Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 29: Trò chuyện

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Đây chính là mẫu mới tung ra thị trường, lúc ấy không phải cậunói mua hơn chín ngàn sao?" Dương Gian nói.'Anh em tốt, đến bây giờ tôi cũng không muốn giấu giếm cậuchuyện này nữa, thật ra tôi là phú nhị đại che giấu thân phận,thấy dãy cửa hàng trên phố đi bộ không, tất cả đều là của nhàtôi. Trương Vĩ tôi không thiếu mấy đồng này, sau này tôi bảo batôi mua Nokia, không, vẫn là máy nhắn tin an toàn hơn một chút,cứ như vậy điện thoại kia sẽ không gọi được.Trương Vĩ nghiêm túc nói. "Nhà cậu có tiên như vậy sao lại khôngcông đài phát thanh lên người."Đây là một ý tưởng tốt, tôi sẽ xem Xét.Nói xong Trương Vĩ lại quay đầu nhìn vê phía Tô Viễn: "Lão đại,anh có muốn đến nhà tôi hay không, phòng nhà tôi rất lớn,giường nhà tôi vừa rộng vừa thoải mái, nếu không anh ở nhà tôiđi, tôi nuôi anh È.Khóe miệng Tô Viễn giật giật, cố nhịn xuống xúc động muốnđánh chết tên này, đổi lại nếu một cô gái nói vậy thì hắn sẽ cânnhắc, chứ một thanh niên nói với hắn câu này, Tô Viễn sẽ nghĩ cóphải tên này định đấu kiếm với mình không.Muốn bị rách hậu môn một lân? Hình ảnh đó quá đẹp, khiếnngười ta không đành lòng nhìn thẳng."Nếu cậu là nữ mà nói với tôi mấy lời này, tôi sẽ suy nghĩ' Tô Viễntức giận nói.Trương Vĩ nghe xong tỉnh thần phấn chấn/Lão đại, xin cho tôiphương thức liên lạc, chờ tôi làm xong thủ tục chuyển giới tính sẽtới tìm anh.Những người khác nghe xong nhất thời ngơ ngác nhìn Trương VI.Nhưng sau khi nghe Trương Ví nhắc tới cuộc gọi điện thoại khủngbố kia, bọn họ cũng không dám giữ điện thoại, nhìn chúng nhưôn dịch."Những điện thoại này đều không cần? Vứt đi rất lãng phí. DươngGian nói.“Cái này, những điện thoại di động này ngươi còn dám dùng sao?Vừa rôi chỉ bị quỷ gọi điện thoại, nhỡ đâu nó tìm tới thì làm saobây giờ." Miêu Tiểu Thiện mở to hai mắt nhìn hắn."Không gì khiến tôi sợ hãi bằng cái nghèo, hơn nữa, cũng khôngphải không thể bán điện thoại?" Nói xong, Dương Gian nhặt lạiđiện thoại di động bị bọn họ vứt bỏ, sau đó lại hỏi: "Thật sựkhông cân?”"Không cần.” Mọi người đồng thanh."Các cậu đều là người có tiền, vậy tôi bán số điện thoại dùng rồinày đi, số tiên bán được, các cậu yên tâm... tôi sẽ không chia chocác cậu... nếu lần sau tụ họp, coi như các cậu mời cơm.Không biết có phải Dương Gian cố ý nói những lời này hay không,nói tóm lại, trải qua một phen như vậy, bọn họ ít nhiều cũng cảmthấy sợ hãi."Được rồi, các cậu trở về đi”, lúc này Tô Viễn mở miệng nói:Dương Gian, cậu theo tôi tới đây một chút, có một số việc tôimuốn nói với cậu."Dương Gian khẽ gật đầu, câm di động đang định đi qua, bỗngnhiên anh ta thấy bên cạnh còn có một nữ sinh đi theo, khôngkhỏi có chút kỳ quái: "Vương San San cậu đi theo tôi làm gì 2?"Cậu... cậu dẫn tôi theo với, tôi không muốn rời xa cậu.""Tôi phải trở vê ngủ, cậu cũng phải đi theo tôi sao?”“Tôi không ngại, Vương San San nhỏ giọng nói, vẻ mặt xấu hổ."Hả???"Những người khác không đi cùng với Dương Gian thì mở to haimắt."Dương Gian, cậu dẫn cô ấy đi cùng đi, những người khác có thểtrở về." Tô Viễn ở cách đó không xa trực tiếp hạ lệnh đuổi khách,lão đại đã lên tiếng, không ai dám vi phạm, những người khácnhanh chóng rời đi, chỉ lưu lại Dương Gian cùng Vương San Sankia.Những sự kiện linh dị như vậy vẫn sẽ xảy ra trong tương lai, dầndần trở thành một thảm họa toàn câu, nói cách khác, nhữngchuyện này sẽ càng ngày càng nhiều chứ không ít đi."Dương Gian, cậu có ý định gì không?Ba người tản bộ trên đường phố, Tô Viễn và Dương Đang traođổi, mà Vương San San chỉ đi một bên nghe.Dương Gian lắc đầu: "Tôi chỉ là người mới, tôi không biết chútnào về sự kiện linh dị.""Không, cậu rất thông minh, rất ít người có thể giữ bình tĩnh saukhi gặp phải sự kiện linh dị, hơn nữa còn có thể phát hiện ra mộtít quy luật của lệ quỷ, cậu trời sinh làm nghề này." Trong lời nóicủa Tô Viễn không chút che giấu thưởng thức."Sau này cậu nhất định sẽ trở thành nhân vật lớn trong giới ngựquỷ giả."Đến lúc đó cậu sẽ đăng quang làm vua, trái ôm phải ấp.Không biết vì sao, đột nhiên trong đầu Tô Viễn toát ra suy nghĩtrẻ trâu như vậy.Dương Gian nghe xong lắc đầu: "Chờ tôi có thể sống sót rồi nóisau.Tô Viễn cười cười: "Cậu đang lo lắng vấn đề lệ quỷ hồi sinh?""Đúng vậy, đây là vấn đê mà mỗi ngự quỷ giả đều lo lắng, mặtkhác, tôi có vấn đề muốn thỉnh giáo anh. Dương Gian nói."Vấn đề gì"?"Rốt cuộc quỷ là gì?"Câu hỏi này rất hay, tôi cũng muốn biết.Tô Viễn trâm tư một lát: "Chuyện này tôi rất khó trả lời cậu, bởi vìtôi cũng không biết, nhưng tôi biết phòng thí nghiệm các quốc giahẳn đều đã làm thí nghiệm, có thể bọn họ sẽ biết một cái gì đócụ thể.""Nhưng theo tôi biết, quỷ hẳn là thiên về duy tâm, vậy chủ nghĩaduy vật phải sửa lại rôi, nói cách khác, quan tài của Newton sắpkhông giữ nổi rồi."

"Đây chính là mẫu mới tung ra thị trường, lúc ấy không phải cậu

nói mua hơn chín ngàn sao?" Dương Gian nói.

'Anh em tốt, đến bây giờ tôi cũng không muốn giấu giếm cậu

chuyện này nữa, thật ra tôi là phú nhị đại che giấu thân phận,

thấy dãy cửa hàng trên phố đi bộ không, tất cả đều là của nhà

tôi. Trương Vĩ tôi không thiếu mấy đồng này, sau này tôi bảo ba

tôi mua Nokia, không, vẫn là máy nhắn tin an toàn hơn một chút,

cứ như vậy điện thoại kia sẽ không gọi được.

Trương Vĩ nghiêm túc nói. "Nhà cậu có tiên như vậy sao lại không

công đài phát thanh lên người.

"Đây là một ý tưởng tốt, tôi sẽ xem Xét.

Nói xong Trương Vĩ lại quay đầu nhìn vê phía Tô Viễn: "Lão đại,

anh có muốn đến nhà tôi hay không, phòng nhà tôi rất lớn,

giường nhà tôi vừa rộng vừa thoải mái, nếu không anh ở nhà tôi

đi, tôi nuôi anh È.

Khóe miệng Tô Viễn giật giật, cố nhịn xuống xúc động muốn

đánh chết tên này, đổi lại nếu một cô gái nói vậy thì hắn sẽ cân

nhắc, chứ một thanh niên nói với hắn câu này, Tô Viễn sẽ nghĩ có

phải tên này định đấu kiếm với mình không.

Muốn bị rách hậu môn một lân? Hình ảnh đó quá đẹp, khiến

người ta không đành lòng nhìn thẳng.

"Nếu cậu là nữ mà nói với tôi mấy lời này, tôi sẽ suy nghĩ' Tô Viễn

tức giận nói.

Trương Vĩ nghe xong tỉnh thần phấn chấn/Lão đại, xin cho tôi

phương thức liên lạc, chờ tôi làm xong thủ tục chuyển giới tính sẽ

tới tìm anh.

Những người khác nghe xong nhất thời ngơ ngác nhìn Trương VI.

Nhưng sau khi nghe Trương Ví nhắc tới cuộc gọi điện thoại khủng

bố kia, bọn họ cũng không dám giữ điện thoại, nhìn chúng như

ôn dịch.

"Những điện thoại này đều không cần? Vứt đi rất lãng phí. Dương

Gian nói.

“Cái này, những điện thoại di động này ngươi còn dám dùng sao?

Vừa rôi chỉ bị quỷ gọi điện thoại, nhỡ đâu nó tìm tới thì làm sao

bây giờ." Miêu Tiểu Thiện mở to hai mắt nhìn hắn.

"Không gì khiến tôi sợ hãi bằng cái nghèo, hơn nữa, cũng không

phải không thể bán điện thoại?" Nói xong, Dương Gian nhặt lại

điện thoại di động bị bọn họ vứt bỏ, sau đó lại hỏi: "Thật sự

không cân?”

"Không cần.” Mọi người đồng thanh.

"Các cậu đều là người có tiền, vậy tôi bán số điện thoại dùng rồi

này đi, số tiên bán được, các cậu yên tâm... tôi sẽ không chia cho

các cậu... nếu lần sau tụ họp, coi như các cậu mời cơm.

Không biết có phải Dương Gian cố ý nói những lời này hay không,

nói tóm lại, trải qua một phen như vậy, bọn họ ít nhiều cũng cảm

thấy sợ hãi.

"Được rồi, các cậu trở về đi”, lúc này Tô Viễn mở miệng nói:

Dương Gian, cậu theo tôi tới đây một chút, có một số việc tôi

muốn nói với cậu."

Dương Gian khẽ gật đầu, câm di động đang định đi qua, bỗng

nhiên anh ta thấy bên cạnh còn có một nữ sinh đi theo, không

khỏi có chút kỳ quái: "Vương San San cậu đi theo tôi làm gì 2?

"Cậu... cậu dẫn tôi theo với, tôi không muốn rời xa cậu."

"Tôi phải trở vê ngủ, cậu cũng phải đi theo tôi sao?”

“Tôi không ngại, Vương San San nhỏ giọng nói, vẻ mặt xấu hổ.

"Hả???"

Những người khác không đi cùng với Dương Gian thì mở to hai

mắt.

"Dương Gian, cậu dẫn cô ấy đi cùng đi, những người khác có thể

trở về." Tô Viễn ở cách đó không xa trực tiếp hạ lệnh đuổi khách,

lão đại đã lên tiếng, không ai dám vi phạm, những người khác

nhanh chóng rời đi, chỉ lưu lại Dương Gian cùng Vương San San

kia.

Những sự kiện linh dị như vậy vẫn sẽ xảy ra trong tương lai, dần

dần trở thành một thảm họa toàn câu, nói cách khác, những

chuyện này sẽ càng ngày càng nhiều chứ không ít đi."

Dương Gian, cậu có ý định gì không?

Ba người tản bộ trên đường phố, Tô Viễn và Dương Đang trao

đổi, mà Vương San San chỉ đi một bên nghe.

Dương Gian lắc đầu: "Tôi chỉ là người mới, tôi không biết chút

nào về sự kiện linh dị."

"Không, cậu rất thông minh, rất ít người có thể giữ bình tĩnh sau

khi gặp phải sự kiện linh dị, hơn nữa còn có thể phát hiện ra một

ít quy luật của lệ quỷ, cậu trời sinh làm nghề này." Trong lời nói

của Tô Viễn không chút che giấu thưởng thức.

"Sau này cậu nhất định sẽ trở thành nhân vật lớn trong giới ngự

quỷ giả."

Đến lúc đó cậu sẽ đăng quang làm vua, trái ôm phải ấp.

Không biết vì sao, đột nhiên trong đầu Tô Viễn toát ra suy nghĩ

trẻ trâu như vậy.

Dương Gian nghe xong lắc đầu: "Chờ tôi có thể sống sót rồi nói

sau.

Tô Viễn cười cười: "Cậu đang lo lắng vấn đề lệ quỷ hồi sinh?"

"Đúng vậy, đây là vấn đê mà mỗi ngự quỷ giả đều lo lắng, mặt

khác, tôi có vấn đề muốn thỉnh giáo anh. Dương Gian nói.

"Vấn đề gì"?

"Rốt cuộc quỷ là gì?"

Câu hỏi này rất hay, tôi cũng muốn biết.

Tô Viễn trâm tư một lát: "Chuyện này tôi rất khó trả lời cậu, bởi vì

tôi cũng không biết, nhưng tôi biết phòng thí nghiệm các quốc gia

hẳn đều đã làm thí nghiệm, có thể bọn họ sẽ biết một cái gì đó

cụ thể."

"Nhưng theo tôi biết, quỷ hẳn là thiên về duy tâm, vậy chủ nghĩa

duy vật phải sửa lại rôi, nói cách khác, quan tài của Newton sắp

không giữ nổi rồi."

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Đây chính là mẫu mới tung ra thị trường, lúc ấy không phải cậunói mua hơn chín ngàn sao?" Dương Gian nói.'Anh em tốt, đến bây giờ tôi cũng không muốn giấu giếm cậuchuyện này nữa, thật ra tôi là phú nhị đại che giấu thân phận,thấy dãy cửa hàng trên phố đi bộ không, tất cả đều là của nhàtôi. Trương Vĩ tôi không thiếu mấy đồng này, sau này tôi bảo batôi mua Nokia, không, vẫn là máy nhắn tin an toàn hơn một chút,cứ như vậy điện thoại kia sẽ không gọi được.Trương Vĩ nghiêm túc nói. "Nhà cậu có tiên như vậy sao lại khôngcông đài phát thanh lên người."Đây là một ý tưởng tốt, tôi sẽ xem Xét.Nói xong Trương Vĩ lại quay đầu nhìn vê phía Tô Viễn: "Lão đại,anh có muốn đến nhà tôi hay không, phòng nhà tôi rất lớn,giường nhà tôi vừa rộng vừa thoải mái, nếu không anh ở nhà tôiđi, tôi nuôi anh È.Khóe miệng Tô Viễn giật giật, cố nhịn xuống xúc động muốnđánh chết tên này, đổi lại nếu một cô gái nói vậy thì hắn sẽ cânnhắc, chứ một thanh niên nói với hắn câu này, Tô Viễn sẽ nghĩ cóphải tên này định đấu kiếm với mình không.Muốn bị rách hậu môn một lân? Hình ảnh đó quá đẹp, khiếnngười ta không đành lòng nhìn thẳng."Nếu cậu là nữ mà nói với tôi mấy lời này, tôi sẽ suy nghĩ' Tô Viễntức giận nói.Trương Vĩ nghe xong tỉnh thần phấn chấn/Lão đại, xin cho tôiphương thức liên lạc, chờ tôi làm xong thủ tục chuyển giới tính sẽtới tìm anh.Những người khác nghe xong nhất thời ngơ ngác nhìn Trương VI.Nhưng sau khi nghe Trương Ví nhắc tới cuộc gọi điện thoại khủngbố kia, bọn họ cũng không dám giữ điện thoại, nhìn chúng nhưôn dịch."Những điện thoại này đều không cần? Vứt đi rất lãng phí. DươngGian nói.“Cái này, những điện thoại di động này ngươi còn dám dùng sao?Vừa rôi chỉ bị quỷ gọi điện thoại, nhỡ đâu nó tìm tới thì làm saobây giờ." Miêu Tiểu Thiện mở to hai mắt nhìn hắn."Không gì khiến tôi sợ hãi bằng cái nghèo, hơn nữa, cũng khôngphải không thể bán điện thoại?" Nói xong, Dương Gian nhặt lạiđiện thoại di động bị bọn họ vứt bỏ, sau đó lại hỏi: "Thật sựkhông cân?”"Không cần.” Mọi người đồng thanh."Các cậu đều là người có tiền, vậy tôi bán số điện thoại dùng rồinày đi, số tiên bán được, các cậu yên tâm... tôi sẽ không chia chocác cậu... nếu lần sau tụ họp, coi như các cậu mời cơm.Không biết có phải Dương Gian cố ý nói những lời này hay không,nói tóm lại, trải qua một phen như vậy, bọn họ ít nhiều cũng cảmthấy sợ hãi."Được rồi, các cậu trở về đi”, lúc này Tô Viễn mở miệng nói:Dương Gian, cậu theo tôi tới đây một chút, có một số việc tôimuốn nói với cậu."Dương Gian khẽ gật đầu, câm di động đang định đi qua, bỗngnhiên anh ta thấy bên cạnh còn có một nữ sinh đi theo, khôngkhỏi có chút kỳ quái: "Vương San San cậu đi theo tôi làm gì 2?"Cậu... cậu dẫn tôi theo với, tôi không muốn rời xa cậu.""Tôi phải trở vê ngủ, cậu cũng phải đi theo tôi sao?”“Tôi không ngại, Vương San San nhỏ giọng nói, vẻ mặt xấu hổ."Hả???"Những người khác không đi cùng với Dương Gian thì mở to haimắt."Dương Gian, cậu dẫn cô ấy đi cùng đi, những người khác có thểtrở về." Tô Viễn ở cách đó không xa trực tiếp hạ lệnh đuổi khách,lão đại đã lên tiếng, không ai dám vi phạm, những người khácnhanh chóng rời đi, chỉ lưu lại Dương Gian cùng Vương San Sankia.Những sự kiện linh dị như vậy vẫn sẽ xảy ra trong tương lai, dầndần trở thành một thảm họa toàn câu, nói cách khác, nhữngchuyện này sẽ càng ngày càng nhiều chứ không ít đi."Dương Gian, cậu có ý định gì không?Ba người tản bộ trên đường phố, Tô Viễn và Dương Đang traođổi, mà Vương San San chỉ đi một bên nghe.Dương Gian lắc đầu: "Tôi chỉ là người mới, tôi không biết chútnào về sự kiện linh dị.""Không, cậu rất thông minh, rất ít người có thể giữ bình tĩnh saukhi gặp phải sự kiện linh dị, hơn nữa còn có thể phát hiện ra mộtít quy luật của lệ quỷ, cậu trời sinh làm nghề này." Trong lời nóicủa Tô Viễn không chút che giấu thưởng thức."Sau này cậu nhất định sẽ trở thành nhân vật lớn trong giới ngựquỷ giả."Đến lúc đó cậu sẽ đăng quang làm vua, trái ôm phải ấp.Không biết vì sao, đột nhiên trong đầu Tô Viễn toát ra suy nghĩtrẻ trâu như vậy.Dương Gian nghe xong lắc đầu: "Chờ tôi có thể sống sót rồi nóisau.Tô Viễn cười cười: "Cậu đang lo lắng vấn đề lệ quỷ hồi sinh?""Đúng vậy, đây là vấn đê mà mỗi ngự quỷ giả đều lo lắng, mặtkhác, tôi có vấn đề muốn thỉnh giáo anh. Dương Gian nói."Vấn đề gì"?"Rốt cuộc quỷ là gì?"Câu hỏi này rất hay, tôi cũng muốn biết.Tô Viễn trâm tư một lát: "Chuyện này tôi rất khó trả lời cậu, bởi vìtôi cũng không biết, nhưng tôi biết phòng thí nghiệm các quốc giahẳn đều đã làm thí nghiệm, có thể bọn họ sẽ biết một cái gì đócụ thể.""Nhưng theo tôi biết, quỷ hẳn là thiên về duy tâm, vậy chủ nghĩaduy vật phải sửa lại rôi, nói cách khác, quan tài của Newton sắpkhông giữ nổi rồi."

Chương 29: Trò chuyện