Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 26: Thoát ra (2)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Người nhìn thấy sởn gai ốc, theo bản năng cảm thấy sợ hãi.Thành công chưa?Tô Viễn có chút kích động, quỷ nhấn trắng không an phận chuyểnđộng, tựa hồ có lực lượng linh dị nào đó đang khuếch tán, uyh**p quỷ nô xung quanh. Hắn nhìn đôi mắt tản ra màu đỏ kia giờphút này đang chuyển động dưới da thịt Dương Gian, nhìn DươngGian thống khổ gào thét lại nhìn vị trí quỷ nhãn trên người anh tavốn bị cắn ra một quỷ nhãn lớn hơn, nhìn làn da của anh ta bị nứtra, tỏa ra ánh sáng đỏ từ quỷ nhãn. Một đường, hai đường, bađường ánh sáng đỏ dân dần lan ra khắp toàn thân, mặt đất xungquanh cũng bị ảnh hưởng.Ánh sáng này tựa như sương mù dày đặc men theo mặt đất lantràn ra, tương phản với màu đen của quỷ vực.Dương Gian thành công rồi, anh ta đã thành công sử dụng quỷvực, giống như tờ giấy da người đã nói.Nhìn thấy một màn này, khóe miệng Tô Viễn hơi nhấch lên, lộ ramột nụ cười hài lòng, chỉ là phối hợp với quỷ nhãn kia làm chongười ta cảm thấy quỷ dị khó hiểu.Mà đúng lúc này, quỷ nô tập kích cũng đã đến, một bàn tay trắngbệch từ trong bóng tối vươn ra, đột nhiên bắt lấy cổ một ngườisống sót đang run rẩy vì sợ hãi. Bàn tay lạnh như băng, cứngngắc lại mang theo một năng lực cổ quái kh*ng b*, kéo ngườinày chìm vào bóng tối phía sau. Không, đừng mà, cứu mạng, cứutôi, Dương Gian cứu tôi... Người nọ giống như phát điên thét chóitai, cánh tay vươn ra như muốn nắm thứ gì đó. Nhưng chẳngthấm vào đâu. Người này nhanh chóng biến mất trong bóng tối,tiếng kêu thảm thiết cũng theo đó biến mất không thấy, giốngnhư một hòn đá rơi vào trong nước, chỉ là nổi lên một tia gợnsóng rồi nhanh chóng trở vê yên tĩnh.Có người bị dọa đến tinh thần thất thường, ôm đầu ngồi xổm trênmặt đất lẩm bẩm, xem ra đã điên rồi, cũng có người xoay ngườibỏ chạy, ý muốn thoát khỏi nơi này, nhưng kết quả lại càng thảmhơn, gặp phải quỷ gõ cửa gốc.Thậm chí Tô Viễn còn nghe thấy thanh âm xương cốt bị bóp nát,tất cả mọi người đều bị tấn công, duy chỉ có hắn bình yên vô sự,quỷ nhãn bất an chuyển động, như tản ra linh dị nào đó, khiếncho quỷ nô vòng qua hắn đi tập kích những người khác.Có lẽ là bởi vì đã chết vài người, quỷ xung quanh tạm thời dừnghành động, nhưng bóng tối đã bao trùm lên tất cả, yên tĩnh đángsợ, ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không nghe được.Nhưng mà loại an tĩnh quỷ dị này cũng không kéo dài bao lâu, chỉlát sau, bàn tay trắng bệch liên tiếp vươn ra từ trong bóng tối, cảở phía trước phía sau bốn phương tám hướng, tất cả người sốngsót vào giờ khắc này đều bị quỷ nô công kích.Quỷ gõ cửa gốc dừng bước, đi thẳng về phía Tô Viễn.Lúc này thời gian hiển thị trên điện thoại di động là 5 giờ 30 phút,giống như giấy da người nói. 'Cút đi.Nhưng giờ phút này, một tiếng gào thét thống khổ đè nén vanglên, mang theo cảm giác giãy giụa tìm kiếm sự sống trong tuyệtcảnh. Là Dương Gian, rốt cục quỷ vực của anh ta cũng đã hìnhthành, bao phủ trong phạm vi 5 mét, ánh sáng đỏ chiếu sángxung quanh, xua tan đi bóng tối.Từng bàn tay trắng bệch giờ phút này tựa như bị bỏng, nhanhchóng thu hồi.Sau đó ánh sáng đỏ trên người Dương Gian giống như đèn điệnkhông ổn định, chớp nháy vài cái rôi biến mất, cả người anh tacũng biến mất cùng với bảy người còn lại. Tất cả mọi thứ đã trởlại quỹ đạo ban đầu.Không! Vẫn còn một người khác ở đây.Là Tô Viễn.Quỷ vực của Dương Gian chỉ có bán kính năm mét xung quanhanh ta, mới chỉ bước đầu mở ra, nhưng mà Tô Viễn cách quá xanên chưa bị quỷ vực vây vào trong.Nói cách khác, đến giờ Tô Viễn vẫn còn lưu lại trong quỷ vực củaquỷ gõ cửa, trong quỷ vực chỉ còn lại có một mình hắn, nên trởthành mục tiêu quỷ gõ cửa.Đáng tiếc là hắn cũng có quỷ vực. Tô Viễn nhấch miệng cười vêphía quỷ gõ cửa, ngay lúc đối phương còn chưa nâng lên, hắn đãmở quỷ vực ra, hắc quang chợt lóe, cả người hắn như hoàn toànchìm vào trong quỷ vực của quỷ gõ cửa.Lão già dừng lại một chút, nhưng vẫn tiếp tục đi vê phía trướcmột bước, bước vào quỷ vực của Tô Viễn, nhưng mà toàn bộ quỷvực rất nhanh lại biến mất.Chờ nó ởi tới, xung quanh đã trống rỗng, bóng tối như thủy triềutản đi, tiếng bước chân xung quanh dân dân mờ nhạt, không cònlại cái gì, chỉ còn lại đèn đường đứng sững tựa hồ chứng kiến mộtmàn kinh khủng vừa rồi. Tại một con phố đi bộ ở thành phố ĐạiXương.Khoảng năm giờ rưỡi sáng, sắc trời sáng ngời, ngày thường nơinày rất náo nhiệt nhưng bởi vì thời gian còn quá sớm, phốthương mại phồn hoa không có một bóng người, còn chưa đếnthời gian mở cửa buôn bán.Đèn đường vẫn chưa tắt, tỏa ra ánh sáng.Nhưng mà đúng lúc này, từng hàng đèn đường vốn đang tỏa raánh sáng trắng đột nhiên biến thành màu đỏ tươi, tản mát ramàu đỏ quỷ dị, trên đèn hình tròn trong lồng phản chiếu hìnhdạng của từng con mắt màu đỏ, giống như in trên đó, điều bấtthường duy nhất chính là con mắt kia giống như sống lại, hơichuyển động.

Người nhìn thấy sởn gai ốc, theo bản năng cảm thấy sợ hãi.

Thành công chưa?

Tô Viễn có chút kích động, quỷ nhấn trắng không an phận chuyển

động, tựa hồ có lực lượng linh dị nào đó đang khuếch tán, uy

h**p quỷ nô xung quanh. Hắn nhìn đôi mắt tản ra màu đỏ kia giờ

phút này đang chuyển động dưới da thịt Dương Gian, nhìn Dương

Gian thống khổ gào thét lại nhìn vị trí quỷ nhãn trên người anh ta

vốn bị cắn ra một quỷ nhãn lớn hơn, nhìn làn da của anh ta bị nứt

ra, tỏa ra ánh sáng đỏ từ quỷ nhãn. Một đường, hai đường, ba

đường ánh sáng đỏ dân dần lan ra khắp toàn thân, mặt đất xung

quanh cũng bị ảnh hưởng.

Ánh sáng này tựa như sương mù dày đặc men theo mặt đất lan

tràn ra, tương phản với màu đen của quỷ vực.

Dương Gian thành công rồi, anh ta đã thành công sử dụng quỷ

vực, giống như tờ giấy da người đã nói.

Nhìn thấy một màn này, khóe miệng Tô Viễn hơi nhấch lên, lộ ra

một nụ cười hài lòng, chỉ là phối hợp với quỷ nhãn kia làm cho

người ta cảm thấy quỷ dị khó hiểu.

Mà đúng lúc này, quỷ nô tập kích cũng đã đến, một bàn tay trắng

bệch từ trong bóng tối vươn ra, đột nhiên bắt lấy cổ một người

sống sót đang run rẩy vì sợ hãi. Bàn tay lạnh như băng, cứng

ngắc lại mang theo một năng lực cổ quái kh*ng b*, kéo người

này chìm vào bóng tối phía sau. Không, đừng mà, cứu mạng, cứu

tôi, Dương Gian cứu tôi... Người nọ giống như phát điên thét chói

tai, cánh tay vươn ra như muốn nắm thứ gì đó. Nhưng chẳng

thấm vào đâu. Người này nhanh chóng biến mất trong bóng tối,

tiếng kêu thảm thiết cũng theo đó biến mất không thấy, giống

như một hòn đá rơi vào trong nước, chỉ là nổi lên một tia gợn

sóng rồi nhanh chóng trở vê yên tĩnh.

Có người bị dọa đến tinh thần thất thường, ôm đầu ngồi xổm trên

mặt đất lẩm bẩm, xem ra đã điên rồi, cũng có người xoay người

bỏ chạy, ý muốn thoát khỏi nơi này, nhưng kết quả lại càng thảm

hơn, gặp phải quỷ gõ cửa gốc.

Thậm chí Tô Viễn còn nghe thấy thanh âm xương cốt bị bóp nát,

tất cả mọi người đều bị tấn công, duy chỉ có hắn bình yên vô sự,

quỷ nhãn bất an chuyển động, như tản ra linh dị nào đó, khiến

cho quỷ nô vòng qua hắn đi tập kích những người khác.

Có lẽ là bởi vì đã chết vài người, quỷ xung quanh tạm thời dừng

hành động, nhưng bóng tối đã bao trùm lên tất cả, yên tĩnh đáng

sợ, ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không nghe được.

Nhưng mà loại an tĩnh quỷ dị này cũng không kéo dài bao lâu, chỉ

lát sau, bàn tay trắng bệch liên tiếp vươn ra từ trong bóng tối, cả

ở phía trước phía sau bốn phương tám hướng, tất cả người sống

sót vào giờ khắc này đều bị quỷ nô công kích.

Quỷ gõ cửa gốc dừng bước, đi thẳng về phía Tô Viễn.

Lúc này thời gian hiển thị trên điện thoại di động là 5 giờ 30 phút,

giống như giấy da người nói. 'Cút đi.

Nhưng giờ phút này, một tiếng gào thét thống khổ đè nén vang

lên, mang theo cảm giác giãy giụa tìm kiếm sự sống trong tuyệt

cảnh. Là Dương Gian, rốt cục quỷ vực của anh ta cũng đã hình

thành, bao phủ trong phạm vi 5 mét, ánh sáng đỏ chiếu sáng

xung quanh, xua tan đi bóng tối.

Từng bàn tay trắng bệch giờ phút này tựa như bị bỏng, nhanh

chóng thu hồi.

Sau đó ánh sáng đỏ trên người Dương Gian giống như đèn điện

không ổn định, chớp nháy vài cái rôi biến mất, cả người anh ta

cũng biến mất cùng với bảy người còn lại. Tất cả mọi thứ đã trở

lại quỹ đạo ban đầu.

Không! Vẫn còn một người khác ở đây.

Là Tô Viễn.

Quỷ vực của Dương Gian chỉ có bán kính năm mét xung quanh

anh ta, mới chỉ bước đầu mở ra, nhưng mà Tô Viễn cách quá xa

nên chưa bị quỷ vực vây vào trong.

Nói cách khác, đến giờ Tô Viễn vẫn còn lưu lại trong quỷ vực của

quỷ gõ cửa, trong quỷ vực chỉ còn lại có một mình hắn, nên trở

thành mục tiêu quỷ gõ cửa.

Đáng tiếc là hắn cũng có quỷ vực. Tô Viễn nhấch miệng cười vê

phía quỷ gõ cửa, ngay lúc đối phương còn chưa nâng lên, hắn đã

mở quỷ vực ra, hắc quang chợt lóe, cả người hắn như hoàn toàn

chìm vào trong quỷ vực của quỷ gõ cửa.

Lão già dừng lại một chút, nhưng vẫn tiếp tục đi vê phía trước

một bước, bước vào quỷ vực của Tô Viễn, nhưng mà toàn bộ quỷ

vực rất nhanh lại biến mất.

Chờ nó ởi tới, xung quanh đã trống rỗng, bóng tối như thủy triều

tản đi, tiếng bước chân xung quanh dân dân mờ nhạt, không còn

lại cái gì, chỉ còn lại đèn đường đứng sững tựa hồ chứng kiến một

màn kinh khủng vừa rồi. Tại một con phố đi bộ ở thành phố Đại

Xương.

Khoảng năm giờ rưỡi sáng, sắc trời sáng ngời, ngày thường nơi

này rất náo nhiệt nhưng bởi vì thời gian còn quá sớm, phố

thương mại phồn hoa không có một bóng người, còn chưa đến

thời gian mở cửa buôn bán.

Đèn đường vẫn chưa tắt, tỏa ra ánh sáng.

Nhưng mà đúng lúc này, từng hàng đèn đường vốn đang tỏa ra

ánh sáng trắng đột nhiên biến thành màu đỏ tươi, tản mát ra

màu đỏ quỷ dị, trên đèn hình tròn trong lồng phản chiếu hình

dạng của từng con mắt màu đỏ, giống như in trên đó, điều bất

thường duy nhất chính là con mắt kia giống như sống lại, hơi

chuyển động.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Người nhìn thấy sởn gai ốc, theo bản năng cảm thấy sợ hãi.Thành công chưa?Tô Viễn có chút kích động, quỷ nhấn trắng không an phận chuyểnđộng, tựa hồ có lực lượng linh dị nào đó đang khuếch tán, uyh**p quỷ nô xung quanh. Hắn nhìn đôi mắt tản ra màu đỏ kia giờphút này đang chuyển động dưới da thịt Dương Gian, nhìn DươngGian thống khổ gào thét lại nhìn vị trí quỷ nhãn trên người anh tavốn bị cắn ra một quỷ nhãn lớn hơn, nhìn làn da của anh ta bị nứtra, tỏa ra ánh sáng đỏ từ quỷ nhãn. Một đường, hai đường, bađường ánh sáng đỏ dân dần lan ra khắp toàn thân, mặt đất xungquanh cũng bị ảnh hưởng.Ánh sáng này tựa như sương mù dày đặc men theo mặt đất lantràn ra, tương phản với màu đen của quỷ vực.Dương Gian thành công rồi, anh ta đã thành công sử dụng quỷvực, giống như tờ giấy da người đã nói.Nhìn thấy một màn này, khóe miệng Tô Viễn hơi nhấch lên, lộ ramột nụ cười hài lòng, chỉ là phối hợp với quỷ nhãn kia làm chongười ta cảm thấy quỷ dị khó hiểu.Mà đúng lúc này, quỷ nô tập kích cũng đã đến, một bàn tay trắngbệch từ trong bóng tối vươn ra, đột nhiên bắt lấy cổ một ngườisống sót đang run rẩy vì sợ hãi. Bàn tay lạnh như băng, cứngngắc lại mang theo một năng lực cổ quái kh*ng b*, kéo ngườinày chìm vào bóng tối phía sau. Không, đừng mà, cứu mạng, cứutôi, Dương Gian cứu tôi... Người nọ giống như phát điên thét chóitai, cánh tay vươn ra như muốn nắm thứ gì đó. Nhưng chẳngthấm vào đâu. Người này nhanh chóng biến mất trong bóng tối,tiếng kêu thảm thiết cũng theo đó biến mất không thấy, giốngnhư một hòn đá rơi vào trong nước, chỉ là nổi lên một tia gợnsóng rồi nhanh chóng trở vê yên tĩnh.Có người bị dọa đến tinh thần thất thường, ôm đầu ngồi xổm trênmặt đất lẩm bẩm, xem ra đã điên rồi, cũng có người xoay ngườibỏ chạy, ý muốn thoát khỏi nơi này, nhưng kết quả lại càng thảmhơn, gặp phải quỷ gõ cửa gốc.Thậm chí Tô Viễn còn nghe thấy thanh âm xương cốt bị bóp nát,tất cả mọi người đều bị tấn công, duy chỉ có hắn bình yên vô sự,quỷ nhãn bất an chuyển động, như tản ra linh dị nào đó, khiếncho quỷ nô vòng qua hắn đi tập kích những người khác.Có lẽ là bởi vì đã chết vài người, quỷ xung quanh tạm thời dừnghành động, nhưng bóng tối đã bao trùm lên tất cả, yên tĩnh đángsợ, ngay cả tiếng kêu thảm thiết cũng không nghe được.Nhưng mà loại an tĩnh quỷ dị này cũng không kéo dài bao lâu, chỉlát sau, bàn tay trắng bệch liên tiếp vươn ra từ trong bóng tối, cảở phía trước phía sau bốn phương tám hướng, tất cả người sốngsót vào giờ khắc này đều bị quỷ nô công kích.Quỷ gõ cửa gốc dừng bước, đi thẳng về phía Tô Viễn.Lúc này thời gian hiển thị trên điện thoại di động là 5 giờ 30 phút,giống như giấy da người nói. 'Cút đi.Nhưng giờ phút này, một tiếng gào thét thống khổ đè nén vanglên, mang theo cảm giác giãy giụa tìm kiếm sự sống trong tuyệtcảnh. Là Dương Gian, rốt cục quỷ vực của anh ta cũng đã hìnhthành, bao phủ trong phạm vi 5 mét, ánh sáng đỏ chiếu sángxung quanh, xua tan đi bóng tối.Từng bàn tay trắng bệch giờ phút này tựa như bị bỏng, nhanhchóng thu hồi.Sau đó ánh sáng đỏ trên người Dương Gian giống như đèn điệnkhông ổn định, chớp nháy vài cái rôi biến mất, cả người anh tacũng biến mất cùng với bảy người còn lại. Tất cả mọi thứ đã trởlại quỹ đạo ban đầu.Không! Vẫn còn một người khác ở đây.Là Tô Viễn.Quỷ vực của Dương Gian chỉ có bán kính năm mét xung quanhanh ta, mới chỉ bước đầu mở ra, nhưng mà Tô Viễn cách quá xanên chưa bị quỷ vực vây vào trong.Nói cách khác, đến giờ Tô Viễn vẫn còn lưu lại trong quỷ vực củaquỷ gõ cửa, trong quỷ vực chỉ còn lại có một mình hắn, nên trởthành mục tiêu quỷ gõ cửa.Đáng tiếc là hắn cũng có quỷ vực. Tô Viễn nhấch miệng cười vêphía quỷ gõ cửa, ngay lúc đối phương còn chưa nâng lên, hắn đãmở quỷ vực ra, hắc quang chợt lóe, cả người hắn như hoàn toànchìm vào trong quỷ vực của quỷ gõ cửa.Lão già dừng lại một chút, nhưng vẫn tiếp tục đi vê phía trướcmột bước, bước vào quỷ vực của Tô Viễn, nhưng mà toàn bộ quỷvực rất nhanh lại biến mất.Chờ nó ởi tới, xung quanh đã trống rỗng, bóng tối như thủy triềutản đi, tiếng bước chân xung quanh dân dân mờ nhạt, không cònlại cái gì, chỉ còn lại đèn đường đứng sững tựa hồ chứng kiến mộtmàn kinh khủng vừa rồi. Tại một con phố đi bộ ở thành phố ĐạiXương.Khoảng năm giờ rưỡi sáng, sắc trời sáng ngời, ngày thường nơinày rất náo nhiệt nhưng bởi vì thời gian còn quá sớm, phốthương mại phồn hoa không có một bóng người, còn chưa đếnthời gian mở cửa buôn bán.Đèn đường vẫn chưa tắt, tỏa ra ánh sáng.Nhưng mà đúng lúc này, từng hàng đèn đường vốn đang tỏa raánh sáng trắng đột nhiên biến thành màu đỏ tươi, tản mát ramàu đỏ quỷ dị, trên đèn hình tròn trong lồng phản chiếu hìnhdạng của từng con mắt màu đỏ, giống như in trên đó, điều bấtthường duy nhất chính là con mắt kia giống như sống lại, hơichuyển động.

Chương 26: Thoát ra (2)