Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…
Chương 94: Tiền quỷ và gậy khóc tang (2)
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Chẳng qua vừa nghĩ tới sau này nói không chừng có cơ hội hétlớn một tiếng "xông lên" với lệ quỷ, sau đó một gậy đánh ngất xỉumang về nhà, hình ảnh này ngẫm lại rất đẹp.Ồ... Hình như ngay bây giờ có một cơ hội thử nghiệm tuyệt vời.Tô Viễn suy nghĩ một chút, buông lỏng áp chế đối với Vương Phiđã chết, so với quỷ dập đầu, vẫn là quỷ lưng người vẫn dễ đốiphó một chút, mặc dù có vẻ cấp bậc linh dị của nó cao hơn rấtnhiều.Bởi vì quỷ dập đầu càng làm cho người ta khó lòng phòng bị,ngay cả quỷ vực cũng gân như có thể đột phá.Mất đi áp chế linh dị, thi thể Vương Phi lập tức có dấu hiệu nhúcnhích, đó là lệ quỷ trong cơ thể hắn ta đang hồi phục.Không đợi lệ quỷ hoàn toàn hồi phục, thân hình Tô Viễn đột nhiênxuất hiện ở phía sau hắn ta, bất thình lình dùng gậy khóc tang gõxuống, lệ quỷ nhất thời ngừng giãy giụa, lập tức nằm xuống.Áp chế linh dị có hiệu lực!Cùng lúc đó, Tô Viễn chỉ cảm thấy có một nguồn khí âm lãnh khóhiểu từ đầu câm gậy khóc tang truyền vào trong cơ thể, sau đólinh dị hai chân bị áp chế, nói cách khác hắn còn có thể đi lại bìnhthường, nhưng không thể vận dụng linh dị quỷ cước đi xuyên quaquỷ vực lệ quỷ khác, bao gồm cả giẫm bóng cũng như Vậy.Loại áp chế này cũng không có kéo dài lâu, ước chừng qua vàiphút sau, thi thể Vương Phi lại xuất hiện dấu hiệu hoạt động.Ánh mắt Tô Viễn lóe lên, đại khái hiểu được công dụng của gậykhóc tang, hắn vừa rồi chỉ gõ một cái mà thôi, nhưng mà loại tậpkích linh dị này là có thể chồng lên nhau, như vậy có phải làthông qua phương pháp này... con người gây ra cái chết cho lệquỷ? Không ai có thể đưa ra câu trả lời.Nghĩ không thông, hắn cũng không nghĩ nữa, như vậy hiện tại cómột vấn đề, hai người ngự quỷ giả đã chết, nhưng mà bọn họkhống chế lệ quỷ lại là một mớ hỗn độn, cân người đi xử lý, nếukhông một khi lệ quỷ hồi phục, tất nhiên tạo thành đại loạn ngườivô tội thương vong.Nhưng vấn đề là trong tay Tô Viễn cũng không có đủ vàng, cũngkhông có vật phẩm linh dị có thể giam giữ lệ quỷ, hắn nên làm cáigì đây?Không thể giam giữ lệ quỷ ở nơi này để nó hồi sinh, Tô Viễn cũngkhông làm được loại chuyện này, vê phần nói gọi điện thoại chongười phụ trách xử lý, vậy cũng không thực tế.Hoặc là nói... hành vi này rất ngu ngốc.Một khi gọi điện thoại, phỏng chừng lập tức câu lạc bộ sẽ biết,tuy rằng g**t ch*t hai ngự quỷ giả này cũng không quá khó khăn,nhưng Tô Viễn còn không kiêu ngạo đến mức cho rằng thiên hạkhông còn đối thủ.Cái khác không nói, đến quỷ chết thay - Diệp Chân trên diễn đànlinh dị, Tô Viễn cũng không nắm chắc phân thắng.Đương nhiên, đối phương cũng không làm gì được mình, hắn vẫncó chút tự tin này. Nếu buông lỏng cũng không được, để chongười phụ trách xử lý cũng không được, thậm chí là cầm đi báncũng không được, giới ngự quỷ giả không lớn không nhỏ, nhưngtin tức lại rất linh thông, hơn nữa Tô Nguyên nhất thời cũngkhông tìm được người mua thích hợp, vậy chỉ còn lại có một biệnpháp.Ném hai con quỷ này!Đương nhiên không thể tùy tiện ném, nhất định phải chọn mộtnơi tốt mới được, mà cái chỗ này còn phải có hạn chế đối với lệquỷ, để cho nó không cách nào rời đi mới được.Suy nghĩ đầu tiên của Tô Viễn là nghĩa trang kia, mộ địa trongnghĩa trang có tác dụng giam giữ lệ quỷ, nhưng nhất thời muốntìm hắn rất khó nhớ ra vị trí, hơn nữa chỗ đó cũng không đơngiản, không thể tùy tùy tiện đi vào.Sau cùng, chỉ còn lại một sự lựa chọn.Ném vào phòng khủng bốiĐó là một địa điểm linh dị.Phương diện khác Tô Viễn không dám cam đoan, nhưng duy nhấtcó thể biết chính là, hình như nơi đó có tác dụng hạn chế nhấtđịnh với lệ quỷ, có thể làm cho chúng nó không thể dễ dàng chạyra ngoài.Nếu không thì thành phố Tân Hải cũng không gió êm sóng lặngnhư thế, với trình độ quỷ dị của phòng kh*ng b*, tối thiểu phảiđược xác định là cấp A, mà không phải cấp C như bây giờ.Thậm chí nói không chừng còn là cấp S.Dù sao nơi đó đi tới một chỗ linh dị thần bí, ai biết bên trong cóthể có tôn tại thứ gì có cấp bậc tương tự ngạ quỷ hay không.Ô... Đúng rồi, trên lầu còn có một cái túi đựng xác làm bằngvàng, hai tên này còn muốn vứt hắn vào đó...Chẳng qua sau khi lấy được, Tô Viễn có chút cạn lời, kích thướctúi đựng thi thể vừa vặn chứa được hắn, nhưng muốn dùng đểchứa hai ngự quỷ giả dáng người cao lớn, vậy chỉ sợ phải chặt họthành từng khúc rồi nhét vào mới được.Quên đi, vẫn nên ném trong phòng kh*ng b* vậy.Tô Viễn khẽ niệm trong lòng, nhìn vê phía những người khác bịquỷ vực mê hoặc hai mắt.
Chẳng qua vừa nghĩ tới sau này nói không chừng có cơ hội hét
lớn một tiếng "xông lên" với lệ quỷ, sau đó một gậy đánh ngất xỉu
mang về nhà, hình ảnh này ngẫm lại rất đẹp.
Ồ... Hình như ngay bây giờ có một cơ hội thử nghiệm tuyệt vời.
Tô Viễn suy nghĩ một chút, buông lỏng áp chế đối với Vương Phi
đã chết, so với quỷ dập đầu, vẫn là quỷ lưng người vẫn dễ đối
phó một chút, mặc dù có vẻ cấp bậc linh dị của nó cao hơn rất
nhiều.
Bởi vì quỷ dập đầu càng làm cho người ta khó lòng phòng bị,
ngay cả quỷ vực cũng gân như có thể đột phá.
Mất đi áp chế linh dị, thi thể Vương Phi lập tức có dấu hiệu nhúc
nhích, đó là lệ quỷ trong cơ thể hắn ta đang hồi phục.
Không đợi lệ quỷ hoàn toàn hồi phục, thân hình Tô Viễn đột nhiên
xuất hiện ở phía sau hắn ta, bất thình lình dùng gậy khóc tang gõ
xuống, lệ quỷ nhất thời ngừng giãy giụa, lập tức nằm xuống.
Áp chế linh dị có hiệu lực!
Cùng lúc đó, Tô Viễn chỉ cảm thấy có một nguồn khí âm lãnh khó
hiểu từ đầu câm gậy khóc tang truyền vào trong cơ thể, sau đó
linh dị hai chân bị áp chế, nói cách khác hắn còn có thể đi lại bình
thường, nhưng không thể vận dụng linh dị quỷ cước đi xuyên qua
quỷ vực lệ quỷ khác, bao gồm cả giẫm bóng cũng như Vậy.
Loại áp chế này cũng không có kéo dài lâu, ước chừng qua vài
phút sau, thi thể Vương Phi lại xuất hiện dấu hiệu hoạt động.
Ánh mắt Tô Viễn lóe lên, đại khái hiểu được công dụng của gậy
khóc tang, hắn vừa rồi chỉ gõ một cái mà thôi, nhưng mà loại tập
kích linh dị này là có thể chồng lên nhau, như vậy có phải là
thông qua phương pháp này... con người gây ra cái chết cho lệ
quỷ? Không ai có thể đưa ra câu trả lời.
Nghĩ không thông, hắn cũng không nghĩ nữa, như vậy hiện tại có
một vấn đề, hai người ngự quỷ giả đã chết, nhưng mà bọn họ
khống chế lệ quỷ lại là một mớ hỗn độn, cân người đi xử lý, nếu
không một khi lệ quỷ hồi phục, tất nhiên tạo thành đại loạn người
vô tội thương vong.
Nhưng vấn đề là trong tay Tô Viễn cũng không có đủ vàng, cũng
không có vật phẩm linh dị có thể giam giữ lệ quỷ, hắn nên làm cái
gì đây?
Không thể giam giữ lệ quỷ ở nơi này để nó hồi sinh, Tô Viễn cũng
không làm được loại chuyện này, vê phần nói gọi điện thoại cho
người phụ trách xử lý, vậy cũng không thực tế.
Hoặc là nói... hành vi này rất ngu ngốc.
Một khi gọi điện thoại, phỏng chừng lập tức câu lạc bộ sẽ biết,
tuy rằng g**t ch*t hai ngự quỷ giả này cũng không quá khó khăn,
nhưng Tô Viễn còn không kiêu ngạo đến mức cho rằng thiên hạ
không còn đối thủ.
Cái khác không nói, đến quỷ chết thay - Diệp Chân trên diễn đàn
linh dị, Tô Viễn cũng không nắm chắc phân thắng.
Đương nhiên, đối phương cũng không làm gì được mình, hắn vẫn
có chút tự tin này. Nếu buông lỏng cũng không được, để cho
người phụ trách xử lý cũng không được, thậm chí là cầm đi bán
cũng không được, giới ngự quỷ giả không lớn không nhỏ, nhưng
tin tức lại rất linh thông, hơn nữa Tô Nguyên nhất thời cũng
không tìm được người mua thích hợp, vậy chỉ còn lại có một biện
pháp.
Ném hai con quỷ này!
Đương nhiên không thể tùy tiện ném, nhất định phải chọn một
nơi tốt mới được, mà cái chỗ này còn phải có hạn chế đối với lệ
quỷ, để cho nó không cách nào rời đi mới được.
Suy nghĩ đầu tiên của Tô Viễn là nghĩa trang kia, mộ địa trong
nghĩa trang có tác dụng giam giữ lệ quỷ, nhưng nhất thời muốn
tìm hắn rất khó nhớ ra vị trí, hơn nữa chỗ đó cũng không đơn
giản, không thể tùy tùy tiện đi vào.
Sau cùng, chỉ còn lại một sự lựa chọn.
Ném vào phòng khủng bối
Đó là một địa điểm linh dị.
Phương diện khác Tô Viễn không dám cam đoan, nhưng duy nhất
có thể biết chính là, hình như nơi đó có tác dụng hạn chế nhất
định với lệ quỷ, có thể làm cho chúng nó không thể dễ dàng chạy
ra ngoài.
Nếu không thì thành phố Tân Hải cũng không gió êm sóng lặng
như thế, với trình độ quỷ dị của phòng kh*ng b*, tối thiểu phải
được xác định là cấp A, mà không phải cấp C như bây giờ.
Thậm chí nói không chừng còn là cấp S.
Dù sao nơi đó đi tới một chỗ linh dị thần bí, ai biết bên trong có
thể có tôn tại thứ gì có cấp bậc tương tự ngạ quỷ hay không.
Ô... Đúng rồi, trên lầu còn có một cái túi đựng xác làm bằng
vàng, hai tên này còn muốn vứt hắn vào đó...
Chẳng qua sau khi lấy được, Tô Viễn có chút cạn lời, kích thước
túi đựng thi thể vừa vặn chứa được hắn, nhưng muốn dùng để
chứa hai ngự quỷ giả dáng người cao lớn, vậy chỉ sợ phải chặt họ
thành từng khúc rồi nhét vào mới được.
Quên đi, vẫn nên ném trong phòng kh*ng b* vậy.
Tô Viễn khẽ niệm trong lòng, nhìn vê phía những người khác bị
quỷ vực mê hoặc hai mắt.
Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Chẳng qua vừa nghĩ tới sau này nói không chừng có cơ hội hétlớn một tiếng "xông lên" với lệ quỷ, sau đó một gậy đánh ngất xỉumang về nhà, hình ảnh này ngẫm lại rất đẹp.Ồ... Hình như ngay bây giờ có một cơ hội thử nghiệm tuyệt vời.Tô Viễn suy nghĩ một chút, buông lỏng áp chế đối với Vương Phiđã chết, so với quỷ dập đầu, vẫn là quỷ lưng người vẫn dễ đốiphó một chút, mặc dù có vẻ cấp bậc linh dị của nó cao hơn rấtnhiều.Bởi vì quỷ dập đầu càng làm cho người ta khó lòng phòng bị,ngay cả quỷ vực cũng gân như có thể đột phá.Mất đi áp chế linh dị, thi thể Vương Phi lập tức có dấu hiệu nhúcnhích, đó là lệ quỷ trong cơ thể hắn ta đang hồi phục.Không đợi lệ quỷ hoàn toàn hồi phục, thân hình Tô Viễn đột nhiênxuất hiện ở phía sau hắn ta, bất thình lình dùng gậy khóc tang gõxuống, lệ quỷ nhất thời ngừng giãy giụa, lập tức nằm xuống.Áp chế linh dị có hiệu lực!Cùng lúc đó, Tô Viễn chỉ cảm thấy có một nguồn khí âm lãnh khóhiểu từ đầu câm gậy khóc tang truyền vào trong cơ thể, sau đólinh dị hai chân bị áp chế, nói cách khác hắn còn có thể đi lại bìnhthường, nhưng không thể vận dụng linh dị quỷ cước đi xuyên quaquỷ vực lệ quỷ khác, bao gồm cả giẫm bóng cũng như Vậy.Loại áp chế này cũng không có kéo dài lâu, ước chừng qua vàiphút sau, thi thể Vương Phi lại xuất hiện dấu hiệu hoạt động.Ánh mắt Tô Viễn lóe lên, đại khái hiểu được công dụng của gậykhóc tang, hắn vừa rồi chỉ gõ một cái mà thôi, nhưng mà loại tậpkích linh dị này là có thể chồng lên nhau, như vậy có phải làthông qua phương pháp này... con người gây ra cái chết cho lệquỷ? Không ai có thể đưa ra câu trả lời.Nghĩ không thông, hắn cũng không nghĩ nữa, như vậy hiện tại cómột vấn đề, hai người ngự quỷ giả đã chết, nhưng mà bọn họkhống chế lệ quỷ lại là một mớ hỗn độn, cân người đi xử lý, nếukhông một khi lệ quỷ hồi phục, tất nhiên tạo thành đại loạn ngườivô tội thương vong.Nhưng vấn đề là trong tay Tô Viễn cũng không có đủ vàng, cũngkhông có vật phẩm linh dị có thể giam giữ lệ quỷ, hắn nên làm cáigì đây?Không thể giam giữ lệ quỷ ở nơi này để nó hồi sinh, Tô Viễn cũngkhông làm được loại chuyện này, vê phần nói gọi điện thoại chongười phụ trách xử lý, vậy cũng không thực tế.Hoặc là nói... hành vi này rất ngu ngốc.Một khi gọi điện thoại, phỏng chừng lập tức câu lạc bộ sẽ biết,tuy rằng g**t ch*t hai ngự quỷ giả này cũng không quá khó khăn,nhưng Tô Viễn còn không kiêu ngạo đến mức cho rằng thiên hạkhông còn đối thủ.Cái khác không nói, đến quỷ chết thay - Diệp Chân trên diễn đànlinh dị, Tô Viễn cũng không nắm chắc phân thắng.Đương nhiên, đối phương cũng không làm gì được mình, hắn vẫncó chút tự tin này. Nếu buông lỏng cũng không được, để chongười phụ trách xử lý cũng không được, thậm chí là cầm đi báncũng không được, giới ngự quỷ giả không lớn không nhỏ, nhưngtin tức lại rất linh thông, hơn nữa Tô Nguyên nhất thời cũngkhông tìm được người mua thích hợp, vậy chỉ còn lại có một biệnpháp.Ném hai con quỷ này!Đương nhiên không thể tùy tiện ném, nhất định phải chọn mộtnơi tốt mới được, mà cái chỗ này còn phải có hạn chế đối với lệquỷ, để cho nó không cách nào rời đi mới được.Suy nghĩ đầu tiên của Tô Viễn là nghĩa trang kia, mộ địa trongnghĩa trang có tác dụng giam giữ lệ quỷ, nhưng nhất thời muốntìm hắn rất khó nhớ ra vị trí, hơn nữa chỗ đó cũng không đơngiản, không thể tùy tùy tiện đi vào.Sau cùng, chỉ còn lại một sự lựa chọn.Ném vào phòng khủng bốiĐó là một địa điểm linh dị.Phương diện khác Tô Viễn không dám cam đoan, nhưng duy nhấtcó thể biết chính là, hình như nơi đó có tác dụng hạn chế nhấtđịnh với lệ quỷ, có thể làm cho chúng nó không thể dễ dàng chạyra ngoài.Nếu không thì thành phố Tân Hải cũng không gió êm sóng lặngnhư thế, với trình độ quỷ dị của phòng kh*ng b*, tối thiểu phảiđược xác định là cấp A, mà không phải cấp C như bây giờ.Thậm chí nói không chừng còn là cấp S.Dù sao nơi đó đi tới một chỗ linh dị thần bí, ai biết bên trong cóthể có tôn tại thứ gì có cấp bậc tương tự ngạ quỷ hay không.Ô... Đúng rồi, trên lầu còn có một cái túi đựng xác làm bằngvàng, hai tên này còn muốn vứt hắn vào đó...Chẳng qua sau khi lấy được, Tô Viễn có chút cạn lời, kích thướctúi đựng thi thể vừa vặn chứa được hắn, nhưng muốn dùng đểchứa hai ngự quỷ giả dáng người cao lớn, vậy chỉ sợ phải chặt họthành từng khúc rồi nhét vào mới được.Quên đi, vẫn nên ném trong phòng kh*ng b* vậy.Tô Viễn khẽ niệm trong lòng, nhìn vê phía những người khác bịquỷ vực mê hoặc hai mắt.