Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 34: Tác dụng khác của Quỷ Nhãn
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Lúc này sắc trời đã sáng, trên đường thương mại đã có người điqua đi lại vô cùng náo nhiệt. Tô Viễn cất bước đi về phía trước,dọc theo đường đi, phàm là người bị giãm trúng bóng đều cảmthấy một luồng khí lạnh, chỉ là khi bọn họ nhìn xung quanh tìmnguyên nhân, Tô Viễn đã sớm đi xa.Nhưng lúc đi ngang qua một cửa hàng kính mắt, Tô Viễn dừngbước, hắn chuẩn bị mua kính râm đeo.Không cách nào cả, đôi mắt quỷ trắng bệch này thật sự là quádọa người, người không biết chuyện có lẽ chỉ là cho rằng hắn bịđục thủy tinh thể hoặc là mù, nhưng khi bọn họ phát hiện mộtngười có khả năng bị mù đi vừa nhanh vừa ổn định, bước đi nhưbay, người quan sát hắn lại nhiều hơn.Thậm chí lúc băng qua đường, còn có người tốt bụng định đỡ hắnmột phen...Chẳng qua lúc quỷ nhãn nhìn qua, những người tốt bụng đều luibước.Suy cho cùng... đây là đôi mắt thuộc về lệ quỷ.Trên đường phố thương mại, khắp nơi đều có thể thấy các cửahàng. Nhưng hầu hết trong số đó chủ yếu là quần áo và thựcphẩm, ngoài ra có một số vật dụng sinh hoạt khác.Tô Viễn nhanh chóng tìm được một cửa hàng chuyên bán kínhmắt.'Xin chào, bán cho tôi một đồi kính râm, loại mà khi đeo lên thànhchàng trai đẹp trai nhất khu phố ấy."Tô Viễn nhắm mắt, vẻ mặt bình tính nói với nhân viên bán hàng.Quỷ nhãn vô cùng kỳ lạ, mặc dù nhắm chặt hai mắt, mí mắtmỏng manh vẫn không thể ngăn cản tầm mắt Tô Viễn, hắn có thểthấy rõ dáng vẻ nữ nhân viên bán hàng bị lời nói vừa rồi của hắntrêu chọc mà che miệng cười trộm.Có lẽ... Đây là sự khác biệt với quỷ nhãn của Dương Gian.Một cái tập trung vào quỷ vực, một cái tập trung vào khía cạnhkhác?Hắn có thể thấy gì khác không?Tô Viễn có chút tò mò, lúc này gia tăng mức độ sử dụng lựclượng quỷ nhãn.Chẳng bao lâu, một cảnh tượng khủng khiếp đã xảy ra.Một dòng khí âm lãnh lập tức lan tràn ra, tựa như có một con lệquỷ chiếm cứ ở chỗ này, người hoạt động trong cửa hàng khôngkhỏi cảm cứng đờ người, phảng phất như có chuyện gì đó kinhkhủng đã xảy ra.Nhất là nữ nhân viên bán hàng bị quỷ nhãn Tô Viễn nhìn chằmchằm, trong khoảnh khắc hắn tăng cường sử dụng lực lượng quỷnhãn, chỉ cảm thấy trong nháy mắt cô đã sởn tóc gáy, toát mồ hôilạnh, cả người đều nổi da gà, phảng phất đại nạn sắp tới.Nhưng mà trước mắt Tô Viễn, lại hiện ra một hình ảnh như vậy.Trong một hoàn cảnh tối tăm, ánh đèn neon lấp lánh, đám đôngđiên cuồng vặn vẹo cơ thể, âm nhạc định tai nhức óc, thanh niênkhông kiêng nể gì để phát tiết hóc-môn, cơ thể trẻ trung tỏa raánh sáng mê người. Nhưng ngay sau đó, bóng tối ập đến.Một mảnh hắc ám nồng đậm như mực dân dần ăn mòn, nuốtchứng tất cả mọi vật ở trong đó, mặt đất xung quanh bắt đầumục nát, mặt tường mới tinh sơn bắt đầu phủ đầy rêu xanh, màutường đen sạm, lổ rơi xuống, mùi vị âm trâm, u ám dân dân trànngập, xi măng trở nên loang lổ mốc, đèn trên vách tường đầy rỉsét, lung lay sắp đổ.Một lão già mặc trường sam màu đen, cả người loang lổ đây thiban, vẻ mặt u ám, ánh mắt chết lặng đứng ở cửa lớn, khôngnhanh không chậm giơ tay lên, chậm rãi từng chút gõ cửa lớn.Trên đầu ông già, một tấm biển lấp lánh với nhiêu màu sắc vàbóng rực rỡ rõ ràng viết một vài chữ lớn: quán bar hoa hồng,Rất nhanh, cô gái trước mắt mở to hai mắt cùng miệng, trên mặthiện ra hoảng sợ khó có thể ngăn chặn, hình như cô muốn hô tothành tiếng, lại như muốn cầu cứu, đáng tiếc là tất cả đều quámuộn.Chỉ chốc lát sau, vẻ mặt cô đã xám ngắt, mất đi sự sống, cô gáingã xuống đất, bất động.Hình ảnh liên kết thúc ngay lúc cô gái ngã xuống nhưng cả ngườiTô Viễn lại toát mồ hôi lạnh.Đó là quỷ gõ cửalTại sao nó lại xuất hiện! Hơn nữa còn xuất hiện lân nữa ở thànhphố Đại Xương.Theo lý mà nói, thứ này không phải là muốn bị dẫn dụ đến đảoquốc saolNhưng khi nhớ lại, Tô Viễn nhớ ra hình như tựa hồ đã xảy ra mộtchuyện như vậy, hình như Dương Gian đã xung đột với câu lạc bộngự quỷ giả dân gian ở thành phố Đại Xương, sau đó lợi dụngquy luật giết người của quỷ gõ cửa lừa đối phương một chút đi.Cho nên lúc này hẳn là khi quỷ gõ cửa trở lại thành phố ĐạiXương.Vì vậy,... cô gái không may mắn, ngày đó đúng lúc đi quẩy thì bịquỷ gõ cửa giết? Còn thật sự là Diêm Vương muốn bạn chết lúccanh ba, nào dám để bạn sống đến canh năm!Đây có phải là khả năng khác của quỷ nhãn không? Ngoại trừ cóthể sử dụng quỷ vực, còn có thể biết trước cái chết của ngườikhác?Nhìn bóng lưng cô nhân viên bán hàng nghi thần nghi quỷ chọnkính râm từ quầy, Tô Viễn quay đầu, nhìn vê phía cô gái ở quâybên kia.
Lúc này sắc trời đã sáng, trên đường thương mại đã có người đi
qua đi lại vô cùng náo nhiệt. Tô Viễn cất bước đi về phía trước,
dọc theo đường đi, phàm là người bị giãm trúng bóng đều cảm
thấy một luồng khí lạnh, chỉ là khi bọn họ nhìn xung quanh tìm
nguyên nhân, Tô Viễn đã sớm đi xa.
Nhưng lúc đi ngang qua một cửa hàng kính mắt, Tô Viễn dừng
bước, hắn chuẩn bị mua kính râm đeo.
Không cách nào cả, đôi mắt quỷ trắng bệch này thật sự là quá
dọa người, người không biết chuyện có lẽ chỉ là cho rằng hắn bị
đục thủy tinh thể hoặc là mù, nhưng khi bọn họ phát hiện một
người có khả năng bị mù đi vừa nhanh vừa ổn định, bước đi như
bay, người quan sát hắn lại nhiều hơn.
Thậm chí lúc băng qua đường, còn có người tốt bụng định đỡ hắn
một phen...
Chẳng qua lúc quỷ nhãn nhìn qua, những người tốt bụng đều lui
bước.
Suy cho cùng... đây là đôi mắt thuộc về lệ quỷ.
Trên đường phố thương mại, khắp nơi đều có thể thấy các cửa
hàng. Nhưng hầu hết trong số đó chủ yếu là quần áo và thực
phẩm, ngoài ra có một số vật dụng sinh hoạt khác.
Tô Viễn nhanh chóng tìm được một cửa hàng chuyên bán kính
mắt.
'Xin chào, bán cho tôi một đồi kính râm, loại mà khi đeo lên thành
chàng trai đẹp trai nhất khu phố ấy."
Tô Viễn nhắm mắt, vẻ mặt bình tính nói với nhân viên bán hàng.
Quỷ nhãn vô cùng kỳ lạ, mặc dù nhắm chặt hai mắt, mí mắt
mỏng manh vẫn không thể ngăn cản tầm mắt Tô Viễn, hắn có thể
thấy rõ dáng vẻ nữ nhân viên bán hàng bị lời nói vừa rồi của hắn
trêu chọc mà che miệng cười trộm.
Có lẽ... Đây là sự khác biệt với quỷ nhãn của Dương Gian.
Một cái tập trung vào quỷ vực, một cái tập trung vào khía cạnh
khác?
Hắn có thể thấy gì khác không?
Tô Viễn có chút tò mò, lúc này gia tăng mức độ sử dụng lực
lượng quỷ nhãn.
Chẳng bao lâu, một cảnh tượng khủng khiếp đã xảy ra.
Một dòng khí âm lãnh lập tức lan tràn ra, tựa như có một con lệ
quỷ chiếm cứ ở chỗ này, người hoạt động trong cửa hàng không
khỏi cảm cứng đờ người, phảng phất như có chuyện gì đó kinh
khủng đã xảy ra.
Nhất là nữ nhân viên bán hàng bị quỷ nhãn Tô Viễn nhìn chằm
chằm, trong khoảnh khắc hắn tăng cường sử dụng lực lượng quỷ
nhãn, chỉ cảm thấy trong nháy mắt cô đã sởn tóc gáy, toát mồ hôi
lạnh, cả người đều nổi da gà, phảng phất đại nạn sắp tới.
Nhưng mà trước mắt Tô Viễn, lại hiện ra một hình ảnh như vậy.
Trong một hoàn cảnh tối tăm, ánh đèn neon lấp lánh, đám đông
điên cuồng vặn vẹo cơ thể, âm nhạc định tai nhức óc, thanh niên
không kiêng nể gì để phát tiết hóc-môn, cơ thể trẻ trung tỏa ra
ánh sáng mê người. Nhưng ngay sau đó, bóng tối ập đến.
Một mảnh hắc ám nồng đậm như mực dân dần ăn mòn, nuốt
chứng tất cả mọi vật ở trong đó, mặt đất xung quanh bắt đầu
mục nát, mặt tường mới tinh sơn bắt đầu phủ đầy rêu xanh, màu
tường đen sạm, lổ rơi xuống, mùi vị âm trâm, u ám dân dân tràn
ngập, xi măng trở nên loang lổ mốc, đèn trên vách tường đầy rỉ
sét, lung lay sắp đổ.
Một lão già mặc trường sam màu đen, cả người loang lổ đây thi
ban, vẻ mặt u ám, ánh mắt chết lặng đứng ở cửa lớn, không
nhanh không chậm giơ tay lên, chậm rãi từng chút gõ cửa lớn.
Trên đầu ông già, một tấm biển lấp lánh với nhiêu màu sắc và
bóng rực rỡ rõ ràng viết một vài chữ lớn: quán bar hoa hồng,
Rất nhanh, cô gái trước mắt mở to hai mắt cùng miệng, trên mặt
hiện ra hoảng sợ khó có thể ngăn chặn, hình như cô muốn hô to
thành tiếng, lại như muốn cầu cứu, đáng tiếc là tất cả đều quá
muộn.
Chỉ chốc lát sau, vẻ mặt cô đã xám ngắt, mất đi sự sống, cô gái
ngã xuống đất, bất động.
Hình ảnh liên kết thúc ngay lúc cô gái ngã xuống nhưng cả người
Tô Viễn lại toát mồ hôi lạnh.
Đó là quỷ gõ cửal
Tại sao nó lại xuất hiện! Hơn nữa còn xuất hiện lân nữa ở thành
phố Đại Xương.
Theo lý mà nói, thứ này không phải là muốn bị dẫn dụ đến đảo
quốc saol
Nhưng khi nhớ lại, Tô Viễn nhớ ra hình như tựa hồ đã xảy ra một
chuyện như vậy, hình như Dương Gian đã xung đột với câu lạc bộ
ngự quỷ giả dân gian ở thành phố Đại Xương, sau đó lợi dụng
quy luật giết người của quỷ gõ cửa lừa đối phương một chút đi.
Cho nên lúc này hẳn là khi quỷ gõ cửa trở lại thành phố Đại
Xương.
Vì vậy,... cô gái không may mắn, ngày đó đúng lúc đi quẩy thì bị
quỷ gõ cửa giết? Còn thật sự là Diêm Vương muốn bạn chết lúc
canh ba, nào dám để bạn sống đến canh năm!
Đây có phải là khả năng khác của quỷ nhãn không? Ngoại trừ có
thể sử dụng quỷ vực, còn có thể biết trước cái chết của người
khác?
Nhìn bóng lưng cô nhân viên bán hàng nghi thần nghi quỷ chọn
kính râm từ quầy, Tô Viễn quay đầu, nhìn vê phía cô gái ở quây
bên kia.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Lúc này sắc trời đã sáng, trên đường thương mại đã có người điqua đi lại vô cùng náo nhiệt. Tô Viễn cất bước đi về phía trước,dọc theo đường đi, phàm là người bị giãm trúng bóng đều cảmthấy một luồng khí lạnh, chỉ là khi bọn họ nhìn xung quanh tìmnguyên nhân, Tô Viễn đã sớm đi xa.Nhưng lúc đi ngang qua một cửa hàng kính mắt, Tô Viễn dừngbước, hắn chuẩn bị mua kính râm đeo.Không cách nào cả, đôi mắt quỷ trắng bệch này thật sự là quádọa người, người không biết chuyện có lẽ chỉ là cho rằng hắn bịđục thủy tinh thể hoặc là mù, nhưng khi bọn họ phát hiện mộtngười có khả năng bị mù đi vừa nhanh vừa ổn định, bước đi nhưbay, người quan sát hắn lại nhiều hơn.Thậm chí lúc băng qua đường, còn có người tốt bụng định đỡ hắnmột phen...Chẳng qua lúc quỷ nhãn nhìn qua, những người tốt bụng đều luibước.Suy cho cùng... đây là đôi mắt thuộc về lệ quỷ.Trên đường phố thương mại, khắp nơi đều có thể thấy các cửahàng. Nhưng hầu hết trong số đó chủ yếu là quần áo và thựcphẩm, ngoài ra có một số vật dụng sinh hoạt khác.Tô Viễn nhanh chóng tìm được một cửa hàng chuyên bán kínhmắt.'Xin chào, bán cho tôi một đồi kính râm, loại mà khi đeo lên thànhchàng trai đẹp trai nhất khu phố ấy."Tô Viễn nhắm mắt, vẻ mặt bình tính nói với nhân viên bán hàng.Quỷ nhãn vô cùng kỳ lạ, mặc dù nhắm chặt hai mắt, mí mắtmỏng manh vẫn không thể ngăn cản tầm mắt Tô Viễn, hắn có thểthấy rõ dáng vẻ nữ nhân viên bán hàng bị lời nói vừa rồi của hắntrêu chọc mà che miệng cười trộm.Có lẽ... Đây là sự khác biệt với quỷ nhãn của Dương Gian.Một cái tập trung vào quỷ vực, một cái tập trung vào khía cạnhkhác?Hắn có thể thấy gì khác không?Tô Viễn có chút tò mò, lúc này gia tăng mức độ sử dụng lựclượng quỷ nhãn.Chẳng bao lâu, một cảnh tượng khủng khiếp đã xảy ra.Một dòng khí âm lãnh lập tức lan tràn ra, tựa như có một con lệquỷ chiếm cứ ở chỗ này, người hoạt động trong cửa hàng khôngkhỏi cảm cứng đờ người, phảng phất như có chuyện gì đó kinhkhủng đã xảy ra.Nhất là nữ nhân viên bán hàng bị quỷ nhãn Tô Viễn nhìn chằmchằm, trong khoảnh khắc hắn tăng cường sử dụng lực lượng quỷnhãn, chỉ cảm thấy trong nháy mắt cô đã sởn tóc gáy, toát mồ hôilạnh, cả người đều nổi da gà, phảng phất đại nạn sắp tới.Nhưng mà trước mắt Tô Viễn, lại hiện ra một hình ảnh như vậy.Trong một hoàn cảnh tối tăm, ánh đèn neon lấp lánh, đám đôngđiên cuồng vặn vẹo cơ thể, âm nhạc định tai nhức óc, thanh niênkhông kiêng nể gì để phát tiết hóc-môn, cơ thể trẻ trung tỏa raánh sáng mê người. Nhưng ngay sau đó, bóng tối ập đến.Một mảnh hắc ám nồng đậm như mực dân dần ăn mòn, nuốtchứng tất cả mọi vật ở trong đó, mặt đất xung quanh bắt đầumục nát, mặt tường mới tinh sơn bắt đầu phủ đầy rêu xanh, màutường đen sạm, lổ rơi xuống, mùi vị âm trâm, u ám dân dân trànngập, xi măng trở nên loang lổ mốc, đèn trên vách tường đầy rỉsét, lung lay sắp đổ.Một lão già mặc trường sam màu đen, cả người loang lổ đây thiban, vẻ mặt u ám, ánh mắt chết lặng đứng ở cửa lớn, khôngnhanh không chậm giơ tay lên, chậm rãi từng chút gõ cửa lớn.Trên đầu ông già, một tấm biển lấp lánh với nhiêu màu sắc vàbóng rực rỡ rõ ràng viết một vài chữ lớn: quán bar hoa hồng,Rất nhanh, cô gái trước mắt mở to hai mắt cùng miệng, trên mặthiện ra hoảng sợ khó có thể ngăn chặn, hình như cô muốn hô tothành tiếng, lại như muốn cầu cứu, đáng tiếc là tất cả đều quámuộn.Chỉ chốc lát sau, vẻ mặt cô đã xám ngắt, mất đi sự sống, cô gáingã xuống đất, bất động.Hình ảnh liên kết thúc ngay lúc cô gái ngã xuống nhưng cả ngườiTô Viễn lại toát mồ hôi lạnh.Đó là quỷ gõ cửalTại sao nó lại xuất hiện! Hơn nữa còn xuất hiện lân nữa ở thànhphố Đại Xương.Theo lý mà nói, thứ này không phải là muốn bị dẫn dụ đến đảoquốc saolNhưng khi nhớ lại, Tô Viễn nhớ ra hình như tựa hồ đã xảy ra mộtchuyện như vậy, hình như Dương Gian đã xung đột với câu lạc bộngự quỷ giả dân gian ở thành phố Đại Xương, sau đó lợi dụngquy luật giết người của quỷ gõ cửa lừa đối phương một chút đi.Cho nên lúc này hẳn là khi quỷ gõ cửa trở lại thành phố ĐạiXương.Vì vậy,... cô gái không may mắn, ngày đó đúng lúc đi quẩy thì bịquỷ gõ cửa giết? Còn thật sự là Diêm Vương muốn bạn chết lúccanh ba, nào dám để bạn sống đến canh năm!Đây có phải là khả năng khác của quỷ nhãn không? Ngoại trừ cóthể sử dụng quỷ vực, còn có thể biết trước cái chết của ngườikhác?Nhìn bóng lưng cô nhân viên bán hàng nghi thần nghi quỷ chọnkính râm từ quầy, Tô Viễn quay đầu, nhìn vê phía cô gái ở quâybên kia.