Xem ra Cố Văn Lễ và Văn Cầm đã bỏ rất nhiều tâm tư cho bữa tiệc mừng thọ này.
Nhưng Kiều Trân Trân lại có chút thắc mắc, không phải nói là người thân của thầy Cố đều đã mất liên lạc rồi sao, sao lại có nhiều người đến vậy? Cố Văn Lễ và Văn Cầm không phải là đã mời tất cả những người quen biết đến chứ? Thật là... có nhiều mối quan hệ tốt.
Thực ra đây là ý của Văn Cầm, là cô ta chủ trương tổ chức lớn như vậy. Không biết có phải là để thu tiền mừng hay không mà những người có chút quan hệ với nhà họ đều được mời đến, còn bỏ không ít tâm tư để tìm hiểu tung tích những học trò trước đây của thầy Cố, chỉ cần liên lạc được thì đều gửi lời mời.
Vì vậy, Văn Cầm còn đặc biệt bỏ ra ba mươi đồng để mua một tấm vải mới, may một chiếc sườn xám mới. Chỉ là không ngờ cô ta còn chưa kịp ra ngoài khoe khoang thì đã bị Kiều Trân Trân mỉa mai một trận.
Trong thời đại mà thu nhập bình quân đầu người chỉ có hai chữ số này thì ba mươi đồng mua vải thực sự không tệ, bình thường mọi người trong nhà chỉ có thể mặc quần áo mười mấy đồng.
Vốn còn định gây chú ý, Văn Cầm lập tức mất hết hứng.
Trước khi ra khỏi cửa đến nhà hàng, Văn Cầm còn nghiêm túc cân nhắc xem có nên quay về phòng thay một bộ quần áo đắt tiền hơn không. Nhưng nếu cô ta thay rồi, bị Kiều Trân Trân nhìn thấy, chẳng phải sẽ khiến cô ta nghĩ rằng mình chột dạ sao, làm sao được!
Cuối cùng Văn Cầm vẫn mặc sườn xám mới ra ngoài, chỉ là không còn tâm trạng tốt như sáng sớm nữa, đều tại Kiều Trân Trân. Văn Cầm cảm thấy mình có phải là khắc mệnh với cô không, nếu không thì sao mỗi lần gặp Kiều Trân Trân, cô ta đều không vui.
Tâm trạng của Vân Thư còn tệ hơn, vì vừa rồi Hạ Minh đã nghiêm khắc cảnh cáo cô ta không được gây thù chuốc oán với Kiều Trân Trân, thậm chí còn khuyên cô ta lát nữa ăn xong cơm thì cùng anh ta qua xin lỗi Kiều Trân Trân.
Mỹ Nhân Mang Theo Không Gian Làm Nông TrạiTác giả: Lịch Mùa ThuTruyện Điền Văn, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Hệ Thống, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngVào một buổi sáng đầy nắng của tháng 4 năm 1978, Kiều Trân Trân vừa ngân nga một giai điệu không rõ tên, vừa vui vẻ bận rộn trong bếp. Chỉ thấy đôi bàn tay thon thả của cô thoăn thoắt trên thớt, hành lá bay múa, cô nắm một nhúm nhỏ rắc lên bát mì vừa mới trụng xong, nước dùng trong veo bóng mỡ kết hợp với hành lá xanh mướt, thêm vào đó là những sợi mì dai cùng với quả trứng chiên vàng ươm hai mặt, hương vị và màu sắc đều hoàn hảo. Húp một ngụm, thơm đến mức muốn nuốt cả lưỡi. Hai đứa trẻ đứng ở cửa bếp đã sớm bị mùi thơm hấp dẫn, chúng nằm sấp trên khung cửa, nuốt nước miếng ừng ực, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào bát mì trên bếp. Tuy nhiên dù có thèm đến mấy, hai đứa cũng không dám hấp tấp chạy tới, sợ bị đánh, nhất là khi ba không có nhà, chúng tuyệt đối không dám chọc giận người phụ nữ trước mặt này, mặc dù đây là mẹ của chúng. Trong suốt một tháng qua mẹ chưa từng đánh chúng, nhưng uy nghiêm trước đây vẫn còn, chúng vẫn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Kiều Trân Trân đã sớm… Mặc dù quân chính phân gia, thuộc hệ thống khác nhau nhưng đối với thân phận của Triệu Đại Cương, Hạ Minh đương nhiên hiểu rõ. Lúc mới được điều đến đây, cha anh là Hạ Trường Giang đã cố ý tìm hiểu quan hệ trong giới ở Kinh thành, đương nhiên cũng bao gồm cả quân bộ.Mặc dù tình hình quân bộ họ không hiểu rõ lắm nhưng Hạ Trường Giang đã đặc biệt dặn anh không được đắc tội với một số người, mà Triệu Đại Cương này đứng đầu danh sách “Một số người” đó.Lúc nãy Hạ Minh thấy Văn Cầm kéo Kiều Trân Trân lại nói chuyện, anh còn muốn nhân cơ hội này làm quen nhưng không ngờ Văn Cầm và Vân Thư, hai con ngốc này lại trực tiếp đắc tội với người ta.Vân Mộng Hạ VũVăn Cầm là con dâu của thầy Cố, Hạ Minh không quản được nhưng Vân Thư là hôn thê của anh ta. Hai người đã đính hôn rồi, điều này khiến anh rất tức giận, chỉ là giáo dưỡng tốt khiến anh không nổi giận tại chỗ nhưng trong lòng anh đã có chút trách Vân Thư.Mà lúc này Vân Thư còn đắm chìm trong cảm xúc của mình, hoàn toàn không phát hiện ra sự khác thường của Hạ Minh.Lễ mừng thọ sáu mươi của thầy Cố được tổ chức rất trọn vẹn, có rất nhiều người đến dự, bày ít nhất ba mươi bàn tiệc. Xem ra Cố Văn Lễ và Văn Cầm đã bỏ rất nhiều tâm tư cho bữa tiệc mừng thọ này.Nhưng Kiều Trân Trân lại có chút thắc mắc, không phải nói là người thân của thầy Cố đều đã mất liên lạc rồi sao, sao lại có nhiều người đến vậy? Cố Văn Lễ và Văn Cầm không phải là đã mời tất cả những người quen biết đến chứ? Thật là... có nhiều mối quan hệ tốt.Thực ra đây là ý của Văn Cầm, là cô ta chủ trương tổ chức lớn như vậy. Không biết có phải là để thu tiền mừng hay không mà những người có chút quan hệ với nhà họ đều được mời đến, còn bỏ không ít tâm tư để tìm hiểu tung tích những học trò trước đây của thầy Cố, chỉ cần liên lạc được thì đều gửi lời mời.Vì vậy, Văn Cầm còn đặc biệt bỏ ra ba mươi đồng để mua một tấm vải mới, may một chiếc sườn xám mới. Chỉ là không ngờ cô ta còn chưa kịp ra ngoài khoe khoang thì đã bị Kiều Trân Trân mỉa mai một trận.Trong thời đại mà thu nhập bình quân đầu người chỉ có hai chữ số này thì ba mươi đồng mua vải thực sự không tệ, bình thường mọi người trong nhà chỉ có thể mặc quần áo mười mấy đồng.Vốn còn định gây chú ý, Văn Cầm lập tức mất hết hứng.Trước khi ra khỏi cửa đến nhà hàng, Văn Cầm còn nghiêm túc cân nhắc xem có nên quay về phòng thay một bộ quần áo đắt tiền hơn không. Nhưng nếu cô ta thay rồi, bị Kiều Trân Trân nhìn thấy, chẳng phải sẽ khiến cô ta nghĩ rằng mình chột dạ sao, làm sao được!Cuối cùng Văn Cầm vẫn mặc sườn xám mới ra ngoài, chỉ là không còn tâm trạng tốt như sáng sớm nữa, đều tại Kiều Trân Trân. Văn Cầm cảm thấy mình có phải là khắc mệnh với cô không, nếu không thì sao mỗi lần gặp Kiều Trân Trân, cô ta đều không vui.Tâm trạng của Vân Thư còn tệ hơn, vì vừa rồi Hạ Minh đã nghiêm khắc cảnh cáo cô ta không được gây thù chuốc oán với Kiều Trân Trân, thậm chí còn khuyên cô ta lát nữa ăn xong cơm thì cùng anh ta qua xin lỗi Kiều Trân Trân.