Tác giả:

"Uyển Uyển...... Uyển Uyển......" Người trên giường không ngừng lẩm nhẩm trong miệng, từ từ mở mắt ra.   Nghe được tiếng vang, ngoài cửa một thân ảnh chợt tiến vào rất nhanh, đặt thang dược bưng trên tay lên bàn, vội vàng đi đến bên giường.   "Thanh Dương tỷ tỷ...... Thanh Dương tỷ tỷ......" Nữ tử nhìn người trên giường, rõ ràng đã tỉnh rồi, nhưng tựa hồ ánh mắt không có tiêu điểm, một mảng mê man.   Nghe được thanh âm Sư Thanh Dương xua mi tâm nhắm mắt lại, ngồi dậy. Nữ tử đỡ nàng đặt gối đầu sau lưng nàng, để nàng dựa vào đầu giường thoải mái hơn. Sư Thanh Dương chỉ cảm thấy đầu một mảng hỗn loạn, tựa hồ có vô số người kêu rống trong đầu, ồn đến nàng không được an tâm.   Tay vừa chạm lên huyệt thái dương định nhu nhu cho bản thân, một đôi tay thanh lương  (mát lạnh)  đã chầm chậm nhu lên, xúc cảm ngón tay này chính là tương tự như của người kia trong ký ức vậy. Nhớ tới người kia, tâm Sư Thanh Dương lại một trận đâm nhói, sẽ không còn được thấy người kia nữa. Cảm giác được chua xót…

Chương 53: Phiên ngoại 1

Trọng Sinh Yêu Nàng - Tiểu CTác giả: Tiểu CTruyện Bách Hợp, Truyện Cổ Đại, Truyện Trọng Sinh"Uyển Uyển...... Uyển Uyển......" Người trên giường không ngừng lẩm nhẩm trong miệng, từ từ mở mắt ra.   Nghe được tiếng vang, ngoài cửa một thân ảnh chợt tiến vào rất nhanh, đặt thang dược bưng trên tay lên bàn, vội vàng đi đến bên giường.   "Thanh Dương tỷ tỷ...... Thanh Dương tỷ tỷ......" Nữ tử nhìn người trên giường, rõ ràng đã tỉnh rồi, nhưng tựa hồ ánh mắt không có tiêu điểm, một mảng mê man.   Nghe được thanh âm Sư Thanh Dương xua mi tâm nhắm mắt lại, ngồi dậy. Nữ tử đỡ nàng đặt gối đầu sau lưng nàng, để nàng dựa vào đầu giường thoải mái hơn. Sư Thanh Dương chỉ cảm thấy đầu một mảng hỗn loạn, tựa hồ có vô số người kêu rống trong đầu, ồn đến nàng không được an tâm.   Tay vừa chạm lên huyệt thái dương định nhu nhu cho bản thân, một đôi tay thanh lương  (mát lạnh)  đã chầm chậm nhu lên, xúc cảm ngón tay này chính là tương tự như của người kia trong ký ức vậy. Nhớ tới người kia, tâm Sư Thanh Dương lại một trận đâm nhói, sẽ không còn được thấy người kia nữa. Cảm giác được chua xót… Vốn đang một mình trầm tư, Sư Thanh Nhu đột nhiên phát hiện ngoài cửa sổ có một hắc ảnh vụt qua. "Ai?!" Hắc ảnh cũng không vì vậy mà bỏ chạy, trái lại quang minh chính đại đẩy cửa chính ra đi vào. Đi vào là một nữ tử toàn thân hắc y, khuôn mặt rất là phổ thông, nhưng ánh mắt lại là một đôi mắt rất mỹ của mỹ nhân. Dịch dung (hóa trang). Lúc Sư Thanh Nhu nhìn rõ bộ dạng của người đó, ý nghĩ này liền lóe qua đầu. Bởi vì từ nhỏ Sư gia có nếp tập võ, Sư Thanh Nhu nhìn ra được, người này là một cao thủ, hơn nữa là loại võ công cực cao. "Ta theo ngươi nhiều ngày như vậy, hiện tại mới phát hiện sao?" Nữ tử hắc y ngữ khí rất là trào phúng. Sư Thanh Nhu nghe vậy bất động thanh sắc, trong tâm trái lại qua trăm ngàn hồi chuyển. Vừa rồi nếu như không phải nàng ta cố ý làm động tác lớn để mình phát hiện, khả năng nàng ta cứ theo như vậy, mình cũng sẽ không phát hiện. Có điều nàng ta theo mình nhiều ngày vậy rồi lại vẫn không hiện thân, cũng chưa từng tổn thương mình hay bất kỳ người nào của Sư gia, người này là hữu phi địch (là bạn chứ không phải địch). Sau khi nghĩ rõ ràng những điều đó, Sư Thanh Nhi trái lại không khẩn trương, phảng phất như lão bằng hữu (bạn cũ) tán gẫu vậy, mở miệng hỏi, "Theo ta làm gì?" Tư Thanh âm thầm kính bội, quả nhiên là người Vương gia tự thân coi trọng, nhanh như vậy đã làm rõ manh mối, còn có thể dùng khẩu khí như vậy nói chuyện với mình. Nhưng là, cũng chính vì nàng ta, Vương gia không mang ám vệ theo bên người, dẫn đến thụ thương! Nghĩ tới đó, Tư Thanh vốn sinh ra chút cảm tình liền biến mất gần như sạch bách. Ngẩng đầu hung tợn trừng Sư Thanh Nhu một ánh mắt, Tư Thanh híp híp mắt, thần sắc trong mắt lóe qua một tia u tối mạc danh. "Vương gia phái ám vệ bọn ta ngầm bảo vệ các ngươi, vừa nãy bọn ta thu được mật báo," Nói tới đây Tư Thanh dừng dừng lại, liên tục nhìn chằm chằm Sư Thanh Nhu, trong mắt thậm chí lóe hiện sát ý rất trực tiếp, "Mật báo nói, Vương gia vì bị kẻ địch đánh lén, trọng thương, sống chết chưa rõ!" Mấy chữ cuối đều có vị đạo cắn răng nghiến lợi.

Vốn đang một mình trầm tư, Sư Thanh Nhu đột nhiên phát hiện ngoài cửa sổ có một hắc ảnh vụt qua.

 

"Ai?!"

 

Hắc ảnh cũng không vì vậy mà bỏ chạy, trái lại quang minh chính đại đẩy cửa chính ra đi vào.

 

Đi vào là một nữ tử toàn thân hắc y, khuôn mặt rất là phổ thông, nhưng ánh mắt lại là một đôi mắt rất mỹ của mỹ nhân.

 

Dịch dung 

(hóa trang)

.

 

Lúc Sư Thanh Nhu nhìn rõ bộ dạng của người đó, ý nghĩ này liền lóe qua đầu. Bởi vì từ nhỏ Sư gia có nếp tập võ, Sư Thanh Nhu nhìn ra được, người này là một cao thủ, hơn nữa là loại võ công cực cao.

 

"Ta theo ngươi nhiều ngày như vậy, hiện tại mới phát hiện sao?" Nữ tử hắc y ngữ khí rất là trào phúng.

 

Sư Thanh Nhu nghe vậy bất động thanh sắc, trong tâm trái lại qua trăm ngàn hồi chuyển. Vừa rồi nếu như không phải nàng ta cố ý làm động tác lớn để mình phát hiện, khả năng nàng ta cứ theo như vậy, mình cũng sẽ không phát hiện. Có điều nàng ta theo mình nhiều ngày vậy rồi lại vẫn không hiện thân, cũng chưa từng tổn thương mình hay bất kỳ người nào của Sư gia, người này là hữu phi địch 

(là bạn chứ không phải địch)

.

 

Sau khi nghĩ rõ ràng những điều đó, Sư Thanh Nhi trái lại không khẩn trương, phảng phất như lão bằng hữu 

(bạn cũ)

 tán gẫu vậy, mở miệng hỏi, "Theo ta làm gì?"

 

Tư Thanh âm thầm kính bội, quả nhiên là người Vương gia tự thân coi trọng, nhanh như vậy đã làm rõ manh mối, còn có thể dùng khẩu khí như vậy nói chuyện với mình. Nhưng là, cũng chính vì nàng ta, Vương gia không mang ám vệ theo bên người, dẫn đến thụ thương! Nghĩ tới đó, Tư Thanh vốn sinh ra chút cảm tình liền biến mất gần như sạch bách.

 

Ngẩng đầu hung tợn trừng Sư Thanh Nhu một ánh mắt, Tư Thanh híp híp mắt, thần sắc trong mắt lóe qua một tia u tối mạc danh.

 

"Vương gia phái ám vệ bọn ta ngầm bảo vệ các ngươi, vừa nãy bọn ta thu được mật báo," Nói tới đây Tư Thanh dừng dừng lại, liên tục nhìn chằm chằm Sư Thanh Nhu, trong mắt thậm chí lóe hiện sát ý rất trực tiếp, "Mật báo nói, Vương gia vì bị kẻ địch đánh lén, trọng thương, sống chết chưa rõ!" Mấy chữ cuối đều có vị đạo cắn răng nghiến lợi.

Trọng Sinh Yêu Nàng - Tiểu CTác giả: Tiểu CTruyện Bách Hợp, Truyện Cổ Đại, Truyện Trọng Sinh"Uyển Uyển...... Uyển Uyển......" Người trên giường không ngừng lẩm nhẩm trong miệng, từ từ mở mắt ra.   Nghe được tiếng vang, ngoài cửa một thân ảnh chợt tiến vào rất nhanh, đặt thang dược bưng trên tay lên bàn, vội vàng đi đến bên giường.   "Thanh Dương tỷ tỷ...... Thanh Dương tỷ tỷ......" Nữ tử nhìn người trên giường, rõ ràng đã tỉnh rồi, nhưng tựa hồ ánh mắt không có tiêu điểm, một mảng mê man.   Nghe được thanh âm Sư Thanh Dương xua mi tâm nhắm mắt lại, ngồi dậy. Nữ tử đỡ nàng đặt gối đầu sau lưng nàng, để nàng dựa vào đầu giường thoải mái hơn. Sư Thanh Dương chỉ cảm thấy đầu một mảng hỗn loạn, tựa hồ có vô số người kêu rống trong đầu, ồn đến nàng không được an tâm.   Tay vừa chạm lên huyệt thái dương định nhu nhu cho bản thân, một đôi tay thanh lương  (mát lạnh)  đã chầm chậm nhu lên, xúc cảm ngón tay này chính là tương tự như của người kia trong ký ức vậy. Nhớ tới người kia, tâm Sư Thanh Dương lại một trận đâm nhói, sẽ không còn được thấy người kia nữa. Cảm giác được chua xót… Vốn đang một mình trầm tư, Sư Thanh Nhu đột nhiên phát hiện ngoài cửa sổ có một hắc ảnh vụt qua. "Ai?!" Hắc ảnh cũng không vì vậy mà bỏ chạy, trái lại quang minh chính đại đẩy cửa chính ra đi vào. Đi vào là một nữ tử toàn thân hắc y, khuôn mặt rất là phổ thông, nhưng ánh mắt lại là một đôi mắt rất mỹ của mỹ nhân. Dịch dung (hóa trang). Lúc Sư Thanh Nhu nhìn rõ bộ dạng của người đó, ý nghĩ này liền lóe qua đầu. Bởi vì từ nhỏ Sư gia có nếp tập võ, Sư Thanh Nhu nhìn ra được, người này là một cao thủ, hơn nữa là loại võ công cực cao. "Ta theo ngươi nhiều ngày như vậy, hiện tại mới phát hiện sao?" Nữ tử hắc y ngữ khí rất là trào phúng. Sư Thanh Nhu nghe vậy bất động thanh sắc, trong tâm trái lại qua trăm ngàn hồi chuyển. Vừa rồi nếu như không phải nàng ta cố ý làm động tác lớn để mình phát hiện, khả năng nàng ta cứ theo như vậy, mình cũng sẽ không phát hiện. Có điều nàng ta theo mình nhiều ngày vậy rồi lại vẫn không hiện thân, cũng chưa từng tổn thương mình hay bất kỳ người nào của Sư gia, người này là hữu phi địch (là bạn chứ không phải địch). Sau khi nghĩ rõ ràng những điều đó, Sư Thanh Nhi trái lại không khẩn trương, phảng phất như lão bằng hữu (bạn cũ) tán gẫu vậy, mở miệng hỏi, "Theo ta làm gì?" Tư Thanh âm thầm kính bội, quả nhiên là người Vương gia tự thân coi trọng, nhanh như vậy đã làm rõ manh mối, còn có thể dùng khẩu khí như vậy nói chuyện với mình. Nhưng là, cũng chính vì nàng ta, Vương gia không mang ám vệ theo bên người, dẫn đến thụ thương! Nghĩ tới đó, Tư Thanh vốn sinh ra chút cảm tình liền biến mất gần như sạch bách. Ngẩng đầu hung tợn trừng Sư Thanh Nhu một ánh mắt, Tư Thanh híp híp mắt, thần sắc trong mắt lóe qua một tia u tối mạc danh. "Vương gia phái ám vệ bọn ta ngầm bảo vệ các ngươi, vừa nãy bọn ta thu được mật báo," Nói tới đây Tư Thanh dừng dừng lại, liên tục nhìn chằm chằm Sư Thanh Nhu, trong mắt thậm chí lóe hiện sát ý rất trực tiếp, "Mật báo nói, Vương gia vì bị kẻ địch đánh lén, trọng thương, sống chết chưa rõ!" Mấy chữ cuối đều có vị đạo cắn răng nghiến lợi.

Chương 53: Phiên ngoại 1