[Ba giờ sáng phải thức dậy để vào triều, tên hoàng đế thối tha này thật vô nhân đạo.] Hứa Yên Miểu nhét vội vào lòng một cái bánh bao hấp, đội gió bước vào Triều phòng, tìm một góc ngồi xuống, bắt đầu gặm bánh. Thuận tiện dùng bát quái do hệ thống cung cấp để “ăn cơm”. [Nghe nói Án sát Thiêm sự câu cá mười lăm ngày rồi mà vẫn chưa câu được con nào, ha ha ha ha ha, kỹ thuật câu cá này cũng quá kém cỏi rồi!] [Binh Bộ Thượng Thư đã bảy ngày không tắm rửa thay quần áo, tối hôm qua cuối cùng đã bị thê tử đuổi ra khỏi phòng, thật là hiếm có, vậy mà nhịn được đến tận bảy ngày, là ta thì ta không nhịn nổi rồi.] [Tsk tsk tsk, Thái thường tự khanh...] "Khụ khụ." Hứa Yên Miểu ngẩng đầu, cung kính đứng dậy: "Không biết Trịnh khanh có chuyện gì muốn phân phó hạ quan?" Thái thường tự khanh Trịnh Bằng vuốt râu, mỉm cười: "Hứa lang à, cái bánh bao hấp này mua ở đâu vậy, ta ngửi thấy thơm quá." "Ồ ồ, là..." Hứa Yên Miểu nói xong chuyện bánh bao, Thái thường tự khanh lại hỏi hắn tối qua có phải ngủ…
Chương 102
Văn Võ Trong Triều Đều Nghe Thấy Tiếng Lòng Của TaTác giả: Bạch Sắc Đích MộcTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên Không[Ba giờ sáng phải thức dậy để vào triều, tên hoàng đế thối tha này thật vô nhân đạo.] Hứa Yên Miểu nhét vội vào lòng một cái bánh bao hấp, đội gió bước vào Triều phòng, tìm một góc ngồi xuống, bắt đầu gặm bánh. Thuận tiện dùng bát quái do hệ thống cung cấp để “ăn cơm”. [Nghe nói Án sát Thiêm sự câu cá mười lăm ngày rồi mà vẫn chưa câu được con nào, ha ha ha ha ha, kỹ thuật câu cá này cũng quá kém cỏi rồi!] [Binh Bộ Thượng Thư đã bảy ngày không tắm rửa thay quần áo, tối hôm qua cuối cùng đã bị thê tử đuổi ra khỏi phòng, thật là hiếm có, vậy mà nhịn được đến tận bảy ngày, là ta thì ta không nhịn nổi rồi.] [Tsk tsk tsk, Thái thường tự khanh...] "Khụ khụ." Hứa Yên Miểu ngẩng đầu, cung kính đứng dậy: "Không biết Trịnh khanh có chuyện gì muốn phân phó hạ quan?" Thái thường tự khanh Trịnh Bằng vuốt râu, mỉm cười: "Hứa lang à, cái bánh bao hấp này mua ở đâu vậy, ta ngửi thấy thơm quá." "Ồ ồ, là..." Hứa Yên Miểu nói xong chuyện bánh bao, Thái thường tự khanh lại hỏi hắn tối qua có phải ngủ… Suýt chút nữa, cửu tộc đã toi đời.*Tấn vương phủ.Tấn vương là đệ đệ cùng mẫu thân khác phụ thân với đương kim thiên tử, năm đó vì hoàng đế đỡ tên, dẫn đến bị liệt nửa người.Hoàng đế thương tiếc thân thể y không tốt, không chịu nổi sự mệt nhọc của việc di chuyển xa, cho nên đã đặc cách, hiện tại y đã ba mươi tuổi, vẫn chưa đến đất phong, chỉ ở lại kinh thành.Hôm qua là ngày đại hôn của Tấn vương và vương phi.“Bên ngoài sao lại ồn ào như vậy?” Y ngồi dậy từ trên giường, hỏi quản sự.Quản sự thưa: “Bẩm vương gia, là Cẩm Y Vệ đang bắt người khắp nơi, hình như là những người này tham ô quan lương, nghe nói trên triều đường cũng bắt không ít người, Hộ bộ Hữu thị lang Dương Thành, Ma khám tư lệnh Ngô Thân Minh, Hình bộ Viên ngoại lang Tiết Nguyên Tế…”Tấn vương sắc mặt nghiêm nghị: “Mau đi lấy xe lăn cho ta, ta muốn đi gặp hoàng huynh.”“Vương gia?”“Mau đi.”Quản sự lấy xe lăn ở trong góc ra, lại đeo cho Tấn vương nửa chiếc mặt nạ — Tấn vương bị hủy dung, nói là sợ dọa người ta, cho nên thường năm ra ngoài đều đeo mặt nạ — gọi ba năm người thị vệ đẩy y đi đến cổng hoàng cung.Cổng hoàng cung đang diễn ra triều hội.Vương gia đi rồi, vương phi hỏi quản sự: “Sáng sớm, vương gia vội vàng đi đâu vậy?”Quản sự: “Vương gia vội đi lên triều.”“Vậy thì kỳ lạ rồi, vương gia chưa bao giờ lên triều cả.” Vương phi ngạc nhiên xong, cũng không quan tâm chuyện này nữa, chỉ dặn dò: “Đi lấy danh sách quà đến đây, hôm qua bách quan đều đến chúc mừng, ta phải xem lại để ngày sau biết cách đáp lễ.”…Tấn vương đến cổng hoàng cung, sắc mặt trầm trọng.Hoàng huynh, đệ đệ biết, huynh kiêng dè đệ đệ. Cho nên đệ đệ đã ba mươi tuổi rồi, huynh vẫn chưa muốn cho đệ đệ đến đất phong.Đệ nhiều năm không dám cưới thê… Nhưng hiện tại đệ tuổi đã cao, phải kế thừa tông đường, để tránh cho huynh nghi ngờ, đệ còn cố ý chọn thứ nữ của gia đình thanh liêm không có thực quyền làm thê tử, thế nhưng huynh vẫn…Đệ đều hiểu, huynh vạch trần chuyện này vào ngày thứ hai sau đại hôn của đệ, chính là muốn cảnh cáo đệ.Hữu thị lang Hộ bộ, Ma khám tư lệnh, Hình bộ Viên ngoại lang đều là những người hôm qua đã đến chúc mừng, may mà đệ đệ trí nhớ tốt, nhớ được chuyện này — Huynh lo lắng đệ và những triều thần này cấu kết với nhau.Y đau khổ nhắm mắt lại: Rốt cuộc huynh muốn ép đệ đến mức nào?!Tấn vương nhìn đám Cẩm Y Vệ đang đứng nghiêm nghị trước cổng hoàng cung, xoay người nói với thị vệ bên cạnh: “Đặt ta xuống đây đi, các ngươi lui xuống trước đi.”Chờ mọi người đi rồi, Tấn vương nhẫn tâm, hai tay chống xuống, ngã xuống đất, đẩy xe lăn ra.Y cam chịu nhục nhã, hai tay chống xuống đất, cố gắng bò vào trong, vừa bò, vừa hét lớn: “Hoàng huynh! Hoàng huynh! Chuyện Hữu thị lang Hộ bộ tham ô, không liên quan gì đến đệ! Đệ không heo liên lạc với hắn ta trong bóng tối! Lòng của đệ, trời đất có thể chứng giám! Hoàng huynh! Huynh hãy tin tưởng đệ —”Hoàng huynh, đủ chưa? Hoàng huynh, như vậy đủ chưa!Hứa Yên Miểu liếc mắt thấy một vật gì đó, giật nảy mình.【Cái thứ quái quỷ gì thế này?!】Chấn động đến mức tai ù đi, giống như tiếng trống buổi sáng và chuông buổi chiều… Tóm lại, quần thần gần như là ngay lập tức quay đầu nhìn ra phía sau.Một nghìn một trăm tám mươi tám viên quan đồng loạt quay đầu lại, cảnh tượng kia thật là náo động.Tấn vương ánh mắt trầm trầm.Quả nhiên bản vương không đoán sai, hoàng huynh chính là đang kiêng dè và cảnh cáo ta! Bởi vì bọn họ giống nhau — Bọn họ đều giống mẫu thân!Hoàng huynh… Sợ ta treo đầu dê bán thịt chó!Xem ra, đây là một thế bế tắc.Xem ra, trước kia ta chỉ tự hủy dung mạo là chưa đủ.Những viên quan đồng loạt nhìn sang này chính là một lời cảnh cáo, là người ngồi trên ngai vàng kia đang âm thầm cảnh cáo y, đang thể hiện sự kiểm soát của ông ta đối với các viên quan.Tấn vương không lên tiếng, chỉ lạnh lùng nghĩ: Hoàng huynh! Như ý của huynh! Đệ… sẽ bò!
Suýt chút nữa, cửu tộc đã toi đời.
*
Tấn vương phủ.
Tấn vương là đệ đệ cùng mẫu thân khác phụ thân với đương kim thiên tử, năm đó vì hoàng đế đỡ tên, dẫn đến bị liệt nửa người.
Hoàng đế thương tiếc thân thể y không tốt, không chịu nổi sự mệt nhọc của việc di chuyển xa, cho nên đã đặc cách, hiện tại y đã ba mươi tuổi, vẫn chưa đến đất phong, chỉ ở lại kinh thành.
Hôm qua là ngày đại hôn của Tấn vương và vương phi.
“Bên ngoài sao lại ồn ào như vậy?” Y ngồi dậy từ trên giường, hỏi quản sự.
Quản sự thưa: “Bẩm vương gia, là Cẩm Y Vệ đang bắt người khắp nơi, hình như là những người này tham ô quan lương, nghe nói trên triều đường cũng bắt không ít người, Hộ bộ Hữu thị lang Dương Thành, Ma khám tư lệnh Ngô Thân Minh, Hình bộ Viên ngoại lang Tiết Nguyên Tế…”
Tấn vương sắc mặt nghiêm nghị: “Mau đi lấy xe lăn cho ta, ta muốn đi gặp hoàng huynh.”
“Vương gia?”
“Mau đi.”
Quản sự lấy xe lăn ở trong góc ra, lại đeo cho Tấn vương nửa chiếc mặt nạ — Tấn vương bị hủy dung, nói là sợ dọa người ta, cho nên thường năm ra ngoài đều đeo mặt nạ — gọi ba năm người thị vệ đẩy y đi đến cổng hoàng cung.
Cổng hoàng cung đang diễn ra triều hội.
Vương gia đi rồi, vương phi hỏi quản sự: “Sáng sớm, vương gia vội vàng đi đâu vậy?”
Quản sự: “Vương gia vội đi lên triều.”
“Vậy thì kỳ lạ rồi, vương gia chưa bao giờ lên triều cả.” Vương phi ngạc nhiên xong, cũng không quan tâm chuyện này nữa, chỉ dặn dò: “Đi lấy danh sách quà đến đây, hôm qua bách quan đều đến chúc mừng, ta phải xem lại để ngày sau biết cách đáp lễ.”
…
Tấn vương đến cổng hoàng cung, sắc mặt trầm trọng.
Hoàng huynh, đệ đệ biết, huynh kiêng dè đệ đệ. Cho nên đệ đệ đã ba mươi tuổi rồi, huynh vẫn chưa muốn cho đệ đệ đến đất phong.
Đệ nhiều năm không dám cưới thê… Nhưng hiện tại đệ tuổi đã cao, phải kế thừa tông đường, để tránh cho huynh nghi ngờ, đệ còn cố ý chọn thứ nữ của gia đình thanh liêm không có thực quyền làm thê tử, thế nhưng huynh vẫn…
Đệ đều hiểu, huynh vạch trần chuyện này vào ngày thứ hai sau đại hôn của đệ, chính là muốn cảnh cáo đệ.
Hữu thị lang Hộ bộ, Ma khám tư lệnh, Hình bộ Viên ngoại lang đều là những người hôm qua đã đến chúc mừng, may mà đệ đệ trí nhớ tốt, nhớ được chuyện này — Huynh lo lắng đệ và những triều thần này cấu kết với nhau.
Y đau khổ nhắm mắt lại: Rốt cuộc huynh muốn ép đệ đến mức nào?!
Tấn vương nhìn đám Cẩm Y Vệ đang đứng nghiêm nghị trước cổng hoàng cung, xoay người nói với thị vệ bên cạnh: “Đặt ta xuống đây đi, các ngươi lui xuống trước đi.”
Chờ mọi người đi rồi, Tấn vương nhẫn tâm, hai tay chống xuống, ngã xuống đất, đẩy xe lăn ra.
Y cam chịu nhục nhã, hai tay chống xuống đất, cố gắng bò vào trong, vừa bò, vừa hét lớn: “Hoàng huynh! Hoàng huynh! Chuyện Hữu thị lang Hộ bộ tham ô, không liên quan gì đến đệ! Đệ không heo liên lạc với hắn ta trong bóng tối! Lòng của đệ, trời đất có thể chứng giám! Hoàng huynh! Huynh hãy tin tưởng đệ —”
Hoàng huynh, đủ chưa? Hoàng huynh, như vậy đủ chưa!
Hứa Yên Miểu liếc mắt thấy một vật gì đó, giật nảy mình.
【Cái thứ quái quỷ gì thế này?!】
Chấn động đến mức tai ù đi, giống như tiếng trống buổi sáng và chuông buổi chiều… Tóm lại, quần thần gần như là ngay lập tức quay đầu nhìn ra phía sau.
Một nghìn một trăm tám mươi tám viên quan đồng loạt quay đầu lại, cảnh tượng kia thật là náo động.
Tấn vương ánh mắt trầm trầm.
Quả nhiên bản vương không đoán sai, hoàng huynh chính là đang kiêng dè và cảnh cáo ta! Bởi vì bọn họ giống nhau — Bọn họ đều giống mẫu thân!
Hoàng huynh… Sợ ta treo đầu dê bán thịt chó!
Xem ra, đây là một thế bế tắc.
Xem ra, trước kia ta chỉ tự hủy dung mạo là chưa đủ.
Những viên quan đồng loạt nhìn sang này chính là một lời cảnh cáo, là người ngồi trên ngai vàng kia đang âm thầm cảnh cáo y, đang thể hiện sự kiểm soát của ông ta đối với các viên quan.
Tấn vương không lên tiếng, chỉ lạnh lùng nghĩ: Hoàng huynh! Như ý của huynh! Đệ… sẽ bò!
Văn Võ Trong Triều Đều Nghe Thấy Tiếng Lòng Của TaTác giả: Bạch Sắc Đích MộcTruyện Cổ Đại, Truyện Cung Đấu, Truyện Hệ Thống, Truyện Xuyên Không[Ba giờ sáng phải thức dậy để vào triều, tên hoàng đế thối tha này thật vô nhân đạo.] Hứa Yên Miểu nhét vội vào lòng một cái bánh bao hấp, đội gió bước vào Triều phòng, tìm một góc ngồi xuống, bắt đầu gặm bánh. Thuận tiện dùng bát quái do hệ thống cung cấp để “ăn cơm”. [Nghe nói Án sát Thiêm sự câu cá mười lăm ngày rồi mà vẫn chưa câu được con nào, ha ha ha ha ha, kỹ thuật câu cá này cũng quá kém cỏi rồi!] [Binh Bộ Thượng Thư đã bảy ngày không tắm rửa thay quần áo, tối hôm qua cuối cùng đã bị thê tử đuổi ra khỏi phòng, thật là hiếm có, vậy mà nhịn được đến tận bảy ngày, là ta thì ta không nhịn nổi rồi.] [Tsk tsk tsk, Thái thường tự khanh...] "Khụ khụ." Hứa Yên Miểu ngẩng đầu, cung kính đứng dậy: "Không biết Trịnh khanh có chuyện gì muốn phân phó hạ quan?" Thái thường tự khanh Trịnh Bằng vuốt râu, mỉm cười: "Hứa lang à, cái bánh bao hấp này mua ở đâu vậy, ta ngửi thấy thơm quá." "Ồ ồ, là..." Hứa Yên Miểu nói xong chuyện bánh bao, Thái thường tự khanh lại hỏi hắn tối qua có phải ngủ… Suýt chút nữa, cửu tộc đã toi đời.*Tấn vương phủ.Tấn vương là đệ đệ cùng mẫu thân khác phụ thân với đương kim thiên tử, năm đó vì hoàng đế đỡ tên, dẫn đến bị liệt nửa người.Hoàng đế thương tiếc thân thể y không tốt, không chịu nổi sự mệt nhọc của việc di chuyển xa, cho nên đã đặc cách, hiện tại y đã ba mươi tuổi, vẫn chưa đến đất phong, chỉ ở lại kinh thành.Hôm qua là ngày đại hôn của Tấn vương và vương phi.“Bên ngoài sao lại ồn ào như vậy?” Y ngồi dậy từ trên giường, hỏi quản sự.Quản sự thưa: “Bẩm vương gia, là Cẩm Y Vệ đang bắt người khắp nơi, hình như là những người này tham ô quan lương, nghe nói trên triều đường cũng bắt không ít người, Hộ bộ Hữu thị lang Dương Thành, Ma khám tư lệnh Ngô Thân Minh, Hình bộ Viên ngoại lang Tiết Nguyên Tế…”Tấn vương sắc mặt nghiêm nghị: “Mau đi lấy xe lăn cho ta, ta muốn đi gặp hoàng huynh.”“Vương gia?”“Mau đi.”Quản sự lấy xe lăn ở trong góc ra, lại đeo cho Tấn vương nửa chiếc mặt nạ — Tấn vương bị hủy dung, nói là sợ dọa người ta, cho nên thường năm ra ngoài đều đeo mặt nạ — gọi ba năm người thị vệ đẩy y đi đến cổng hoàng cung.Cổng hoàng cung đang diễn ra triều hội.Vương gia đi rồi, vương phi hỏi quản sự: “Sáng sớm, vương gia vội vàng đi đâu vậy?”Quản sự: “Vương gia vội đi lên triều.”“Vậy thì kỳ lạ rồi, vương gia chưa bao giờ lên triều cả.” Vương phi ngạc nhiên xong, cũng không quan tâm chuyện này nữa, chỉ dặn dò: “Đi lấy danh sách quà đến đây, hôm qua bách quan đều đến chúc mừng, ta phải xem lại để ngày sau biết cách đáp lễ.”…Tấn vương đến cổng hoàng cung, sắc mặt trầm trọng.Hoàng huynh, đệ đệ biết, huynh kiêng dè đệ đệ. Cho nên đệ đệ đã ba mươi tuổi rồi, huynh vẫn chưa muốn cho đệ đệ đến đất phong.Đệ nhiều năm không dám cưới thê… Nhưng hiện tại đệ tuổi đã cao, phải kế thừa tông đường, để tránh cho huynh nghi ngờ, đệ còn cố ý chọn thứ nữ của gia đình thanh liêm không có thực quyền làm thê tử, thế nhưng huynh vẫn…Đệ đều hiểu, huynh vạch trần chuyện này vào ngày thứ hai sau đại hôn của đệ, chính là muốn cảnh cáo đệ.Hữu thị lang Hộ bộ, Ma khám tư lệnh, Hình bộ Viên ngoại lang đều là những người hôm qua đã đến chúc mừng, may mà đệ đệ trí nhớ tốt, nhớ được chuyện này — Huynh lo lắng đệ và những triều thần này cấu kết với nhau.Y đau khổ nhắm mắt lại: Rốt cuộc huynh muốn ép đệ đến mức nào?!Tấn vương nhìn đám Cẩm Y Vệ đang đứng nghiêm nghị trước cổng hoàng cung, xoay người nói với thị vệ bên cạnh: “Đặt ta xuống đây đi, các ngươi lui xuống trước đi.”Chờ mọi người đi rồi, Tấn vương nhẫn tâm, hai tay chống xuống, ngã xuống đất, đẩy xe lăn ra.Y cam chịu nhục nhã, hai tay chống xuống đất, cố gắng bò vào trong, vừa bò, vừa hét lớn: “Hoàng huynh! Hoàng huynh! Chuyện Hữu thị lang Hộ bộ tham ô, không liên quan gì đến đệ! Đệ không heo liên lạc với hắn ta trong bóng tối! Lòng của đệ, trời đất có thể chứng giám! Hoàng huynh! Huynh hãy tin tưởng đệ —”Hoàng huynh, đủ chưa? Hoàng huynh, như vậy đủ chưa!Hứa Yên Miểu liếc mắt thấy một vật gì đó, giật nảy mình.【Cái thứ quái quỷ gì thế này?!】Chấn động đến mức tai ù đi, giống như tiếng trống buổi sáng và chuông buổi chiều… Tóm lại, quần thần gần như là ngay lập tức quay đầu nhìn ra phía sau.Một nghìn một trăm tám mươi tám viên quan đồng loạt quay đầu lại, cảnh tượng kia thật là náo động.Tấn vương ánh mắt trầm trầm.Quả nhiên bản vương không đoán sai, hoàng huynh chính là đang kiêng dè và cảnh cáo ta! Bởi vì bọn họ giống nhau — Bọn họ đều giống mẫu thân!Hoàng huynh… Sợ ta treo đầu dê bán thịt chó!Xem ra, đây là một thế bế tắc.Xem ra, trước kia ta chỉ tự hủy dung mạo là chưa đủ.Những viên quan đồng loạt nhìn sang này chính là một lời cảnh cáo, là người ngồi trên ngai vàng kia đang âm thầm cảnh cáo y, đang thể hiện sự kiểm soát của ông ta đối với các viên quan.Tấn vương không lên tiếng, chỉ lạnh lùng nghĩ: Hoàng huynh! Như ý của huynh! Đệ… sẽ bò!