Sao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy…

Chương 123: Cướp trắng trợn (1)

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nếu hắn chết ở đây, chắc hẳn những người mới kết oán với câulạc bộ sẽ rất vui vẻ giúp anh ta thu thi thể.Nhưng còn phải đề phòng trường hợp ngoài ý muốn, nếu đốiphương không chết thì sao?Đến lúc đó xem trạng thái của hắn như thế nào, nếu như trạngthái không tốt thì g**t ch*t, nếu như trạng thái tốt, vậy hết thảycoi như không có việc gì phát sinh.Nghĩ đến điểm này, ánh mắt Hạ Thiên Hùng lóe lên, vội vàng hô:"Ôi trời ơi, người anh em này sao cậu lại không cẩn thận như vậy,kích phát quy luật giết người của lệ quỷ trên vai tôi, tôi khôngkhống chế được nó, cậu phải cẩn thận một chút, nó rất nguyhiểm!"Nguy hiểm?Tô Viễn cười lạnh, nhìn lệ quỷ đi tới phía mình, thâm nghĩ nguyhiểm là hắn mới đúng!Quả nhiên, một khắc tiếp cận khu vực gân Tô Viễn, dừng chânlại.Là máy ghi âm nguyền rủa trong tay Tô Viễn vẫn chưa từng dừnglại, hơn nữa Nhan Chân tựa hồ bởi vì sử dụng năng lực lệ quỷtrong thời gian quá dài, tiếng giai điệu quỷ dị kia trở nên nhỏ đi.Âm thanh k** r*n âm lãnh, thống khổ, tuyệt vọng quanh quẩntrong không khí của lệ quỷ lọt vào tai.Giờ này khắc này, phảng phất ngay cả hô hấp cũng tràn ngập đaunhức khó tả.Ánh sáng bên cạnh Tô Viễn, tựa hồ là ảm đạm hơn so với nơikhác một chút, nguyên rủa trong máy ghi âm trong tay hắn vẫnphát ra như trước.Đáng sợ nhất, cách vị trí hắn chừng năm mét, có một con lệ quỷđang tiếp cận.Đó là con quỷ đạp người trên vai Hạ Thiên Hùng, Tô Viễn cố ýngẩng đầu, kích hoạt quy luật giết người của nó, cho nên nó từtrên vai Hạ Thiên Hùng đi xuống, muốn tập kích Tô Viễn.Một khi tập kích hoàn thành, hoặc là Tô Viễn chết đi, nó mới cóthể một lần nữa trở lại bả vai Hạ Thiên Hùng.Nhưng giờ phút này động tác của nó rất chậm chạp, bởi vì chịuảnh hưởng của máy ghi âm nguyền rủa, phảng phất cũng đangchịu đựng cái loại đau đớn vô hình trung này.Nhưng máy ghi âm nguyên rủa cũng không thể làm cho nó dừnglại, hiển nhiên linh dị nguyền rủa không thể chống lại lệ quỷ này,mặc dù có ảnh hưởng, nhưng cũng không triệt để.Mặc dù bước chân cứng ngắc chậm chạp, nhưng nó vẫn kiên địnhđi vê phía Tô Viễn.Đối với việc này, Tô Viễn chỉ có thể yên lặng nói một tiếng: "Hệthống, đánh dấu cho tôi!"Nhưng đánh dấu thất bại, hệ thống dường như thiếu hứng thúvới con quỷ này, hơn nữa không muốn phản ứng với nó.Có phải vì hệ thống đánh giá nó là đã bị điều khiển? Nhưng đốiphương rõ ràng không thể khống chế quỷ này, hay là nói phươngthức khống chế của anh ta không đúng? Loại khống chế này cũngkhông hoàn mỹ, cho nên mới không thể khống chế?Nhưng mà mặc kệ như thế nào, không thể đánh dấu lệ quỷ này làmột sự thật không thể chối cãi, đối với lệ quỷ đã không còn tácdụng, Tô Nguyên cảm thấy ngay cả liếc mắt một cái cũng thừađối kháng với nó.Đơn giản trực tiếp mở ra quỷ vực, ở quỷ vực sử dụng quỷ chemắt.Ở trước mặt những người này, hắn cũng không muốn bại lộ quánhiều, máy ghi âm nhiều nhất chỉ là một vật phẩm linh dị màthôi, đối phương cũng không biết mình khống chế chính là loại lệquỷ gì, thậm chí ngay cả khống chế mấy con cũng không biết."Biến mất rồi?"Sắc mặt Hạ Thiên Hùng khẽ biến, anh ta cũng không thể để cholệ quỷ kia ở bên ngoài quá lâu, nếu không một con lệ quỷ kháctrong cơ thể mình sẽ bị phá vỡ, từ đó dẫn đến lệ quỷ hồi sinh.Một con lệ quỷ khác của anh ta là da thịt người chết, thứ kia sẽsinh trưởng, mỗi ngày đều ăn mòn thân thể anh ta, mãi đến khikhống chế lệ quỷ đạp người kia mới được chuyển biến tốt đẹp.Con quỷ giãm lên vai thành công làm chậm tốc độ thối rữa củathân thể anh ta, cho nên anh ta không thể để cho lệ quỷ đạpngười kia rời đi quá lâu.Đương nhiên, chủ yếu nhất vẫn là bởi vì Tô Viễn giấu đi, biếnmất, quỷ đạp người kia sau khi thấy hắn biến mất ngơ ngác đứngtại chỗ, tựa hồ không thể tìm được mục tiêu.Đây đến tột cùng là năng lực gì, vậy mà có thể làm cho lệ quỷđều không thể tìm được.Hạ Thiên Hùng âm thâm kinh hãi, anh ta đương nhiên không biếtkỳ thật Tô Viễn vận dụng hai loại năng lực lệ quỷ, quỷ vực củaquỷ nhãn và quỷ thủ che mắt.Nếu như vận dụng hai loại năng lực còn không lừa được quỷ đạpngười quỷ dị kia, vậy chứng tỏ cấp bậc kh*ng b* lệ quỷ kia cóchút thái quá.Bên kia, Nhan Chân cũng có chút không chịu nổi nữa, tiếng giaiđiệu quỷ dị phát ra từ cái miệng trên trán cô càng ngày càng nhỏ,đáng sợ nhất chính là, cái miệng kia có xu hướng mở rộng, mộtkhi chiếm đây toàn bộ trán của cô, khi đó sẽ có một con lệ quỷ vôcùng kh*ng b* từ trong miệng kia bò ra.Mà bây giờ theo thời gian sử dụng năng lực quá dài, cô cũng mơhồ có sự xao động của lệ quỷ hồi sinh.

Nếu hắn chết ở đây, chắc hẳn những người mới kết oán với câu

lạc bộ sẽ rất vui vẻ giúp anh ta thu thi thể.

Nhưng còn phải đề phòng trường hợp ngoài ý muốn, nếu đối

phương không chết thì sao?

Đến lúc đó xem trạng thái của hắn như thế nào, nếu như trạng

thái không tốt thì g**t ch*t, nếu như trạng thái tốt, vậy hết thảy

coi như không có việc gì phát sinh.

Nghĩ đến điểm này, ánh mắt Hạ Thiên Hùng lóe lên, vội vàng hô:

"Ôi trời ơi, người anh em này sao cậu lại không cẩn thận như vậy,

kích phát quy luật giết người của lệ quỷ trên vai tôi, tôi không

khống chế được nó, cậu phải cẩn thận một chút, nó rất nguy

hiểm!"

Nguy hiểm?

Tô Viễn cười lạnh, nhìn lệ quỷ đi tới phía mình, thâm nghĩ nguy

hiểm là hắn mới đúng!

Quả nhiên, một khắc tiếp cận khu vực gân Tô Viễn, dừng chân

lại.

Là máy ghi âm nguyền rủa trong tay Tô Viễn vẫn chưa từng dừng

lại, hơn nữa Nhan Chân tựa hồ bởi vì sử dụng năng lực lệ quỷ

trong thời gian quá dài, tiếng giai điệu quỷ dị kia trở nên nhỏ đi.

Âm thanh k** r*n âm lãnh, thống khổ, tuyệt vọng quanh quẩn

trong không khí của lệ quỷ lọt vào tai.

Giờ này khắc này, phảng phất ngay cả hô hấp cũng tràn ngập đau

nhức khó tả.

Ánh sáng bên cạnh Tô Viễn, tựa hồ là ảm đạm hơn so với nơi

khác một chút, nguyên rủa trong máy ghi âm trong tay hắn vẫn

phát ra như trước.

Đáng sợ nhất, cách vị trí hắn chừng năm mét, có một con lệ quỷ

đang tiếp cận.

Đó là con quỷ đạp người trên vai Hạ Thiên Hùng, Tô Viễn cố ý

ngẩng đầu, kích hoạt quy luật giết người của nó, cho nên nó từ

trên vai Hạ Thiên Hùng đi xuống, muốn tập kích Tô Viễn.

Một khi tập kích hoàn thành, hoặc là Tô Viễn chết đi, nó mới có

thể một lần nữa trở lại bả vai Hạ Thiên Hùng.

Nhưng giờ phút này động tác của nó rất chậm chạp, bởi vì chịu

ảnh hưởng của máy ghi âm nguyền rủa, phảng phất cũng đang

chịu đựng cái loại đau đớn vô hình trung này.

Nhưng máy ghi âm nguyên rủa cũng không thể làm cho nó dừng

lại, hiển nhiên linh dị nguyền rủa không thể chống lại lệ quỷ này,

mặc dù có ảnh hưởng, nhưng cũng không triệt để.

Mặc dù bước chân cứng ngắc chậm chạp, nhưng nó vẫn kiên định

đi vê phía Tô Viễn.

Đối với việc này, Tô Viễn chỉ có thể yên lặng nói một tiếng: "Hệ

thống, đánh dấu cho tôi!"

Nhưng đánh dấu thất bại, hệ thống dường như thiếu hứng thú

với con quỷ này, hơn nữa không muốn phản ứng với nó.

Có phải vì hệ thống đánh giá nó là đã bị điều khiển? Nhưng đối

phương rõ ràng không thể khống chế quỷ này, hay là nói phương

thức khống chế của anh ta không đúng? Loại khống chế này cũng

không hoàn mỹ, cho nên mới không thể khống chế?

Nhưng mà mặc kệ như thế nào, không thể đánh dấu lệ quỷ này là

một sự thật không thể chối cãi, đối với lệ quỷ đã không còn tác

dụng, Tô Nguyên cảm thấy ngay cả liếc mắt một cái cũng thừa

đối kháng với nó.

Đơn giản trực tiếp mở ra quỷ vực, ở quỷ vực sử dụng quỷ che

mắt.

Ở trước mặt những người này, hắn cũng không muốn bại lộ quá

nhiều, máy ghi âm nhiều nhất chỉ là một vật phẩm linh dị mà

thôi, đối phương cũng không biết mình khống chế chính là loại lệ

quỷ gì, thậm chí ngay cả khống chế mấy con cũng không biết.

"Biến mất rồi?"

Sắc mặt Hạ Thiên Hùng khẽ biến, anh ta cũng không thể để cho

lệ quỷ kia ở bên ngoài quá lâu, nếu không một con lệ quỷ khác

trong cơ thể mình sẽ bị phá vỡ, từ đó dẫn đến lệ quỷ hồi sinh.

Một con lệ quỷ khác của anh ta là da thịt người chết, thứ kia sẽ

sinh trưởng, mỗi ngày đều ăn mòn thân thể anh ta, mãi đến khi

khống chế lệ quỷ đạp người kia mới được chuyển biến tốt đẹp.

Con quỷ giãm lên vai thành công làm chậm tốc độ thối rữa của

thân thể anh ta, cho nên anh ta không thể để cho lệ quỷ đạp

người kia rời đi quá lâu.

Đương nhiên, chủ yếu nhất vẫn là bởi vì Tô Viễn giấu đi, biến

mất, quỷ đạp người kia sau khi thấy hắn biến mất ngơ ngác đứng

tại chỗ, tựa hồ không thể tìm được mục tiêu.

Đây đến tột cùng là năng lực gì, vậy mà có thể làm cho lệ quỷ

đều không thể tìm được.

Hạ Thiên Hùng âm thâm kinh hãi, anh ta đương nhiên không biết

kỳ thật Tô Viễn vận dụng hai loại năng lực lệ quỷ, quỷ vực của

quỷ nhãn và quỷ thủ che mắt.

Nếu như vận dụng hai loại năng lực còn không lừa được quỷ đạp

người quỷ dị kia, vậy chứng tỏ cấp bậc kh*ng b* lệ quỷ kia có

chút thái quá.

Bên kia, Nhan Chân cũng có chút không chịu nổi nữa, tiếng giai

điệu quỷ dị phát ra từ cái miệng trên trán cô càng ngày càng nhỏ,

đáng sợ nhất chính là, cái miệng kia có xu hướng mở rộng, một

khi chiếm đây toàn bộ trán của cô, khi đó sẽ có một con lệ quỷ vô

cùng kh*ng b* từ trong miệng kia bò ra.

Mà bây giờ theo thời gian sử dụng năng lực quá dài, cô cũng mơ

hồ có sự xao động của lệ quỷ hồi sinh.

Ta Tại Khủng Bố Sống Lại Đánh DấuTác giả: Ái Ngoạn Hựu Ngận TháiTruyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh DịSao lại tan học sớm như vậy? Bây giờ là thời gian tự học buổi tối đúng không?” Trong một cửa hàng ăn khuya nằm cách trường trung học số 7 thành phố Đại Xương không xa, Tô Viễn đang ngôi trước bàn, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn về phía cổng trường trung học số 7 vừa lắng nghe lời ông chủ bận rộn trong phòng bếp, đáp lại: "Ông chủ, tôi không phải học sinh. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên nhìn qua chừng bốn năm mươi tuổi, ông ta có mái tóc thưa thớt, hơi hói. Hắn ta vừa bỏ sủi cảo đã gói xong vào trong nôi, nghe thấy Tô Viễn trả lời thì ngẩng đầu lên rồi cẩn thận đánh giá Tô Viễn một phen, đúng là trên khuôn mặt hơi non nớt của chàng trai có vẻ từng trải và chín chắn chỉ có ở người trưởng thành. "Ồ... Thật ngại quá, nhìn qua thấy cậu trẻ tuổi như vậy tôi còn tưởng cậu là..." Ha ha, không sao đâu ông chủ. Gương mặt tôi trông khá trẻ nên đi đến đâu cũng bị người khác hiểu lầm là học sinh." Tô Viễn quay đầu lại, cười cười với chủ tiệm, thật ra chủ tiệm cũng không nhìn lầm, nếu lấy… Nếu hắn chết ở đây, chắc hẳn những người mới kết oán với câulạc bộ sẽ rất vui vẻ giúp anh ta thu thi thể.Nhưng còn phải đề phòng trường hợp ngoài ý muốn, nếu đốiphương không chết thì sao?Đến lúc đó xem trạng thái của hắn như thế nào, nếu như trạngthái không tốt thì g**t ch*t, nếu như trạng thái tốt, vậy hết thảycoi như không có việc gì phát sinh.Nghĩ đến điểm này, ánh mắt Hạ Thiên Hùng lóe lên, vội vàng hô:"Ôi trời ơi, người anh em này sao cậu lại không cẩn thận như vậy,kích phát quy luật giết người của lệ quỷ trên vai tôi, tôi khôngkhống chế được nó, cậu phải cẩn thận một chút, nó rất nguyhiểm!"Nguy hiểm?Tô Viễn cười lạnh, nhìn lệ quỷ đi tới phía mình, thâm nghĩ nguyhiểm là hắn mới đúng!Quả nhiên, một khắc tiếp cận khu vực gân Tô Viễn, dừng chânlại.Là máy ghi âm nguyền rủa trong tay Tô Viễn vẫn chưa từng dừnglại, hơn nữa Nhan Chân tựa hồ bởi vì sử dụng năng lực lệ quỷtrong thời gian quá dài, tiếng giai điệu quỷ dị kia trở nên nhỏ đi.Âm thanh k** r*n âm lãnh, thống khổ, tuyệt vọng quanh quẩntrong không khí của lệ quỷ lọt vào tai.Giờ này khắc này, phảng phất ngay cả hô hấp cũng tràn ngập đaunhức khó tả.Ánh sáng bên cạnh Tô Viễn, tựa hồ là ảm đạm hơn so với nơikhác một chút, nguyên rủa trong máy ghi âm trong tay hắn vẫnphát ra như trước.Đáng sợ nhất, cách vị trí hắn chừng năm mét, có một con lệ quỷđang tiếp cận.Đó là con quỷ đạp người trên vai Hạ Thiên Hùng, Tô Viễn cố ýngẩng đầu, kích hoạt quy luật giết người của nó, cho nên nó từtrên vai Hạ Thiên Hùng đi xuống, muốn tập kích Tô Viễn.Một khi tập kích hoàn thành, hoặc là Tô Viễn chết đi, nó mới cóthể một lần nữa trở lại bả vai Hạ Thiên Hùng.Nhưng giờ phút này động tác của nó rất chậm chạp, bởi vì chịuảnh hưởng của máy ghi âm nguyền rủa, phảng phất cũng đangchịu đựng cái loại đau đớn vô hình trung này.Nhưng máy ghi âm nguyên rủa cũng không thể làm cho nó dừnglại, hiển nhiên linh dị nguyền rủa không thể chống lại lệ quỷ này,mặc dù có ảnh hưởng, nhưng cũng không triệt để.Mặc dù bước chân cứng ngắc chậm chạp, nhưng nó vẫn kiên địnhđi vê phía Tô Viễn.Đối với việc này, Tô Viễn chỉ có thể yên lặng nói một tiếng: "Hệthống, đánh dấu cho tôi!"Nhưng đánh dấu thất bại, hệ thống dường như thiếu hứng thúvới con quỷ này, hơn nữa không muốn phản ứng với nó.Có phải vì hệ thống đánh giá nó là đã bị điều khiển? Nhưng đốiphương rõ ràng không thể khống chế quỷ này, hay là nói phươngthức khống chế của anh ta không đúng? Loại khống chế này cũngkhông hoàn mỹ, cho nên mới không thể khống chế?Nhưng mà mặc kệ như thế nào, không thể đánh dấu lệ quỷ này làmột sự thật không thể chối cãi, đối với lệ quỷ đã không còn tácdụng, Tô Nguyên cảm thấy ngay cả liếc mắt một cái cũng thừađối kháng với nó.Đơn giản trực tiếp mở ra quỷ vực, ở quỷ vực sử dụng quỷ chemắt.Ở trước mặt những người này, hắn cũng không muốn bại lộ quánhiều, máy ghi âm nhiều nhất chỉ là một vật phẩm linh dị màthôi, đối phương cũng không biết mình khống chế chính là loại lệquỷ gì, thậm chí ngay cả khống chế mấy con cũng không biết."Biến mất rồi?"Sắc mặt Hạ Thiên Hùng khẽ biến, anh ta cũng không thể để cholệ quỷ kia ở bên ngoài quá lâu, nếu không một con lệ quỷ kháctrong cơ thể mình sẽ bị phá vỡ, từ đó dẫn đến lệ quỷ hồi sinh.Một con lệ quỷ khác của anh ta là da thịt người chết, thứ kia sẽsinh trưởng, mỗi ngày đều ăn mòn thân thể anh ta, mãi đến khikhống chế lệ quỷ đạp người kia mới được chuyển biến tốt đẹp.Con quỷ giãm lên vai thành công làm chậm tốc độ thối rữa củathân thể anh ta, cho nên anh ta không thể để cho lệ quỷ đạpngười kia rời đi quá lâu.Đương nhiên, chủ yếu nhất vẫn là bởi vì Tô Viễn giấu đi, biếnmất, quỷ đạp người kia sau khi thấy hắn biến mất ngơ ngác đứngtại chỗ, tựa hồ không thể tìm được mục tiêu.Đây đến tột cùng là năng lực gì, vậy mà có thể làm cho lệ quỷđều không thể tìm được.Hạ Thiên Hùng âm thâm kinh hãi, anh ta đương nhiên không biếtkỳ thật Tô Viễn vận dụng hai loại năng lực lệ quỷ, quỷ vực củaquỷ nhãn và quỷ thủ che mắt.Nếu như vận dụng hai loại năng lực còn không lừa được quỷ đạpngười quỷ dị kia, vậy chứng tỏ cấp bậc kh*ng b* lệ quỷ kia cóchút thái quá.Bên kia, Nhan Chân cũng có chút không chịu nổi nữa, tiếng giaiđiệu quỷ dị phát ra từ cái miệng trên trán cô càng ngày càng nhỏ,đáng sợ nhất chính là, cái miệng kia có xu hướng mở rộng, mộtkhi chiếm đây toàn bộ trán của cô, khi đó sẽ có một con lệ quỷ vôcùng kh*ng b* từ trong miệng kia bò ra.Mà bây giờ theo thời gian sử dụng năng lực quá dài, cô cũng mơhồ có sự xao động của lệ quỷ hồi sinh.

Chương 123: Cướp trắng trợn (1)