Một. Khi ta biết mình là một công chúa hòa thân, ta đã chết được mười năm rồi. Lúc đó, ta đang ngồi xổm ở bãi tha ma, cùng một góa phụ vừa chết bàn luận về ý nghĩa nhân sinh. Nói chính xác hơn là nàng đang kể lể mấy chuyện lông gà vỏ tỏi như con trai nàng hồi nhỏ hay tè dầm, còn ta thì nghe tai này lọt tai kia, chỉ tập trung đếm xương người trên mặt đất. Đến khi ta đếm được đến cái xương thứ chín mươi hai, dường như lúc này nàng mới để ý đến ta, liếc nhìn một cái: “Người khảm ngọc thế kia, sao lại chôn ở nơi quái quỷ này chứ?” Ta kéo ống tay áo cưới rộng đến mức lố lăng, tiếng ngọc bội bên hông va vào nhau vang lên lanh lảnh: “Ai mà biết được,” ta nghiêm túc suy nghĩ, “Có lẽ là gia đình giàu có xứng minh hôn?” Nàng bĩu môi, thân thể trong suốt của nàng lượn một vòng xung quanh ta: “Không giống. Dám dùng nhiều chỉ vàng như vậy thêu áo cưới phượng hoàng thế này, không có gia đình bình thường nào dám làm đâu.” Ta nhún vai, chẳng chút bận tâm. Khi ta tỉnh lại thì đã ở bãi tha ma, không…
Tác giả: