Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 100: Trên đời này có thân hay không (2)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đột nhiên, đúng vào lúc này, động tác của lệ quỷ trong gương vàSử Tiến đồng nhất, như thể con lệ quỷ kia hoàn toàn đã biếnmất, trong gương chỉ còn lại một hình ảnh, không thể phân biệtđược nữa rồi.Lúc này, trong nháy mắt, Tô Viễn cảm giác được có một lực hútkỳ dị xuất hiện trong quỷ vực của hắn.Bên trong quỷ vực ở trước gương đột nhiên bị bóp méo, như thểmuốn kéo cả quỷ vực vào trong gương, cho dù Sử Tiến đangđược Tô Viễn bảo vệ cũng bị kéo vào giữa gương.Cùng lúc đó, dường như có thứ gì đó đang xâm chiếm quỷ vựccủa Tô Viễn, chính là con lệ quỷ kia. Nó muốn đến hiện thực thaythế vị trí của Sử Tiến.Một khi hoán đổi thành công, có thể lường trước được tình huốngnày sẽ tiếp tục xảy ra, Sử Tiến sẽ có kết cục giống như Hứa TúTrân, sau khi bước vào trong gương rồi, con lệ quỷ kia sẽ thay thếcậu ta ở hiện thực."Đấn lúc rồi."Cảm nhận được linh dị đang xâm nhập, Tô Viễn trực tiếp ra tay,Sử Tiến ở quỷ vực trong nháy mắt lập tức biến mất, sau đó xuấthiện ở phía xa, tạm thời được bảo vệ.Thay thế vị trí của cậu ta là một chiếc ghế sô pha dài trong quầybar.Một khắc sau.Chiếc sô pha trước gương lập tức biến mất, trong nháy mắt tiếnvào trong gương, nhưng Sử Tiến trong gương cũng đã biến mất.Thế nhưng nó không xuất hiện trước mặt Tô Viễn.Bởi vì Sử Tiến vẫn chưa tiến vào trong gương, lệ quỷ chưa thànhcông hoán đổi với cậu ta nên không có danh tính, vì vậy nó vẫntồn tại nhưng không thể nhìn thấy.Nhưng vào lúc này, quỷ vực của Tô Viễn dựa theo vị trí đối lập ởtrong gương, ở chỗ lệ quỷ vừa đi ra kia, mở ra một thông đạotiến vào không gian trong gương.Chỉ trong chốc lát.Hứa Tú Trân trong gương đột nhiên biến mất, rồi xuất hiện trongquỷ vực của Tô Viễn.Hắn đã thành công.Nếu bây giờ đã cứu được người rồi thì không cần tiếp tục ở đâychờ đợi thêm nữa.Còn chuyện nhốt con lệ quỷ kia lạ, Tô Viễn không nghĩ đếnchuyện này, vì rất khó thực hiện, đừng nói đến chuyện hao côngtổn sức nhưng có thể thành công hay không lại là một chuyệnkhác. "Nên đi thôi."Ánh sáng màu đen lóe lên, đám người Tô Viễn đột nhiên biến mấttrong quán rượu.Sau khi bọn họ rời đi không bao lâu, trong chiếc gương ở nhà vệsinh ở quán rượu vốn không hề có bất kỳ vật gì thì đột nhiên xuấthiện một bóng người.Vẫn là bộ dạng của Hứa Tú Trân.Lúc này, Hứa Tú Trân trong gương xoay người đi về phía sâutrong gương, càng lúc càng xa, rồi hoàn toàn chìm sâu vào bóngtối không đáy hoàn toàn không thấy lối ra kia.Không ngoài dự liệu, bất kỳ ai đứng trước gương quá lâu đều cókhả năng là mục tiêu của lệ quỷ tập kích.Cảnh tượng kỳ dị trước mắt, sau khi tỉnh dậy, đám người Sử Tiếnphát hiện mình đang đứng trước cửa bệnh viện.Bây giờ là hơn một giờ sáng, không ai nhìn thấy nhóm người độtnhiên xuất hiện.Rõ ràng vừa rồi vẫn còn ở trong quán rượu, nhưng trong nháymắt đột nhiên xuất hiện ở bệnh viện, thủ pháp thân bí khó lườngnày dường như có thể sánh ngang với thần vậy."Đưa cô ấy đi băng bó trước đi. Cô ấy bị đập đầu, chắc có lẽ phảikhâu vài mũi.'Giọng Tô Viễn bình tĩnh vang lên, mấy người còn lại mới giậtmình nhận ra, tay chân luống cuống gọi nhân viên trực bệnh viện.Lúc này, Tô Viễn có thể cảm nhận được đôi lúc ánh mắt của bọnhọ nhìn sang vừa kính nể lại vừa sợ hãi, vừa đố ky lại vừangưỡng mộ.Tô Viễn thở dài, từ sau khi chuẩn bị, hắn đã tính trước đến vấnđề này rôi nhưng có một số việc nên nói ra cũng tốt, sau khi trởthành ngự quỷ giả thì có một số việc không thể tránh được.Dù là tình cảm gia đình, tình bạn hay những thứ khác, sau khikhống chế được mấy con lệ quỷ rồi thì những thứ này sẽ vô tìnhbị ảnh hưởng, khó tránh khỏi.Tô Viễn quay đầu lại nhìn Sử Tiến mấy máy môi mấy lần, do dựkhông nói rồi lại thôi, hắn nhìn Sử Tiến nói: "Muốn hỏi gì cứ hỏi,những thứ có thể nói, tôi sẽ nói cho cậu biết, những thứ khôngthể nói, cậu có hỏi cũng vô dụng."Sử Tiến ổn định tinh thần lại rồi nói: "Cậu là người tu tiên à?Thân tiên? Siêu năng lực?”Tô Viễn: "... Làm gì có chuyện đó."Nhưng không phải cậu nói có quỷ hay sao?""Đúng rồi.' Tô Viễn gật đầu."Nếu trên thế giới này đã có quỷ, sao lại không có thần, không cóngười tu tiên?Cậu hỏi câu hỏi này rất hay, tôi cũng muốn biết, nhưng cái nàycân phải hỏi nguyên tác mới được. Tác giả cập nhật chậm quá,tôi xuyên không rôi mà tác giả vẫn chưa hoàn, con lừa của tổ sảnxuất cũng không dám nghỉ như vậy."Vấn đề này, tôi không thể trả lời được, tôi cũng muốn biết."

Đột nhiên, đúng vào lúc này, động tác của lệ quỷ trong gương và

Sử Tiến đồng nhất, như thể con lệ quỷ kia hoàn toàn đã biến

mất, trong gương chỉ còn lại một hình ảnh, không thể phân biệt

được nữa rồi.

Lúc này, trong nháy mắt, Tô Viễn cảm giác được có một lực hút

kỳ dị xuất hiện trong quỷ vực của hắn.

Bên trong quỷ vực ở trước gương đột nhiên bị bóp méo, như thể

muốn kéo cả quỷ vực vào trong gương, cho dù Sử Tiến đang

được Tô Viễn bảo vệ cũng bị kéo vào giữa gương.

Cùng lúc đó, dường như có thứ gì đó đang xâm chiếm quỷ vực

của Tô Viễn, chính là con lệ quỷ kia. Nó muốn đến hiện thực thay

thế vị trí của Sử Tiến.

Một khi hoán đổi thành công, có thể lường trước được tình huống

này sẽ tiếp tục xảy ra, Sử Tiến sẽ có kết cục giống như Hứa Tú

Trân, sau khi bước vào trong gương rồi, con lệ quỷ kia sẽ thay thế

cậu ta ở hiện thực.

"Đấn lúc rồi."

Cảm nhận được linh dị đang xâm nhập, Tô Viễn trực tiếp ra tay,

Sử Tiến ở quỷ vực trong nháy mắt lập tức biến mất, sau đó xuất

hiện ở phía xa, tạm thời được bảo vệ.

Thay thế vị trí của cậu ta là một chiếc ghế sô pha dài trong quầy

bar.

Một khắc sau.

Chiếc sô pha trước gương lập tức biến mất, trong nháy mắt tiến

vào trong gương, nhưng Sử Tiến trong gương cũng đã biến mất.

Thế nhưng nó không xuất hiện trước mặt Tô Viễn.

Bởi vì Sử Tiến vẫn chưa tiến vào trong gương, lệ quỷ chưa thành

công hoán đổi với cậu ta nên không có danh tính, vì vậy nó vẫn

tồn tại nhưng không thể nhìn thấy.

Nhưng vào lúc này, quỷ vực của Tô Viễn dựa theo vị trí đối lập ở

trong gương, ở chỗ lệ quỷ vừa đi ra kia, mở ra một thông đạo

tiến vào không gian trong gương.

Chỉ trong chốc lát.

Hứa Tú Trân trong gương đột nhiên biến mất, rồi xuất hiện trong

quỷ vực của Tô Viễn.

Hắn đã thành công.

Nếu bây giờ đã cứu được người rồi thì không cần tiếp tục ở đây

chờ đợi thêm nữa.

Còn chuyện nhốt con lệ quỷ kia lạ, Tô Viễn không nghĩ đến

chuyện này, vì rất khó thực hiện, đừng nói đến chuyện hao công

tổn sức nhưng có thể thành công hay không lại là một chuyện

khác. "Nên đi thôi."

Ánh sáng màu đen lóe lên, đám người Tô Viễn đột nhiên biến mất

trong quán rượu.

Sau khi bọn họ rời đi không bao lâu, trong chiếc gương ở nhà vệ

sinh ở quán rượu vốn không hề có bất kỳ vật gì thì đột nhiên xuất

hiện một bóng người.

Vẫn là bộ dạng của Hứa Tú Trân.

Lúc này, Hứa Tú Trân trong gương xoay người đi về phía sâu

trong gương, càng lúc càng xa, rồi hoàn toàn chìm sâu vào bóng

tối không đáy hoàn toàn không thấy lối ra kia.

Không ngoài dự liệu, bất kỳ ai đứng trước gương quá lâu đều có

khả năng là mục tiêu của lệ quỷ tập kích.

Cảnh tượng kỳ dị trước mắt, sau khi tỉnh dậy, đám người Sử Tiến

phát hiện mình đang đứng trước cửa bệnh viện.

Bây giờ là hơn một giờ sáng, không ai nhìn thấy nhóm người đột

nhiên xuất hiện.

Rõ ràng vừa rồi vẫn còn ở trong quán rượu, nhưng trong nháy

mắt đột nhiên xuất hiện ở bệnh viện, thủ pháp thân bí khó lường

này dường như có thể sánh ngang với thần vậy.

"Đưa cô ấy đi băng bó trước đi. Cô ấy bị đập đầu, chắc có lẽ phải

khâu vài mũi.'

Giọng Tô Viễn bình tĩnh vang lên, mấy người còn lại mới giật

mình nhận ra, tay chân luống cuống gọi nhân viên trực bệnh viện.

Lúc này, Tô Viễn có thể cảm nhận được đôi lúc ánh mắt của bọn

họ nhìn sang vừa kính nể lại vừa sợ hãi, vừa đố ky lại vừa

ngưỡng mộ.

Tô Viễn thở dài, từ sau khi chuẩn bị, hắn đã tính trước đến vấn

đề này rôi nhưng có một số việc nên nói ra cũng tốt, sau khi trở

thành ngự quỷ giả thì có một số việc không thể tránh được.

Dù là tình cảm gia đình, tình bạn hay những thứ khác, sau khi

khống chế được mấy con lệ quỷ rồi thì những thứ này sẽ vô tình

bị ảnh hưởng, khó tránh khỏi.

Tô Viễn quay đầu lại nhìn Sử Tiến mấy máy môi mấy lần, do dự

không nói rồi lại thôi, hắn nhìn Sử Tiến nói: "Muốn hỏi gì cứ hỏi,

những thứ có thể nói, tôi sẽ nói cho cậu biết, những thứ không

thể nói, cậu có hỏi cũng vô dụng."

Sử Tiến ổn định tinh thần lại rồi nói: "Cậu là người tu tiên à?

Thân tiên? Siêu năng lực?”

Tô Viễn: "... Làm gì có chuyện đó.

"Nhưng không phải cậu nói có quỷ hay sao?"

"Đúng rồi.' Tô Viễn gật đầu.

"Nếu trên thế giới này đã có quỷ, sao lại không có thần, không có

người tu tiên?

Cậu hỏi câu hỏi này rất hay, tôi cũng muốn biết, nhưng cái này

cân phải hỏi nguyên tác mới được. Tác giả cập nhật chậm quá,

tôi xuyên không rôi mà tác giả vẫn chưa hoàn, con lừa của tổ sản

xuất cũng không dám nghỉ như vậy.

"Vấn đề này, tôi không thể trả lời được, tôi cũng muốn biết."

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Đột nhiên, đúng vào lúc này, động tác của lệ quỷ trong gương vàSử Tiến đồng nhất, như thể con lệ quỷ kia hoàn toàn đã biếnmất, trong gương chỉ còn lại một hình ảnh, không thể phân biệtđược nữa rồi.Lúc này, trong nháy mắt, Tô Viễn cảm giác được có một lực hútkỳ dị xuất hiện trong quỷ vực của hắn.Bên trong quỷ vực ở trước gương đột nhiên bị bóp méo, như thểmuốn kéo cả quỷ vực vào trong gương, cho dù Sử Tiến đangđược Tô Viễn bảo vệ cũng bị kéo vào giữa gương.Cùng lúc đó, dường như có thứ gì đó đang xâm chiếm quỷ vựccủa Tô Viễn, chính là con lệ quỷ kia. Nó muốn đến hiện thực thaythế vị trí của Sử Tiến.Một khi hoán đổi thành công, có thể lường trước được tình huốngnày sẽ tiếp tục xảy ra, Sử Tiến sẽ có kết cục giống như Hứa TúTrân, sau khi bước vào trong gương rồi, con lệ quỷ kia sẽ thay thếcậu ta ở hiện thực."Đấn lúc rồi."Cảm nhận được linh dị đang xâm nhập, Tô Viễn trực tiếp ra tay,Sử Tiến ở quỷ vực trong nháy mắt lập tức biến mất, sau đó xuấthiện ở phía xa, tạm thời được bảo vệ.Thay thế vị trí của cậu ta là một chiếc ghế sô pha dài trong quầybar.Một khắc sau.Chiếc sô pha trước gương lập tức biến mất, trong nháy mắt tiếnvào trong gương, nhưng Sử Tiến trong gương cũng đã biến mất.Thế nhưng nó không xuất hiện trước mặt Tô Viễn.Bởi vì Sử Tiến vẫn chưa tiến vào trong gương, lệ quỷ chưa thànhcông hoán đổi với cậu ta nên không có danh tính, vì vậy nó vẫntồn tại nhưng không thể nhìn thấy.Nhưng vào lúc này, quỷ vực của Tô Viễn dựa theo vị trí đối lập ởtrong gương, ở chỗ lệ quỷ vừa đi ra kia, mở ra một thông đạotiến vào không gian trong gương.Chỉ trong chốc lát.Hứa Tú Trân trong gương đột nhiên biến mất, rồi xuất hiện trongquỷ vực của Tô Viễn.Hắn đã thành công.Nếu bây giờ đã cứu được người rồi thì không cần tiếp tục ở đâychờ đợi thêm nữa.Còn chuyện nhốt con lệ quỷ kia lạ, Tô Viễn không nghĩ đếnchuyện này, vì rất khó thực hiện, đừng nói đến chuyện hao côngtổn sức nhưng có thể thành công hay không lại là một chuyệnkhác. "Nên đi thôi."Ánh sáng màu đen lóe lên, đám người Tô Viễn đột nhiên biến mấttrong quán rượu.Sau khi bọn họ rời đi không bao lâu, trong chiếc gương ở nhà vệsinh ở quán rượu vốn không hề có bất kỳ vật gì thì đột nhiên xuấthiện một bóng người.Vẫn là bộ dạng của Hứa Tú Trân.Lúc này, Hứa Tú Trân trong gương xoay người đi về phía sâutrong gương, càng lúc càng xa, rồi hoàn toàn chìm sâu vào bóngtối không đáy hoàn toàn không thấy lối ra kia.Không ngoài dự liệu, bất kỳ ai đứng trước gương quá lâu đều cókhả năng là mục tiêu của lệ quỷ tập kích.Cảnh tượng kỳ dị trước mắt, sau khi tỉnh dậy, đám người Sử Tiếnphát hiện mình đang đứng trước cửa bệnh viện.Bây giờ là hơn một giờ sáng, không ai nhìn thấy nhóm người độtnhiên xuất hiện.Rõ ràng vừa rồi vẫn còn ở trong quán rượu, nhưng trong nháymắt đột nhiên xuất hiện ở bệnh viện, thủ pháp thân bí khó lườngnày dường như có thể sánh ngang với thần vậy."Đưa cô ấy đi băng bó trước đi. Cô ấy bị đập đầu, chắc có lẽ phảikhâu vài mũi.'Giọng Tô Viễn bình tĩnh vang lên, mấy người còn lại mới giậtmình nhận ra, tay chân luống cuống gọi nhân viên trực bệnh viện.Lúc này, Tô Viễn có thể cảm nhận được đôi lúc ánh mắt của bọnhọ nhìn sang vừa kính nể lại vừa sợ hãi, vừa đố ky lại vừangưỡng mộ.Tô Viễn thở dài, từ sau khi chuẩn bị, hắn đã tính trước đến vấnđề này rôi nhưng có một số việc nên nói ra cũng tốt, sau khi trởthành ngự quỷ giả thì có một số việc không thể tránh được.Dù là tình cảm gia đình, tình bạn hay những thứ khác, sau khikhống chế được mấy con lệ quỷ rồi thì những thứ này sẽ vô tìnhbị ảnh hưởng, khó tránh khỏi.Tô Viễn quay đầu lại nhìn Sử Tiến mấy máy môi mấy lần, do dựkhông nói rồi lại thôi, hắn nhìn Sử Tiến nói: "Muốn hỏi gì cứ hỏi,những thứ có thể nói, tôi sẽ nói cho cậu biết, những thứ khôngthể nói, cậu có hỏi cũng vô dụng."Sử Tiến ổn định tinh thần lại rồi nói: "Cậu là người tu tiên à?Thân tiên? Siêu năng lực?”Tô Viễn: "... Làm gì có chuyện đó."Nhưng không phải cậu nói có quỷ hay sao?""Đúng rồi.' Tô Viễn gật đầu."Nếu trên thế giới này đã có quỷ, sao lại không có thần, không cóngười tu tiên?Cậu hỏi câu hỏi này rất hay, tôi cũng muốn biết, nhưng cái nàycân phải hỏi nguyên tác mới được. Tác giả cập nhật chậm quá,tôi xuyên không rôi mà tác giả vẫn chưa hoàn, con lừa của tổ sảnxuất cũng không dám nghỉ như vậy."Vấn đề này, tôi không thể trả lời được, tôi cũng muốn biết."

Chương 100: Trên đời này có thân hay không (2)