Tác giả:

"Uyển Uyển...... Uyển Uyển......" Người trên giường không ngừng lẩm nhẩm trong miệng, từ từ mở mắt ra.   Nghe được tiếng vang, ngoài cửa một thân ảnh chợt tiến vào rất nhanh, đặt thang dược bưng trên tay lên bàn, vội vàng đi đến bên giường.   "Thanh Dương tỷ tỷ...... Thanh Dương tỷ tỷ......" Nữ tử nhìn người trên giường, rõ ràng đã tỉnh rồi, nhưng tựa hồ ánh mắt không có tiêu điểm, một mảng mê man.   Nghe được thanh âm Sư Thanh Dương xua mi tâm nhắm mắt lại, ngồi dậy. Nữ tử đỡ nàng đặt gối đầu sau lưng nàng, để nàng dựa vào đầu giường thoải mái hơn. Sư Thanh Dương chỉ cảm thấy đầu một mảng hỗn loạn, tựa hồ có vô số người kêu rống trong đầu, ồn đến nàng không được an tâm.   Tay vừa chạm lên huyệt thái dương định nhu nhu cho bản thân, một đôi tay thanh lương  (mát lạnh)  đã chầm chậm nhu lên, xúc cảm ngón tay này chính là tương tự như của người kia trong ký ức vậy. Nhớ tới người kia, tâm Sư Thanh Dương lại một trận đâm nhói, sẽ không còn được thấy người kia nữa. Cảm giác được chua xót…

Chương 30

Trọng Sinh Yêu Nàng - Tiểu CTác giả: Tiểu CTruyện Bách Hợp, Truyện Cổ Đại, Truyện Trọng Sinh"Uyển Uyển...... Uyển Uyển......" Người trên giường không ngừng lẩm nhẩm trong miệng, từ từ mở mắt ra.   Nghe được tiếng vang, ngoài cửa một thân ảnh chợt tiến vào rất nhanh, đặt thang dược bưng trên tay lên bàn, vội vàng đi đến bên giường.   "Thanh Dương tỷ tỷ...... Thanh Dương tỷ tỷ......" Nữ tử nhìn người trên giường, rõ ràng đã tỉnh rồi, nhưng tựa hồ ánh mắt không có tiêu điểm, một mảng mê man.   Nghe được thanh âm Sư Thanh Dương xua mi tâm nhắm mắt lại, ngồi dậy. Nữ tử đỡ nàng đặt gối đầu sau lưng nàng, để nàng dựa vào đầu giường thoải mái hơn. Sư Thanh Dương chỉ cảm thấy đầu một mảng hỗn loạn, tựa hồ có vô số người kêu rống trong đầu, ồn đến nàng không được an tâm.   Tay vừa chạm lên huyệt thái dương định nhu nhu cho bản thân, một đôi tay thanh lương  (mát lạnh)  đã chầm chậm nhu lên, xúc cảm ngón tay này chính là tương tự như của người kia trong ký ức vậy. Nhớ tới người kia, tâm Sư Thanh Dương lại một trận đâm nhói, sẽ không còn được thấy người kia nữa. Cảm giác được chua xót… "Sư Thất." Trong thư phòng Sư Thanh Dương đang xem trướng bản lên tiếng gọi. "Tứ chủ tử?" Sư Thất ứng tiếng, mang theo một tia nghi hoặc. "Đại tỷ Nhị tỷ bên kia có tin tức về đây chứ?" Sư Thanh Dương hỏi. Đã sắp giờ thân (15h -17h) rồi, còn chưa trở về? Sẽ không có chuyện gì chứ? "Vừa nãy có người của Hồng Tụ chiêu tới truyền lời, nói hôm nay không về." Sư Thất đáp lại. "Ân, ngươi lui xuống đi." Sau khi khua khua tay để Sư Thất lui xuống, Sư Thanh Dương lâm vào thâm tư. Xem ra vấn đề giữa Đại tỷ và Nhị tỷ đã giải được rồi, với cá tính của Đại tỷ, một khi bước ra một bước này, sau này gian nan hơn nữa, nhiều vấn đề hơn nữa, đại tỷ cũng sẽ kiên trì thôi. Mà Nhị tỷ chờ đợi nhiều năm vậy rồi, làm sao từ bỏ nửa đường vậy được? Mà hôn sự giữa mình và Uyển Uyển đã chuẩn bị rồi. Vậy, hiện tại còn lại Tam tỷ thôi...... Nhiếp Chính vương Tư Không Ngọc, đệ đệ ruột duy nhất của tiên đế, hai người cách nhau ba mươi tuổi, mà cùng từ hoàng hậu ra, vừa sinh ra liền được tứ danh 'Ngọc', có thể nói tập hợp vạn ngàn sủng ái. Mà quan hệ với tiên đế thập phần hòa hợp, huynh đệ kết thân, hoàn toàn không có kiểu câu tâm đấu giác (lục đục nội bộ) của hoàng gia kia. Sau khi tiên đế bệnh nặng, còn ủy thác cho hắn, không để ý quần thần phản đối, phong là Nhiếp Chính vương, phụ tá tiểu hoàng đế nay được năm tuổi. Có thể quan hệ thân mật cùng ca ca cách mình ba mươi tuổi, để mà cuối cùng xem như phó thác toàn bộ giang sơn cho, lại không sợ có hai lòng...... Nhưng một người như vậy, lại kéo lên quan hệ với Tam tỷ của mình...... Giữa họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sư Thanh Dương trầm tư. "Thanh Dương, nên ăn bữa tối rồi." "Ân? Uyển Uyển?" Sư Thanh Dương rơi vào trầm tư có chút không kịp phản ứng lại, người vừa về phủ mình đã bảo đi nghỉ ngơi sao lại chạy tới gọi mình ăn bữa tối rồi? Cần mình đi hôn tỉnh mới đúng chứ...... "Giờ Dậu (17h-19h) rồi......" Sư Thanh Uyển cũng kỳ quái sao đã muộn vậy rồi Sư Thanh Dương lại chưa tới đánh thức mình. Nếu là bình thường, khẳng định nàng sẽ dùng phương pháp đặc biệt đánh thức mình, nghĩ tới đó, hồng vựng nhiễm nơi gò má. "Thì ra đã trễ vậy rồi, đi thôi, dùng bữa nào." Không để ý tới biến hóa của Sư Thanh Uyển, Sư Thanh Dương đứng dậy, liền lôi kéo Sư Thanh Uyển đi ra ngoài.

"Sư Thất." Trong thư phòng Sư Thanh Dương đang xem trướng bản lên tiếng gọi.

 

"Tứ chủ tử?" Sư Thất ứng tiếng, mang theo một tia nghi hoặc.

 

"Đại tỷ Nhị tỷ bên kia có tin tức về đây chứ?" Sư Thanh Dương hỏi. Đã sắp giờ thân 

(15h -17h) 

rồi, còn chưa trở về? Sẽ không có chuyện gì chứ?

 

"Vừa nãy có người của Hồng Tụ chiêu tới truyền lời, nói hôm nay không về." Sư Thất đáp lại.

 

"Ân, ngươi lui xuống đi." Sau khi khua khua tay để Sư Thất lui xuống, Sư Thanh Dương lâm vào thâm tư.

 

Xem ra vấn đề giữa Đại tỷ và Nhị tỷ đã giải được rồi, với cá tính của Đại tỷ, một khi bước ra một bước này, sau này gian nan hơn nữa, nhiều vấn đề hơn nữa, đại tỷ cũng sẽ kiên trì thôi. Mà Nhị tỷ chờ đợi nhiều năm vậy rồi, làm sao từ bỏ nửa đường vậy được?

 

Mà hôn sự giữa mình và Uyển Uyển đã chuẩn bị rồi. Vậy, hiện tại còn lại Tam tỷ thôi......

 

Nhiếp Chính vương Tư Không Ngọc, đệ đệ ruột duy nhất của tiên đế, hai người cách nhau ba mươi tuổi, mà cùng từ hoàng hậu ra, vừa sinh ra liền được tứ danh 'Ngọc', có thể nói tập hợp vạn ngàn sủng ái. Mà quan hệ với tiên đế thập phần hòa hợp, huynh đệ kết thân, hoàn toàn không có kiểu câu tâm đấu giác 

(lục đục nội bộ)

 của hoàng gia kia. Sau khi tiên đế bệnh nặng, còn ủy thác cho hắn, không để ý quần thần phản đối, phong là Nhiếp Chính vương, phụ tá tiểu hoàng đế nay được năm tuổi.

 

Có thể quan hệ thân mật cùng ca ca cách mình ba mươi tuổi, để mà cuối cùng xem như phó thác toàn bộ giang sơn cho, lại không sợ có hai lòng......

 

Nhưng một người như vậy, lại kéo lên quan hệ với Tam tỷ của mình...... Giữa họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

 

Sư Thanh Dương trầm tư.

 

"Thanh Dương, nên ăn bữa tối rồi."

 

"Ân? Uyển Uyển?" Sư Thanh Dương rơi vào trầm tư có chút không kịp phản ứng lại, người vừa về phủ mình đã bảo đi nghỉ ngơi sao lại chạy tới gọi mình ăn bữa tối rồi? Cần mình đi hôn tỉnh mới đúng chứ......

 

"Giờ Dậu 

(17h-19h)

 rồi......" Sư Thanh Uyển cũng kỳ quái sao đã muộn vậy rồi Sư Thanh Dương lại chưa tới đánh thức mình. Nếu là bình thường, khẳng định nàng sẽ dùng phương pháp đặc biệt đánh thức mình, nghĩ tới đó, hồng vựng nhiễm nơi gò má.

 

"Thì ra đã trễ vậy rồi, đi thôi, dùng bữa nào." Không để ý tới biến hóa của Sư Thanh Uyển, Sư Thanh Dương đứng dậy, liền lôi kéo Sư Thanh Uyển đi ra ngoài.

Trọng Sinh Yêu Nàng - Tiểu CTác giả: Tiểu CTruyện Bách Hợp, Truyện Cổ Đại, Truyện Trọng Sinh"Uyển Uyển...... Uyển Uyển......" Người trên giường không ngừng lẩm nhẩm trong miệng, từ từ mở mắt ra.   Nghe được tiếng vang, ngoài cửa một thân ảnh chợt tiến vào rất nhanh, đặt thang dược bưng trên tay lên bàn, vội vàng đi đến bên giường.   "Thanh Dương tỷ tỷ...... Thanh Dương tỷ tỷ......" Nữ tử nhìn người trên giường, rõ ràng đã tỉnh rồi, nhưng tựa hồ ánh mắt không có tiêu điểm, một mảng mê man.   Nghe được thanh âm Sư Thanh Dương xua mi tâm nhắm mắt lại, ngồi dậy. Nữ tử đỡ nàng đặt gối đầu sau lưng nàng, để nàng dựa vào đầu giường thoải mái hơn. Sư Thanh Dương chỉ cảm thấy đầu một mảng hỗn loạn, tựa hồ có vô số người kêu rống trong đầu, ồn đến nàng không được an tâm.   Tay vừa chạm lên huyệt thái dương định nhu nhu cho bản thân, một đôi tay thanh lương  (mát lạnh)  đã chầm chậm nhu lên, xúc cảm ngón tay này chính là tương tự như của người kia trong ký ức vậy. Nhớ tới người kia, tâm Sư Thanh Dương lại một trận đâm nhói, sẽ không còn được thấy người kia nữa. Cảm giác được chua xót… "Sư Thất." Trong thư phòng Sư Thanh Dương đang xem trướng bản lên tiếng gọi. "Tứ chủ tử?" Sư Thất ứng tiếng, mang theo một tia nghi hoặc. "Đại tỷ Nhị tỷ bên kia có tin tức về đây chứ?" Sư Thanh Dương hỏi. Đã sắp giờ thân (15h -17h) rồi, còn chưa trở về? Sẽ không có chuyện gì chứ? "Vừa nãy có người của Hồng Tụ chiêu tới truyền lời, nói hôm nay không về." Sư Thất đáp lại. "Ân, ngươi lui xuống đi." Sau khi khua khua tay để Sư Thất lui xuống, Sư Thanh Dương lâm vào thâm tư. Xem ra vấn đề giữa Đại tỷ và Nhị tỷ đã giải được rồi, với cá tính của Đại tỷ, một khi bước ra một bước này, sau này gian nan hơn nữa, nhiều vấn đề hơn nữa, đại tỷ cũng sẽ kiên trì thôi. Mà Nhị tỷ chờ đợi nhiều năm vậy rồi, làm sao từ bỏ nửa đường vậy được? Mà hôn sự giữa mình và Uyển Uyển đã chuẩn bị rồi. Vậy, hiện tại còn lại Tam tỷ thôi...... Nhiếp Chính vương Tư Không Ngọc, đệ đệ ruột duy nhất của tiên đế, hai người cách nhau ba mươi tuổi, mà cùng từ hoàng hậu ra, vừa sinh ra liền được tứ danh 'Ngọc', có thể nói tập hợp vạn ngàn sủng ái. Mà quan hệ với tiên đế thập phần hòa hợp, huynh đệ kết thân, hoàn toàn không có kiểu câu tâm đấu giác (lục đục nội bộ) của hoàng gia kia. Sau khi tiên đế bệnh nặng, còn ủy thác cho hắn, không để ý quần thần phản đối, phong là Nhiếp Chính vương, phụ tá tiểu hoàng đế nay được năm tuổi. Có thể quan hệ thân mật cùng ca ca cách mình ba mươi tuổi, để mà cuối cùng xem như phó thác toàn bộ giang sơn cho, lại không sợ có hai lòng...... Nhưng một người như vậy, lại kéo lên quan hệ với Tam tỷ của mình...... Giữa họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sư Thanh Dương trầm tư. "Thanh Dương, nên ăn bữa tối rồi." "Ân? Uyển Uyển?" Sư Thanh Dương rơi vào trầm tư có chút không kịp phản ứng lại, người vừa về phủ mình đã bảo đi nghỉ ngơi sao lại chạy tới gọi mình ăn bữa tối rồi? Cần mình đi hôn tỉnh mới đúng chứ...... "Giờ Dậu (17h-19h) rồi......" Sư Thanh Uyển cũng kỳ quái sao đã muộn vậy rồi Sư Thanh Dương lại chưa tới đánh thức mình. Nếu là bình thường, khẳng định nàng sẽ dùng phương pháp đặc biệt đánh thức mình, nghĩ tới đó, hồng vựng nhiễm nơi gò má. "Thì ra đã trễ vậy rồi, đi thôi, dùng bữa nào." Không để ý tới biến hóa của Sư Thanh Uyển, Sư Thanh Dương đứng dậy, liền lôi kéo Sư Thanh Uyển đi ra ngoài.

Chương 30