Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 53: Biện pháp phá quỷ vực (2)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng đồng thời, một khi làm như vậy cũng chắc chắn sẽ dẫnđến nội dung truyện bị thay đổi, đến lúc đó Dương Gian có thểđến thôn Hoàng Cương hay không, thậm chí có thể ở đây thôngqua giấy da người khống chế quỷ ảnh hay không, chỉ e vẫn làmột ẩn số.Tô Viễn chắc chắn cũng sẽ mất đi tình tiết truyện đã nắm rõtrong lòng bàn tay.Lựa chọn thứ hai chính là dựa vào năng lượng linh dị của bảnthân để đối chọi với quỷ sai, làm một kẻ ngốc nghếch cố chấp,biện pháp này đối với ngự quỷ giả bình thường chính là lựa chọnchịu chết, bởi vì quỷ sai có thể khởi động lại vô số lần, nhưng ngựquỷ giả lại không thể.Ngự quỷ giả bình thường cũng có thể chống cự tối đa hai ba lầnquỷ sai tập kích, nếu không khi thường xuyên sử dụng lực lượnglệ quỷ, sớm muộn gì cũng phải chết vì lệ quỷ hồi sinh.Nhưng Tô Viễn lại không gặp vấn đề này, mảnh ghép mà hắnkhống chế đều ở trạng thái chết, mặc dù không chống lại đượcquỷ sai nhưng hắn vẫn có năng lực tự bảo vệ mình.Chỉ là nếu cứ như vậy, hắn sẽ bị nhốt ở trong quỷ vực thônHoàng Cương, có lẽ đợi đến lúc nhóm Dương Gian tới mới có thểđi ra ngoài.Biện pháp thứ ba là thử xem có thể vận dụng lực lượng của lệquỷ rời khỏi quỷ vực thôn Hoàng Cương hay không, nói thật, TôViễn vẫn hơi rén khi đối đầu với quỷ sai, hắn không nắm chắc...Nếu như hắn có thể tự mình đi ra ngoài thì không gì tốt hơn, nếunhư không thể... chỉ còn lại hai biện pháp đầu.Nếu quỷ vực tâng thứ nhất không được, vậy thì thử tâng thứ haixem.Tô Viễn cắn răng, đặt quỷ thủ ở trên quỷ nhãn, quỷ vực lập tứcxảy ra biến hóa. Mảnh ghép của quỷ thủ dường như được bổsung thêm, quỷ vực cuôn cuộn mở ra rôi bắt đâu khuếch tán, quỷvực màu đen càng thêm thâm trâm, nó mạnh mẽ chèn ép, xâmchiếm, cuối cùng thật sự tạo ra một vùng vê nó ở quỷ vực đặcthù của thôn Hoàng Cương.Đây là quỷ vực tâng thứ hai, quỷ vực của quỷ thủ.Đáng tiếc là, mặc dù vậy nhưng Tô Viễn cũng không thể đi rangoài, rời khỏi thôn Hoàng Cương.Quả nhiên quỷ vực tầng thứ hai cũng không thể làm được...Nó vẫn không thể ảnh hưởng đến thôn Hoàng Cương, bởi vì toànbộ thôn này là một bộ phận của quỷ.Cho nên sử dụng quỷ vực cũng không cách nào rời đi.Tô Viễn trầm xuống, không chút do dự vận dụng loại lực lượnglinh dị thứ ba, hắn muốn thử xem quỷ cước có thể đi ra ngoài haykhông.Giờ này khắc này, quỷ thủ che mắt, quỷ cước đi đường, khiến hắncàng giống như một con quỷ.Nhưng kết quả cuối cùng vẫn thất bại, cho dù là quỷ cước cũngkhông đi ra ngoài được.Lần này rắc rối rồi, Tô Viễn cũng trợn tròn mắt, chẳng lẽ thật sựphải đuổi Phùng Toàn ra khỏi quan tài? Đó không phải là một sựlựa chọn, nếu Tô Viễn phát hiện mình không thể đối phó với quỷsai, hắn sẽ không chút do dự đuổi Phùng Toàn ra, hoặc là thả quỷsai vào, hoặc tự mình nằm vào.Tất nhiên cốt truyện rất quan trọng, nhưng cái mạng nhỏ của hắncàng đáng giá hơn.Sống thì mới có tất cả mọi thứ.Nhưng đây chỉ là một sự lựa chọn trong trường hợp cực đoan,bây giờ chưa phải lúc dùng đến.Tô Viễn đứng tại chỗ, bắt đầu trâm tư suy nghĩ biện pháp phá vỡcục diện.Quan tài quỷ và quỷ sai nghiêm khắc mà nói là một chỉnh thể,quỷ chân chính, có lẽ chính là quan tài quỷ.Như vậy cũng có thể giải thích, vì sao ngự quỷ giả nằm vào trongquan tài quỷ sẽ không lo lắng lệ quỷ hồi sinh.Nếu quan tài là một con quỷ, hắn nằm vào chẳng khác nào tiếnvào trong thân thể của một con quỷ, mà lấy cấp bậc kh*ng b*của quan tài quỷ, đương nhiên có thể hoàn mỹ áp chế quỷ trongthân thể hắn, thậm chí là sinh ra một ít hiệu quả không tưởngtượng nổi.Vì vậy, đây có thể là sự thật.Biện pháp dùng quỷ vực rời khỏi thôn Hoàng Cương không sai, sởdĩ không thể thành công là bởi vì quỷ vực của quỷ sai vượt xa quỷvực quý nhãn bản thân, dường như Dương Gian đã thử chuyệnnày.Quỷ vực tầng ba trở lên hẳn là sẽ phát sinh sự thay đổi nào đó,nhưng nếu chân chính muốn phá quỷ vực của quỷ sai, chỉ sợ tốithiểu phải năm tầng mới được.Muốn dùng quỷ vực rời đi, nhất định phải áp chế quỷ sai trên quỷvực, tốt xấu gì cũng phải ngang bằng với nó.Nhưng hiện tại hắn chỉ có hai tầng quỷ vực, ba tầng còn lại nênlàm cái gì bây giờ?Tô Viễn đang tự nghĩ biện pháp rời đi, lại bỗng dưng phát hiệnánh mặt trời trên đỉnh đầu bắt đầu mờ nhạt, ánh sáng đang biếnmất, cả thôn dần dần bị một tâng hắc ám bao phủ.Dường như nơi này từ ngày sang đêm chỉ trong một khoảnhkhác.Dường như các cách thử nghiệm của Tô Viễn đã phá vỡ sự cânbằng này.Không, có lẽ sự cân bằng đã bị phá vỡ từ lần đầu tiên hắn vàolàng.
Nhưng đồng thời, một khi làm như vậy cũng chắc chắn sẽ dẫn
đến nội dung truyện bị thay đổi, đến lúc đó Dương Gian có thể
đến thôn Hoàng Cương hay không, thậm chí có thể ở đây thông
qua giấy da người khống chế quỷ ảnh hay không, chỉ e vẫn là
một ẩn số.
Tô Viễn chắc chắn cũng sẽ mất đi tình tiết truyện đã nắm rõ
trong lòng bàn tay.
Lựa chọn thứ hai chính là dựa vào năng lượng linh dị của bản
thân để đối chọi với quỷ sai, làm một kẻ ngốc nghếch cố chấp,
biện pháp này đối với ngự quỷ giả bình thường chính là lựa chọn
chịu chết, bởi vì quỷ sai có thể khởi động lại vô số lần, nhưng ngự
quỷ giả lại không thể.
Ngự quỷ giả bình thường cũng có thể chống cự tối đa hai ba lần
quỷ sai tập kích, nếu không khi thường xuyên sử dụng lực lượng
lệ quỷ, sớm muộn gì cũng phải chết vì lệ quỷ hồi sinh.
Nhưng Tô Viễn lại không gặp vấn đề này, mảnh ghép mà hắn
khống chế đều ở trạng thái chết, mặc dù không chống lại được
quỷ sai nhưng hắn vẫn có năng lực tự bảo vệ mình.
Chỉ là nếu cứ như vậy, hắn sẽ bị nhốt ở trong quỷ vực thôn
Hoàng Cương, có lẽ đợi đến lúc nhóm Dương Gian tới mới có thể
đi ra ngoài.
Biện pháp thứ ba là thử xem có thể vận dụng lực lượng của lệ
quỷ rời khỏi quỷ vực thôn Hoàng Cương hay không, nói thật, Tô
Viễn vẫn hơi rén khi đối đầu với quỷ sai, hắn không nắm chắc...
Nếu như hắn có thể tự mình đi ra ngoài thì không gì tốt hơn, nếu
như không thể... chỉ còn lại hai biện pháp đầu.
Nếu quỷ vực tâng thứ nhất không được, vậy thì thử tâng thứ hai
xem.
Tô Viễn cắn răng, đặt quỷ thủ ở trên quỷ nhãn, quỷ vực lập tức
xảy ra biến hóa. Mảnh ghép của quỷ thủ dường như được bổ
sung thêm, quỷ vực cuôn cuộn mở ra rôi bắt đâu khuếch tán, quỷ
vực màu đen càng thêm thâm trâm, nó mạnh mẽ chèn ép, xâm
chiếm, cuối cùng thật sự tạo ra một vùng vê nó ở quỷ vực đặc
thù của thôn Hoàng Cương.
Đây là quỷ vực tâng thứ hai, quỷ vực của quỷ thủ.
Đáng tiếc là, mặc dù vậy nhưng Tô Viễn cũng không thể đi ra
ngoài, rời khỏi thôn Hoàng Cương.
Quả nhiên quỷ vực tầng thứ hai cũng không thể làm được...
Nó vẫn không thể ảnh hưởng đến thôn Hoàng Cương, bởi vì toàn
bộ thôn này là một bộ phận của quỷ.
Cho nên sử dụng quỷ vực cũng không cách nào rời đi.
Tô Viễn trầm xuống, không chút do dự vận dụng loại lực lượng
linh dị thứ ba, hắn muốn thử xem quỷ cước có thể đi ra ngoài hay
không.
Giờ này khắc này, quỷ thủ che mắt, quỷ cước đi đường, khiến hắn
càng giống như một con quỷ.
Nhưng kết quả cuối cùng vẫn thất bại, cho dù là quỷ cước cũng
không đi ra ngoài được.
Lần này rắc rối rồi, Tô Viễn cũng trợn tròn mắt, chẳng lẽ thật sự
phải đuổi Phùng Toàn ra khỏi quan tài? Đó không phải là một sự
lựa chọn, nếu Tô Viễn phát hiện mình không thể đối phó với quỷ
sai, hắn sẽ không chút do dự đuổi Phùng Toàn ra, hoặc là thả quỷ
sai vào, hoặc tự mình nằm vào.
Tất nhiên cốt truyện rất quan trọng, nhưng cái mạng nhỏ của hắn
càng đáng giá hơn.
Sống thì mới có tất cả mọi thứ.
Nhưng đây chỉ là một sự lựa chọn trong trường hợp cực đoan,
bây giờ chưa phải lúc dùng đến.
Tô Viễn đứng tại chỗ, bắt đầu trâm tư suy nghĩ biện pháp phá vỡ
cục diện.
Quan tài quỷ và quỷ sai nghiêm khắc mà nói là một chỉnh thể,
quỷ chân chính, có lẽ chính là quan tài quỷ.
Như vậy cũng có thể giải thích, vì sao ngự quỷ giả nằm vào trong
quan tài quỷ sẽ không lo lắng lệ quỷ hồi sinh.
Nếu quan tài là một con quỷ, hắn nằm vào chẳng khác nào tiến
vào trong thân thể của một con quỷ, mà lấy cấp bậc kh*ng b*
của quan tài quỷ, đương nhiên có thể hoàn mỹ áp chế quỷ trong
thân thể hắn, thậm chí là sinh ra một ít hiệu quả không tưởng
tượng nổi.
Vì vậy, đây có thể là sự thật.
Biện pháp dùng quỷ vực rời khỏi thôn Hoàng Cương không sai, sở
dĩ không thể thành công là bởi vì quỷ vực của quỷ sai vượt xa quỷ
vực quý nhãn bản thân, dường như Dương Gian đã thử chuyện
này.
Quỷ vực tầng ba trở lên hẳn là sẽ phát sinh sự thay đổi nào đó,
nhưng nếu chân chính muốn phá quỷ vực của quỷ sai, chỉ sợ tối
thiểu phải năm tầng mới được.
Muốn dùng quỷ vực rời đi, nhất định phải áp chế quỷ sai trên quỷ
vực, tốt xấu gì cũng phải ngang bằng với nó.
Nhưng hiện tại hắn chỉ có hai tầng quỷ vực, ba tầng còn lại nên
làm cái gì bây giờ?
Tô Viễn đang tự nghĩ biện pháp rời đi, lại bỗng dưng phát hiện
ánh mặt trời trên đỉnh đầu bắt đầu mờ nhạt, ánh sáng đang biến
mất, cả thôn dần dần bị một tâng hắc ám bao phủ.
Dường như nơi này từ ngày sang đêm chỉ trong một khoảnh
khác.
Dường như các cách thử nghiệm của Tô Viễn đã phá vỡ sự cân
bằng này.
Không, có lẽ sự cân bằng đã bị phá vỡ từ lần đầu tiên hắn vào
làng.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng đồng thời, một khi làm như vậy cũng chắc chắn sẽ dẫnđến nội dung truyện bị thay đổi, đến lúc đó Dương Gian có thểđến thôn Hoàng Cương hay không, thậm chí có thể ở đây thôngqua giấy da người khống chế quỷ ảnh hay không, chỉ e vẫn làmột ẩn số.Tô Viễn chắc chắn cũng sẽ mất đi tình tiết truyện đã nắm rõtrong lòng bàn tay.Lựa chọn thứ hai chính là dựa vào năng lượng linh dị của bảnthân để đối chọi với quỷ sai, làm một kẻ ngốc nghếch cố chấp,biện pháp này đối với ngự quỷ giả bình thường chính là lựa chọnchịu chết, bởi vì quỷ sai có thể khởi động lại vô số lần, nhưng ngựquỷ giả lại không thể.Ngự quỷ giả bình thường cũng có thể chống cự tối đa hai ba lầnquỷ sai tập kích, nếu không khi thường xuyên sử dụng lực lượnglệ quỷ, sớm muộn gì cũng phải chết vì lệ quỷ hồi sinh.Nhưng Tô Viễn lại không gặp vấn đề này, mảnh ghép mà hắnkhống chế đều ở trạng thái chết, mặc dù không chống lại đượcquỷ sai nhưng hắn vẫn có năng lực tự bảo vệ mình.Chỉ là nếu cứ như vậy, hắn sẽ bị nhốt ở trong quỷ vực thônHoàng Cương, có lẽ đợi đến lúc nhóm Dương Gian tới mới có thểđi ra ngoài.Biện pháp thứ ba là thử xem có thể vận dụng lực lượng của lệquỷ rời khỏi quỷ vực thôn Hoàng Cương hay không, nói thật, TôViễn vẫn hơi rén khi đối đầu với quỷ sai, hắn không nắm chắc...Nếu như hắn có thể tự mình đi ra ngoài thì không gì tốt hơn, nếunhư không thể... chỉ còn lại hai biện pháp đầu.Nếu quỷ vực tâng thứ nhất không được, vậy thì thử tâng thứ haixem.Tô Viễn cắn răng, đặt quỷ thủ ở trên quỷ nhãn, quỷ vực lập tứcxảy ra biến hóa. Mảnh ghép của quỷ thủ dường như được bổsung thêm, quỷ vực cuôn cuộn mở ra rôi bắt đâu khuếch tán, quỷvực màu đen càng thêm thâm trâm, nó mạnh mẽ chèn ép, xâmchiếm, cuối cùng thật sự tạo ra một vùng vê nó ở quỷ vực đặcthù của thôn Hoàng Cương.Đây là quỷ vực tâng thứ hai, quỷ vực của quỷ thủ.Đáng tiếc là, mặc dù vậy nhưng Tô Viễn cũng không thể đi rangoài, rời khỏi thôn Hoàng Cương.Quả nhiên quỷ vực tầng thứ hai cũng không thể làm được...Nó vẫn không thể ảnh hưởng đến thôn Hoàng Cương, bởi vì toànbộ thôn này là một bộ phận của quỷ.Cho nên sử dụng quỷ vực cũng không cách nào rời đi.Tô Viễn trầm xuống, không chút do dự vận dụng loại lực lượnglinh dị thứ ba, hắn muốn thử xem quỷ cước có thể đi ra ngoài haykhông.Giờ này khắc này, quỷ thủ che mắt, quỷ cước đi đường, khiến hắncàng giống như một con quỷ.Nhưng kết quả cuối cùng vẫn thất bại, cho dù là quỷ cước cũngkhông đi ra ngoài được.Lần này rắc rối rồi, Tô Viễn cũng trợn tròn mắt, chẳng lẽ thật sựphải đuổi Phùng Toàn ra khỏi quan tài? Đó không phải là một sựlựa chọn, nếu Tô Viễn phát hiện mình không thể đối phó với quỷsai, hắn sẽ không chút do dự đuổi Phùng Toàn ra, hoặc là thả quỷsai vào, hoặc tự mình nằm vào.Tất nhiên cốt truyện rất quan trọng, nhưng cái mạng nhỏ của hắncàng đáng giá hơn.Sống thì mới có tất cả mọi thứ.Nhưng đây chỉ là một sự lựa chọn trong trường hợp cực đoan,bây giờ chưa phải lúc dùng đến.Tô Viễn đứng tại chỗ, bắt đầu trâm tư suy nghĩ biện pháp phá vỡcục diện.Quan tài quỷ và quỷ sai nghiêm khắc mà nói là một chỉnh thể,quỷ chân chính, có lẽ chính là quan tài quỷ.Như vậy cũng có thể giải thích, vì sao ngự quỷ giả nằm vào trongquan tài quỷ sẽ không lo lắng lệ quỷ hồi sinh.Nếu quan tài là một con quỷ, hắn nằm vào chẳng khác nào tiếnvào trong thân thể của một con quỷ, mà lấy cấp bậc kh*ng b*của quan tài quỷ, đương nhiên có thể hoàn mỹ áp chế quỷ trongthân thể hắn, thậm chí là sinh ra một ít hiệu quả không tưởngtượng nổi.Vì vậy, đây có thể là sự thật.Biện pháp dùng quỷ vực rời khỏi thôn Hoàng Cương không sai, sởdĩ không thể thành công là bởi vì quỷ vực của quỷ sai vượt xa quỷvực quý nhãn bản thân, dường như Dương Gian đã thử chuyệnnày.Quỷ vực tầng ba trở lên hẳn là sẽ phát sinh sự thay đổi nào đó,nhưng nếu chân chính muốn phá quỷ vực của quỷ sai, chỉ sợ tốithiểu phải năm tầng mới được.Muốn dùng quỷ vực rời đi, nhất định phải áp chế quỷ sai trên quỷvực, tốt xấu gì cũng phải ngang bằng với nó.Nhưng hiện tại hắn chỉ có hai tầng quỷ vực, ba tầng còn lại nênlàm cái gì bây giờ?Tô Viễn đang tự nghĩ biện pháp rời đi, lại bỗng dưng phát hiệnánh mặt trời trên đỉnh đầu bắt đầu mờ nhạt, ánh sáng đang biếnmất, cả thôn dần dần bị một tâng hắc ám bao phủ.Dường như nơi này từ ngày sang đêm chỉ trong một khoảnhkhác.Dường như các cách thử nghiệm của Tô Viễn đã phá vỡ sự cânbằng này.Không, có lẽ sự cân bằng đã bị phá vỡ từ lần đầu tiên hắn vàolàng.