Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 113: Thoát khỏi (2)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Mặt ngoài quỷ quỷ thủ chảy ra từng sợi tơ đỏ tươi, máu khôngngừng nhỏ xuống, xua tan cái loại màu xám xanh quỷ dị lan tràntới, quỷ huyết nhỏ giọt rơi trên móng vuốt nắm chặt tay Tô Viễnkhông buông, đối phương lập tức tựa như bị nóng bỏng, rụt taytrở về.Trực tiếp sử dụng hai khả năng để chống lại một bàn tay, chiếnthắng là áp đảo, nhân cơ hội này, Tô Viễn rút tay ra. Trong nháymắt, quỷ vực lại một lần nữa khuếch trương.Quỷ vực màu đen bao trùm bản thân, đồng thời khuếch trươngvề phía khu vực bên kia, mất đi quỷ vực áp chế của Tô Viễn,sương mù dày đặc kia lại một lần nữa bay lên từ trong thân thểnhỏ gầy của bà lão.Sương mù quỷ dị này lại một lân nữa khuếch tán ra, hơn nữa baophủ toàn bộ bệnh viện, đồng thời bà lão đáng sợ trước mắt TôViễn cũng theo đó biến mất không thấy đâu.Cũng không phải lệ quỷ biến mất không thấy, mà là Tô Viễn dùngquỷ vực rời bệnh viện, rời xa bà lão đáng sợ kia.Nhưng loại biến cố này, làm cho Chu Băng trong quỷ vực cảnhgiác, cô cũng không biết loại tình huống này là do ngự quỷ giả vàlệ quỷ giao thủ tạo thành, cho nên lấy điện thoại vệ tinh ra, báocáo biến cố này cho tổng bộ, dùng hồ sơ ghi chép lại.“Tôi vào bệnh viện nhưng cũng không tìm được lệ quỷ kia, đồngthời lệ quỷ cũng không tập kích tôi. Nhưng không biết vì sao,sương mù tiêu tán một hồi rồi lại xuất hiện nhanh chóng.""Tôi hoài nghi đây là năng lực nào đó của lệ quỷ... cho đến bâygiờ, lệ quỷ không xuất hiện... tôi sẽ giữ liên lạc, nếu tôi chết, xinvui lòng giúp tôi chuyển thư cho gia đình tôi.'"Rốt cục đi ra rồi..."Bên kia, Tô Viễn cảm khái một tiếng, tuy rằng nguy hiểm rất lớn,nhưng thu hoạch cũng rất phong phú, tục ngữ nói rất đúng, cầuphú quý trong hiểm nghèo, cổ nhân đúng là không lừa hắn.Chủ yếu nhất chính là, hắn đạt được năng lực khởi động lại, lầnnày thật sự có thể tung hoành ngang dọc.Trước mặt lệ quỷ không dám nói, trước mặt ngự quỷ giả còn cóthể.Nhưng thời điểm hắn dùng quỷ vực rời đi, hắn cũng không dẫntheo Chu Băng cùng đi.Cũng không phải muốn hãm hại cô, bởi vì đối phương phải phụtrách thu dọn, đây là trách nhiệm của người phụ trách, ngôi ở vịtrí nào thì phải làm chuyện đó.Mà Tô Viễn cũng không can thiệp vào chuyện không phải củamình.Nhưng với cấp bậc kh*ng b* lệ quỷ kia mà nói, một khi Chu Băngthật sự chống lại nó, phỏng chừng khả năng chết ở nơi đó sẽ rấtlớn.Nhưng không sao, nếu cô ta chết ở nơi đó, hắn có thể đi vào giúpđỡ nhặt thi thể, ồ... không thể để cho thi thể người phụ trách nơihoang dã, như vậy không tốt.Chứ... chứ không phải vì muốn đánh dấu thêm một lân nữa mớiđilMột câu hỏi khác là, tại sao bà lão này lại chết ở đây mà không aibiết? Đó là một câu đố.Theo lý mà nói, ngự quỷ giả đứng đầu như vậy sẽ không có khảnăng không biết thời gian chết của mình, cho dù không biết, cũngcó thể xác định một thời gian đại khái.Giống như trong nguyên tác, bà lão trong không gian linh dị kiađều có thể sắp xếp tang sự cho mình từ trước, không có lý do gìmà ngự quỷ giả dân quốc ngay cả cái này cũng không biết.Trong đó khẳng định có ẩn tình!Tô Viễn không khỏi nghĩ đến quỷ gõ cửa, cái chết của ông tacũng tràn ngập bí ẩn, sự đáng sợ của ông ta từ sau khi chết lệquỷ hôi sinh có thể nhìn ra được, tuyệt đối cũng là một ngự quỷgiả đứng đầu, hơn nữa còn nghi ngờ là quản lý quỷ bưu điện.Một người như vậy sẽ chết vì nhảy lầu tự sát, quả thực là vô căncứ, buồn cười chết mất!Đoán không ra, đoán không ra, người biết quỷ kh*ng b*, quỷhiểu lòng người độc.Loại vấn đề hại não này, vẫn là để lại cho người thông minh đigiải quyết điTô Viễn lắc đầu, xoay người đi vào trong bóng tối dưới màn đêm,hắn không vận dụng quỷ vực mà là đi lại giống như một ngườibình thường, chậm rãi đi.Dưới ánh đèn đường, cái bóng của hắn bị kéo dài, nhưng vẫn cóthể nhìn ra, đó là bóng dáng của một người phụ nữ, yên lặng đitheo bước chân của hắn.Vẫn chưa thoát khỏi khủng bốiTrang viên Nguyệt Cầm.Đây là địa điểm của tổ chức quỷ giả dân gian Tân Hải, Tô Viễncũng từng nghe nói tới nơi này, đó là một nơi tiêu thụ cao cấp,mức tiêu thụ thấp nhất ít nhất phải một trăm ngàn tệ.Đương nhiên, đây là nghe Sử Tiến nói, cả ký túc xá, cũng chỉ cócậu ta mới có tài sản kia có thể đi tiêu xài, nhớ rõ lúc ấy cậu nóiđến nơi đó, cậu ta còn chép miệng, vẻ mặt hồi tưởng lại. .Chỉ là Tô Viễn không nghĩ tới, nơi đó lại là nơi tụ tập của ngự quỷgiả dân gian.Địa chỉ trang viên Nguyệt Câm năm ở ngoại ô, như vậy đã rõ, lúctrước hắn còn cảm thấy lạ vì sao một câu lạc bộ lại đặt ở một nơihẻo lánh như vậy.Hóa ra là bởi vì có một đám ngự quỷ giả tụ tập ở nơi đó.

Mặt ngoài quỷ quỷ thủ chảy ra từng sợi tơ đỏ tươi, máu không

ngừng nhỏ xuống, xua tan cái loại màu xám xanh quỷ dị lan tràn

tới, quỷ huyết nhỏ giọt rơi trên móng vuốt nắm chặt tay Tô Viễn

không buông, đối phương lập tức tựa như bị nóng bỏng, rụt tay

trở về.

Trực tiếp sử dụng hai khả năng để chống lại một bàn tay, chiến

thắng là áp đảo, nhân cơ hội này, Tô Viễn rút tay ra. Trong nháy

mắt, quỷ vực lại một lần nữa khuếch trương.

Quỷ vực màu đen bao trùm bản thân, đồng thời khuếch trương

về phía khu vực bên kia, mất đi quỷ vực áp chế của Tô Viễn,

sương mù dày đặc kia lại một lần nữa bay lên từ trong thân thể

nhỏ gầy của bà lão.

Sương mù quỷ dị này lại một lân nữa khuếch tán ra, hơn nữa bao

phủ toàn bộ bệnh viện, đồng thời bà lão đáng sợ trước mắt Tô

Viễn cũng theo đó biến mất không thấy đâu.

Cũng không phải lệ quỷ biến mất không thấy, mà là Tô Viễn dùng

quỷ vực rời bệnh viện, rời xa bà lão đáng sợ kia.

Nhưng loại biến cố này, làm cho Chu Băng trong quỷ vực cảnh

giác, cô cũng không biết loại tình huống này là do ngự quỷ giả và

lệ quỷ giao thủ tạo thành, cho nên lấy điện thoại vệ tinh ra, báo

cáo biến cố này cho tổng bộ, dùng hồ sơ ghi chép lại.

“Tôi vào bệnh viện nhưng cũng không tìm được lệ quỷ kia, đồng

thời lệ quỷ cũng không tập kích tôi. Nhưng không biết vì sao,

sương mù tiêu tán một hồi rồi lại xuất hiện nhanh chóng."

"Tôi hoài nghi đây là năng lực nào đó của lệ quỷ... cho đến bây

giờ, lệ quỷ không xuất hiện... tôi sẽ giữ liên lạc, nếu tôi chết, xin

vui lòng giúp tôi chuyển thư cho gia đình tôi.'

"Rốt cục đi ra rồi..."

Bên kia, Tô Viễn cảm khái một tiếng, tuy rằng nguy hiểm rất lớn,

nhưng thu hoạch cũng rất phong phú, tục ngữ nói rất đúng, cầu

phú quý trong hiểm nghèo, cổ nhân đúng là không lừa hắn.

Chủ yếu nhất chính là, hắn đạt được năng lực khởi động lại, lần

này thật sự có thể tung hoành ngang dọc.

Trước mặt lệ quỷ không dám nói, trước mặt ngự quỷ giả còn có

thể.

Nhưng thời điểm hắn dùng quỷ vực rời đi, hắn cũng không dẫn

theo Chu Băng cùng đi.

Cũng không phải muốn hãm hại cô, bởi vì đối phương phải phụ

trách thu dọn, đây là trách nhiệm của người phụ trách, ngôi ở vị

trí nào thì phải làm chuyện đó.

Mà Tô Viễn cũng không can thiệp vào chuyện không phải của

mình.

Nhưng với cấp bậc kh*ng b* lệ quỷ kia mà nói, một khi Chu Băng

thật sự chống lại nó, phỏng chừng khả năng chết ở nơi đó sẽ rất

lớn.

Nhưng không sao, nếu cô ta chết ở nơi đó, hắn có thể đi vào giúp

đỡ nhặt thi thể, ồ... không thể để cho thi thể người phụ trách nơi

hoang dã, như vậy không tốt.

Chứ... chứ không phải vì muốn đánh dấu thêm một lân nữa mới

đil

Một câu hỏi khác là, tại sao bà lão này lại chết ở đây mà không ai

biết? Đó là một câu đố.

Theo lý mà nói, ngự quỷ giả đứng đầu như vậy sẽ không có khả

năng không biết thời gian chết của mình, cho dù không biết, cũng

có thể xác định một thời gian đại khái.

Giống như trong nguyên tác, bà lão trong không gian linh dị kia

đều có thể sắp xếp tang sự cho mình từ trước, không có lý do gì

mà ngự quỷ giả dân quốc ngay cả cái này cũng không biết.

Trong đó khẳng định có ẩn tình!

Tô Viễn không khỏi nghĩ đến quỷ gõ cửa, cái chết của ông ta

cũng tràn ngập bí ẩn, sự đáng sợ của ông ta từ sau khi chết lệ

quỷ hôi sinh có thể nhìn ra được, tuyệt đối cũng là một ngự quỷ

giả đứng đầu, hơn nữa còn nghi ngờ là quản lý quỷ bưu điện.

Một người như vậy sẽ chết vì nhảy lầu tự sát, quả thực là vô căn

cứ, buồn cười chết mất!

Đoán không ra, đoán không ra, người biết quỷ kh*ng b*, quỷ

hiểu lòng người độc.

Loại vấn đề hại não này, vẫn là để lại cho người thông minh đi

giải quyết đi

Tô Viễn lắc đầu, xoay người đi vào trong bóng tối dưới màn đêm,

hắn không vận dụng quỷ vực mà là đi lại giống như một người

bình thường, chậm rãi đi.

Dưới ánh đèn đường, cái bóng của hắn bị kéo dài, nhưng vẫn có

thể nhìn ra, đó là bóng dáng của một người phụ nữ, yên lặng đi

theo bước chân của hắn.

Vẫn chưa thoát khỏi khủng bối

Trang viên Nguyệt Cầm.

Đây là địa điểm của tổ chức quỷ giả dân gian Tân Hải, Tô Viễn

cũng từng nghe nói tới nơi này, đó là một nơi tiêu thụ cao cấp,

mức tiêu thụ thấp nhất ít nhất phải một trăm ngàn tệ.

Đương nhiên, đây là nghe Sử Tiến nói, cả ký túc xá, cũng chỉ có

cậu ta mới có tài sản kia có thể đi tiêu xài, nhớ rõ lúc ấy cậu nói

đến nơi đó, cậu ta còn chép miệng, vẻ mặt hồi tưởng lại. .

Chỉ là Tô Viễn không nghĩ tới, nơi đó lại là nơi tụ tập của ngự quỷ

giả dân gian.

Địa chỉ trang viên Nguyệt Câm năm ở ngoại ô, như vậy đã rõ, lúc

trước hắn còn cảm thấy lạ vì sao một câu lạc bộ lại đặt ở một nơi

hẻo lánh như vậy.

Hóa ra là bởi vì có một đám ngự quỷ giả tụ tập ở nơi đó.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Mặt ngoài quỷ quỷ thủ chảy ra từng sợi tơ đỏ tươi, máu khôngngừng nhỏ xuống, xua tan cái loại màu xám xanh quỷ dị lan tràntới, quỷ huyết nhỏ giọt rơi trên móng vuốt nắm chặt tay Tô Viễnkhông buông, đối phương lập tức tựa như bị nóng bỏng, rụt taytrở về.Trực tiếp sử dụng hai khả năng để chống lại một bàn tay, chiếnthắng là áp đảo, nhân cơ hội này, Tô Viễn rút tay ra. Trong nháymắt, quỷ vực lại một lần nữa khuếch trương.Quỷ vực màu đen bao trùm bản thân, đồng thời khuếch trươngvề phía khu vực bên kia, mất đi quỷ vực áp chế của Tô Viễn,sương mù dày đặc kia lại một lần nữa bay lên từ trong thân thểnhỏ gầy của bà lão.Sương mù quỷ dị này lại một lân nữa khuếch tán ra, hơn nữa baophủ toàn bộ bệnh viện, đồng thời bà lão đáng sợ trước mắt TôViễn cũng theo đó biến mất không thấy đâu.Cũng không phải lệ quỷ biến mất không thấy, mà là Tô Viễn dùngquỷ vực rời bệnh viện, rời xa bà lão đáng sợ kia.Nhưng loại biến cố này, làm cho Chu Băng trong quỷ vực cảnhgiác, cô cũng không biết loại tình huống này là do ngự quỷ giả vàlệ quỷ giao thủ tạo thành, cho nên lấy điện thoại vệ tinh ra, báocáo biến cố này cho tổng bộ, dùng hồ sơ ghi chép lại.“Tôi vào bệnh viện nhưng cũng không tìm được lệ quỷ kia, đồngthời lệ quỷ cũng không tập kích tôi. Nhưng không biết vì sao,sương mù tiêu tán một hồi rồi lại xuất hiện nhanh chóng.""Tôi hoài nghi đây là năng lực nào đó của lệ quỷ... cho đến bâygiờ, lệ quỷ không xuất hiện... tôi sẽ giữ liên lạc, nếu tôi chết, xinvui lòng giúp tôi chuyển thư cho gia đình tôi.'"Rốt cục đi ra rồi..."Bên kia, Tô Viễn cảm khái một tiếng, tuy rằng nguy hiểm rất lớn,nhưng thu hoạch cũng rất phong phú, tục ngữ nói rất đúng, cầuphú quý trong hiểm nghèo, cổ nhân đúng là không lừa hắn.Chủ yếu nhất chính là, hắn đạt được năng lực khởi động lại, lầnnày thật sự có thể tung hoành ngang dọc.Trước mặt lệ quỷ không dám nói, trước mặt ngự quỷ giả còn cóthể.Nhưng thời điểm hắn dùng quỷ vực rời đi, hắn cũng không dẫntheo Chu Băng cùng đi.Cũng không phải muốn hãm hại cô, bởi vì đối phương phải phụtrách thu dọn, đây là trách nhiệm của người phụ trách, ngôi ở vịtrí nào thì phải làm chuyện đó.Mà Tô Viễn cũng không can thiệp vào chuyện không phải củamình.Nhưng với cấp bậc kh*ng b* lệ quỷ kia mà nói, một khi Chu Băngthật sự chống lại nó, phỏng chừng khả năng chết ở nơi đó sẽ rấtlớn.Nhưng không sao, nếu cô ta chết ở nơi đó, hắn có thể đi vào giúpđỡ nhặt thi thể, ồ... không thể để cho thi thể người phụ trách nơihoang dã, như vậy không tốt.Chứ... chứ không phải vì muốn đánh dấu thêm một lân nữa mớiđilMột câu hỏi khác là, tại sao bà lão này lại chết ở đây mà không aibiết? Đó là một câu đố.Theo lý mà nói, ngự quỷ giả đứng đầu như vậy sẽ không có khảnăng không biết thời gian chết của mình, cho dù không biết, cũngcó thể xác định một thời gian đại khái.Giống như trong nguyên tác, bà lão trong không gian linh dị kiađều có thể sắp xếp tang sự cho mình từ trước, không có lý do gìmà ngự quỷ giả dân quốc ngay cả cái này cũng không biết.Trong đó khẳng định có ẩn tình!Tô Viễn không khỏi nghĩ đến quỷ gõ cửa, cái chết của ông tacũng tràn ngập bí ẩn, sự đáng sợ của ông ta từ sau khi chết lệquỷ hôi sinh có thể nhìn ra được, tuyệt đối cũng là một ngự quỷgiả đứng đầu, hơn nữa còn nghi ngờ là quản lý quỷ bưu điện.Một người như vậy sẽ chết vì nhảy lầu tự sát, quả thực là vô căncứ, buồn cười chết mất!Đoán không ra, đoán không ra, người biết quỷ kh*ng b*, quỷhiểu lòng người độc.Loại vấn đề hại não này, vẫn là để lại cho người thông minh đigiải quyết điTô Viễn lắc đầu, xoay người đi vào trong bóng tối dưới màn đêm,hắn không vận dụng quỷ vực mà là đi lại giống như một ngườibình thường, chậm rãi đi.Dưới ánh đèn đường, cái bóng của hắn bị kéo dài, nhưng vẫn cóthể nhìn ra, đó là bóng dáng của một người phụ nữ, yên lặng đitheo bước chân của hắn.Vẫn chưa thoát khỏi khủng bốiTrang viên Nguyệt Cầm.Đây là địa điểm của tổ chức quỷ giả dân gian Tân Hải, Tô Viễncũng từng nghe nói tới nơi này, đó là một nơi tiêu thụ cao cấp,mức tiêu thụ thấp nhất ít nhất phải một trăm ngàn tệ.Đương nhiên, đây là nghe Sử Tiến nói, cả ký túc xá, cũng chỉ cócậu ta mới có tài sản kia có thể đi tiêu xài, nhớ rõ lúc ấy cậu nóiđến nơi đó, cậu ta còn chép miệng, vẻ mặt hồi tưởng lại. .Chỉ là Tô Viễn không nghĩ tới, nơi đó lại là nơi tụ tập của ngự quỷgiả dân gian.Địa chỉ trang viên Nguyệt Câm năm ở ngoại ô, như vậy đã rõ, lúctrước hắn còn cảm thấy lạ vì sao một câu lạc bộ lại đặt ở một nơihẻo lánh như vậy.Hóa ra là bởi vì có một đám ngự quỷ giả tụ tập ở nơi đó.

Chương 113: Thoát khỏi (2)