Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 8: Người dọa người (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tô Viễn lập tức xua tay liên tục:"Tôi không làm được, xin lỗi, không có biện pháp giúp anh rồi,cáo từt"Nói xong hắn rảo bước lùi ra rồi bỏ chạy, cũng không cho ChuChính thời gian phản ứng lại, không còn cách nào, hắn là ngườimềm lòng, nhỡ đến lúc đó Chu Chính khóc lóc một chút rồi làm rabộ dạng đáng thương, đến lúc đó đầu óc hắn nóng lên, xúc độngđồng ý điều kiện gì đó với Chu Chính thì toi luôn.Tô Viễn bước lên một bước, thân hình hắn lại xuất hiện quỷ dị ởnơi cách mấy chục mét sau đó lại tiến lên một bước, rồi hoàntoàn biến mất ở trước mắt Chu Chính.Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Chu Chính không gọi lại, vì lúc này hắnta cũng chẳng còn đủ sức hô lên nữa."Một ngự quỷ giả xa lạ, hình như có liên quan đến lão quỷ già kia,chuyện này nhất định phải báo lên tổng bộ."Tiếng ho khan suy yếu mà thống khổ vang lên, đúng lúc ChuChính cầm lấy điện thoại vệ tinh chuẩn bị tranh thủ giây phút cuốicùng của mình để báo cáo cho tổng bộ thì đột nhiên một ngườiđẩy cửa phòng học đi ra. Là Dương Gian."Là cậu? Làm thế nào mà cậu có thể ra khỏi lớp học?“Chu Chính? Dương Gian vừa mới đi ra, anh ta sửng sốt một chút,theo bản năng trả lời:"Tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, lúc trước tôi đi theobọn họ rời đi thì bị một con quỷ bắt vào nhà vệ sinh, thật vất vảtôi mới tìm được đường ra, sau đó đẩy cửa ra thì đã phát hiệnmình đã trở lại nơi này.""Phải không? Đây là khả năng của quỷ vực, xem ra thứ kia khôngmuốn thả các cậu đi...".Tô Viễn cũng không biết sau đó xảy ra chuyện gì, lúc này hắnđang tìm kiếm bóng dáng của quỷ gõ cửa."Không yếu như vậy chứ? Theo lý mà nói, mỗi người trong quỷvực đều sẽ trở thành mục tiêu gõ cửa quỷ, sao mình vẫn chưagặp được nó? Lão già kia chạy đâu mất rồi, chết rôi mà chân cònlinh hoạt như vậy, còn chạy tốt thật.Quỷ vực che khuất tâm mắt, khiến Tô Viễn cảm thấy rất bất tiện,bởi vì hắn không cách nào nhìn thấu quỷ vực, cho nên lúc này,hắn bắt đâu có chút hâm mộ.Đối tượng hâm mộ vẫn là Dương Gian."Lại nói, hiện tại chắc hẳn Dương Gian cũng khống chế được quỷnhãn rồi? Hâm mộ quá đi, nếu mình cũng có thể có quỷ nhãn thìtốt rôi, ít nhất bây giờ cũng không cân phải vất vả như vậy, ôi!Cước ca ơi, ngươi mau cất cánh đi, tôi năm xong rồi, tôi khôngmuốn cố gắng nữa..."Trong quỷ vực tính mịch và kh*ng b*, tiếng r*n r* của Tô Viễnquẩn quanh trên hành lang trống trải, một vài thân ảnh cứngngắc đứng trên hành lang chậm rãi xoay người, như muốn đi tìmnguồn gốc của âm thanh, nhưng mà bởi vì thiếu mục tiêu nên lạinhanh chóng chìm trong yên tĩnh."Hu hu hu... Con không muốn chết đâu, ba mẹ ơi mau đến cứucon, ai cũng được, mau đến cứu tôi với." Trong căn phòng tốităm, thỉnh thoảng vang lên tiếng nức nở nho nhỏ, cô gái vẫnđang cố gắng đè nén, nhưng trong hoàn cảnh tĩnh mịch như thếnên vẫn nghe thấy rõ ràng."Trương Hiểu Yến, cậu đừng khóc nữa, nếu còn khóc tiếp, hấpdẫn những thứ đáng sợ kia tới thì làm sao bây giời”Trong bóng tối, có người nhỏ giọng an ủi cô, nhưng hiển nhiên làvô dụng. Sau khi gặp phải chuyện đáng sợ như vậy cô gái vấnluôn khóc, lý trí đã sụp đổ, ngoại trừ khóc ra, cô không nghĩ đượcgì nữa. Nếu còn tiếp tục như vậy, dù không chết ở trong quỷ vựccũng sẽ bị điên. Lúc quỷ vực bao trùm xuống, không chỉ có nhómngười Dương Gian bị ảnh hưởng, những nơi khác cũng khó có thểthoát khỏi phạm vi bao phủ của quỷ vực.Những người này cũng là nhóm bị cuốn vào quỷ vực, nhưng vậnkhí của họ tương đối tốt, cho tới bây giờ, chỉ bị vài quỷ nô tậpkích, cũng không chạm mặt chính diện với lão già kia.Đáng tiếc là, cho dù là quỷ nô cũng không phải là thứ mà ngườibình thường như bọn họ có thể chống cự, quỷ nô cũng chứa mộtphần lực lượng của lệ quỷ, trước khi đạt đến một số lượng nhấtđịnh, thì cũng không phải là thứ uy h**p nhiều với ngự quỷ giả,nhưng một khi đạt tới đó rồi, cho dù là ngự quỷ giả cũng phảinhượng bộ vài phân.Sáu bảy người đang nằm cuộn lại trong góc phòng, có nam cónữ, bọn họ tụ tập lại với nhau, xếp chồng bàn học lại một chỗ đểphòng ngự, hơn nữa còn bật đèn pin điện thoại di động xua đibóng tối.Kỳ lạ là ánh đèn chỉ có thể chiếu sáng không đến một mét, trongbóng tối dường như có một thứ gì đó rất đáng sợ, cắn nuốt hếtánh sáng. Mới vừa rồi đã có một người bị bóng tối kéo đi, trongphòng học vốn có hai mươi ba người bây giờ chỉ còn lại sáu bảyngười, những người còn lại hoảng loạng chạy ra ngoài e là lành ítdữ nhiều. Hình như những thứ quỷ quái kia sợ ánh sáng, từ lúcbọn họ bật đèn pin điện thoại thì không có người nào bị kéo đinữa, nhưng hiển nhiên phương pháp này không thể kéo dài, bởivì điện thoại đã sắp hết pin

Tô Viễn lập tức xua tay liên tục:

"Tôi không làm được, xin lỗi, không có biện pháp giúp anh rồi,

cáo từt"

Nói xong hắn rảo bước lùi ra rồi bỏ chạy, cũng không cho Chu

Chính thời gian phản ứng lại, không còn cách nào, hắn là người

mềm lòng, nhỡ đến lúc đó Chu Chính khóc lóc một chút rồi làm ra

bộ dạng đáng thương, đến lúc đó đầu óc hắn nóng lên, xúc động

đồng ý điều kiện gì đó với Chu Chính thì toi luôn.

Tô Viễn bước lên một bước, thân hình hắn lại xuất hiện quỷ dị ở

nơi cách mấy chục mét sau đó lại tiến lên một bước, rồi hoàn

toàn biến mất ở trước mắt Chu Chính.

Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Chu Chính không gọi lại, vì lúc này hắn

ta cũng chẳng còn đủ sức hô lên nữa.

"Một ngự quỷ giả xa lạ, hình như có liên quan đến lão quỷ già kia,

chuyện này nhất định phải báo lên tổng bộ."

Tiếng ho khan suy yếu mà thống khổ vang lên, đúng lúc Chu

Chính cầm lấy điện thoại vệ tinh chuẩn bị tranh thủ giây phút cuối

cùng của mình để báo cáo cho tổng bộ thì đột nhiên một người

đẩy cửa phòng học đi ra. Là Dương Gian.

"Là cậu? Làm thế nào mà cậu có thể ra khỏi lớp học?

“Chu Chính? Dương Gian vừa mới đi ra, anh ta sửng sốt một chút,

theo bản năng trả lời:

"Tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, lúc trước tôi đi theo

bọn họ rời đi thì bị một con quỷ bắt vào nhà vệ sinh, thật vất vả

tôi mới tìm được đường ra, sau đó đẩy cửa ra thì đã phát hiện

mình đã trở lại nơi này."

"Phải không? Đây là khả năng của quỷ vực, xem ra thứ kia không

muốn thả các cậu đi...".

Tô Viễn cũng không biết sau đó xảy ra chuyện gì, lúc này hắn

đang tìm kiếm bóng dáng của quỷ gõ cửa.

"Không yếu như vậy chứ? Theo lý mà nói, mỗi người trong quỷ

vực đều sẽ trở thành mục tiêu gõ cửa quỷ, sao mình vẫn chưa

gặp được nó? Lão già kia chạy đâu mất rồi, chết rôi mà chân còn

linh hoạt như vậy, còn chạy tốt thật.

Quỷ vực che khuất tâm mắt, khiến Tô Viễn cảm thấy rất bất tiện,

bởi vì hắn không cách nào nhìn thấu quỷ vực, cho nên lúc này,

hắn bắt đâu có chút hâm mộ.

Đối tượng hâm mộ vẫn là Dương Gian.

"Lại nói, hiện tại chắc hẳn Dương Gian cũng khống chế được quỷ

nhãn rồi? Hâm mộ quá đi, nếu mình cũng có thể có quỷ nhãn thì

tốt rôi, ít nhất bây giờ cũng không cân phải vất vả như vậy, ôi!

Cước ca ơi, ngươi mau cất cánh đi, tôi năm xong rồi, tôi không

muốn cố gắng nữa..."

Trong quỷ vực tính mịch và kh*ng b*, tiếng r*n r* của Tô Viễn

quẩn quanh trên hành lang trống trải, một vài thân ảnh cứng

ngắc đứng trên hành lang chậm rãi xoay người, như muốn đi tìm

nguồn gốc của âm thanh, nhưng mà bởi vì thiếu mục tiêu nên lại

nhanh chóng chìm trong yên tĩnh.

"Hu hu hu... Con không muốn chết đâu, ba mẹ ơi mau đến cứu

con, ai cũng được, mau đến cứu tôi với." Trong căn phòng tối

tăm, thỉnh thoảng vang lên tiếng nức nở nho nhỏ, cô gái vẫn

đang cố gắng đè nén, nhưng trong hoàn cảnh tĩnh mịch như thế

nên vẫn nghe thấy rõ ràng.

"Trương Hiểu Yến, cậu đừng khóc nữa, nếu còn khóc tiếp, hấp

dẫn những thứ đáng sợ kia tới thì làm sao bây giời”

Trong bóng tối, có người nhỏ giọng an ủi cô, nhưng hiển nhiên là

vô dụng. Sau khi gặp phải chuyện đáng sợ như vậy cô gái vấn

luôn khóc, lý trí đã sụp đổ, ngoại trừ khóc ra, cô không nghĩ được

gì nữa. Nếu còn tiếp tục như vậy, dù không chết ở trong quỷ vực

cũng sẽ bị điên. Lúc quỷ vực bao trùm xuống, không chỉ có nhóm

người Dương Gian bị ảnh hưởng, những nơi khác cũng khó có thể

thoát khỏi phạm vi bao phủ của quỷ vực.

Những người này cũng là nhóm bị cuốn vào quỷ vực, nhưng vận

khí của họ tương đối tốt, cho tới bây giờ, chỉ bị vài quỷ nô tập

kích, cũng không chạm mặt chính diện với lão già kia.

Đáng tiếc là, cho dù là quỷ nô cũng không phải là thứ mà người

bình thường như bọn họ có thể chống cự, quỷ nô cũng chứa một

phần lực lượng của lệ quỷ, trước khi đạt đến một số lượng nhất

định, thì cũng không phải là thứ uy h**p nhiều với ngự quỷ giả,

nhưng một khi đạt tới đó rồi, cho dù là ngự quỷ giả cũng phải

nhượng bộ vài phân.

Sáu bảy người đang nằm cuộn lại trong góc phòng, có nam có

nữ, bọn họ tụ tập lại với nhau, xếp chồng bàn học lại một chỗ để

phòng ngự, hơn nữa còn bật đèn pin điện thoại di động xua đi

bóng tối.

Kỳ lạ là ánh đèn chỉ có thể chiếu sáng không đến một mét, trong

bóng tối dường như có một thứ gì đó rất đáng sợ, cắn nuốt hết

ánh sáng. Mới vừa rồi đã có một người bị bóng tối kéo đi, trong

phòng học vốn có hai mươi ba người bây giờ chỉ còn lại sáu bảy

người, những người còn lại hoảng loạng chạy ra ngoài e là lành ít

dữ nhiều. Hình như những thứ quỷ quái kia sợ ánh sáng, từ lúc

bọn họ bật đèn pin điện thoại thì không có người nào bị kéo đi

nữa, nhưng hiển nhiên phương pháp này không thể kéo dài, bởi

vì điện thoại đã sắp hết pin

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tô Viễn lập tức xua tay liên tục:"Tôi không làm được, xin lỗi, không có biện pháp giúp anh rồi,cáo từt"Nói xong hắn rảo bước lùi ra rồi bỏ chạy, cũng không cho ChuChính thời gian phản ứng lại, không còn cách nào, hắn là ngườimềm lòng, nhỡ đến lúc đó Chu Chính khóc lóc một chút rồi làm rabộ dạng đáng thương, đến lúc đó đầu óc hắn nóng lên, xúc độngđồng ý điều kiện gì đó với Chu Chính thì toi luôn.Tô Viễn bước lên một bước, thân hình hắn lại xuất hiện quỷ dị ởnơi cách mấy chục mét sau đó lại tiến lên một bước, rồi hoàntoàn biến mất ở trước mắt Chu Chính.Nhìn bóng lưng hắn rời đi, Chu Chính không gọi lại, vì lúc này hắnta cũng chẳng còn đủ sức hô lên nữa."Một ngự quỷ giả xa lạ, hình như có liên quan đến lão quỷ già kia,chuyện này nhất định phải báo lên tổng bộ."Tiếng ho khan suy yếu mà thống khổ vang lên, đúng lúc ChuChính cầm lấy điện thoại vệ tinh chuẩn bị tranh thủ giây phút cuốicùng của mình để báo cáo cho tổng bộ thì đột nhiên một ngườiđẩy cửa phòng học đi ra. Là Dương Gian."Là cậu? Làm thế nào mà cậu có thể ra khỏi lớp học?“Chu Chính? Dương Gian vừa mới đi ra, anh ta sửng sốt một chút,theo bản năng trả lời:"Tôi cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, lúc trước tôi đi theobọn họ rời đi thì bị một con quỷ bắt vào nhà vệ sinh, thật vất vảtôi mới tìm được đường ra, sau đó đẩy cửa ra thì đã phát hiệnmình đã trở lại nơi này.""Phải không? Đây là khả năng của quỷ vực, xem ra thứ kia khôngmuốn thả các cậu đi...".Tô Viễn cũng không biết sau đó xảy ra chuyện gì, lúc này hắnđang tìm kiếm bóng dáng của quỷ gõ cửa."Không yếu như vậy chứ? Theo lý mà nói, mỗi người trong quỷvực đều sẽ trở thành mục tiêu gõ cửa quỷ, sao mình vẫn chưagặp được nó? Lão già kia chạy đâu mất rồi, chết rôi mà chân cònlinh hoạt như vậy, còn chạy tốt thật.Quỷ vực che khuất tâm mắt, khiến Tô Viễn cảm thấy rất bất tiện,bởi vì hắn không cách nào nhìn thấu quỷ vực, cho nên lúc này,hắn bắt đâu có chút hâm mộ.Đối tượng hâm mộ vẫn là Dương Gian."Lại nói, hiện tại chắc hẳn Dương Gian cũng khống chế được quỷnhãn rồi? Hâm mộ quá đi, nếu mình cũng có thể có quỷ nhãn thìtốt rôi, ít nhất bây giờ cũng không cân phải vất vả như vậy, ôi!Cước ca ơi, ngươi mau cất cánh đi, tôi năm xong rồi, tôi khôngmuốn cố gắng nữa..."Trong quỷ vực tính mịch và kh*ng b*, tiếng r*n r* của Tô Viễnquẩn quanh trên hành lang trống trải, một vài thân ảnh cứngngắc đứng trên hành lang chậm rãi xoay người, như muốn đi tìmnguồn gốc của âm thanh, nhưng mà bởi vì thiếu mục tiêu nên lạinhanh chóng chìm trong yên tĩnh."Hu hu hu... Con không muốn chết đâu, ba mẹ ơi mau đến cứucon, ai cũng được, mau đến cứu tôi với." Trong căn phòng tốităm, thỉnh thoảng vang lên tiếng nức nở nho nhỏ, cô gái vẫnđang cố gắng đè nén, nhưng trong hoàn cảnh tĩnh mịch như thếnên vẫn nghe thấy rõ ràng."Trương Hiểu Yến, cậu đừng khóc nữa, nếu còn khóc tiếp, hấpdẫn những thứ đáng sợ kia tới thì làm sao bây giời”Trong bóng tối, có người nhỏ giọng an ủi cô, nhưng hiển nhiên làvô dụng. Sau khi gặp phải chuyện đáng sợ như vậy cô gái vấnluôn khóc, lý trí đã sụp đổ, ngoại trừ khóc ra, cô không nghĩ đượcgì nữa. Nếu còn tiếp tục như vậy, dù không chết ở trong quỷ vựccũng sẽ bị điên. Lúc quỷ vực bao trùm xuống, không chỉ có nhómngười Dương Gian bị ảnh hưởng, những nơi khác cũng khó có thểthoát khỏi phạm vi bao phủ của quỷ vực.Những người này cũng là nhóm bị cuốn vào quỷ vực, nhưng vậnkhí của họ tương đối tốt, cho tới bây giờ, chỉ bị vài quỷ nô tậpkích, cũng không chạm mặt chính diện với lão già kia.Đáng tiếc là, cho dù là quỷ nô cũng không phải là thứ mà ngườibình thường như bọn họ có thể chống cự, quỷ nô cũng chứa mộtphần lực lượng của lệ quỷ, trước khi đạt đến một số lượng nhấtđịnh, thì cũng không phải là thứ uy h**p nhiều với ngự quỷ giả,nhưng một khi đạt tới đó rồi, cho dù là ngự quỷ giả cũng phảinhượng bộ vài phân.Sáu bảy người đang nằm cuộn lại trong góc phòng, có nam cónữ, bọn họ tụ tập lại với nhau, xếp chồng bàn học lại một chỗ đểphòng ngự, hơn nữa còn bật đèn pin điện thoại di động xua đibóng tối.Kỳ lạ là ánh đèn chỉ có thể chiếu sáng không đến một mét, trongbóng tối dường như có một thứ gì đó rất đáng sợ, cắn nuốt hếtánh sáng. Mới vừa rồi đã có một người bị bóng tối kéo đi, trongphòng học vốn có hai mươi ba người bây giờ chỉ còn lại sáu bảyngười, những người còn lại hoảng loạng chạy ra ngoài e là lành ítdữ nhiều. Hình như những thứ quỷ quái kia sợ ánh sáng, từ lúcbọn họ bật đèn pin điện thoại thì không có người nào bị kéo đinữa, nhưng hiển nhiên phương pháp này không thể kéo dài, bởivì điện thoại đã sắp hết pin

Chương 8: Người dọa người (1)