Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 2: Cốt truyện bắt đầu (1)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đã từng có cơ hội mà không biết quý trọng, nếu sớm biết mình sẽxuyên qua, Tô Viễn sẽ lập tức, ngay lập tức, bằng mọi giá chạyđến nhà tác giả, kê đao lên cổ hắn, bắt hắn ra chương!Không biết hướng đi cuối cùng của cốt truyện, cũng không thểbày mưu tính kế cho tương lai, không biết kết cục, bất cứ lúc nàođều có thể tử vong...Mọi thứ giống như được định sẵn, sống trong thế giới như vậy,ngay cả sống chết cũng không tự do, nói không chừng sau khichết sẽ hóa thân thành quỷ nô, bị lệ quỷ chi phối, không đượcyên ổn.Ngẫm lại làm cho người ta cảm thấy cuộc sống này thật tăm tối,sống còn không bằng tự sát, để cho mình chết một cách sảngkhoái còn tốt hơn làm quỷ nô...Thật không ngờ, vận mệnh tối tăm này dường như xuất hiện biếnchuyển.Phúc lợi dành cho người xuyên không xuất hiện!Giống như đưa ra bồi thường cho vận mệnh, Tô Viễn nhận đượcmột cái hệ thống, chỉ cần ký kết là có thể đạt được hệ thống lệquỷ.Hệ thống như này mà đặt ở thế giới khác chỉ sợ người ta sẽ tránhkhông kịp, dù sao dựa theo thế giới trước khi Tô Viễn xuyên quamà nói: quỷ là vật không cát tường, là một vật tập hợp mười támnăng lượng tiêu cực gôm bần tiện, suy bại, bi ai, tai họa, ô danh,tàn độc, hôi thối, đau đớn, bệnh chết, chết trẻ, cô độc, dâm tà,vọng tưởng, xui xẻo, bệnh tật, nhập ma, là âm khí tụ thể.Nhưng việc ký kết này có một điêu kiện tiên quyết, nhất định phảithực hiện ở nơi lệ quỷ xuất hiện, hơn nữa còn phải là lệ quỷ hồisinh, lệ quỷ bị ngự quỷ giả khống chế không cách nào tiến hànhký tên, mỗi lệ quỷ bên người chỉ có thể ký được một lần, khôngthể lặp lại.Nguy hiểm tiêm tàng trong này không cần nói cũng biết, bởi vì lệquỷ không phải là thứ mà người bình thường có khả năng đốiphó, chỉ cân bạn phù hợp với quy luật giết người của nó thì khócó thể thoát khỏi rủi ro tử vong, cho dù là ngự quỷ giả cũng hiếmcó ngoại lệ.Dù sao trong cơ thể ngự quỷ giả cũng tôn tại lệ quỷ, sớm muộn gìcũng phải đối mặt lệ quỷ hồi sinh."Nào, sủi cảo của cậu xong rồi."Lúc này, ông chủ tiệm bưng một bát sủi cảo nóng hổi tới, cắt đứtsuy nghĩ của Tô Viễn, anh ta nhìn theo ánh mắt Tô Viễn phát hiệnTô Viễn đang nhìn chằm chằm cổng trường trung học số 7, ông tavẫn cho rằng Tô Viễn là trường này đi ra, không khỏi cười nói:Cậu cũng từ trong trường này đi ra ngoài đúng không, hây, nămtháng không chờ đợi con người, mới chớp mắt mà đã trôi qua lâunhư vậy.Tô Viễn nghe ông chủ tiệm nói, hắn chỉ mỉm cười mà không trảlời hắn ngàn dặm xa xôi đi tới thành phố Đại Xương cũng khôngphải vì chỉ để ngắm cổng trường.Đương nhiên Tô Viễn cũng có mục đích của mình.Muốn sống sót trong một thế giới lệ quỷ hoành hành, khắp nơiđều quỷ dị này, tất nhiên phải dựa vào nhân vật chính. Bất kể là ởthế giới nào, ai cũng có thể xảy ra chuyện, ai cũng có thể chết,duy chỉ có nhân vật chính không thể chết, cũng sẽ không chết,bởi vì nhân vật chính mà chết thì toàn bộ câu chuyện sẽ khôngthể tiếp tục, cho nên dưới hào quang chiếu rọi, nhân vật chínhvĩnh viễn sẽ không chết, cho dù chết thì cũng có thể đứng lênnhảy nhót.Đây là kinh nghiệm mà Tô Viễn đúc kết sau nhiều năm đọc sách.Cho nên muốn sống sót trong thế giới kh*ng b* này, nhất địnhphải ôm tốt đùi nhân vật chính. Đúng vậy, mục đích chuyến đi lầnnày của Tô Viễn chính là ôm đùi Dương Gian.Dệt hoa trên gấm không bằng đưa than ngày tuyết rơi, nếu chờđại danh quỷ nhãn của Dương Gian truyền khắp nơi rôi mới đếnnương nhờ, chẳng bằng thừa dịp đối phương còn chưa vùng dậychạy đến soát đây cảm độ hảo cảm!Tô Viễn không hê có suy nghĩ g**t ch*t nhân vật chính, đùa gìchứ, nếu nhân vật chính chết đi thì hắn biết ôm đùi ai đây, chẳnglẽ đợi sau này gặp phải lệ quỷ có trình độ kh*ng b* cao siêu sẽ tựmình đối phó sao?Hắn cũng không có loại tỉnh thần đại nghĩa diệt thân.Sủi cảo nóng hổi nằm trên bàn tỏa ra mùi thơm, nhưng Tô Viễnlại không hê cảm thấy thèm ăn. Hắn đã ngồi xổm ở phụ cậntrường học này ba ngày, nhưng mà vẫn không thể đợi được tungtích quỷ gõ cửa, điều này khiến hắn không hỏi thấy sốt ruột.Hắn đã tìm thấy Dương Gian, nhưng Dương Gian mà không cóquỷ nhãn thì cũng vô dụng. Hắn thuân túy là một người bìnhthường gây yếu mà thôi, chỉ cần có chút năng lượng linh dị là cóthể dễ dàng g**t ch*t hắn, đó không phải là đùi Tô Viễn cần.Người hắn cân chính là đội trưởng Dương Gian khống chế quỷnhãn, quỷ thủ, còn có quỷ ảnh không đầu.Thời cơ chưa tới...Nghĩ đến đây, Tô Viễn không khỏi nheo mắt lại, cúi đâu nhìn vềphía hai tay mình. Hắn đeo một đôi găng tay màu đen bao chặtđôi tay, không chỉ vậy, hắn còn mặc bộ quân áo dài tay, đi giàythể thao màu đen, bao bọc cả người kín mít.Thật ra mặc trang phục như này trong mùa hè oi bức rất hấp dẫnánh mắt người khác, chẳng qua Tô Viễn đã quen rồi.Bởi vì trên người hắn có một bộ phận thuộc về lệ quỷ.
Đã từng có cơ hội mà không biết quý trọng, nếu sớm biết mình sẽ
xuyên qua, Tô Viễn sẽ lập tức, ngay lập tức, bằng mọi giá chạy
đến nhà tác giả, kê đao lên cổ hắn, bắt hắn ra chương!
Không biết hướng đi cuối cùng của cốt truyện, cũng không thể
bày mưu tính kế cho tương lai, không biết kết cục, bất cứ lúc nào
đều có thể tử vong...
Mọi thứ giống như được định sẵn, sống trong thế giới như vậy,
ngay cả sống chết cũng không tự do, nói không chừng sau khi
chết sẽ hóa thân thành quỷ nô, bị lệ quỷ chi phối, không được
yên ổn.
Ngẫm lại làm cho người ta cảm thấy cuộc sống này thật tăm tối,
sống còn không bằng tự sát, để cho mình chết một cách sảng
khoái còn tốt hơn làm quỷ nô...
Thật không ngờ, vận mệnh tối tăm này dường như xuất hiện biến
chuyển.
Phúc lợi dành cho người xuyên không xuất hiện!
Giống như đưa ra bồi thường cho vận mệnh, Tô Viễn nhận được
một cái hệ thống, chỉ cần ký kết là có thể đạt được hệ thống lệ
quỷ.
Hệ thống như này mà đặt ở thế giới khác chỉ sợ người ta sẽ tránh
không kịp, dù sao dựa theo thế giới trước khi Tô Viễn xuyên qua
mà nói: quỷ là vật không cát tường, là một vật tập hợp mười tám
năng lượng tiêu cực gôm bần tiện, suy bại, bi ai, tai họa, ô danh,
tàn độc, hôi thối, đau đớn, bệnh chết, chết trẻ, cô độc, dâm tà,
vọng tưởng, xui xẻo, bệnh tật, nhập ma, là âm khí tụ thể.
Nhưng việc ký kết này có một điêu kiện tiên quyết, nhất định phải
thực hiện ở nơi lệ quỷ xuất hiện, hơn nữa còn phải là lệ quỷ hồi
sinh, lệ quỷ bị ngự quỷ giả khống chế không cách nào tiến hành
ký tên, mỗi lệ quỷ bên người chỉ có thể ký được một lần, không
thể lặp lại.
Nguy hiểm tiêm tàng trong này không cần nói cũng biết, bởi vì lệ
quỷ không phải là thứ mà người bình thường có khả năng đối
phó, chỉ cân bạn phù hợp với quy luật giết người của nó thì khó
có thể thoát khỏi rủi ro tử vong, cho dù là ngự quỷ giả cũng hiếm
có ngoại lệ.
Dù sao trong cơ thể ngự quỷ giả cũng tôn tại lệ quỷ, sớm muộn gì
cũng phải đối mặt lệ quỷ hồi sinh.
"Nào, sủi cảo của cậu xong rồi."
Lúc này, ông chủ tiệm bưng một bát sủi cảo nóng hổi tới, cắt đứt
suy nghĩ của Tô Viễn, anh ta nhìn theo ánh mắt Tô Viễn phát hiện
Tô Viễn đang nhìn chằm chằm cổng trường trung học số 7, ông ta
vẫn cho rằng Tô Viễn là trường này đi ra, không khỏi cười nói:
Cậu cũng từ trong trường này đi ra ngoài đúng không, hây, năm
tháng không chờ đợi con người, mới chớp mắt mà đã trôi qua lâu
như vậy.
Tô Viễn nghe ông chủ tiệm nói, hắn chỉ mỉm cười mà không trả
lời hắn ngàn dặm xa xôi đi tới thành phố Đại Xương cũng không
phải vì chỉ để ngắm cổng trường.
Đương nhiên Tô Viễn cũng có mục đích của mình.
Muốn sống sót trong một thế giới lệ quỷ hoành hành, khắp nơi
đều quỷ dị này, tất nhiên phải dựa vào nhân vật chính. Bất kể là ở
thế giới nào, ai cũng có thể xảy ra chuyện, ai cũng có thể chết,
duy chỉ có nhân vật chính không thể chết, cũng sẽ không chết,
bởi vì nhân vật chính mà chết thì toàn bộ câu chuyện sẽ không
thể tiếp tục, cho nên dưới hào quang chiếu rọi, nhân vật chính
vĩnh viễn sẽ không chết, cho dù chết thì cũng có thể đứng lên
nhảy nhót.
Đây là kinh nghiệm mà Tô Viễn đúc kết sau nhiều năm đọc sách.
Cho nên muốn sống sót trong thế giới kh*ng b* này, nhất định
phải ôm tốt đùi nhân vật chính. Đúng vậy, mục đích chuyến đi lần
này của Tô Viễn chính là ôm đùi Dương Gian.
Dệt hoa trên gấm không bằng đưa than ngày tuyết rơi, nếu chờ
đại danh quỷ nhãn của Dương Gian truyền khắp nơi rôi mới đến
nương nhờ, chẳng bằng thừa dịp đối phương còn chưa vùng dậy
chạy đến soát đây cảm độ hảo cảm!
Tô Viễn không hê có suy nghĩ g**t ch*t nhân vật chính, đùa gì
chứ, nếu nhân vật chính chết đi thì hắn biết ôm đùi ai đây, chẳng
lẽ đợi sau này gặp phải lệ quỷ có trình độ kh*ng b* cao siêu sẽ tự
mình đối phó sao?
Hắn cũng không có loại tỉnh thần đại nghĩa diệt thân.
Sủi cảo nóng hổi nằm trên bàn tỏa ra mùi thơm, nhưng Tô Viễn
lại không hê cảm thấy thèm ăn. Hắn đã ngồi xổm ở phụ cận
trường học này ba ngày, nhưng mà vẫn không thể đợi được tung
tích quỷ gõ cửa, điều này khiến hắn không hỏi thấy sốt ruột.
Hắn đã tìm thấy Dương Gian, nhưng Dương Gian mà không có
quỷ nhãn thì cũng vô dụng. Hắn thuân túy là một người bình
thường gây yếu mà thôi, chỉ cần có chút năng lượng linh dị là có
thể dễ dàng g**t ch*t hắn, đó không phải là đùi Tô Viễn cần.
Người hắn cân chính là đội trưởng Dương Gian khống chế quỷ
nhãn, quỷ thủ, còn có quỷ ảnh không đầu.
Thời cơ chưa tới...
Nghĩ đến đây, Tô Viễn không khỏi nheo mắt lại, cúi đâu nhìn về
phía hai tay mình. Hắn đeo một đôi găng tay màu đen bao chặt
đôi tay, không chỉ vậy, hắn còn mặc bộ quân áo dài tay, đi giày
thể thao màu đen, bao bọc cả người kín mít.
Thật ra mặc trang phục như này trong mùa hè oi bức rất hấp dẫn
ánh mắt người khác, chẳng qua Tô Viễn đã quen rồi.
Bởi vì trên người hắn có một bộ phận thuộc về lệ quỷ.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đã từng có cơ hội mà không biết quý trọng, nếu sớm biết mình sẽxuyên qua, Tô Viễn sẽ lập tức, ngay lập tức, bằng mọi giá chạyđến nhà tác giả, kê đao lên cổ hắn, bắt hắn ra chương!Không biết hướng đi cuối cùng của cốt truyện, cũng không thểbày mưu tính kế cho tương lai, không biết kết cục, bất cứ lúc nàođều có thể tử vong...Mọi thứ giống như được định sẵn, sống trong thế giới như vậy,ngay cả sống chết cũng không tự do, nói không chừng sau khichết sẽ hóa thân thành quỷ nô, bị lệ quỷ chi phối, không đượcyên ổn.Ngẫm lại làm cho người ta cảm thấy cuộc sống này thật tăm tối,sống còn không bằng tự sát, để cho mình chết một cách sảngkhoái còn tốt hơn làm quỷ nô...Thật không ngờ, vận mệnh tối tăm này dường như xuất hiện biếnchuyển.Phúc lợi dành cho người xuyên không xuất hiện!Giống như đưa ra bồi thường cho vận mệnh, Tô Viễn nhận đượcmột cái hệ thống, chỉ cần ký kết là có thể đạt được hệ thống lệquỷ.Hệ thống như này mà đặt ở thế giới khác chỉ sợ người ta sẽ tránhkhông kịp, dù sao dựa theo thế giới trước khi Tô Viễn xuyên quamà nói: quỷ là vật không cát tường, là một vật tập hợp mười támnăng lượng tiêu cực gôm bần tiện, suy bại, bi ai, tai họa, ô danh,tàn độc, hôi thối, đau đớn, bệnh chết, chết trẻ, cô độc, dâm tà,vọng tưởng, xui xẻo, bệnh tật, nhập ma, là âm khí tụ thể.Nhưng việc ký kết này có một điêu kiện tiên quyết, nhất định phảithực hiện ở nơi lệ quỷ xuất hiện, hơn nữa còn phải là lệ quỷ hồisinh, lệ quỷ bị ngự quỷ giả khống chế không cách nào tiến hànhký tên, mỗi lệ quỷ bên người chỉ có thể ký được một lần, khôngthể lặp lại.Nguy hiểm tiêm tàng trong này không cần nói cũng biết, bởi vì lệquỷ không phải là thứ mà người bình thường có khả năng đốiphó, chỉ cân bạn phù hợp với quy luật giết người của nó thì khócó thể thoát khỏi rủi ro tử vong, cho dù là ngự quỷ giả cũng hiếmcó ngoại lệ.Dù sao trong cơ thể ngự quỷ giả cũng tôn tại lệ quỷ, sớm muộn gìcũng phải đối mặt lệ quỷ hồi sinh."Nào, sủi cảo của cậu xong rồi."Lúc này, ông chủ tiệm bưng một bát sủi cảo nóng hổi tới, cắt đứtsuy nghĩ của Tô Viễn, anh ta nhìn theo ánh mắt Tô Viễn phát hiệnTô Viễn đang nhìn chằm chằm cổng trường trung học số 7, ông tavẫn cho rằng Tô Viễn là trường này đi ra, không khỏi cười nói:Cậu cũng từ trong trường này đi ra ngoài đúng không, hây, nămtháng không chờ đợi con người, mới chớp mắt mà đã trôi qua lâunhư vậy.Tô Viễn nghe ông chủ tiệm nói, hắn chỉ mỉm cười mà không trảlời hắn ngàn dặm xa xôi đi tới thành phố Đại Xương cũng khôngphải vì chỉ để ngắm cổng trường.Đương nhiên Tô Viễn cũng có mục đích của mình.Muốn sống sót trong một thế giới lệ quỷ hoành hành, khắp nơiđều quỷ dị này, tất nhiên phải dựa vào nhân vật chính. Bất kể là ởthế giới nào, ai cũng có thể xảy ra chuyện, ai cũng có thể chết,duy chỉ có nhân vật chính không thể chết, cũng sẽ không chết,bởi vì nhân vật chính mà chết thì toàn bộ câu chuyện sẽ khôngthể tiếp tục, cho nên dưới hào quang chiếu rọi, nhân vật chínhvĩnh viễn sẽ không chết, cho dù chết thì cũng có thể đứng lênnhảy nhót.Đây là kinh nghiệm mà Tô Viễn đúc kết sau nhiều năm đọc sách.Cho nên muốn sống sót trong thế giới kh*ng b* này, nhất địnhphải ôm tốt đùi nhân vật chính. Đúng vậy, mục đích chuyến đi lầnnày của Tô Viễn chính là ôm đùi Dương Gian.Dệt hoa trên gấm không bằng đưa than ngày tuyết rơi, nếu chờđại danh quỷ nhãn của Dương Gian truyền khắp nơi rôi mới đếnnương nhờ, chẳng bằng thừa dịp đối phương còn chưa vùng dậychạy đến soát đây cảm độ hảo cảm!Tô Viễn không hê có suy nghĩ g**t ch*t nhân vật chính, đùa gìchứ, nếu nhân vật chính chết đi thì hắn biết ôm đùi ai đây, chẳnglẽ đợi sau này gặp phải lệ quỷ có trình độ kh*ng b* cao siêu sẽ tựmình đối phó sao?Hắn cũng không có loại tỉnh thần đại nghĩa diệt thân.Sủi cảo nóng hổi nằm trên bàn tỏa ra mùi thơm, nhưng Tô Viễnlại không hê cảm thấy thèm ăn. Hắn đã ngồi xổm ở phụ cậntrường học này ba ngày, nhưng mà vẫn không thể đợi được tungtích quỷ gõ cửa, điều này khiến hắn không hỏi thấy sốt ruột.Hắn đã tìm thấy Dương Gian, nhưng Dương Gian mà không cóquỷ nhãn thì cũng vô dụng. Hắn thuân túy là một người bìnhthường gây yếu mà thôi, chỉ cần có chút năng lượng linh dị là cóthể dễ dàng g**t ch*t hắn, đó không phải là đùi Tô Viễn cần.Người hắn cân chính là đội trưởng Dương Gian khống chế quỷnhãn, quỷ thủ, còn có quỷ ảnh không đầu.Thời cơ chưa tới...Nghĩ đến đây, Tô Viễn không khỏi nheo mắt lại, cúi đâu nhìn vềphía hai tay mình. Hắn đeo một đôi găng tay màu đen bao chặtđôi tay, không chỉ vậy, hắn còn mặc bộ quân áo dài tay, đi giàythể thao màu đen, bao bọc cả người kín mít.Thật ra mặc trang phục như này trong mùa hè oi bức rất hấp dẫnánh mắt người khác, chẳng qua Tô Viễn đã quen rồi.Bởi vì trên người hắn có một bộ phận thuộc về lệ quỷ.