Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 68: Đôi giày kì lạ (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Hành lang bên trái đã thấy, những vết máu trên mặt đất ẩn chứalinh dị nào đó, có lực lượng lệ quỷ chiếm cứ trong đó, tuy rằng sốlượng ít tạo không thành uy h**p, nhưng lấy mức độ dày đặc củavết máu trên hành lang, không thể nghi ngờ là tương đương vớiđối kháng chính diện cùng lệ quỷ không biết tên một lân.Có một số rủi ro nhất định, dù sao sự kiện linh dị lân này khôngnằm trong nguyên tác, đó là một lệ quỷ không rõ, đẳng cấpkhông rõ, năng lực không rõ, tất cả đều là không biết. Nói cáchkhác, Tô Viễn không thể nắm chắc quy luật giết người của nó,ngốc nghếch mới cứng đối cứng với nó.Bạn vĩnh viễn không thể biết trước lệ quỷ gặp phải trong sự kiệnlinh dị kinh khủng như thế nào, lỡ nó có cấp bậc giống như quỷsai hoặc là quỷ họa, chẳng phải là tìm chết sao?Vì vậy, ... đi bên phải?chần chừ một lát, Tô Viễn đi về phía hành lang bên phải.Nhưng để đề phòng, hắn lấy ra một cái gì đó từ túi của, đó là mộtngọn nến.Một ngọn nến toàn thân đỏ tươi như một ngọn nến được ngưngtụ từ máu tươi mà thành. Nến quỷ đỏ.Tác dụng của nó chỉ có một, thắp ngọn nến này, trước khi ngọnnến tắt, chỉ cân ở trong phạm vi bao trùm của ánh nến, có thểcam đoan không bị lệ quỷ g**t ch*t, an toàn tuyệt đối.Đây là vật phẩm Tô Viễn đánh dấu được lần trước, ngoại trừ nếnquỷ đỏ này, hắn còn có hai cây nến quỷ màu trắng...Ánh nến xanh đung đưa, chiếu sáng bóng tối, đồng thời vô hìnhtrung cũng xua tan cái gì đó, không hiểu sao làm cho người tacảm thấy an toàn.Sau khi làm xong biện pháp bảo vệ, lúc này Tô Viễn mới yên tâmđi vào hành lang bên phải. Nhưng mà không đi được hai bước,một cảnh tượng đáng sợ đã xảy ra.Ngọn nến đỏ tươi tỏa ra ánh sáng ảm đạm.Ánh nến khuếch tán ra, chiếu sáng xung quanh, chiếu rọi ra mộtmàu xanh quỷ dị, ánh sáng này xua đi u ám xung quanh, mang điluông khí âm lãnh và quỷ dị.Nhưng mà ở hành lang bên phải, ánh nến lại cháy lên bùng bùng,tốc độ thiêu đốt tăng nhanh, từ đó ánh sáng tỏa ra thêm sángngời, ngăn cản sự ăn mòn bốn phía.Theo lẽ thường, một đoạn nến quỷ có thể duy trì nửa canh giờ,mới vừa rồi trước khi vào hành lang, tốc độ cháy của ánh nến vẫnbình thường, sau khi tiến vào hành lang mới xảy ra thay đổi.Tốc độ thiêu đốt của quỷ chúc tăng nhanh, điều này có nghĩa làgần đó nhất định có quỷ.Dựa theo loại tốc độ cháy hiện giờ, nến quỷ này nhiều lắm cũngcó thể chống đỡ mười phút.Hành lang bên phải cũng không an toàn, nói không chừng cònkh*ng b* hơn hành lang bên trái, có phải bởi vì khả năng này nênlệ quỷ không rõ kia mới đi bên trái...Trong đầu hiện lên suy đoán như vậy, sắc mặt Tô Viễn âm trâmlui về phía sau, lúc trước hắn ỷ vào hiểu biết với cốt truyện nênđều thuận buôm xuôi gió, ngoại trừ ở thôn Hoàng Cương xảy rachút sai lâm. Thật không ngờ một khi thoát ly tình tiết nguyêntác, thiếu chút nữa hắn lại lật xe.Nếu không phải hắn thắp nến quỷ trước, một khi bị thứ tronghành lang tập kích, khó có thể tưởng tượng sẽ gây ra hậu quảnhư nào.Hắn quá bất cẩn rồi...Trong lòng Tô Viễn khã rung lên chuông cảnh báo, sau đó hắnchậm rãi lui ra, nhưng mà hắn vừa lùi lại thì phát hiện dị thường.Ánh nến chiếu sáng khu vực mép bên ngoài, đột ngột xuất hiệnrất nhiều giày, có giày nam, giày nữ, giày trẻ em, giày da, giàycỏ, giày vải, giày thêu...Những đôi giày chen chúc một chỗ, mũi giày đều nhắm về phíaTô Viễn, vô hình trung giống như có nam nữ già trẻ ẩn nấp trongbóng tối lặng lẽ quan sát hắn.Tô Viễn đột nhiên dừng bước, những đôi giày kia cũng dừng lại,nhưng sau khi dừng lại, chúng lại biến mất không thấy bóngdáng.Hắn thử đi về phía trước một bước, những đôi giày kia vẫn khôngxuất hiện, mãi đến khi hắn lui vê phía sau lân nữa, những đôigiày kia mới xuất hiện trong phạm vi ánh nến không chiếu tới.Đi ngược lại mới có thể nhìn thấy giày?Trên mặt Tô Viễn hiện lên vẻ kinh ngạc, sau đó hắn trâm giọngnói: "Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"Nhưng bất ngờ là, hệ thống không có bất kỳ phản ứng nào."Không có động tĩnh, mấy thứ này không phải lệ quỷ gốc."Chức năng đánh dấu của hệ thống có cơ chế phán đoán độc đáocủa nó, nếu muốn đánh dấu thành công phải đáp ứng một sốđiều kiện sau đây, đây là quy luật mà Tô Viễn đã tổng kết sau khitrải qua quá trình tìm tòi.Thứ nhất là phải đối mặt với lệ quỷ, hoặc là có tiếp xúc với lệ quỷmới được. Thứ hai là tất cả lệ quỷ chỉ được đánh dấu một lần,không thể lặp lại, về phần mục tiêu đánh dấu được là mảnh ghépcủa lệ quỷ hoặc là lệ quỷ hoàn chỉnh, điểm này cũng không cóhạn chế.Nhưng từ kinh nghiệm có thể thấy, đánh dấu được lệ quỷ cànghoàn chỉnh thì đẳng cấp linh dị sẽ càng cao.

Hành lang bên trái đã thấy, những vết máu trên mặt đất ẩn chứa

linh dị nào đó, có lực lượng lệ quỷ chiếm cứ trong đó, tuy rằng số

lượng ít tạo không thành uy h**p, nhưng lấy mức độ dày đặc của

vết máu trên hành lang, không thể nghi ngờ là tương đương với

đối kháng chính diện cùng lệ quỷ không biết tên một lân.

Có một số rủi ro nhất định, dù sao sự kiện linh dị lân này không

nằm trong nguyên tác, đó là một lệ quỷ không rõ, đẳng cấp

không rõ, năng lực không rõ, tất cả đều là không biết. Nói cách

khác, Tô Viễn không thể nắm chắc quy luật giết người của nó,

ngốc nghếch mới cứng đối cứng với nó.

Bạn vĩnh viễn không thể biết trước lệ quỷ gặp phải trong sự kiện

linh dị kinh khủng như thế nào, lỡ nó có cấp bậc giống như quỷ

sai hoặc là quỷ họa, chẳng phải là tìm chết sao?

Vì vậy, ... đi bên phải?

chần chừ một lát, Tô Viễn đi về phía hành lang bên phải.

Nhưng để đề phòng, hắn lấy ra một cái gì đó từ túi của, đó là một

ngọn nến.

Một ngọn nến toàn thân đỏ tươi như một ngọn nến được ngưng

tụ từ máu tươi mà thành. Nến quỷ đỏ.

Tác dụng của nó chỉ có một, thắp ngọn nến này, trước khi ngọn

nến tắt, chỉ cân ở trong phạm vi bao trùm của ánh nến, có thể

cam đoan không bị lệ quỷ g**t ch*t, an toàn tuyệt đối.

Đây là vật phẩm Tô Viễn đánh dấu được lần trước, ngoại trừ nến

quỷ đỏ này, hắn còn có hai cây nến quỷ màu trắng...

Ánh nến xanh đung đưa, chiếu sáng bóng tối, đồng thời vô hình

trung cũng xua tan cái gì đó, không hiểu sao làm cho người ta

cảm thấy an toàn.

Sau khi làm xong biện pháp bảo vệ, lúc này Tô Viễn mới yên tâm

đi vào hành lang bên phải. Nhưng mà không đi được hai bước,

một cảnh tượng đáng sợ đã xảy ra.

Ngọn nến đỏ tươi tỏa ra ánh sáng ảm đạm.

Ánh nến khuếch tán ra, chiếu sáng xung quanh, chiếu rọi ra một

màu xanh quỷ dị, ánh sáng này xua đi u ám xung quanh, mang đi

luông khí âm lãnh và quỷ dị.

Nhưng mà ở hành lang bên phải, ánh nến lại cháy lên bùng bùng,

tốc độ thiêu đốt tăng nhanh, từ đó ánh sáng tỏa ra thêm sáng

ngời, ngăn cản sự ăn mòn bốn phía.

Theo lẽ thường, một đoạn nến quỷ có thể duy trì nửa canh giờ,

mới vừa rồi trước khi vào hành lang, tốc độ cháy của ánh nến vẫn

bình thường, sau khi tiến vào hành lang mới xảy ra thay đổi.

Tốc độ thiêu đốt của quỷ chúc tăng nhanh, điều này có nghĩa là

gần đó nhất định có quỷ.

Dựa theo loại tốc độ cháy hiện giờ, nến quỷ này nhiều lắm cũng

có thể chống đỡ mười phút.

Hành lang bên phải cũng không an toàn, nói không chừng còn

kh*ng b* hơn hành lang bên trái, có phải bởi vì khả năng này nên

lệ quỷ không rõ kia mới đi bên trái...

Trong đầu hiện lên suy đoán như vậy, sắc mặt Tô Viễn âm trâm

lui về phía sau, lúc trước hắn ỷ vào hiểu biết với cốt truyện nên

đều thuận buôm xuôi gió, ngoại trừ ở thôn Hoàng Cương xảy ra

chút sai lâm. Thật không ngờ một khi thoát ly tình tiết nguyên

tác, thiếu chút nữa hắn lại lật xe.

Nếu không phải hắn thắp nến quỷ trước, một khi bị thứ trong

hành lang tập kích, khó có thể tưởng tượng sẽ gây ra hậu quả

như nào.

Hắn quá bất cẩn rồi...

Trong lòng Tô Viễn khã rung lên chuông cảnh báo, sau đó hắn

chậm rãi lui ra, nhưng mà hắn vừa lùi lại thì phát hiện dị thường.

Ánh nến chiếu sáng khu vực mép bên ngoài, đột ngột xuất hiện

rất nhiều giày, có giày nam, giày nữ, giày trẻ em, giày da, giày

cỏ, giày vải, giày thêu...

Những đôi giày chen chúc một chỗ, mũi giày đều nhắm về phía

Tô Viễn, vô hình trung giống như có nam nữ già trẻ ẩn nấp trong

bóng tối lặng lẽ quan sát hắn.

Tô Viễn đột nhiên dừng bước, những đôi giày kia cũng dừng lại,

nhưng sau khi dừng lại, chúng lại biến mất không thấy bóng

dáng.

Hắn thử đi về phía trước một bước, những đôi giày kia vẫn không

xuất hiện, mãi đến khi hắn lui vê phía sau lân nữa, những đôi

giày kia mới xuất hiện trong phạm vi ánh nến không chiếu tới.

Đi ngược lại mới có thể nhìn thấy giày?

Trên mặt Tô Viễn hiện lên vẻ kinh ngạc, sau đó hắn trâm giọng

nói: "Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"

Nhưng bất ngờ là, hệ thống không có bất kỳ phản ứng nào.

"Không có động tĩnh, mấy thứ này không phải lệ quỷ gốc."

Chức năng đánh dấu của hệ thống có cơ chế phán đoán độc đáo

của nó, nếu muốn đánh dấu thành công phải đáp ứng một số

điều kiện sau đây, đây là quy luật mà Tô Viễn đã tổng kết sau khi

trải qua quá trình tìm tòi.

Thứ nhất là phải đối mặt với lệ quỷ, hoặc là có tiếp xúc với lệ quỷ

mới được. Thứ hai là tất cả lệ quỷ chỉ được đánh dấu một lần,

không thể lặp lại, về phần mục tiêu đánh dấu được là mảnh ghép

của lệ quỷ hoặc là lệ quỷ hoàn chỉnh, điểm này cũng không có

hạn chế.

Nhưng từ kinh nghiệm có thể thấy, đánh dấu được lệ quỷ càng

hoàn chỉnh thì đẳng cấp linh dị sẽ càng cao.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Hành lang bên trái đã thấy, những vết máu trên mặt đất ẩn chứalinh dị nào đó, có lực lượng lệ quỷ chiếm cứ trong đó, tuy rằng sốlượng ít tạo không thành uy h**p, nhưng lấy mức độ dày đặc củavết máu trên hành lang, không thể nghi ngờ là tương đương vớiđối kháng chính diện cùng lệ quỷ không biết tên một lân.Có một số rủi ro nhất định, dù sao sự kiện linh dị lân này khôngnằm trong nguyên tác, đó là một lệ quỷ không rõ, đẳng cấpkhông rõ, năng lực không rõ, tất cả đều là không biết. Nói cáchkhác, Tô Viễn không thể nắm chắc quy luật giết người của nó,ngốc nghếch mới cứng đối cứng với nó.Bạn vĩnh viễn không thể biết trước lệ quỷ gặp phải trong sự kiệnlinh dị kinh khủng như thế nào, lỡ nó có cấp bậc giống như quỷsai hoặc là quỷ họa, chẳng phải là tìm chết sao?Vì vậy, ... đi bên phải?chần chừ một lát, Tô Viễn đi về phía hành lang bên phải.Nhưng để đề phòng, hắn lấy ra một cái gì đó từ túi của, đó là mộtngọn nến.Một ngọn nến toàn thân đỏ tươi như một ngọn nến được ngưngtụ từ máu tươi mà thành. Nến quỷ đỏ.Tác dụng của nó chỉ có một, thắp ngọn nến này, trước khi ngọnnến tắt, chỉ cân ở trong phạm vi bao trùm của ánh nến, có thểcam đoan không bị lệ quỷ g**t ch*t, an toàn tuyệt đối.Đây là vật phẩm Tô Viễn đánh dấu được lần trước, ngoại trừ nếnquỷ đỏ này, hắn còn có hai cây nến quỷ màu trắng...Ánh nến xanh đung đưa, chiếu sáng bóng tối, đồng thời vô hìnhtrung cũng xua tan cái gì đó, không hiểu sao làm cho người tacảm thấy an toàn.Sau khi làm xong biện pháp bảo vệ, lúc này Tô Viễn mới yên tâmđi vào hành lang bên phải. Nhưng mà không đi được hai bước,một cảnh tượng đáng sợ đã xảy ra.Ngọn nến đỏ tươi tỏa ra ánh sáng ảm đạm.Ánh nến khuếch tán ra, chiếu sáng xung quanh, chiếu rọi ra mộtmàu xanh quỷ dị, ánh sáng này xua đi u ám xung quanh, mang điluông khí âm lãnh và quỷ dị.Nhưng mà ở hành lang bên phải, ánh nến lại cháy lên bùng bùng,tốc độ thiêu đốt tăng nhanh, từ đó ánh sáng tỏa ra thêm sángngời, ngăn cản sự ăn mòn bốn phía.Theo lẽ thường, một đoạn nến quỷ có thể duy trì nửa canh giờ,mới vừa rồi trước khi vào hành lang, tốc độ cháy của ánh nến vẫnbình thường, sau khi tiến vào hành lang mới xảy ra thay đổi.Tốc độ thiêu đốt của quỷ chúc tăng nhanh, điều này có nghĩa làgần đó nhất định có quỷ.Dựa theo loại tốc độ cháy hiện giờ, nến quỷ này nhiều lắm cũngcó thể chống đỡ mười phút.Hành lang bên phải cũng không an toàn, nói không chừng cònkh*ng b* hơn hành lang bên trái, có phải bởi vì khả năng này nênlệ quỷ không rõ kia mới đi bên trái...Trong đầu hiện lên suy đoán như vậy, sắc mặt Tô Viễn âm trâmlui về phía sau, lúc trước hắn ỷ vào hiểu biết với cốt truyện nênđều thuận buôm xuôi gió, ngoại trừ ở thôn Hoàng Cương xảy rachút sai lâm. Thật không ngờ một khi thoát ly tình tiết nguyêntác, thiếu chút nữa hắn lại lật xe.Nếu không phải hắn thắp nến quỷ trước, một khi bị thứ tronghành lang tập kích, khó có thể tưởng tượng sẽ gây ra hậu quảnhư nào.Hắn quá bất cẩn rồi...Trong lòng Tô Viễn khã rung lên chuông cảnh báo, sau đó hắnchậm rãi lui ra, nhưng mà hắn vừa lùi lại thì phát hiện dị thường.Ánh nến chiếu sáng khu vực mép bên ngoài, đột ngột xuất hiệnrất nhiều giày, có giày nam, giày nữ, giày trẻ em, giày da, giàycỏ, giày vải, giày thêu...Những đôi giày chen chúc một chỗ, mũi giày đều nhắm về phíaTô Viễn, vô hình trung giống như có nam nữ già trẻ ẩn nấp trongbóng tối lặng lẽ quan sát hắn.Tô Viễn đột nhiên dừng bước, những đôi giày kia cũng dừng lại,nhưng sau khi dừng lại, chúng lại biến mất không thấy bóngdáng.Hắn thử đi về phía trước một bước, những đôi giày kia vẫn khôngxuất hiện, mãi đến khi hắn lui vê phía sau lân nữa, những đôigiày kia mới xuất hiện trong phạm vi ánh nến không chiếu tới.Đi ngược lại mới có thể nhìn thấy giày?Trên mặt Tô Viễn hiện lên vẻ kinh ngạc, sau đó hắn trâm giọngnói: "Hệ thống, đánh dấu cho tôi!"Nhưng bất ngờ là, hệ thống không có bất kỳ phản ứng nào."Không có động tĩnh, mấy thứ này không phải lệ quỷ gốc."Chức năng đánh dấu của hệ thống có cơ chế phán đoán độc đáocủa nó, nếu muốn đánh dấu thành công phải đáp ứng một sốđiều kiện sau đây, đây là quy luật mà Tô Viễn đã tổng kết sau khitrải qua quá trình tìm tòi.Thứ nhất là phải đối mặt với lệ quỷ, hoặc là có tiếp xúc với lệ quỷmới được. Thứ hai là tất cả lệ quỷ chỉ được đánh dấu một lần,không thể lặp lại, về phần mục tiêu đánh dấu được là mảnh ghépcủa lệ quỷ hoặc là lệ quỷ hoàn chỉnh, điểm này cũng không cóhạn chế.Nhưng từ kinh nghiệm có thể thấy, đánh dấu được lệ quỷ cànghoàn chỉnh thì đẳng cấp linh dị sẽ càng cao.

Chương 68: Đôi giày kì lạ (1)