Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 106: Gương mặt cười (2)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Từ biểu hiện của thi thể có thể thấy, lệ quỷ kia có được năng lựcmỉm cười giết người nào đó, điều này làm cho hắn không khỏinhớ tới quỷ tiếu. Hình như Đồng Thiến có được một khuôn mặtquỷ, đó là một khuôn mặt quỷ biết cười, phàm là người ngheđược tiếng cười quỷ mặt cười kia đều chết, lúc chết trên mặtcũng sẽ tươi cười, giống với khuôn mặt kia sao?Tô Viễn cũng không thể xác định, nhưng có thể loại trừ tuyệt đốikhông phải loại mặt quỷ sẽ phát ra tiếng cười, nếu không, phỏngchừng đã sớm có thể truyền khắp nơi.Như vậy có thể tạm xác định khuôn mặt cười là phương thức giếtngười, như vậy quy luật kích hoạt của nó đơn giản chỉ là mấy loạinhư vậy, rất có thể là nhìn thấy nụ cười này, vê phần là nạn nhânnhìn thấy hay là nạn nhân bị lệ quỷ nhìn thấy, còn phải bàn tiếp.Đương nhiên, đây chỉ là phỏng đoán của hắn mà thôi, về phầnđến tột cùng là như nào, còn phải tiếp xúc mới biết được.Tô Viễn cũng không có đụng vào thi thể này, để tránh phiền toái,hắn trực tiếp vòng qua, cỗ thi thể kia có chút cổ quái, khả năngcao là quỷ nô. Tô Viễn không có hứng thú nhiều với thứ này, cũngkhông muốn phụng bồi nó một chút nào.Trong lúc Tô Viễn tìm kiếm người, bên kia bệnh viện cũng cóngười phát hiện ra sự tình rồi báo cảnh sát, xe cảnh sát nhanhchóng đi đến và phong tỏa hiện trường.Nhưng mà toàn bộ bệnh viện đều bị sương mù phong tỏa, ảnhhưởng này thật sự quá lớn, tuy rằng không phải ở trung tâmthành phố, nhưng cũng là vị trí phồn hoa, may mà lúc này là đêmkhuya, mọi người hầu hết đều đang ngủ say cho nên vẫn còn ởtrong phạm vi có thể khống chế.Tình huống này lập tức được báo cáo đến người phụ trách ChuBăng.Nửa đêm canh ba bị người đánh thức, là ai cũng vậy, cho dù ChuBăng là ngự quỷ giả cũng thế, tuy rằng ngự quỷ giả bởi vì nguyênnhân lệ quỷ nên có thể dẫn đến xuất hiện một chút biến hóa trêncơ thể, thời gian ngủ giảm bớt, nhưng cũng không phải thật sựkhông cần ngủ.Khi Chu Băng đến cổng bệnh viện, ở đó đã đậu vài chiếc xe cảnhsát, hơn nữa đã dựng dải phân cách, vẽ ra hàng rào cảnh giới.Toàn bộ khu vực đã bị phong tỏa."Mọi chuyện thế nào rồi?" Người phụ trách sự kiện lần này tên làLý Quốc Minh, là đội trưởng cảnh sát khu vực này, vẻ mặt anh tacó chút mệt mỏi, cau mày nhìn bệnh viện đã bị sương mù baophủ.Anh ta phải tiếp xúc với các loại án hình sự giao tiếp quanh năm,đương nhiên cũng biết có một số việc không cách nào lấy lẽthường suy đoán, ví dụ như vụ việc trước mắt cũng đã vượt rangoài phạm vi anh ta có khả năng xử lý.Thế giới đã thay đổi, thời đại đã thay đổi rồi."Không lạc quan lắm, không thể liên lạc được với người bêntrong, vẫn chưa biết đến tột cùng có bao nhiêu người sống sót,hai đồng nghiệp lúc trước đi vào cũng mất đi liên lạc..."Chu Băng nghe xong vẻ mặt cũng không có quá nhiều biến hóa,người bình thường khi đối mặt với sự kiện linh dị đích thật làthiếu năng lực chống trả, thậm chí vô cùng nhỏ bé, bao gồm rấtnhiêu lúc giao cho người bình thường xử lý các sự kiện linh dị đềuthất bại.Đây không phải vấn đề có tàn ác hay không, mà là vấn đề chọnlựa, so với giải quyết sự kiện linh dị, cứu vớt tính mạng của mấyngười chẳng có ý nghĩa gì, bởi vì tốc độ giết người lệ quỷ cònnhanh hơn cứu người. Nếu sự tình không được giải quyết mà sovới hiệu suất lệ quỷ, con người căn bản chơi không lại.Giống như trong nguyên tác, Dương Gian hỗ trợ giải quyết sựkiện tranh sơn dầu quỷ họa phái sinh ở thành phố Đại Kinh, khiđó cũng là dùng người bình thường đi thí nghiệm quy luật giếtngười của quỷ họa.Chu Băng lấy ra một chiếc điện thoại đặc biệt từ trong túi ra,nhấn một cái phím, đầu dây bên kia lập tức kết nối, giống như cóngười chờ lệnh hai mươi bốn giờ.Đó là điện thoại vệ tỉnh tiêu chuẩn của Interpol, nó có chức năngđặc biệt, ngay cả trong quỷ vực cũng có thể được sử dụng."Nơi này là tổng bộ, Chu Băng, xin hỏi có tình huống gì?”Đâu dây bên kia vang lên thanh âm của một cô gái, sạch sẽ màlại thanh thúy."Tôi ở bệnh viện nhân dân số 1 thành phố Tân Hải, đã xảy ra mộtsự cố cấp bách, trong bệnh viện nghi ngờ xuất hiện lệ quỷ khôngrõ, toàn bộ bệnh viện bị một tâng sương mù bao phủ, không thểnhìn rõ, bước đầu nghi ngờ là quỷ vực, quy luật giết người khôngrõ."Đã ghi chép và lưu trữ”, đầu dây bên kia vang lên tiếng gõ bànphím/Có thể đánh giá mức độ nguy hiểm không?”."Ước tính trước là cấp B, nhưng cũng rất có thể là cấp A." "Cấpthảm họa?" Thanh âm đầu dây bên kia tựa hồ đột nhiên gấp gáprất nhiêu,/'Nếu như thật sự là quỷ vực, xin mau chóng rút lui, đókhông phải là thứ cô có thể đối phó."

Từ biểu hiện của thi thể có thể thấy, lệ quỷ kia có được năng lực

mỉm cười giết người nào đó, điều này làm cho hắn không khỏi

nhớ tới quỷ tiếu. Hình như Đồng Thiến có được một khuôn mặt

quỷ, đó là một khuôn mặt quỷ biết cười, phàm là người nghe

được tiếng cười quỷ mặt cười kia đều chết, lúc chết trên mặt

cũng sẽ tươi cười, giống với khuôn mặt kia sao?

Tô Viễn cũng không thể xác định, nhưng có thể loại trừ tuyệt đối

không phải loại mặt quỷ sẽ phát ra tiếng cười, nếu không, phỏng

chừng đã sớm có thể truyền khắp nơi.

Như vậy có thể tạm xác định khuôn mặt cười là phương thức giết

người, như vậy quy luật kích hoạt của nó đơn giản chỉ là mấy loại

như vậy, rất có thể là nhìn thấy nụ cười này, vê phần là nạn nhân

nhìn thấy hay là nạn nhân bị lệ quỷ nhìn thấy, còn phải bàn tiếp.

Đương nhiên, đây chỉ là phỏng đoán của hắn mà thôi, về phần

đến tột cùng là như nào, còn phải tiếp xúc mới biết được.

Tô Viễn cũng không có đụng vào thi thể này, để tránh phiền toái,

hắn trực tiếp vòng qua, cỗ thi thể kia có chút cổ quái, khả năng

cao là quỷ nô. Tô Viễn không có hứng thú nhiều với thứ này, cũng

không muốn phụng bồi nó một chút nào.

Trong lúc Tô Viễn tìm kiếm người, bên kia bệnh viện cũng có

người phát hiện ra sự tình rồi báo cảnh sát, xe cảnh sát nhanh

chóng đi đến và phong tỏa hiện trường.

Nhưng mà toàn bộ bệnh viện đều bị sương mù phong tỏa, ảnh

hưởng này thật sự quá lớn, tuy rằng không phải ở trung tâm

thành phố, nhưng cũng là vị trí phồn hoa, may mà lúc này là đêm

khuya, mọi người hầu hết đều đang ngủ say cho nên vẫn còn ở

trong phạm vi có thể khống chế.

Tình huống này lập tức được báo cáo đến người phụ trách Chu

Băng.

Nửa đêm canh ba bị người đánh thức, là ai cũng vậy, cho dù Chu

Băng là ngự quỷ giả cũng thế, tuy rằng ngự quỷ giả bởi vì nguyên

nhân lệ quỷ nên có thể dẫn đến xuất hiện một chút biến hóa trên

cơ thể, thời gian ngủ giảm bớt, nhưng cũng không phải thật sự

không cần ngủ.

Khi Chu Băng đến cổng bệnh viện, ở đó đã đậu vài chiếc xe cảnh

sát, hơn nữa đã dựng dải phân cách, vẽ ra hàng rào cảnh giới.

Toàn bộ khu vực đã bị phong tỏa.

"Mọi chuyện thế nào rồi?" Người phụ trách sự kiện lần này tên là

Lý Quốc Minh, là đội trưởng cảnh sát khu vực này, vẻ mặt anh ta

có chút mệt mỏi, cau mày nhìn bệnh viện đã bị sương mù bao

phủ.

Anh ta phải tiếp xúc với các loại án hình sự giao tiếp quanh năm,

đương nhiên cũng biết có một số việc không cách nào lấy lẽ

thường suy đoán, ví dụ như vụ việc trước mắt cũng đã vượt ra

ngoài phạm vi anh ta có khả năng xử lý.

Thế giới đã thay đổi, thời đại đã thay đổi rồi.

"Không lạc quan lắm, không thể liên lạc được với người bên

trong, vẫn chưa biết đến tột cùng có bao nhiêu người sống sót,

hai đồng nghiệp lúc trước đi vào cũng mất đi liên lạc..."

Chu Băng nghe xong vẻ mặt cũng không có quá nhiều biến hóa,

người bình thường khi đối mặt với sự kiện linh dị đích thật là

thiếu năng lực chống trả, thậm chí vô cùng nhỏ bé, bao gồm rất

nhiêu lúc giao cho người bình thường xử lý các sự kiện linh dị đều

thất bại.

Đây không phải vấn đề có tàn ác hay không, mà là vấn đề chọn

lựa, so với giải quyết sự kiện linh dị, cứu vớt tính mạng của mấy

người chẳng có ý nghĩa gì, bởi vì tốc độ giết người lệ quỷ còn

nhanh hơn cứu người. Nếu sự tình không được giải quyết mà so

với hiệu suất lệ quỷ, con người căn bản chơi không lại.

Giống như trong nguyên tác, Dương Gian hỗ trợ giải quyết sự

kiện tranh sơn dầu quỷ họa phái sinh ở thành phố Đại Kinh, khi

đó cũng là dùng người bình thường đi thí nghiệm quy luật giết

người của quỷ họa.

Chu Băng lấy ra một chiếc điện thoại đặc biệt từ trong túi ra,

nhấn một cái phím, đầu dây bên kia lập tức kết nối, giống như có

người chờ lệnh hai mươi bốn giờ.

Đó là điện thoại vệ tỉnh tiêu chuẩn của Interpol, nó có chức năng

đặc biệt, ngay cả trong quỷ vực cũng có thể được sử dụng.

"Nơi này là tổng bộ, Chu Băng, xin hỏi có tình huống gì?”

Đâu dây bên kia vang lên thanh âm của một cô gái, sạch sẽ mà

lại thanh thúy.

"Tôi ở bệnh viện nhân dân số 1 thành phố Tân Hải, đã xảy ra một

sự cố cấp bách, trong bệnh viện nghi ngờ xuất hiện lệ quỷ không

rõ, toàn bộ bệnh viện bị một tâng sương mù bao phủ, không thể

nhìn rõ, bước đầu nghi ngờ là quỷ vực, quy luật giết người không

rõ.

"Đã ghi chép và lưu trữ”, đầu dây bên kia vang lên tiếng gõ bàn

phím/Có thể đánh giá mức độ nguy hiểm không?”.

"Ước tính trước là cấp B, nhưng cũng rất có thể là cấp A." "Cấp

thảm họa?" Thanh âm đầu dây bên kia tựa hồ đột nhiên gấp gáp

rất nhiêu,/'Nếu như thật sự là quỷ vực, xin mau chóng rút lui, đó

không phải là thứ cô có thể đối phó."

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Từ biểu hiện của thi thể có thể thấy, lệ quỷ kia có được năng lựcmỉm cười giết người nào đó, điều này làm cho hắn không khỏinhớ tới quỷ tiếu. Hình như Đồng Thiến có được một khuôn mặtquỷ, đó là một khuôn mặt quỷ biết cười, phàm là người ngheđược tiếng cười quỷ mặt cười kia đều chết, lúc chết trên mặtcũng sẽ tươi cười, giống với khuôn mặt kia sao?Tô Viễn cũng không thể xác định, nhưng có thể loại trừ tuyệt đốikhông phải loại mặt quỷ sẽ phát ra tiếng cười, nếu không, phỏngchừng đã sớm có thể truyền khắp nơi.Như vậy có thể tạm xác định khuôn mặt cười là phương thức giếtngười, như vậy quy luật kích hoạt của nó đơn giản chỉ là mấy loạinhư vậy, rất có thể là nhìn thấy nụ cười này, vê phần là nạn nhânnhìn thấy hay là nạn nhân bị lệ quỷ nhìn thấy, còn phải bàn tiếp.Đương nhiên, đây chỉ là phỏng đoán của hắn mà thôi, về phầnđến tột cùng là như nào, còn phải tiếp xúc mới biết được.Tô Viễn cũng không có đụng vào thi thể này, để tránh phiền toái,hắn trực tiếp vòng qua, cỗ thi thể kia có chút cổ quái, khả năngcao là quỷ nô. Tô Viễn không có hứng thú nhiều với thứ này, cũngkhông muốn phụng bồi nó một chút nào.Trong lúc Tô Viễn tìm kiếm người, bên kia bệnh viện cũng cóngười phát hiện ra sự tình rồi báo cảnh sát, xe cảnh sát nhanhchóng đi đến và phong tỏa hiện trường.Nhưng mà toàn bộ bệnh viện đều bị sương mù phong tỏa, ảnhhưởng này thật sự quá lớn, tuy rằng không phải ở trung tâmthành phố, nhưng cũng là vị trí phồn hoa, may mà lúc này là đêmkhuya, mọi người hầu hết đều đang ngủ say cho nên vẫn còn ởtrong phạm vi có thể khống chế.Tình huống này lập tức được báo cáo đến người phụ trách ChuBăng.Nửa đêm canh ba bị người đánh thức, là ai cũng vậy, cho dù ChuBăng là ngự quỷ giả cũng thế, tuy rằng ngự quỷ giả bởi vì nguyênnhân lệ quỷ nên có thể dẫn đến xuất hiện một chút biến hóa trêncơ thể, thời gian ngủ giảm bớt, nhưng cũng không phải thật sựkhông cần ngủ.Khi Chu Băng đến cổng bệnh viện, ở đó đã đậu vài chiếc xe cảnhsát, hơn nữa đã dựng dải phân cách, vẽ ra hàng rào cảnh giới.Toàn bộ khu vực đã bị phong tỏa."Mọi chuyện thế nào rồi?" Người phụ trách sự kiện lần này tên làLý Quốc Minh, là đội trưởng cảnh sát khu vực này, vẻ mặt anh tacó chút mệt mỏi, cau mày nhìn bệnh viện đã bị sương mù baophủ.Anh ta phải tiếp xúc với các loại án hình sự giao tiếp quanh năm,đương nhiên cũng biết có một số việc không cách nào lấy lẽthường suy đoán, ví dụ như vụ việc trước mắt cũng đã vượt rangoài phạm vi anh ta có khả năng xử lý.Thế giới đã thay đổi, thời đại đã thay đổi rồi."Không lạc quan lắm, không thể liên lạc được với người bêntrong, vẫn chưa biết đến tột cùng có bao nhiêu người sống sót,hai đồng nghiệp lúc trước đi vào cũng mất đi liên lạc..."Chu Băng nghe xong vẻ mặt cũng không có quá nhiều biến hóa,người bình thường khi đối mặt với sự kiện linh dị đích thật làthiếu năng lực chống trả, thậm chí vô cùng nhỏ bé, bao gồm rấtnhiêu lúc giao cho người bình thường xử lý các sự kiện linh dị đềuthất bại.Đây không phải vấn đề có tàn ác hay không, mà là vấn đề chọnlựa, so với giải quyết sự kiện linh dị, cứu vớt tính mạng của mấyngười chẳng có ý nghĩa gì, bởi vì tốc độ giết người lệ quỷ cònnhanh hơn cứu người. Nếu sự tình không được giải quyết mà sovới hiệu suất lệ quỷ, con người căn bản chơi không lại.Giống như trong nguyên tác, Dương Gian hỗ trợ giải quyết sựkiện tranh sơn dầu quỷ họa phái sinh ở thành phố Đại Kinh, khiđó cũng là dùng người bình thường đi thí nghiệm quy luật giếtngười của quỷ họa.Chu Băng lấy ra một chiếc điện thoại đặc biệt từ trong túi ra,nhấn một cái phím, đầu dây bên kia lập tức kết nối, giống như cóngười chờ lệnh hai mươi bốn giờ.Đó là điện thoại vệ tỉnh tiêu chuẩn của Interpol, nó có chức năngđặc biệt, ngay cả trong quỷ vực cũng có thể được sử dụng."Nơi này là tổng bộ, Chu Băng, xin hỏi có tình huống gì?”Đâu dây bên kia vang lên thanh âm của một cô gái, sạch sẽ màlại thanh thúy."Tôi ở bệnh viện nhân dân số 1 thành phố Tân Hải, đã xảy ra mộtsự cố cấp bách, trong bệnh viện nghi ngờ xuất hiện lệ quỷ khôngrõ, toàn bộ bệnh viện bị một tâng sương mù bao phủ, không thểnhìn rõ, bước đầu nghi ngờ là quỷ vực, quy luật giết người khôngrõ."Đã ghi chép và lưu trữ”, đầu dây bên kia vang lên tiếng gõ bànphím/Có thể đánh giá mức độ nguy hiểm không?”."Ước tính trước là cấp B, nhưng cũng rất có thể là cấp A." "Cấpthảm họa?" Thanh âm đầu dây bên kia tựa hồ đột nhiên gấp gáprất nhiêu,/'Nếu như thật sự là quỷ vực, xin mau chóng rút lui, đókhông phải là thứ cô có thể đối phó."

Chương 106: Gương mặt cười (2)