Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 63: Lời mời từ tổng bộ (2)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Xin chào, tôi là Triệu Kiến Quốc thuộc chi nhánh châu Á củaCảnh sát quốc tế, Chu Băng chỉ truyền đạt ý của tôi, chỉ có điềuhơi nóng nảy một chút, cô ấy cũng không có ác ý, tôi rất xin lỗivới cậu.Giọng nói đầu dây bên kia trâm ổn, khiến người ta có cảm giác tintưởng.Tô Viễn nghe xong không khỏi trong lòng khẽ động, là ông ta!Tô Viễn vẫn có chút ấn tượng với Triệu Kiến Quốc, cho dù trongnguyên tác cũng là một tên rất biết cách cư xử. Mặc dù hơi cáogià nhưng ít nhất hợp tác với Dương Gian vẫn rất vui vẻ, chỉ tiếcsau này số mệnh không tốt, hình như là bởi vì sự kiện ngạ quỷmà bị mất vị trí đội trưởng, cưỡng chế nghỉ hưu trước tuổi. .Có thể không nể mặt người khác nhưng hắn vẫn nên giữ chút thểdiện cho ông ta." ! đội trưởng Triệu, ngưỡng mộ đại danh từ lâu.Mặc dù hắn nói như vậy nhưng trên thực tế không có ý nịnh hót,Triệu Kiến Quốc hẳn là cũng sẽ không nghe không ra.Đâu dây bên kia tựa hồ không để tâm lắm, tiếp tục nói: "Nếu cậuđã trở thành ngự quỷ giả, chắc cũng có thể biết một vài thứ, lầnnày tìm cậu là bởi vì muốn hiểu rõ chuyện trong sự kiện quỷ gõcửa. Về phần quỷ gõ cửa, cậu cảm thấy khả năng giam giữ nó làbao nhiêu?”Đây là một bài kiểm tra? Hay là thăm dò?Muốn biết hắn đã từng giao thủ với quỷ gõ cửa chưa?Tô Viễn theo bản năng hơi nheo mắt lại.Sau khi cân nhắc lại, Tô Viễn quyết định tiết lộ một chút tin tức."Nếu các người đã điều tra tôi, theo lý mà nói cũng nên biết ta đãtiếp xúc với Dương Gian, những thứ anh ta gặp phải cũng khôngkhác tôi là bao, còn vê con quỷ kia, tôi cũng không hiểu rõ lắm.Nhưng tôi chỉ có thể nói với ông rằng tôi suýt chết trong tay nó.Thứ đó khủng khiếp như vậy sao?Triệu Kiến Quốc ở đầu dây bên kia nghe vậy không khỏi nhíumày, ông ta vốn còn đang tự hỏi có nên phái cảnh sát đi khốngchế quỷ gõ cửa kia hay không. Nhưng hôm nay xem ra, nếu thậtsự muốn cưỡng ép khống chế, phỏng chừng sẽ tạo thành thươngvong không nhỏ.Chuyện này sẽ là đả kích lớn với sự thiếu hụt nhân lực của tổngbộ, dù sao cũng có rất ít ngự quỷ giả nguyện ý gia nhập cảnh sátquốc tế, số muốn gia nhập thì lại không qua được đánh giá, nêncũng không gia nhập được.Vẫn là dựa theo phương pháp mà tổ chức đưa ra để thu hút hắn.Được, vậy cám ơn cậu đã cung cấp, cậu đã trở thành ngự quỷ giảvậy không biết cậu có dự định gì không, có muốn gia nhập tổngbộ để trở thành cảnh sát hay không?Nhanh như vậy đã chào mời?Tô Viễn giật mình, theo bản năng đáp: Có đãi ngộ gì, có đóngđầy đủ bảo hiểm không? Lương hàng tháng có hơn một vạnkhông? Tiền nhiều việc ít mỹ nữ nhiều?”Đây là công việc mà hắn từng mơ ước trước khi xuyên qua màkhông đạt được, hắn cực kỳ muốn công việc này."Ha ha ha, có, đều có.' Triệu Kiến Quốc ở đầu dây bên kia cườisảng khoái."Đãi ngộ của cảnh sát hình sự ở mỗi nơi không giống nhau, nếu ởChâu Á, ngoại trừ đãi ngộ nghề nghiệp còn có phụ cấp, mỗi mộtsự kiện linh dị là... một triệu.'"Mặt khác còn có quyên chỉ tiêu 100 ki-lô-gram vàng nếu nhưgiam giữ thành công, thu nhận một con quỷ, ngoại trừ ghi côngmột lần ra, cấp trên sẽ khen thưởng mười triệu, đồng thời tănglượng vàng phân phối, cùng một cài căn nhà ở miễn phí, chămsóc thân nhân....Ha ha... Đãi ngộ này ổn.Thành thật mà nói, đãi ngộ này ngay cả Tô Viễn cũng động tâm.Tiên có hay không không quan trọng, quan trọng là hạn ngạchvàng 100 ki-lô-gram, đây mới là thứ tốt thật sự.Vàng có thể ngăn cách lực lượng linh dị, là vật liệu tốt nhất đểchế tạo nhà an toàn, trong thế giới lệ quỷ hoành hành này, vàngtuyệt đối không thể thiếu, nhất là Sau này, trên thị trường cơ bảnđã cấm mua bán vàng, đến lúc đó, mặc dù có tiền cũng chưachắc có thể mua được đủ vàng. Ngoài việc có thể dùng để giamgiữ lệ quỷ, vàng còn có thể dùng nó để chế tạo một căn nhà antoàn, mặc dù mình không dùng được nhưng người thân bạn bè cóthể ở.Dù là ngự quỷ giả, ai lại không có người thân gia đình chứ.Nói không động tâm là nói dối, làm cảnh sát ở của tổng bộ rấttốt, đãi ngộ tốt phúc lợi tốt, đương nhiên, ngoại trừ chết tươngđối nhanh ra thì rất ít khuyết điểm khác."Thế nào rồi? Cậu có suy nghĩ đến không?”Đầu dây bên kia truyên đến giọng của Triệu Kiến Quốc, Tô Viễndo dự một lát, thở dài một hơi."Chắc chắn từng nghĩ đến, đãi ngộ này nói không động tâm là nóidối, dù sao cũng là công việc ổn định. Vậy còn nghĩa vụ và tráchnhiệm đâu, nếu đã nói đến đãi ngộ thì nói nốt những chuyện cònlại đi."Tô Viễn đã suy đoán đại khái, lân này gặp Chu Băng và thái độcủa cô rất có thể là Triệu Kiến Quốc bày mưu tính kế. Lúc trướcChu Chính báo tin tức của hắn cho tổng bộ khẳng định không đầyđủ, mà Dương Gian cũng không đến mức bán đứng đồng minh,điều này có thể khiến cho họ nghỉ ky lẫn nhau.
"Xin chào, tôi là Triệu Kiến Quốc thuộc chi nhánh châu Á của
Cảnh sát quốc tế, Chu Băng chỉ truyền đạt ý của tôi, chỉ có điều
hơi nóng nảy một chút, cô ấy cũng không có ác ý, tôi rất xin lỗi
với cậu.
Giọng nói đầu dây bên kia trâm ổn, khiến người ta có cảm giác tin
tưởng.
Tô Viễn nghe xong không khỏi trong lòng khẽ động, là ông ta!
Tô Viễn vẫn có chút ấn tượng với Triệu Kiến Quốc, cho dù trong
nguyên tác cũng là một tên rất biết cách cư xử. Mặc dù hơi cáo
già nhưng ít nhất hợp tác với Dương Gian vẫn rất vui vẻ, chỉ tiếc
sau này số mệnh không tốt, hình như là bởi vì sự kiện ngạ quỷ
mà bị mất vị trí đội trưởng, cưỡng chế nghỉ hưu trước tuổi. .
Có thể không nể mặt người khác nhưng hắn vẫn nên giữ chút thể
diện cho ông ta.
" ! đội trưởng Triệu, ngưỡng mộ đại danh từ lâu.
Mặc dù hắn nói như vậy nhưng trên thực tế không có ý nịnh hót,
Triệu Kiến Quốc hẳn là cũng sẽ không nghe không ra.
Đâu dây bên kia tựa hồ không để tâm lắm, tiếp tục nói: "Nếu cậu
đã trở thành ngự quỷ giả, chắc cũng có thể biết một vài thứ, lần
này tìm cậu là bởi vì muốn hiểu rõ chuyện trong sự kiện quỷ gõ
cửa. Về phần quỷ gõ cửa, cậu cảm thấy khả năng giam giữ nó là
bao nhiêu?”
Đây là một bài kiểm tra? Hay là thăm dò?
Muốn biết hắn đã từng giao thủ với quỷ gõ cửa chưa?
Tô Viễn theo bản năng hơi nheo mắt lại.
Sau khi cân nhắc lại, Tô Viễn quyết định tiết lộ một chút tin tức.
"Nếu các người đã điều tra tôi, theo lý mà nói cũng nên biết ta đã
tiếp xúc với Dương Gian, những thứ anh ta gặp phải cũng không
khác tôi là bao, còn vê con quỷ kia, tôi cũng không hiểu rõ lắm.
Nhưng tôi chỉ có thể nói với ông rằng tôi suýt chết trong tay nó.
Thứ đó khủng khiếp như vậy sao?
Triệu Kiến Quốc ở đầu dây bên kia nghe vậy không khỏi nhíu
mày, ông ta vốn còn đang tự hỏi có nên phái cảnh sát đi khống
chế quỷ gõ cửa kia hay không. Nhưng hôm nay xem ra, nếu thật
sự muốn cưỡng ép khống chế, phỏng chừng sẽ tạo thành thương
vong không nhỏ.
Chuyện này sẽ là đả kích lớn với sự thiếu hụt nhân lực của tổng
bộ, dù sao cũng có rất ít ngự quỷ giả nguyện ý gia nhập cảnh sát
quốc tế, số muốn gia nhập thì lại không qua được đánh giá, nên
cũng không gia nhập được.
Vẫn là dựa theo phương pháp mà tổ chức đưa ra để thu hút hắn.
Được, vậy cám ơn cậu đã cung cấp, cậu đã trở thành ngự quỷ giả
vậy không biết cậu có dự định gì không, có muốn gia nhập tổng
bộ để trở thành cảnh sát hay không?
Nhanh như vậy đã chào mời?
Tô Viễn giật mình, theo bản năng đáp: Có đãi ngộ gì, có đóng
đầy đủ bảo hiểm không? Lương hàng tháng có hơn một vạn
không? Tiền nhiều việc ít mỹ nữ nhiều?”
Đây là công việc mà hắn từng mơ ước trước khi xuyên qua mà
không đạt được, hắn cực kỳ muốn công việc này.
"Ha ha ha, có, đều có.' Triệu Kiến Quốc ở đầu dây bên kia cười
sảng khoái.
"Đãi ngộ của cảnh sát hình sự ở mỗi nơi không giống nhau, nếu ở
Châu Á, ngoại trừ đãi ngộ nghề nghiệp còn có phụ cấp, mỗi một
sự kiện linh dị là... một triệu.'
"Mặt khác còn có quyên chỉ tiêu 100 ki-lô-gram vàng nếu như
giam giữ thành công, thu nhận một con quỷ, ngoại trừ ghi công
một lần ra, cấp trên sẽ khen thưởng mười triệu, đồng thời tăng
lượng vàng phân phối, cùng một cài căn nhà ở miễn phí, chăm
sóc thân nhân....
Ha ha... Đãi ngộ này ổn.
Thành thật mà nói, đãi ngộ này ngay cả Tô Viễn cũng động tâm.
Tiên có hay không không quan trọng, quan trọng là hạn ngạch
vàng 100 ki-lô-gram, đây mới là thứ tốt thật sự.
Vàng có thể ngăn cách lực lượng linh dị, là vật liệu tốt nhất để
chế tạo nhà an toàn, trong thế giới lệ quỷ hoành hành này, vàng
tuyệt đối không thể thiếu, nhất là Sau này, trên thị trường cơ bản
đã cấm mua bán vàng, đến lúc đó, mặc dù có tiền cũng chưa
chắc có thể mua được đủ vàng. Ngoài việc có thể dùng để giam
giữ lệ quỷ, vàng còn có thể dùng nó để chế tạo một căn nhà an
toàn, mặc dù mình không dùng được nhưng người thân bạn bè có
thể ở.
Dù là ngự quỷ giả, ai lại không có người thân gia đình chứ.
Nói không động tâm là nói dối, làm cảnh sát ở của tổng bộ rất
tốt, đãi ngộ tốt phúc lợi tốt, đương nhiên, ngoại trừ chết tương
đối nhanh ra thì rất ít khuyết điểm khác.
"Thế nào rồi? Cậu có suy nghĩ đến không?”
Đầu dây bên kia truyên đến giọng của Triệu Kiến Quốc, Tô Viễn
do dự một lát, thở dài một hơi.
"Chắc chắn từng nghĩ đến, đãi ngộ này nói không động tâm là nói
dối, dù sao cũng là công việc ổn định. Vậy còn nghĩa vụ và trách
nhiệm đâu, nếu đã nói đến đãi ngộ thì nói nốt những chuyện còn
lại đi."
Tô Viễn đã suy đoán đại khái, lân này gặp Chu Băng và thái độ
của cô rất có thể là Triệu Kiến Quốc bày mưu tính kế. Lúc trước
Chu Chính báo tin tức của hắn cho tổng bộ khẳng định không đầy
đủ, mà Dương Gian cũng không đến mức bán đứng đồng minh,
điều này có thể khiến cho họ nghỉ ky lẫn nhau.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Xin chào, tôi là Triệu Kiến Quốc thuộc chi nhánh châu Á củaCảnh sát quốc tế, Chu Băng chỉ truyền đạt ý của tôi, chỉ có điềuhơi nóng nảy một chút, cô ấy cũng không có ác ý, tôi rất xin lỗivới cậu.Giọng nói đầu dây bên kia trâm ổn, khiến người ta có cảm giác tintưởng.Tô Viễn nghe xong không khỏi trong lòng khẽ động, là ông ta!Tô Viễn vẫn có chút ấn tượng với Triệu Kiến Quốc, cho dù trongnguyên tác cũng là một tên rất biết cách cư xử. Mặc dù hơi cáogià nhưng ít nhất hợp tác với Dương Gian vẫn rất vui vẻ, chỉ tiếcsau này số mệnh không tốt, hình như là bởi vì sự kiện ngạ quỷmà bị mất vị trí đội trưởng, cưỡng chế nghỉ hưu trước tuổi. .Có thể không nể mặt người khác nhưng hắn vẫn nên giữ chút thểdiện cho ông ta." ! đội trưởng Triệu, ngưỡng mộ đại danh từ lâu.Mặc dù hắn nói như vậy nhưng trên thực tế không có ý nịnh hót,Triệu Kiến Quốc hẳn là cũng sẽ không nghe không ra.Đâu dây bên kia tựa hồ không để tâm lắm, tiếp tục nói: "Nếu cậuđã trở thành ngự quỷ giả, chắc cũng có thể biết một vài thứ, lầnnày tìm cậu là bởi vì muốn hiểu rõ chuyện trong sự kiện quỷ gõcửa. Về phần quỷ gõ cửa, cậu cảm thấy khả năng giam giữ nó làbao nhiêu?”Đây là một bài kiểm tra? Hay là thăm dò?Muốn biết hắn đã từng giao thủ với quỷ gõ cửa chưa?Tô Viễn theo bản năng hơi nheo mắt lại.Sau khi cân nhắc lại, Tô Viễn quyết định tiết lộ một chút tin tức."Nếu các người đã điều tra tôi, theo lý mà nói cũng nên biết ta đãtiếp xúc với Dương Gian, những thứ anh ta gặp phải cũng khôngkhác tôi là bao, còn vê con quỷ kia, tôi cũng không hiểu rõ lắm.Nhưng tôi chỉ có thể nói với ông rằng tôi suýt chết trong tay nó.Thứ đó khủng khiếp như vậy sao?Triệu Kiến Quốc ở đầu dây bên kia nghe vậy không khỏi nhíumày, ông ta vốn còn đang tự hỏi có nên phái cảnh sát đi khốngchế quỷ gõ cửa kia hay không. Nhưng hôm nay xem ra, nếu thậtsự muốn cưỡng ép khống chế, phỏng chừng sẽ tạo thành thươngvong không nhỏ.Chuyện này sẽ là đả kích lớn với sự thiếu hụt nhân lực của tổngbộ, dù sao cũng có rất ít ngự quỷ giả nguyện ý gia nhập cảnh sátquốc tế, số muốn gia nhập thì lại không qua được đánh giá, nêncũng không gia nhập được.Vẫn là dựa theo phương pháp mà tổ chức đưa ra để thu hút hắn.Được, vậy cám ơn cậu đã cung cấp, cậu đã trở thành ngự quỷ giảvậy không biết cậu có dự định gì không, có muốn gia nhập tổngbộ để trở thành cảnh sát hay không?Nhanh như vậy đã chào mời?Tô Viễn giật mình, theo bản năng đáp: Có đãi ngộ gì, có đóngđầy đủ bảo hiểm không? Lương hàng tháng có hơn một vạnkhông? Tiền nhiều việc ít mỹ nữ nhiều?”Đây là công việc mà hắn từng mơ ước trước khi xuyên qua màkhông đạt được, hắn cực kỳ muốn công việc này."Ha ha ha, có, đều có.' Triệu Kiến Quốc ở đầu dây bên kia cườisảng khoái."Đãi ngộ của cảnh sát hình sự ở mỗi nơi không giống nhau, nếu ởChâu Á, ngoại trừ đãi ngộ nghề nghiệp còn có phụ cấp, mỗi mộtsự kiện linh dị là... một triệu.'"Mặt khác còn có quyên chỉ tiêu 100 ki-lô-gram vàng nếu nhưgiam giữ thành công, thu nhận một con quỷ, ngoại trừ ghi côngmột lần ra, cấp trên sẽ khen thưởng mười triệu, đồng thời tănglượng vàng phân phối, cùng một cài căn nhà ở miễn phí, chămsóc thân nhân....Ha ha... Đãi ngộ này ổn.Thành thật mà nói, đãi ngộ này ngay cả Tô Viễn cũng động tâm.Tiên có hay không không quan trọng, quan trọng là hạn ngạchvàng 100 ki-lô-gram, đây mới là thứ tốt thật sự.Vàng có thể ngăn cách lực lượng linh dị, là vật liệu tốt nhất đểchế tạo nhà an toàn, trong thế giới lệ quỷ hoành hành này, vàngtuyệt đối không thể thiếu, nhất là Sau này, trên thị trường cơ bảnđã cấm mua bán vàng, đến lúc đó, mặc dù có tiền cũng chưachắc có thể mua được đủ vàng. Ngoài việc có thể dùng để giamgiữ lệ quỷ, vàng còn có thể dùng nó để chế tạo một căn nhà antoàn, mặc dù mình không dùng được nhưng người thân bạn bè cóthể ở.Dù là ngự quỷ giả, ai lại không có người thân gia đình chứ.Nói không động tâm là nói dối, làm cảnh sát ở của tổng bộ rấttốt, đãi ngộ tốt phúc lợi tốt, đương nhiên, ngoại trừ chết tươngđối nhanh ra thì rất ít khuyết điểm khác."Thế nào rồi? Cậu có suy nghĩ đến không?”Đầu dây bên kia truyên đến giọng của Triệu Kiến Quốc, Tô Viễndo dự một lát, thở dài một hơi."Chắc chắn từng nghĩ đến, đãi ngộ này nói không động tâm là nóidối, dù sao cũng là công việc ổn định. Vậy còn nghĩa vụ và tráchnhiệm đâu, nếu đã nói đến đãi ngộ thì nói nốt những chuyện cònlại đi."Tô Viễn đã suy đoán đại khái, lân này gặp Chu Băng và thái độcủa cô rất có thể là Triệu Kiến Quốc bày mưu tính kế. Lúc trướcChu Chính báo tin tức của hắn cho tổng bộ khẳng định không đầyđủ, mà Dương Gian cũng không đến mức bán đứng đồng minh,điều này có thể khiến cho họ nghỉ ky lẫn nhau.