Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 104: Sương mù

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Chuyện... chuyện gì đang xảy ra thế này? Sao đột nhiên lại cósương mù vậy?”Giọng nói của Sử Tiến vang lên, Tô Viễn mới nhận ra rằng bạncùng phòng của mình vẫn còn ở đây. Thấy Sử Tiến chuẩn bị bướcvào phạm vi của tâng sương mù, Tô Viễn kéo cậu ta lại.Đừng đi vào, đây là hiện tượng linh dị."Cái gì?" Sử Tiến giật mình: "Sao lại đến rồi, mới đầu năm mà lệquỷ đã hoành hành khắp nơi rồi?"Câu hỏi rất hay, tôi cũng muốn biết, lẽ nào mấy người có cầmtheo quỷ "búp" à?Cái này còn hơn cả chuông gọi quỷ."Nhưng... nhưng Đình Đình mấy cô ấy vẫn còn ở bên trong."Đúng vậy, bạn gái tương lai của tôi cũng ở trong đó."Có thể nhìn ra quan hệ giữa Sử Tiến và bạn gái cậu ta cũngkhông tệ, nhưng quan tâm quá thì loạn, một khi người bìnhthường đi lầm vào quỷ vực, khả năng có thể đi ra ngoài khôngcao, hầu hết bọn họ đều chết trong đó.Còn vê Trịnh Kiện, Tô Viễn không thèm để ý tới cậu ta.Bát tự còn thiếu một chút mà cậu muốn làm bạn trai người ta?Không chờ cậu ta nói, Tô Viễn trực tiếp mở quỷ vực dẫn theo mấyngười rời đi. Tỷ lệ sống sót của người bình thường khi đi nhầmvào trong sự kiện linh dị tỷ lệ thật sự quá thấp, cho dù là có hắnở đó cũng không thể cam đoan.Trong sự kiện linh dị có thể xảy ra bất cứ nguy hiểm nào, cho dùtừ cốt truyện đã biết xuất hiện lệ quỷ nhưng khi đối mặt vớichúng nó, cũng không đảm bảo an toàn.Phòng ngủ không có người, một đốm màu đen đột ngột xuấthiện, ngay sau đó nó lập tức khuếch tán, như giọt mực đen nhỏvào trong nước sạch, trong bóng tối phảng phất có đôi mắt quỷ dịtrắng bệch chợt lóe rồi biến mất, sau đó thân hình mấy người họxuất hiện trong phòng.Tuy rằng không phải lần đầu tiên trải nghiệm, nhưng cảm giácmỗi lần đều cảm thấy rất mới lạ, giống như là thuấn di vậy,nhưng Sử Tiến cũng không quên bạn gái của mình, cậu ta vộivàng cầu xin Tô Viễn: "Viễn Tử, bạn gái tôi còn ở trong bệnhviện, ta không thể bỏ mặc cô ấy, câu xin cậu giúp tôi... bây giờchỉ có cậu mới có thể cứu cô ấy thôi."Tuy rằng vừa rồi Tô Viễn đã nói mạng sống của ngự quỷ giả liênquan đến lực lượng lệ quỷ mà người đó sử dụng, nhưng một bênlà bạn bè, một bên là bạn gái, quả thực làm cho người ta khó cóthể lựa chọn.Nhưng vừa nghĩ tới bạn gái dịu dàng săn sóc, sớm chiều ở chunglàm bạn và những ngày cận kề thân mật, cuối cùng cậu ta cũngnói ra lời thỉnh câu.Yêu hận hỉ nộ, đều là chuyện thường tình của con người, Tô Viễncó thể hiểu, chỉ tiếc đối phương cũng không hiểu đạo lý này.Nhân tại thế gian, ái dục chi trung, độc sinh độc tử, độc khứ độclai, đến nơi khổ hạnh vui vẻ, tự mình chịu đựng, không ai thaythế.Cậu ta vẫn còn quá trẻ.Hắn khẽ gật đầu nói: "Ta đi tìm các bọn họ, nhưng cậu phảichuẩn bị tâm lý thật tốt, nếu cô ấy vận khí không tốt mà đụngphải quy luật giết người lệ quỷ..."Ngụ ý rất rõ ràng, phỏng chừng ngay cả khả năng nhặt được thithể cũng không lớn, có người sau khi gặp phải lệ quỷ, sẽ bị lựclượng linh dị biến thành quỷ nô, mà quỷ nô bị thì bị lệ quỷ chỉphối."Cầu xin cậu... nhất định phải cứu cô ấy, xin cậu...Tô Viễn nhìn chằm chằm cậu ta một lúc rồi nói: "Bây giờ cậu gọiđiện thoại cho cô ấy, nói bọn họ không được tùy ý đi lại, tìm mộtchỗ nấp tốt ở gần đó rồi giữ yên lặng, không nên la hét, quantrọng nhất là không nên bối rối, bây giờ tôi đi tìm các bọn họ.Dứt lời, bóng đen trên người Tô Viễn chợt lóe, trong nháy mắtbiến mất không thấy."Đúng rồi, gọi cho cô ấy, phải gọi cho cô ấy!"Sử Tiến hoảng loạn lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại chobạn gái, nhưng đầu kia bên kia mãi không nghe máy.Bên kia, Tô Viễn đã xuất hiện ở khu vực gân bệnh viện, nhìn từbên ngoài, toàn bộ bệnh viện đều bị một tâng sương mù quỷ dịmàu trắng bao phủ, cho dù là quỷ nhãn cũng không thể nhìnthấu, tâm mắt của hắn bị ngăn cản.Sương mù tụ mà không tan, nó ngưng tụ ở khu vực này, phảngphất như chờ người đến rồi cắn nuốt.Tô Viễn chăm chú nhìn làn sương mù quỷ dị này, hắn có thể cảmnhận được lực lượng linh dị ẩn chứa trong đó, đây cũng khôngphải sương mù bình thường, thứ có thể làm cho quỷ nhãn ra xaođộng tuyệt đối không đơn giản.Chẳng lẽ đây sẽ là quỷ vụ?Trong nguyên tác, một trong những lệ quỷ do người phụ tráchPhùng Toàn khống chế chính là quỷ vụ, quy luật giết người củanó là không thể tùy ý đi lại trong phạm vi sương mù bao phủ.Bạn càng đi nhanh, dao động do bạn tao ra khi đi càng lớn thìcàng dễ dàng thu hút sự chú ý của lệ quỷ trong quỷ vụ, từ đó dẫnđến bị tấn công.Không biết sương mù đột nhiên xuất hiện này có liên quan đếnquỷ vụ đó hay không?Hay đây là một loại quỷ vụ khác?

"Chuyện... chuyện gì đang xảy ra thế này? Sao đột nhiên lại có

sương mù vậy?”

Giọng nói của Sử Tiến vang lên, Tô Viễn mới nhận ra rằng bạn

cùng phòng của mình vẫn còn ở đây. Thấy Sử Tiến chuẩn bị bước

vào phạm vi của tâng sương mù, Tô Viễn kéo cậu ta lại.

Đừng đi vào, đây là hiện tượng linh dị.

"Cái gì?" Sử Tiến giật mình: "Sao lại đến rồi, mới đầu năm mà lệ

quỷ đã hoành hành khắp nơi rồi?"

Câu hỏi rất hay, tôi cũng muốn biết, lẽ nào mấy người có cầm

theo quỷ "búp" à?

Cái này còn hơn cả chuông gọi quỷ.

"Nhưng... nhưng Đình Đình mấy cô ấy vẫn còn ở bên trong."

Đúng vậy, bạn gái tương lai của tôi cũng ở trong đó."

Có thể nhìn ra quan hệ giữa Sử Tiến và bạn gái cậu ta cũng

không tệ, nhưng quan tâm quá thì loạn, một khi người bình

thường đi lầm vào quỷ vực, khả năng có thể đi ra ngoài không

cao, hầu hết bọn họ đều chết trong đó.

Còn vê Trịnh Kiện, Tô Viễn không thèm để ý tới cậu ta.

Bát tự còn thiếu một chút mà cậu muốn làm bạn trai người ta?

Không chờ cậu ta nói, Tô Viễn trực tiếp mở quỷ vực dẫn theo mấy

người rời đi. Tỷ lệ sống sót của người bình thường khi đi nhầm

vào trong sự kiện linh dị tỷ lệ thật sự quá thấp, cho dù là có hắn

ở đó cũng không thể cam đoan.

Trong sự kiện linh dị có thể xảy ra bất cứ nguy hiểm nào, cho dù

từ cốt truyện đã biết xuất hiện lệ quỷ nhưng khi đối mặt với

chúng nó, cũng không đảm bảo an toàn.

Phòng ngủ không có người, một đốm màu đen đột ngột xuất

hiện, ngay sau đó nó lập tức khuếch tán, như giọt mực đen nhỏ

vào trong nước sạch, trong bóng tối phảng phất có đôi mắt quỷ dị

trắng bệch chợt lóe rồi biến mất, sau đó thân hình mấy người họ

xuất hiện trong phòng.

Tuy rằng không phải lần đầu tiên trải nghiệm, nhưng cảm giác

mỗi lần đều cảm thấy rất mới lạ, giống như là thuấn di vậy,

nhưng Sử Tiến cũng không quên bạn gái của mình, cậu ta vội

vàng cầu xin Tô Viễn: "Viễn Tử, bạn gái tôi còn ở trong bệnh

viện, ta không thể bỏ mặc cô ấy, câu xin cậu giúp tôi... bây giờ

chỉ có cậu mới có thể cứu cô ấy thôi."

Tuy rằng vừa rồi Tô Viễn đã nói mạng sống của ngự quỷ giả liên

quan đến lực lượng lệ quỷ mà người đó sử dụng, nhưng một bên

là bạn bè, một bên là bạn gái, quả thực làm cho người ta khó có

thể lựa chọn.

Nhưng vừa nghĩ tới bạn gái dịu dàng săn sóc, sớm chiều ở chung

làm bạn và những ngày cận kề thân mật, cuối cùng cậu ta cũng

nói ra lời thỉnh câu.

Yêu hận hỉ nộ, đều là chuyện thường tình của con người, Tô Viễn

có thể hiểu, chỉ tiếc đối phương cũng không hiểu đạo lý này.

Nhân tại thế gian, ái dục chi trung, độc sinh độc tử, độc khứ độc

lai, đến nơi khổ hạnh vui vẻ, tự mình chịu đựng, không ai thay

thế.

Cậu ta vẫn còn quá trẻ.

Hắn khẽ gật đầu nói: "Ta đi tìm các bọn họ, nhưng cậu phải

chuẩn bị tâm lý thật tốt, nếu cô ấy vận khí không tốt mà đụng

phải quy luật giết người lệ quỷ..."

Ngụ ý rất rõ ràng, phỏng chừng ngay cả khả năng nhặt được thi

thể cũng không lớn, có người sau khi gặp phải lệ quỷ, sẽ bị lực

lượng linh dị biến thành quỷ nô, mà quỷ nô bị thì bị lệ quỷ chỉ

phối.

"Cầu xin cậu... nhất định phải cứu cô ấy, xin cậu...

Tô Viễn nhìn chằm chằm cậu ta một lúc rồi nói: "Bây giờ cậu gọi

điện thoại cho cô ấy, nói bọn họ không được tùy ý đi lại, tìm một

chỗ nấp tốt ở gần đó rồi giữ yên lặng, không nên la hét, quan

trọng nhất là không nên bối rối, bây giờ tôi đi tìm các bọn họ.

Dứt lời, bóng đen trên người Tô Viễn chợt lóe, trong nháy mắt

biến mất không thấy.

"Đúng rồi, gọi cho cô ấy, phải gọi cho cô ấy!"

Sử Tiến hoảng loạn lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại cho

bạn gái, nhưng đầu kia bên kia mãi không nghe máy.

Bên kia, Tô Viễn đã xuất hiện ở khu vực gân bệnh viện, nhìn từ

bên ngoài, toàn bộ bệnh viện đều bị một tâng sương mù quỷ dị

màu trắng bao phủ, cho dù là quỷ nhãn cũng không thể nhìn

thấu, tâm mắt của hắn bị ngăn cản.

Sương mù tụ mà không tan, nó ngưng tụ ở khu vực này, phảng

phất như chờ người đến rồi cắn nuốt.

Tô Viễn chăm chú nhìn làn sương mù quỷ dị này, hắn có thể cảm

nhận được lực lượng linh dị ẩn chứa trong đó, đây cũng không

phải sương mù bình thường, thứ có thể làm cho quỷ nhãn ra xao

động tuyệt đối không đơn giản.

Chẳng lẽ đây sẽ là quỷ vụ?

Trong nguyên tác, một trong những lệ quỷ do người phụ trách

Phùng Toàn khống chế chính là quỷ vụ, quy luật giết người của

nó là không thể tùy ý đi lại trong phạm vi sương mù bao phủ.

Bạn càng đi nhanh, dao động do bạn tao ra khi đi càng lớn thì

càng dễ dàng thu hút sự chú ý của lệ quỷ trong quỷ vụ, từ đó dẫn

đến bị tấn công.

Không biết sương mù đột nhiên xuất hiện này có liên quan đến

quỷ vụ đó hay không?

Hay đây là một loại quỷ vụ khác?

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… "Chuyện... chuyện gì đang xảy ra thế này? Sao đột nhiên lại cósương mù vậy?”Giọng nói của Sử Tiến vang lên, Tô Viễn mới nhận ra rằng bạncùng phòng của mình vẫn còn ở đây. Thấy Sử Tiến chuẩn bị bướcvào phạm vi của tâng sương mù, Tô Viễn kéo cậu ta lại.Đừng đi vào, đây là hiện tượng linh dị."Cái gì?" Sử Tiến giật mình: "Sao lại đến rồi, mới đầu năm mà lệquỷ đã hoành hành khắp nơi rồi?"Câu hỏi rất hay, tôi cũng muốn biết, lẽ nào mấy người có cầmtheo quỷ "búp" à?Cái này còn hơn cả chuông gọi quỷ."Nhưng... nhưng Đình Đình mấy cô ấy vẫn còn ở bên trong."Đúng vậy, bạn gái tương lai của tôi cũng ở trong đó."Có thể nhìn ra quan hệ giữa Sử Tiến và bạn gái cậu ta cũngkhông tệ, nhưng quan tâm quá thì loạn, một khi người bìnhthường đi lầm vào quỷ vực, khả năng có thể đi ra ngoài khôngcao, hầu hết bọn họ đều chết trong đó.Còn vê Trịnh Kiện, Tô Viễn không thèm để ý tới cậu ta.Bát tự còn thiếu một chút mà cậu muốn làm bạn trai người ta?Không chờ cậu ta nói, Tô Viễn trực tiếp mở quỷ vực dẫn theo mấyngười rời đi. Tỷ lệ sống sót của người bình thường khi đi nhầmvào trong sự kiện linh dị tỷ lệ thật sự quá thấp, cho dù là có hắnở đó cũng không thể cam đoan.Trong sự kiện linh dị có thể xảy ra bất cứ nguy hiểm nào, cho dùtừ cốt truyện đã biết xuất hiện lệ quỷ nhưng khi đối mặt vớichúng nó, cũng không đảm bảo an toàn.Phòng ngủ không có người, một đốm màu đen đột ngột xuấthiện, ngay sau đó nó lập tức khuếch tán, như giọt mực đen nhỏvào trong nước sạch, trong bóng tối phảng phất có đôi mắt quỷ dịtrắng bệch chợt lóe rồi biến mất, sau đó thân hình mấy người họxuất hiện trong phòng.Tuy rằng không phải lần đầu tiên trải nghiệm, nhưng cảm giácmỗi lần đều cảm thấy rất mới lạ, giống như là thuấn di vậy,nhưng Sử Tiến cũng không quên bạn gái của mình, cậu ta vộivàng cầu xin Tô Viễn: "Viễn Tử, bạn gái tôi còn ở trong bệnhviện, ta không thể bỏ mặc cô ấy, câu xin cậu giúp tôi... bây giờchỉ có cậu mới có thể cứu cô ấy thôi."Tuy rằng vừa rồi Tô Viễn đã nói mạng sống của ngự quỷ giả liênquan đến lực lượng lệ quỷ mà người đó sử dụng, nhưng một bênlà bạn bè, một bên là bạn gái, quả thực làm cho người ta khó cóthể lựa chọn.Nhưng vừa nghĩ tới bạn gái dịu dàng săn sóc, sớm chiều ở chunglàm bạn và những ngày cận kề thân mật, cuối cùng cậu ta cũngnói ra lời thỉnh câu.Yêu hận hỉ nộ, đều là chuyện thường tình của con người, Tô Viễncó thể hiểu, chỉ tiếc đối phương cũng không hiểu đạo lý này.Nhân tại thế gian, ái dục chi trung, độc sinh độc tử, độc khứ độclai, đến nơi khổ hạnh vui vẻ, tự mình chịu đựng, không ai thaythế.Cậu ta vẫn còn quá trẻ.Hắn khẽ gật đầu nói: "Ta đi tìm các bọn họ, nhưng cậu phảichuẩn bị tâm lý thật tốt, nếu cô ấy vận khí không tốt mà đụngphải quy luật giết người lệ quỷ..."Ngụ ý rất rõ ràng, phỏng chừng ngay cả khả năng nhặt được thithể cũng không lớn, có người sau khi gặp phải lệ quỷ, sẽ bị lựclượng linh dị biến thành quỷ nô, mà quỷ nô bị thì bị lệ quỷ chỉphối."Cầu xin cậu... nhất định phải cứu cô ấy, xin cậu...Tô Viễn nhìn chằm chằm cậu ta một lúc rồi nói: "Bây giờ cậu gọiđiện thoại cho cô ấy, nói bọn họ không được tùy ý đi lại, tìm mộtchỗ nấp tốt ở gần đó rồi giữ yên lặng, không nên la hét, quantrọng nhất là không nên bối rối, bây giờ tôi đi tìm các bọn họ.Dứt lời, bóng đen trên người Tô Viễn chợt lóe, trong nháy mắtbiến mất không thấy."Đúng rồi, gọi cho cô ấy, phải gọi cho cô ấy!"Sử Tiến hoảng loạn lấy điện thoại di động ra gọi điện thoại chobạn gái, nhưng đầu kia bên kia mãi không nghe máy.Bên kia, Tô Viễn đã xuất hiện ở khu vực gân bệnh viện, nhìn từbên ngoài, toàn bộ bệnh viện đều bị một tâng sương mù quỷ dịmàu trắng bao phủ, cho dù là quỷ nhãn cũng không thể nhìnthấu, tâm mắt của hắn bị ngăn cản.Sương mù tụ mà không tan, nó ngưng tụ ở khu vực này, phảngphất như chờ người đến rồi cắn nuốt.Tô Viễn chăm chú nhìn làn sương mù quỷ dị này, hắn có thể cảmnhận được lực lượng linh dị ẩn chứa trong đó, đây cũng khôngphải sương mù bình thường, thứ có thể làm cho quỷ nhãn ra xaođộng tuyệt đối không đơn giản.Chẳng lẽ đây sẽ là quỷ vụ?Trong nguyên tác, một trong những lệ quỷ do người phụ tráchPhùng Toàn khống chế chính là quỷ vụ, quy luật giết người củanó là không thể tùy ý đi lại trong phạm vi sương mù bao phủ.Bạn càng đi nhanh, dao động do bạn tao ra khi đi càng lớn thìcàng dễ dàng thu hút sự chú ý của lệ quỷ trong quỷ vụ, từ đó dẫnđến bị tấn công.Không biết sương mù đột nhiên xuất hiện này có liên quan đếnquỷ vụ đó hay không?Hay đây là một loại quỷ vụ khác?

Chương 104: Sương mù