Tác giả:

Quan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to…

Chương 17: Chương 17

Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Tôi nằm viện, cùng bệnh viện với Điềm Điềm.Cát Tú Lan nhân lúc cảnh sát nới lỏng tay, mang còng tay lao về phía tôi.Tôi bị bà ta đụng trúng bụng, té ngã ở cửa. Sau một cơn đau nhức, dưới người tôi chảy ra máu tươi.Cảnh sát nhân dân cuống quýt lần nữa đè Cát Tú Lan lại, sau đó gọi xe cứu thương đưa tôi đến bệnh viện.Bé thứ hai của tôi bị sinh non.Cuối cùng mẹ tôi vẫn biết tin, sau khi bố tôi ra viện thì chạy đến chăm sóc tôi và Điềm Điềm.Phòng ở là tôi mua, nhưng mẹ tôi không dám đưa Điềm Điềm về ở.Bà sợ Cát Tú Lan quá ác độc, bôi thuốc độc lên bát đũa thìa trong bếp, sẽ không cẩn thận trúng chiêu. Trong lúc nằm viện, tôi vẫn luôn tự hỏi rốt cuộc Tần Thư Viễn làm sao vậy.Tần Thư Viễn mất bố từ nhỏ, gia cảnh nghèo khó, là Cát Tú Lan vừa làm bố vừa làm mẹ nuôi lớn.Từ nhỏ anh ta đã rất hiếu thuận với Cát Tú Lan, cũng rất nghe lời, nói là “con trai cưng của mẹ” cũng không đủ.Kết hôn nhiều năm như vậy, sở dĩ tôi chịu đựng, nhường nhịn Cát Tú Lan là vì không muốn anh ta bị khó xử kẹp giữa hai bên.Tần Thư Viễn cũng thường xuyên khuyên tôi “Đừng so đo với mấy bà ở quê” “Làm con mà không hiếu thuận thì còn là người ư”.Cũng thật sự khiến tôi rất khó buông những lời ác độc hoặc là không qua lại với Cát Tú.Chỉ là tôi thấu hiểu cho sự hiếu thuận của anh ta, suy nghĩ cho lập trường của anh ta, không ngờ hiện giờ lại biến thành như vậy.Trong lúc tĩnh dưỡng, nhàn rỗi không có việc gì, tôi một lần nữa lật lại video “xem lại” trong cameras.Tôi bắt đầu xem từ lúc Cát Tú Lan lên nhà tôi, xem rồi cuối cùng tôi phát hiện vấn đề.Hóa ra tất cả âm mưu quỷ kế, công khai xảy ra ở ngay trong phòng khách.Lúc trước Tần Thư Viễn dẫn Cát Tú Lan và tôi cùng đến bệnh viện kiểm tra đường huyết.Sau khi tôi lấy máu, Tần Thư Viễn phối hợp với Cát Tú Lan giấu bông thấm máu của tôi đi.Sau đó Cát Tú Lan tìm một bệnh viện chui, thông qua máu tôi để xét nghiệm, giám định giới tính của cái thai thứ hai ra là con gái.Đúng vì kết quả xét nghiệm này đã trở thành cọng rơm cuối cùng đè bẹp Tần Thư Viễn.Anh ta hoàn toàn đứng về phía Cát Tú Lan, thành đồng lõa làm Điềm Điềm bị thương.Cho dù trước đó, anh ta đã phản bội tôi, có bồ nhí ở bên ngoài.

Tôi nằm viện, cùng bệnh viện với Điềm Điềm.

Cát Tú Lan nhân lúc cảnh sát nới lỏng tay, mang còng tay lao về phía tôi.

Tôi bị bà ta đụng trúng bụng, té ngã ở cửa. Sau một cơn đau nhức, dưới người tôi chảy ra máu tươi.

Cảnh sát nhân dân cuống quýt lần nữa đè Cát Tú Lan lại, sau đó gọi xe cứu thương đưa tôi đến bệnh viện.

Bé thứ hai của tôi bị sinh non.

Cuối cùng mẹ tôi vẫn biết tin, sau khi bố tôi ra viện thì chạy đến chăm sóc tôi và Điềm Điềm.

Phòng ở là tôi mua, nhưng mẹ tôi không dám đưa Điềm Điềm về ở.

Bà sợ Cát Tú Lan quá ác độc, bôi thuốc độc lên bát đũa thìa trong bếp, sẽ không cẩn thận trúng chiêu. Trong lúc nằm viện, tôi vẫn luôn tự hỏi rốt cuộc Tần Thư Viễn làm sao vậy.

Tần Thư Viễn mất bố từ nhỏ, gia cảnh nghèo khó, là Cát Tú Lan vừa làm bố vừa làm mẹ nuôi lớn.

Từ nhỏ anh ta đã rất hiếu thuận với Cát Tú Lan, cũng rất nghe lời, nói là “con trai cưng của mẹ” cũng không đủ.

Kết hôn nhiều năm như vậy, sở dĩ tôi chịu đựng, nhường nhịn Cát Tú Lan là vì không muốn anh ta bị khó xử kẹp giữa hai bên.

Tần Thư Viễn cũng thường xuyên khuyên tôi “Đừng so đo với mấy bà ở quê” “Làm con mà không hiếu thuận thì còn là người ư”.

Cũng thật sự khiến tôi rất khó buông những lời ác độc hoặc là không qua lại với Cát Tú.

Chỉ là tôi thấu hiểu cho sự hiếu thuận của anh ta, suy nghĩ cho lập trường của anh ta, không ngờ hiện giờ lại biến thành như vậy.

Trong lúc tĩnh dưỡng, nhàn rỗi không có việc gì, tôi một lần nữa lật lại video “xem lại” trong cameras.

Tôi bắt đầu xem từ lúc Cát Tú Lan lên nhà tôi, xem rồi cuối cùng tôi phát hiện vấn đề.

Hóa ra tất cả âm mưu quỷ kế, công khai xảy ra ở ngay trong phòng khách.

Lúc trước Tần Thư Viễn dẫn Cát Tú Lan và tôi cùng đến bệnh viện kiểm tra đường huyết.

Sau khi tôi lấy máu, Tần Thư Viễn phối hợp với Cát Tú Lan giấu bông thấm máu của tôi đi.

Sau đó Cát Tú Lan tìm một bệnh viện chui, thông qua máu tôi để xét nghiệm, giám định giới tính của cái thai thứ hai ra là con gái.

Đúng vì kết quả xét nghiệm này đã trở thành cọng rơm cuối cùng đè bẹp Tần Thư Viễn.

Anh ta hoàn toàn đứng về phía Cát Tú Lan, thành đồng lõa làm Điềm Điềm bị thương.

Cho dù trước đó, anh ta đã phản bội tôi, có bồ nhí ở bên ngoài.

Khi Bà Nội Trợ Vùng LênTác giả: Hà Hiểu NgưTruyện Đô ThịQuan hệ của tôi và mẹ chồng cực kỳ không tốt, chủ yếu do thai đầu của tôi sinh ra là con gái. Lúc ấy tôi mới vừa được đẩy ra khỏi phòng sinh đã nghe được mẹ chồng chê bai “Sinh ra cái đồ nuôi tốn tiền”. Bà ta chẳng thèm nhìn cháu một cái, ném lại một câu “Sớm sinh bộ ấm chén”, tối đó bà ta về quê luôn. Mấy năm trước tôi đưa con gái về quê ăn tết, Điềm Điềm hơi ầm ĩ tí xíu, bà ta đã trừng mắt mặt lạnh răn dạy và mắng chửi. Thế cho nên Điềm Điềm nhìn thấy bà ta hoặc là nghe được tiếng bà ta đều có phản ứng cực kỳ sợ hãi. Hiện giờ đã qua 5 năm, con gái đã đi nhà trẻ, dưới sự khuyên bảo của chồng và bạn bè, đầu năm nay tôi mới có bầu bé thứ hai. Tôi vốn muốn thuê người giúp việc, nhưng chồng tôi lại không rên một tiếng đón mẹ chồng lên, làm tôi trở tay không kịp. Tôi ôm con gái về phòng ngủ chính, gọi điện thoại cho chồng mắng chửi anh ta một trận: “Sao anh đón mẹ lên?” Chồng tôi nói vô cùng nhẹ nhàng: “Đó là mẹ anh. Bà ấy muốn đến, anh còn có thể đuổi đi chắc? Em đừng chuyện bé xé ra to… Tôi nằm viện, cùng bệnh viện với Điềm Điềm.Cát Tú Lan nhân lúc cảnh sát nới lỏng tay, mang còng tay lao về phía tôi.Tôi bị bà ta đụng trúng bụng, té ngã ở cửa. Sau một cơn đau nhức, dưới người tôi chảy ra máu tươi.Cảnh sát nhân dân cuống quýt lần nữa đè Cát Tú Lan lại, sau đó gọi xe cứu thương đưa tôi đến bệnh viện.Bé thứ hai của tôi bị sinh non.Cuối cùng mẹ tôi vẫn biết tin, sau khi bố tôi ra viện thì chạy đến chăm sóc tôi và Điềm Điềm.Phòng ở là tôi mua, nhưng mẹ tôi không dám đưa Điềm Điềm về ở.Bà sợ Cát Tú Lan quá ác độc, bôi thuốc độc lên bát đũa thìa trong bếp, sẽ không cẩn thận trúng chiêu. Trong lúc nằm viện, tôi vẫn luôn tự hỏi rốt cuộc Tần Thư Viễn làm sao vậy.Tần Thư Viễn mất bố từ nhỏ, gia cảnh nghèo khó, là Cát Tú Lan vừa làm bố vừa làm mẹ nuôi lớn.Từ nhỏ anh ta đã rất hiếu thuận với Cát Tú Lan, cũng rất nghe lời, nói là “con trai cưng của mẹ” cũng không đủ.Kết hôn nhiều năm như vậy, sở dĩ tôi chịu đựng, nhường nhịn Cát Tú Lan là vì không muốn anh ta bị khó xử kẹp giữa hai bên.Tần Thư Viễn cũng thường xuyên khuyên tôi “Đừng so đo với mấy bà ở quê” “Làm con mà không hiếu thuận thì còn là người ư”.Cũng thật sự khiến tôi rất khó buông những lời ác độc hoặc là không qua lại với Cát Tú.Chỉ là tôi thấu hiểu cho sự hiếu thuận của anh ta, suy nghĩ cho lập trường của anh ta, không ngờ hiện giờ lại biến thành như vậy.Trong lúc tĩnh dưỡng, nhàn rỗi không có việc gì, tôi một lần nữa lật lại video “xem lại” trong cameras.Tôi bắt đầu xem từ lúc Cát Tú Lan lên nhà tôi, xem rồi cuối cùng tôi phát hiện vấn đề.Hóa ra tất cả âm mưu quỷ kế, công khai xảy ra ở ngay trong phòng khách.Lúc trước Tần Thư Viễn dẫn Cát Tú Lan và tôi cùng đến bệnh viện kiểm tra đường huyết.Sau khi tôi lấy máu, Tần Thư Viễn phối hợp với Cát Tú Lan giấu bông thấm máu của tôi đi.Sau đó Cát Tú Lan tìm một bệnh viện chui, thông qua máu tôi để xét nghiệm, giám định giới tính của cái thai thứ hai ra là con gái.Đúng vì kết quả xét nghiệm này đã trở thành cọng rơm cuối cùng đè bẹp Tần Thư Viễn.Anh ta hoàn toàn đứng về phía Cát Tú Lan, thành đồng lõa làm Điềm Điềm bị thương.Cho dù trước đó, anh ta đã phản bội tôi, có bồ nhí ở bên ngoài.

Chương 17: Chương 17