Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 92: Tâm lý thay đổi (2)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tại sao người đàn ông này lại khủng khiếp như vậy? Rốt cục hắnkhống chế bao nhiêu lệ quỷ?Duy nhất có thể khẳng định chính là, tuyệt đối không có khảnăng chỉ có một, chỉ dựa vào một con lệ quỷ tuyệt đối không cáchnào đối kháng tập kích do hai người bọn họ liên thủ lại!Tên trước mắt này càng giống một lệ quỷ hơn là người, khôngcách nào phỏng đoán, không cách nào nhìn thấu, không cách nàođối phó."Đừng... Đừng giết tôi! Anh trai, tôi sai rôi, đều tại cậu ta! Đều làVương Phi ép buộc tôi ra tay, đều do cậu ta ép tôi, không liênquan đến tôi!"Khó có thể tưởng tượng, một người đàn ông thân hình cao lớn,giờ phút này lại đang run rẩy, sợ tới mức nước mắt cũng chảy ra.Tô Viễn híp mắt, kính râm che chắn làm cho người ta khó có thểđoán được đôi mắt của hắn: "Các người là ngự quỷ giả địaphương? Cùng một tổ chức?""Phải... Vâng, chúng tôi đã thành lập một câu lạc bộ mà chỉ cóngự quỷ giả mới có thể tham gia, nhưng cũng có một số ngườikhông phải ngự quỷ giả, đó là nhà tài trợ của câu lạc bộ. Họ đềulà những người có tiên, đôi khi họ sẽ thuê ngự quỷ giả giải quyếtcác sự kiện linh dị, hoặc thuê làm vệ SĨ.”"Câu lạc bộ của các người... có liên quan gì đến câu lạc bộ ở ĐạiXương không? Người đứng đầu câu lạc bộ là ai? tên là gì?Tuy rằng không rõ vì sao Tô Viễn lại muốn hỏi như vậy, nhưng đểsống sót, Nhạc Trấn Sơn vẫn thành thật trả lời: "Ngài nói tổ chứcngự quỷ giả của thành phố Đại Xương? Hình như câu lạc bộ củachúng tôi không có ai tiếp xúc với bên kia, dù sao khoảng cáchquá xa, nghe nói người đứng đầu là nữ, tên Nhan Chân, là một côgái khống chế hai lệ quỷ.' Khống chế hai con lệ quỷ?Tô Viễn khẽ gật đầu, loại người này ở giai đoạn đầu đã không tôi,ở giai đoạn đầu của "kh*ng b* sống lại", ngự quỷ giả khống chếhai lệ quỷ quả thực là hạc giữa bầy gà.Bởi vì cơ hội thật sự là quá mức xa vời, ở giai đoạn đầu "khủngbố sống lại" muốn khống chế hai con lệ quỷ, khả năng thànhcông không đến một phần mười. Ngay cả Dương Gian cũng làdưới sự trợ giúp của giấy da người trải qua khó khăn nguy hiểmmới hoàn thành được, những người còn lại muốn khống chế haicon lệ quỷ dùng cái này để đạt được cân bằng, thật sự phải nhờông trời nể mặt. Khống chế hai lệ quỷ, nếu bây giờ đặt ở tổng bộ,phỏng chừng đều có thể trở thành ứng cử viên chức đội trưởng.Người này không phải là cố ý nói ra tin tức này, muốn dùng cáinày để hắn thay đổi rồi tha cho hắn ta một mạng chứ?Tô Viễn nghĩ như vậy, nếu hắn là ngự quỷ giả gặp phải vấn đề lệquỷ hồi sinh, nói không chừng thật sự sẽ động tâm, từ đó hỏithăm tin tức cụ thể.Đáng tiếc là đối phương tính toán sai, hắn cũng không sầu lo vêphương diện này, cho dù thật sự có, hắn biết cốt truyện nên cũngbiết nên làm như thế nào, căn bản không dụ dỗ được hắn. Kếtiếp lại hỏi một ít tin tức, và thông tin liên quan đến những ngườitrong câu lạc bộ, Nhạc Trấn Sơn đều rất phối hợp trả lời, khiếncho Tô Viễn rất hài lòng.“Anh rất tốt, vô cùng phối hợp nên tôi rất hài lòng" Tô Viễn tánthành gật đầu.Sau khi đối phương lộ ra nụ cười sống sót sau kiếp nạn, Tô Viễnnói: "Cho nên tôi quyết định cho anh một cách thống khoái, nhớkiếp sau làm người tốt."Mày ! Mày không giữ lời hứal"Nhạc Trấn Sơn vừa sợ vừa giận, bất thình liệt lại đối mặt với mộtđôi quỷ nhãn trắng bệch."Tôi chưa từng hứa với anh bất cứ điều gì." Giống như là có mộttrận gió lạnh thổi qua, hắn ta chỉ cảm thấy như có thứ gì đó ởphía sau mình thổi vào cổ, lạnh thấu xương."Nhưng không đợi hắn ta quay đầu lại, đầu nghiêng một cái, sắcmặt xanh tím rồi chết đi, nhìn qua giống như bị đông lạnh chết.Tục ngữ nói rất hay, diệt cỏ phải diệt tận gốc, hôm nay xem nhưTô Viễn có cảm nhận sâu sắc với câu nói này, thái độ kiêu ngạocủa những người này, coi thường sinh mạng, tâm lý dị dạng, đềuđể lại cho hắn ấn tượng sâu sắc.Lấy hai người này mà nói, tuyệt đối là chết chưa hết tội.Nếu luận bị lệ quỷ ảnh hưởng, Tô Viễn cũng có nhưng đây cũngkhông phải là cái cớ phóng túng, năng lực càng lớn, d*c v*ngcũng càng lớn, hắn có điểm mấu chốt của mình.Tuy rằng không thể làm người như Chu Chính hay Đồng Thiến,nhưng ngự quỷ giả quy về ngự quỷ giả, người bình thường quyvề người bình thường, điểm này hắn vẫn có thể làm được.Cho nên hắn dự định đi câu lạc bộ kia xem một chút, nếu nhưngự quỷ giả nơi đó đều là loại giống như hai tên này, như vậydùng lệ quỷ trong cơ thể bọn họ để đánh dấu có lẽ là một lựachọn không tôi.Dù sao sớm muộn gì cũng phải đối mặt với lệ quỷ hồi sinh, vì saokhông để hắn đánh dấu trước? Sớm hơn một chút cũng không cógì không ổn, nói không chừng còn có thể để cho bọn họ bớt làmchút chuyện thương thiên hại lý.

Tại sao người đàn ông này lại khủng khiếp như vậy? Rốt cục hắn

khống chế bao nhiêu lệ quỷ?

Duy nhất có thể khẳng định chính là, tuyệt đối không có khả

năng chỉ có một, chỉ dựa vào một con lệ quỷ tuyệt đối không cách

nào đối kháng tập kích do hai người bọn họ liên thủ lại!

Tên trước mắt này càng giống một lệ quỷ hơn là người, không

cách nào phỏng đoán, không cách nào nhìn thấu, không cách nào

đối phó.

"Đừng... Đừng giết tôi! Anh trai, tôi sai rôi, đều tại cậu ta! Đều là

Vương Phi ép buộc tôi ra tay, đều do cậu ta ép tôi, không liên

quan đến tôi!"

Khó có thể tưởng tượng, một người đàn ông thân hình cao lớn,

giờ phút này lại đang run rẩy, sợ tới mức nước mắt cũng chảy ra.

Tô Viễn híp mắt, kính râm che chắn làm cho người ta khó có thể

đoán được đôi mắt của hắn: "Các người là ngự quỷ giả địa

phương? Cùng một tổ chức?"

"Phải... Vâng, chúng tôi đã thành lập một câu lạc bộ mà chỉ có

ngự quỷ giả mới có thể tham gia, nhưng cũng có một số người

không phải ngự quỷ giả, đó là nhà tài trợ của câu lạc bộ. Họ đều

là những người có tiên, đôi khi họ sẽ thuê ngự quỷ giả giải quyết

các sự kiện linh dị, hoặc thuê làm vệ SĨ.”

"Câu lạc bộ của các người... có liên quan gì đến câu lạc bộ ở Đại

Xương không? Người đứng đầu câu lạc bộ là ai? tên là gì?

Tuy rằng không rõ vì sao Tô Viễn lại muốn hỏi như vậy, nhưng để

sống sót, Nhạc Trấn Sơn vẫn thành thật trả lời: "Ngài nói tổ chức

ngự quỷ giả của thành phố Đại Xương? Hình như câu lạc bộ của

chúng tôi không có ai tiếp xúc với bên kia, dù sao khoảng cách

quá xa, nghe nói người đứng đầu là nữ, tên Nhan Chân, là một cô

gái khống chế hai lệ quỷ.' Khống chế hai con lệ quỷ?

Tô Viễn khẽ gật đầu, loại người này ở giai đoạn đầu đã không tôi,

ở giai đoạn đầu của "kh*ng b* sống lại", ngự quỷ giả khống chế

hai lệ quỷ quả thực là hạc giữa bầy gà.

Bởi vì cơ hội thật sự là quá mức xa vời, ở giai đoạn đầu "khủng

bố sống lại" muốn khống chế hai con lệ quỷ, khả năng thành

công không đến một phần mười. Ngay cả Dương Gian cũng là

dưới sự trợ giúp của giấy da người trải qua khó khăn nguy hiểm

mới hoàn thành được, những người còn lại muốn khống chế hai

con lệ quỷ dùng cái này để đạt được cân bằng, thật sự phải nhờ

ông trời nể mặt. Khống chế hai lệ quỷ, nếu bây giờ đặt ở tổng bộ,

phỏng chừng đều có thể trở thành ứng cử viên chức đội trưởng.

Người này không phải là cố ý nói ra tin tức này, muốn dùng cái

này để hắn thay đổi rồi tha cho hắn ta một mạng chứ?

Tô Viễn nghĩ như vậy, nếu hắn là ngự quỷ giả gặp phải vấn đề lệ

quỷ hồi sinh, nói không chừng thật sự sẽ động tâm, từ đó hỏi

thăm tin tức cụ thể.

Đáng tiếc là đối phương tính toán sai, hắn cũng không sầu lo vê

phương diện này, cho dù thật sự có, hắn biết cốt truyện nên cũng

biết nên làm như thế nào, căn bản không dụ dỗ được hắn. Kế

tiếp lại hỏi một ít tin tức, và thông tin liên quan đến những người

trong câu lạc bộ, Nhạc Trấn Sơn đều rất phối hợp trả lời, khiến

cho Tô Viễn rất hài lòng.

“Anh rất tốt, vô cùng phối hợp nên tôi rất hài lòng" Tô Viễn tán

thành gật đầu.

Sau khi đối phương lộ ra nụ cười sống sót sau kiếp nạn, Tô Viễn

nói: "Cho nên tôi quyết định cho anh một cách thống khoái, nhớ

kiếp sau làm người tốt."

Mày ! Mày không giữ lời hứal"

Nhạc Trấn Sơn vừa sợ vừa giận, bất thình liệt lại đối mặt với một

đôi quỷ nhãn trắng bệch.

"Tôi chưa từng hứa với anh bất cứ điều gì." Giống như là có một

trận gió lạnh thổi qua, hắn ta chỉ cảm thấy như có thứ gì đó ở

phía sau mình thổi vào cổ, lạnh thấu xương."

Nhưng không đợi hắn ta quay đầu lại, đầu nghiêng một cái, sắc

mặt xanh tím rồi chết đi, nhìn qua giống như bị đông lạnh chết.

Tục ngữ nói rất hay, diệt cỏ phải diệt tận gốc, hôm nay xem như

Tô Viễn có cảm nhận sâu sắc với câu nói này, thái độ kiêu ngạo

của những người này, coi thường sinh mạng, tâm lý dị dạng, đều

để lại cho hắn ấn tượng sâu sắc.

Lấy hai người này mà nói, tuyệt đối là chết chưa hết tội.

Nếu luận bị lệ quỷ ảnh hưởng, Tô Viễn cũng có nhưng đây cũng

không phải là cái cớ phóng túng, năng lực càng lớn, d*c v*ng

cũng càng lớn, hắn có điểm mấu chốt của mình.

Tuy rằng không thể làm người như Chu Chính hay Đồng Thiến,

nhưng ngự quỷ giả quy về ngự quỷ giả, người bình thường quy

về người bình thường, điểm này hắn vẫn có thể làm được.

Cho nên hắn dự định đi câu lạc bộ kia xem một chút, nếu như

ngự quỷ giả nơi đó đều là loại giống như hai tên này, như vậy

dùng lệ quỷ trong cơ thể bọn họ để đánh dấu có lẽ là một lựa

chọn không tôi.

Dù sao sớm muộn gì cũng phải đối mặt với lệ quỷ hồi sinh, vì sao

không để hắn đánh dấu trước? Sớm hơn một chút cũng không có

gì không ổn, nói không chừng còn có thể để cho bọn họ bớt làm

chút chuyện thương thiên hại lý.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Tại sao người đàn ông này lại khủng khiếp như vậy? Rốt cục hắnkhống chế bao nhiêu lệ quỷ?Duy nhất có thể khẳng định chính là, tuyệt đối không có khảnăng chỉ có một, chỉ dựa vào một con lệ quỷ tuyệt đối không cáchnào đối kháng tập kích do hai người bọn họ liên thủ lại!Tên trước mắt này càng giống một lệ quỷ hơn là người, khôngcách nào phỏng đoán, không cách nào nhìn thấu, không cách nàođối phó."Đừng... Đừng giết tôi! Anh trai, tôi sai rôi, đều tại cậu ta! Đều làVương Phi ép buộc tôi ra tay, đều do cậu ta ép tôi, không liênquan đến tôi!"Khó có thể tưởng tượng, một người đàn ông thân hình cao lớn,giờ phút này lại đang run rẩy, sợ tới mức nước mắt cũng chảy ra.Tô Viễn híp mắt, kính râm che chắn làm cho người ta khó có thểđoán được đôi mắt của hắn: "Các người là ngự quỷ giả địaphương? Cùng một tổ chức?""Phải... Vâng, chúng tôi đã thành lập một câu lạc bộ mà chỉ cóngự quỷ giả mới có thể tham gia, nhưng cũng có một số ngườikhông phải ngự quỷ giả, đó là nhà tài trợ của câu lạc bộ. Họ đềulà những người có tiên, đôi khi họ sẽ thuê ngự quỷ giả giải quyếtcác sự kiện linh dị, hoặc thuê làm vệ SĨ.”"Câu lạc bộ của các người... có liên quan gì đến câu lạc bộ ở ĐạiXương không? Người đứng đầu câu lạc bộ là ai? tên là gì?Tuy rằng không rõ vì sao Tô Viễn lại muốn hỏi như vậy, nhưng đểsống sót, Nhạc Trấn Sơn vẫn thành thật trả lời: "Ngài nói tổ chứcngự quỷ giả của thành phố Đại Xương? Hình như câu lạc bộ củachúng tôi không có ai tiếp xúc với bên kia, dù sao khoảng cáchquá xa, nghe nói người đứng đầu là nữ, tên Nhan Chân, là một côgái khống chế hai lệ quỷ.' Khống chế hai con lệ quỷ?Tô Viễn khẽ gật đầu, loại người này ở giai đoạn đầu đã không tôi,ở giai đoạn đầu của "kh*ng b* sống lại", ngự quỷ giả khống chếhai lệ quỷ quả thực là hạc giữa bầy gà.Bởi vì cơ hội thật sự là quá mức xa vời, ở giai đoạn đầu "khủngbố sống lại" muốn khống chế hai con lệ quỷ, khả năng thànhcông không đến một phần mười. Ngay cả Dương Gian cũng làdưới sự trợ giúp của giấy da người trải qua khó khăn nguy hiểmmới hoàn thành được, những người còn lại muốn khống chế haicon lệ quỷ dùng cái này để đạt được cân bằng, thật sự phải nhờông trời nể mặt. Khống chế hai lệ quỷ, nếu bây giờ đặt ở tổng bộ,phỏng chừng đều có thể trở thành ứng cử viên chức đội trưởng.Người này không phải là cố ý nói ra tin tức này, muốn dùng cáinày để hắn thay đổi rồi tha cho hắn ta một mạng chứ?Tô Viễn nghĩ như vậy, nếu hắn là ngự quỷ giả gặp phải vấn đề lệquỷ hồi sinh, nói không chừng thật sự sẽ động tâm, từ đó hỏithăm tin tức cụ thể.Đáng tiếc là đối phương tính toán sai, hắn cũng không sầu lo vêphương diện này, cho dù thật sự có, hắn biết cốt truyện nên cũngbiết nên làm như thế nào, căn bản không dụ dỗ được hắn. Kếtiếp lại hỏi một ít tin tức, và thông tin liên quan đến những ngườitrong câu lạc bộ, Nhạc Trấn Sơn đều rất phối hợp trả lời, khiếncho Tô Viễn rất hài lòng.“Anh rất tốt, vô cùng phối hợp nên tôi rất hài lòng" Tô Viễn tánthành gật đầu.Sau khi đối phương lộ ra nụ cười sống sót sau kiếp nạn, Tô Viễnnói: "Cho nên tôi quyết định cho anh một cách thống khoái, nhớkiếp sau làm người tốt."Mày ! Mày không giữ lời hứal"Nhạc Trấn Sơn vừa sợ vừa giận, bất thình liệt lại đối mặt với mộtđôi quỷ nhãn trắng bệch."Tôi chưa từng hứa với anh bất cứ điều gì." Giống như là có mộttrận gió lạnh thổi qua, hắn ta chỉ cảm thấy như có thứ gì đó ởphía sau mình thổi vào cổ, lạnh thấu xương."Nhưng không đợi hắn ta quay đầu lại, đầu nghiêng một cái, sắcmặt xanh tím rồi chết đi, nhìn qua giống như bị đông lạnh chết.Tục ngữ nói rất hay, diệt cỏ phải diệt tận gốc, hôm nay xem nhưTô Viễn có cảm nhận sâu sắc với câu nói này, thái độ kiêu ngạocủa những người này, coi thường sinh mạng, tâm lý dị dạng, đềuđể lại cho hắn ấn tượng sâu sắc.Lấy hai người này mà nói, tuyệt đối là chết chưa hết tội.Nếu luận bị lệ quỷ ảnh hưởng, Tô Viễn cũng có nhưng đây cũngkhông phải là cái cớ phóng túng, năng lực càng lớn, d*c v*ngcũng càng lớn, hắn có điểm mấu chốt của mình.Tuy rằng không thể làm người như Chu Chính hay Đồng Thiến,nhưng ngự quỷ giả quy về ngự quỷ giả, người bình thường quyvề người bình thường, điểm này hắn vẫn có thể làm được.Cho nên hắn dự định đi câu lạc bộ kia xem một chút, nếu nhưngự quỷ giả nơi đó đều là loại giống như hai tên này, như vậydùng lệ quỷ trong cơ thể bọn họ để đánh dấu có lẽ là một lựachọn không tôi.Dù sao sớm muộn gì cũng phải đối mặt với lệ quỷ hồi sinh, vì saokhông để hắn đánh dấu trước? Sớm hơn một chút cũng không cógì không ổn, nói không chừng còn có thể để cho bọn họ bớt làmchút chuyện thương thiên hại lý.

Chương 92: Tâm lý thay đổi (2)