Mở đầu Ánh hoàng hôn u ám bao phủ, con ngõ Thủ Phách mờ ảo như một bức tranh thủy mặc bị bỏ quên trong góc u tối. Cách đó ba con phố có một nhà hát kịch, tiếng đàn hồ của vở "Tô Tam Khởi Giải" loáng thoáng vọng đến, càng làm nổi bật sự quạnh quẽ ở nơi đây. Một người phụ nữ có vóc dáng mảnh mai, tay xách chiếc vali bằng dây mây xuất hiện ở đầu ngõ, ánh mắt mơ màng nhìn vào con ngõ sâu thẳm. Xa cách tám năm, nay trở về gần nhà mà lòng bồi hồi bất an, cô đứng lặng hồi lâu mới hoàn hồn. Căn nhà nằm ở giữa ngõ, khi đến gần cô nhận ra hai cánh cửa nhà mình đóng chặt, trên đó có khóa, cô định đứng đợi một lúc thì bỗng nghe thấy tiếng tay nắm cửa khoen tròn của một căn nhà sâu trong ngõ bị gõ vang, cánh cửa "két" một tiếng mở ra. Cô giật mình, theo phản xạ kéo cao khăn quàng cổ màu trắng lên, vội vã bước nhanh ra khỏi ngõ... Sợ gặp lại những người hàng xóm cũ. Những người rời đi trước khi thành phố thất thủ mà còn có thể trở về nguyên vẹn xem như là may mắn, nhưng cô lại không nhẹ nhõm nổi…
Tác giả: