Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 66: Tâng hầm (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng mà giờ phút này mặt mày ông ta ủ rũ, nhỏ giọng nóichuyện với đạo sĩ bên cạnh: "Nhất Thanh đạo sĩ, ông nhìn xemchính là nơi này, công viên giải trí này chính là tâm huyết rất lớncủa tập đoàn. Vốn chúng tôi muốn xây dựng nó thành một trongnhững điểm tham quan nổi tiếng nhất thành phố Tân Hải, chỉriêng đấu thâu bao gồm cả giai đoạn một công trình đã tốn nămtỷ, nhưng mới kinh doanh chưa được mấy tháng, mới mấy ngàyđầu xuất hiện đã có người mất tích. Ngài giúp tôi xem nơi này rốtcuộc xảy ra vấn đề gì, nơi khác còn tốt, chính là căn nhà quỷ này,du khách đều là ở bên trong căn nhà quỷ này mất tích..."Vẻ mặt người đàn ông lấy lòng tươi cười dẫn đạo sĩ đi tới, phíasau có ba năm người đi theo, Tô Viễn phát hiện đạo sĩ này quảthật có vài phân bản lĩnh.Sắc mặt hồng nhuận, để râu dê, ánh mắt sáng hữu thân, búi tócđạo sĩ, tiên phong đạo cốt, cả người làm cho người ta có một loạicảm giác gầy gò, rất giống một cao nhân đắc đạo thành công.Có bản lĩnh thật sự hay không biết, nhưng nhìn qua hình như rấtlợi hại...Nhưng Tô Viễn không thể cảm giác được có dấu vết lệ quỷ trênngười ông ta, điều này đủ để chứng minh đạo sĩ này không phảilà ngự quỷ giả.Ngự quỷ giả đều rất đặc biệt, đặc điểm dễ thấy nhất chính làphương diện tinh thần, bởi vì thời gian dài bị lệ quỷ hồi sinh tratấn nên tinh thân của bọn họ sẽ bất tri bất giác bị ảnh hưởng. Từđó họ bị thay đổi, trong thời gian dài, ở phương diện hành vi sẽcàng ngày càng giống lệ quỷ.Mà mặt thuộc vê con người sẽ dần dần biến mất, cho dù ngự quỷgiả bình thường đến đâu, trạng thái tinh thân cũng không thể giữhoàn hảo, chuyện này cho dù là Tô Viễn cũng không cách nàotránh khỏi. Nếu không phải ngự quỷ giả, vậy khẳng định là mộtcao nhân, người có thể đối phó với quỷ chỉ có quỷ, đây là sựđông thuận trong giới.Điều này cũng có nghĩa ông ta một kẻ lừa đảo trên giang hồ.Vị cao nhân này nghe xong lời của người đàn ông trung niên, ôngta dạo một vòng trước cửa nhà quỷ, tay câm la bàn, một mìnhngồi xổm một bên lẩm bẩm không biết đang nói gì. Ông ta nhìntrái nhìn phải, một lát sau lại gật gật đầu, dáng vẻ hiểu rõ, giốngnhư đã hoàn toàn hiểu rõ chuyện xảy ra trong công viên.Cũng không rõ rốt cuộc ông ta hiểu rõ ràng cái gì, hay là tronglòng đã nghĩ xong kịch bản."Thì ra là như thế, ông chủ Trần, ta đã hiểu được là chuyện gì xảyra, phòng quỷ này của ông quả thật có vấn đề, âm khí vô cùngnặng, chỉ sợ sớm đã sinh ra thứ tà ma, khó trách vừa tiến vào tađã cảm thấy không thích hợp.Ấy, họ Trần?Chẳng lẽ ông chính là anh Trân?Ánh mắt Tô Viễn cổ quái nhìn ông lão này, cái này con mẹ nó cógiống đâu? Còn cái búa đập sọ đâu?Không! Ông chủ Trần của ngôi nhà kh*ng b* không thể đi vào"kh*ng b* sống lại" được, hai người không cùng một hệ thống !Tô Viễn lắng lặng nghe đạo sĩ kia khoác lác, trình độ lừa đảo nàycòn rất cao, cứ nói hết cái này lại đến cái khác, có thể thấy ôngchủ Trân không ngừng gật đầu, có vẻ như tin là thật.Được! Vậy còn bị lừa, cũng không biết người này làm thế nào đểtrở thành ông chủ, dễ dàng bị lừa gạt như vậy.Tô Viễn mất đi hứng thú đối với những người này, hắn dừng mộtchút rồi xoay người đi vê phía nhà kh*ng b*.Hôm nay hắn phải biết được kết quảiCửa lớn phòng quỷ khóa chặt, nhưng không hề ảnh hưởng đếnTô Viễn được bao quanh bởi quỷ vực, hắn dễ dàng đi vào.Sau khi tiến vào nhà quỷ, Tô Viễn thu lại quỷ vực, quỷ vực có thểtránh rất nhiều nguy hiểm, nhưng cũng sẽ ngăn cách cảm ứngvới lệ quỷ.Cũng không phải tất cả lệ quỷ đều có thể xâm lấn quỷ vực, cũngcó vài lệ quỷ, trước khi không phù hợp với quy luật giết người củanó, cũng không đi ra ngoài hoạt động.Ví dụ sự kiện linh dị đầu tiên mà Tô Viễn gặp phải, như ngườirơm nhiễm máu kia, quy luật giết người của nó chính là bạnkhông thể động đậy, thậm chí ngay cả nháy mắt cũng khôngđược, bạn vừa động nó sẽ điên cuồng tấn công.Từ cửa vào dọc theo cầu thang đi xuống, Tô Viễn đi tới tâng hâm.Bóng tối cũng không thể ngăn cản tâm mắt của quỷ nhãn, tuyrằng không đến mức sáng như ban ngày nhưng vẫn có độ sánggiống như lúc chạng vạng.Tô Viễn nhìn xung quanh, phát hiện nơi này lại có một cảnh nhàcổ, từ loại hình có thể thấy khung cảnh này hẳn là minh hôn.Trên cửa chính nhà cổ treo hai cái đèn lồng đỏ, nhưng vì khôngcó điện cho nên cũng không sáng. Cửa là loại cửa gỗ kiểu cũ mànông thôn hay dùng, trên cửa chính treo hai vòng tròn bằngđồng, tác dụng tương tự như chuông cửa, hai bên còn dán chândung môn thần, trong hoàn cảnh như vậy nhìn có vẻ hung thầnác sát, thật là dọa người.

Nhưng mà giờ phút này mặt mày ông ta ủ rũ, nhỏ giọng nói

chuyện với đạo sĩ bên cạnh: "Nhất Thanh đạo sĩ, ông nhìn xem

chính là nơi này, công viên giải trí này chính là tâm huyết rất lớn

của tập đoàn. Vốn chúng tôi muốn xây dựng nó thành một trong

những điểm tham quan nổi tiếng nhất thành phố Tân Hải, chỉ

riêng đấu thâu bao gồm cả giai đoạn một công trình đã tốn năm

tỷ, nhưng mới kinh doanh chưa được mấy tháng, mới mấy ngày

đầu xuất hiện đã có người mất tích. Ngài giúp tôi xem nơi này rốt

cuộc xảy ra vấn đề gì, nơi khác còn tốt, chính là căn nhà quỷ này,

du khách đều là ở bên trong căn nhà quỷ này mất tích..."

Vẻ mặt người đàn ông lấy lòng tươi cười dẫn đạo sĩ đi tới, phía

sau có ba năm người đi theo, Tô Viễn phát hiện đạo sĩ này quả

thật có vài phân bản lĩnh.

Sắc mặt hồng nhuận, để râu dê, ánh mắt sáng hữu thân, búi tóc

đạo sĩ, tiên phong đạo cốt, cả người làm cho người ta có một loại

cảm giác gầy gò, rất giống một cao nhân đắc đạo thành công.

Có bản lĩnh thật sự hay không biết, nhưng nhìn qua hình như rất

lợi hại...

Nhưng Tô Viễn không thể cảm giác được có dấu vết lệ quỷ trên

người ông ta, điều này đủ để chứng minh đạo sĩ này không phải

là ngự quỷ giả.

Ngự quỷ giả đều rất đặc biệt, đặc điểm dễ thấy nhất chính là

phương diện tinh thần, bởi vì thời gian dài bị lệ quỷ hồi sinh tra

tấn nên tinh thân của bọn họ sẽ bất tri bất giác bị ảnh hưởng. Từ

đó họ bị thay đổi, trong thời gian dài, ở phương diện hành vi sẽ

càng ngày càng giống lệ quỷ.

Mà mặt thuộc vê con người sẽ dần dần biến mất, cho dù ngự quỷ

giả bình thường đến đâu, trạng thái tinh thân cũng không thể giữ

hoàn hảo, chuyện này cho dù là Tô Viễn cũng không cách nào

tránh khỏi. Nếu không phải ngự quỷ giả, vậy khẳng định là một

cao nhân, người có thể đối phó với quỷ chỉ có quỷ, đây là sự

đông thuận trong giới.

Điều này cũng có nghĩa ông ta một kẻ lừa đảo trên giang hồ.

Vị cao nhân này nghe xong lời của người đàn ông trung niên, ông

ta dạo một vòng trước cửa nhà quỷ, tay câm la bàn, một mình

ngồi xổm một bên lẩm bẩm không biết đang nói gì. Ông ta nhìn

trái nhìn phải, một lát sau lại gật gật đầu, dáng vẻ hiểu rõ, giống

như đã hoàn toàn hiểu rõ chuyện xảy ra trong công viên.

Cũng không rõ rốt cuộc ông ta hiểu rõ ràng cái gì, hay là trong

lòng đã nghĩ xong kịch bản.

"Thì ra là như thế, ông chủ Trần, ta đã hiểu được là chuyện gì xảy

ra, phòng quỷ này của ông quả thật có vấn đề, âm khí vô cùng

nặng, chỉ sợ sớm đã sinh ra thứ tà ma, khó trách vừa tiến vào ta

đã cảm thấy không thích hợp.

Ấy, họ Trần?

Chẳng lẽ ông chính là anh Trân?

Ánh mắt Tô Viễn cổ quái nhìn ông lão này, cái này con mẹ nó có

giống đâu? Còn cái búa đập sọ đâu?

Không! Ông chủ Trần của ngôi nhà kh*ng b* không thể đi vào

"kh*ng b* sống lại" được, hai người không cùng một hệ thống !

Tô Viễn lắng lặng nghe đạo sĩ kia khoác lác, trình độ lừa đảo này

còn rất cao, cứ nói hết cái này lại đến cái khác, có thể thấy ông

chủ Trân không ngừng gật đầu, có vẻ như tin là thật.

Được! Vậy còn bị lừa, cũng không biết người này làm thế nào để

trở thành ông chủ, dễ dàng bị lừa gạt như vậy.

Tô Viễn mất đi hứng thú đối với những người này, hắn dừng một

chút rồi xoay người đi vê phía nhà kh*ng b*.

Hôm nay hắn phải biết được kết quải

Cửa lớn phòng quỷ khóa chặt, nhưng không hề ảnh hưởng đến

Tô Viễn được bao quanh bởi quỷ vực, hắn dễ dàng đi vào.

Sau khi tiến vào nhà quỷ, Tô Viễn thu lại quỷ vực, quỷ vực có thể

tránh rất nhiều nguy hiểm, nhưng cũng sẽ ngăn cách cảm ứng

với lệ quỷ.

Cũng không phải tất cả lệ quỷ đều có thể xâm lấn quỷ vực, cũng

có vài lệ quỷ, trước khi không phù hợp với quy luật giết người của

nó, cũng không đi ra ngoài hoạt động.

Ví dụ sự kiện linh dị đầu tiên mà Tô Viễn gặp phải, như người

rơm nhiễm máu kia, quy luật giết người của nó chính là bạn

không thể động đậy, thậm chí ngay cả nháy mắt cũng không

được, bạn vừa động nó sẽ điên cuồng tấn công.

Từ cửa vào dọc theo cầu thang đi xuống, Tô Viễn đi tới tâng hâm.

Bóng tối cũng không thể ngăn cản tâm mắt của quỷ nhãn, tuy

rằng không đến mức sáng như ban ngày nhưng vẫn có độ sáng

giống như lúc chạng vạng.

Tô Viễn nhìn xung quanh, phát hiện nơi này lại có một cảnh nhà

cổ, từ loại hình có thể thấy khung cảnh này hẳn là minh hôn.

Trên cửa chính nhà cổ treo hai cái đèn lồng đỏ, nhưng vì không

có điện cho nên cũng không sáng. Cửa là loại cửa gỗ kiểu cũ mà

nông thôn hay dùng, trên cửa chính treo hai vòng tròn bằng

đồng, tác dụng tương tự như chuông cửa, hai bên còn dán chân

dung môn thần, trong hoàn cảnh như vậy nhìn có vẻ hung thần

ác sát, thật là dọa người.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nhưng mà giờ phút này mặt mày ông ta ủ rũ, nhỏ giọng nóichuyện với đạo sĩ bên cạnh: "Nhất Thanh đạo sĩ, ông nhìn xemchính là nơi này, công viên giải trí này chính là tâm huyết rất lớncủa tập đoàn. Vốn chúng tôi muốn xây dựng nó thành một trongnhững điểm tham quan nổi tiếng nhất thành phố Tân Hải, chỉriêng đấu thâu bao gồm cả giai đoạn một công trình đã tốn nămtỷ, nhưng mới kinh doanh chưa được mấy tháng, mới mấy ngàyđầu xuất hiện đã có người mất tích. Ngài giúp tôi xem nơi này rốtcuộc xảy ra vấn đề gì, nơi khác còn tốt, chính là căn nhà quỷ này,du khách đều là ở bên trong căn nhà quỷ này mất tích..."Vẻ mặt người đàn ông lấy lòng tươi cười dẫn đạo sĩ đi tới, phíasau có ba năm người đi theo, Tô Viễn phát hiện đạo sĩ này quảthật có vài phân bản lĩnh.Sắc mặt hồng nhuận, để râu dê, ánh mắt sáng hữu thân, búi tócđạo sĩ, tiên phong đạo cốt, cả người làm cho người ta có một loạicảm giác gầy gò, rất giống một cao nhân đắc đạo thành công.Có bản lĩnh thật sự hay không biết, nhưng nhìn qua hình như rấtlợi hại...Nhưng Tô Viễn không thể cảm giác được có dấu vết lệ quỷ trênngười ông ta, điều này đủ để chứng minh đạo sĩ này không phảilà ngự quỷ giả.Ngự quỷ giả đều rất đặc biệt, đặc điểm dễ thấy nhất chính làphương diện tinh thần, bởi vì thời gian dài bị lệ quỷ hồi sinh tratấn nên tinh thân của bọn họ sẽ bất tri bất giác bị ảnh hưởng. Từđó họ bị thay đổi, trong thời gian dài, ở phương diện hành vi sẽcàng ngày càng giống lệ quỷ.Mà mặt thuộc vê con người sẽ dần dần biến mất, cho dù ngự quỷgiả bình thường đến đâu, trạng thái tinh thân cũng không thể giữhoàn hảo, chuyện này cho dù là Tô Viễn cũng không cách nàotránh khỏi. Nếu không phải ngự quỷ giả, vậy khẳng định là mộtcao nhân, người có thể đối phó với quỷ chỉ có quỷ, đây là sựđông thuận trong giới.Điều này cũng có nghĩa ông ta một kẻ lừa đảo trên giang hồ.Vị cao nhân này nghe xong lời của người đàn ông trung niên, ôngta dạo một vòng trước cửa nhà quỷ, tay câm la bàn, một mìnhngồi xổm một bên lẩm bẩm không biết đang nói gì. Ông ta nhìntrái nhìn phải, một lát sau lại gật gật đầu, dáng vẻ hiểu rõ, giốngnhư đã hoàn toàn hiểu rõ chuyện xảy ra trong công viên.Cũng không rõ rốt cuộc ông ta hiểu rõ ràng cái gì, hay là tronglòng đã nghĩ xong kịch bản."Thì ra là như thế, ông chủ Trần, ta đã hiểu được là chuyện gì xảyra, phòng quỷ này của ông quả thật có vấn đề, âm khí vô cùngnặng, chỉ sợ sớm đã sinh ra thứ tà ma, khó trách vừa tiến vào tađã cảm thấy không thích hợp.Ấy, họ Trần?Chẳng lẽ ông chính là anh Trân?Ánh mắt Tô Viễn cổ quái nhìn ông lão này, cái này con mẹ nó cógiống đâu? Còn cái búa đập sọ đâu?Không! Ông chủ Trần của ngôi nhà kh*ng b* không thể đi vào"kh*ng b* sống lại" được, hai người không cùng một hệ thống !Tô Viễn lắng lặng nghe đạo sĩ kia khoác lác, trình độ lừa đảo nàycòn rất cao, cứ nói hết cái này lại đến cái khác, có thể thấy ôngchủ Trân không ngừng gật đầu, có vẻ như tin là thật.Được! Vậy còn bị lừa, cũng không biết người này làm thế nào đểtrở thành ông chủ, dễ dàng bị lừa gạt như vậy.Tô Viễn mất đi hứng thú đối với những người này, hắn dừng mộtchút rồi xoay người đi vê phía nhà kh*ng b*.Hôm nay hắn phải biết được kết quảiCửa lớn phòng quỷ khóa chặt, nhưng không hề ảnh hưởng đếnTô Viễn được bao quanh bởi quỷ vực, hắn dễ dàng đi vào.Sau khi tiến vào nhà quỷ, Tô Viễn thu lại quỷ vực, quỷ vực có thểtránh rất nhiều nguy hiểm, nhưng cũng sẽ ngăn cách cảm ứngvới lệ quỷ.Cũng không phải tất cả lệ quỷ đều có thể xâm lấn quỷ vực, cũngcó vài lệ quỷ, trước khi không phù hợp với quy luật giết người củanó, cũng không đi ra ngoài hoạt động.Ví dụ sự kiện linh dị đầu tiên mà Tô Viễn gặp phải, như ngườirơm nhiễm máu kia, quy luật giết người của nó chính là bạnkhông thể động đậy, thậm chí ngay cả nháy mắt cũng khôngđược, bạn vừa động nó sẽ điên cuồng tấn công.Từ cửa vào dọc theo cầu thang đi xuống, Tô Viễn đi tới tâng hâm.Bóng tối cũng không thể ngăn cản tâm mắt của quỷ nhãn, tuyrằng không đến mức sáng như ban ngày nhưng vẫn có độ sánggiống như lúc chạng vạng.Tô Viễn nhìn xung quanh, phát hiện nơi này lại có một cảnh nhàcổ, từ loại hình có thể thấy khung cảnh này hẳn là minh hôn.Trên cửa chính nhà cổ treo hai cái đèn lồng đỏ, nhưng vì khôngcó điện cho nên cũng không sáng. Cửa là loại cửa gỗ kiểu cũ mànông thôn hay dùng, trên cửa chính treo hai vòng tròn bằngđồng, tác dụng tương tự như chuông cửa, hai bên còn dán chândung môn thần, trong hoàn cảnh như vậy nhìn có vẻ hung thầnác sát, thật là dọa người.

Chương 66: Tâng hầm (1)